(Đã dịch) Ta Tại Ấn Độ Làm Lão Gia - Chương 5: Coi nó là làm sự nghiệp tới làm
Trước khi bước vào, Ron đã từng mường tượng về những căn nhà ổ chuột.
Thế nhưng, khi tận mắt đối diện với nó, anh vẫn không khỏi sửng sốt, thậm chí khuôn mặt cứng đờ vì quá đỗi kinh ngạc.
Căn nhà của Anand chỉ có duy nhất một phòng, đứng ngay ở cửa ra vào là có thể nhìn thấy toàn bộ cuộc sống của họ.
Căn phòng vuông vức này rộng chừng hai, ba mét, đối diện với cánh cửa ra vào là một chiếc giường.
Cũng không thể gọi đó là giường, cùng lắm thì chỉ là một tấm lưới được bện từ dây thừng trên khung gỗ, với những lỗ hổng thưa thớt.
Phía dưới gầm giường là nơi phơi quần áo; một sợi dây thừng vắt chéo giữa hai bức tường, những bộ quần áo lấm lem, ẩm ướt đều treo lủng lẳng trên đó, đồng thời kiêm luôn chức năng như một tủ quần áo cất giữ đồ đạc.
Đối diện chiếc giường là một cái bếp được xếp bằng những tảng đá, bên trên bày biện đủ thứ bình lọ lỉnh kỉnh, cùng với phân trâu khô dùng làm nhiên liệu.
Góc phòng bên trái cạnh cửa ra vào thì là một tấm chiếu được bện từ rơm rạ.
Đây chính là căn nhà của Anand, không thiếu thứ gì.
Nếu chỉ có một mình anh, Ron sẽ không ngạc nhiên đến thế.
Thế nhưng, căn phòng chưa đầy mười mét vuông này lại chen chúc mười con người đủ mọi lứa tuổi.
Vợ Anand, thấy Ron đứng ở cửa, nở nụ cười vừa thân thiện vừa ngượng nghịu, rồi đôi tay ôm chặt đứa bé trong lòng như thể muốn che giấu.
Tám đứa trẻ còn lại, đứa lớn mười hai mười ba tuổi, đứa nhỏ thì vẫn còn bò lổm ngổm trên sàn nhà, ê a.
Không đứa nào là ngoại lệ, tất cả đều mở to đôi mắt sáng rực, vừa tò mò vừa sợ hãi nhìn Ron.
Khi đối diện với ánh mắt trong veo, ngây thơ của lũ trẻ, Ron bỗng thấy hơi ngượng, anh đáng lẽ không nên đến tay không.
Dưới nhà trọ của anh có cả một khu chợ, anh có thể tùy tiện mua chút đồ ngọt, cũng sẽ không đến mức phải lúng túng khi đối mặt với ánh mắt khao khát của lũ trẻ.
"Jamal, Priti, dẫn các em ra ngoài sân chơi đi!" Anand quen thuộc phất tay.
Tức thì, cả lũ trẻ mặc quần áo rách rưới, líu ríu túa ra khỏi phòng.
Ra đến bên ngoài, chúng như sống lại, cao hứng bàn tán về bộ quần áo của vị khách vừa rồi sạch sẽ và đẹp đẽ đến nhường nào.
Vợ Anand, quấn tấm Sari màu vàng đất, một tay ôm đứa bé, một tay pha trà mời Ron.
"Anand, không ngờ anh lại có nhiều người thân đến vậy."
Cho đến giờ, Ron vẫn khó lòng tưởng tượng nổi một gia đình hơn mười miệng ăn làm cách nào mà lại chen chúc trong căn phòng nhỏ bé này như cá mòi.
Đối mặt với câu chuyện của anh, Anand chỉ cười lớn đầy vẻ tự mãn.
"Ron, đông con là của cải mà. Jamal và bọn nhỏ, năm tuổi là đã biết phụ giúp việc nhà rồi, giờ thì đứa nào cũng tự kiếm sống được cả."
Thật hiếm thấy, Anand tin rằng nuôi con không tốn kém, mà càng đông con thì càng giúp ích cho gia đình.
"Anh năm nay bao nhiêu tuổi?"
"À... mười chín."
"A ha, nhìn anh vẫn còn là con nít, tôi với Frieda mười lăm tuổi đã có đứa con đầu lòng rồi."
Anand tự đắc vỗ vỗ bụng, vợ anh là Frieda cũng đứng cạnh cười khúc khích không ngớt.
Dường như trong mắt họ, một người đàn ông mười chín tuổi mà chưa từng có vợ con là một chuyện rất đáng thương.
Ron nhún vai, rồi giơ ngón tay cái về phía anh ta.
Lại một tràng cười vang lên, sự e dè và khoảng cách ban đầu nhanh chóng tan biến.
Những câu nói đùa thiện ý đã kéo gần khoảng cách giữa họ.
"Frieda, cô ra ngoài xem bọn nhỏ đang làm gì, đừng để chúng làm hỏng chiếc xe kéo của tôi."
Anand lấy cớ bảo vợ ra ngoài cho đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người, không khí mới trở nên trầm lắng.
"Đây là giấy tờ hôm nay. Con cừu béo bở đó ở chợ gia súc đã chi tổng cộng 23.000 Ruby, đúng là một số tiền kinh khủng!"
Smith hôm nay đã chi bao nhiêu tiền, chính Ron cũng đã đại khái ghi nhớ. Anh liếc nhanh qua là biết không sai biệt lắm.
"Hắn kiếm được lại là bảng Anh, một bảng Anh có thể đổi 36 Ruby. Chút tiền ấy đối với hắn mà nói, chẳng đáng là bao."
"Đúng vậy! Chúng ta phải vặt lông hắn thêm lần nữa!"
Anand trợn tròn mắt, ra sức xúi giục.
Một con cừu béo bở thế này, có khi cả năm mới gặp được một lần, cứ thế bỏ qua thì lãng phí quá.
"Chuyện đó tính sau, tiền của tôi đâu?" Ron không quên mục đích mình đến đây.
"À, Ron. Hôm nay tôi dẫn anh đi khắp nơi, còn giúp anh thương lượng hoa hồng với mấy kẻ khó tính nữa, anh xem..."
Đối mặt với khuôn mặt tròn xoe đáng thương của Anand, Ron không hề mảy may động lòng, anh chỉ im lặng xoa xoa các ngón tay.
"Được rồi, được rồi." Anand lẩm bẩm từ bên hông lấy ra một cái bọc giấy.
Ron không khách khí nhận lấy và đếm thử, 4.600 Ruby, với các mệnh giá từ 5 Ruby đến 500 Ruby.
Các tờ mệnh giá nhỏ 20 và 50 Ruby chiếm đa số, đầy ắp cả nắm, cầm chắc trong tay khiến người ta thấy an tâm lạ thường.
"Hợp tác vui vẻ, Anand." Ron rất hài lòng vì đối phương không giở trò gian.
Trời đã tối, Mumbai về đêm rất không an toàn, Nia đang đợi anh ở nhà.
"Chờ đã. Ron, chúng ta cần bàn bạc chuyện ngày mai một chút."
"Chuyện gì?"
"Tôi nói là vấn đề hoa hồng, anh đã cầm 20% rồi. Tôi chạy ngược chạy xuôi đàm phán, chẳng lẽ cũng không đáng một chút sao?"
Ron dừng bước, mỉm cười nhìn chằm chằm anh ta mà không nói gì.
"Sao... sao vậy?" Anand rụt cổ lại.
"Anh đã thương lượng hoa hồng với họ ở chợ gia súc là bao nhiêu?"
"Đương nhiên là 20% rồi."
"Hay là 30%?"
"Không có! Tuyệt đối không có!" Anand lắc đầu lia lịa như trống bỏi.
"28%?"
"Được rồi, được rồi, chúng ta đừng nói chuyện hoa hồng nữa! Anh mau về nhà đi!"
Ron cười cười xoay người ra đến cửa, nơi đó hơn mười đôi mắt đen láy mở to đang đồng loạt nhìn chằm chằm anh.
Anh đứng khựng lại, rồi quay đầu nhìn, "Anand, anh đưa tôi về đi."
"Thánh thần ơi, chúng ta chỉ cách nhau có một cây số thôi mà. Anh lại không tìm thấy đường về nhà như bữa trước à?"
Anand lầm bầm lầu bầu từ trong nhà đi ra, xua đám trẻ nghịch ngợm ra chỗ khác, rồi đẩy xe đi trước.
Ron cùng sau lưng anh ta đi nhanh hai bước, sau đó thoải mái trèo lên ngồi phía sau.
"Anand, khách du lịch đến Mumbai có nhiều không?"
"Đương nhiên rồi, đây là Mumbai mà, nổi tiếng khắp thế giới luôn!"
"Nói cách khác, việc làm dẫn đường có thể trở thành một nghề kiếm sống không?"
"Phải! Tôi đang làm nghề này đây!" Anand ở phía trước lớn tiếng nói.
"Không, tôi không nói là một công việc cá nhân nhỏ lẻ, mà là biến nó thành một sự nghiệp."
"Đúng vậy! Làm phu xe kiêm hướng dẫn viên chính là sự nghiệp cả đời tôi!"
Ngồi ở phía sau, Ron suýt bật cười vì tức.
"Tôi quyết định rồi, Anand, tôi muốn biến nó thành một sự nghiệp."
"Anh cũng muốn đẩy xe như tôi à?" Anand giật mình quay đầu lại.
"Tôi là một Brahmana danh giá mà, đương nhiên phải làm chuyện lớn rồi!" Ron hào hứng vẫy tay, lười giải thích sự khác biệt.
"Haha, vậy trước hết anh phải học cách nhớ đường cái đã."
Anand dừng xe, họ đã đến nơi.
Gần chạng vạng tối, khu chợ này vẫn chưa tan. Âm thanh ồn ào và ánh đèn lấp lánh lại càng khiến con phố thêm phần náo nhiệt.
"Anh chờ tôi một lát," Ron nhảy xuống xe, rất nhanh liền len vào đám đông.
Mấy phút sau, anh mang theo vài túi giấy quay lại.
"Bên trong có bánh chiên, bánh giòn, Masala, còn có một suất cà ri gà nữa, mang về cho bọn nhỏ ăn đi."
Anand, người vốn đang hơi khó chịu, bỗng trợn tròn mắt, há hốc miệng cứng đờ giữa không trung.
"Ron… tôi chỉ là một Dalit, còn anh… anh…"
"Được rồi, sáng mai nhớ đến đón tôi nhé." Ron phất tay, thân ảnh biến mất trong con hẻm nhỏ.
Anh dường như vẫn chưa nhận ra hành động của mình kinh thiên động địa đến mức nào, một người Bà La Môn, một người Dalit.
Giữa hai người họ là một lằn ranh đỏ mà ngay cả hiến pháp Ấn Độ cũng không thể san bằng, vậy mà anh lại cứ thế nhẹ nhàng vượt qua. Anh cũng chưa từng nghĩ đến việc làm tùy tay hôm nay c��a mình đã tạo nên một cú sốc lớn đến nhường nào cho Anand.
Đoạn văn này đã được biên tập lại bởi truyen.free, hi vọng bạn đọc hài lòng.