Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thương Khung Chi Thượng - Chương 13:

13. Thỏa hiệp…

"Hả? Cái hệ thống điều khiển quái đản đến mức phi nhân tính này là do anh thiết kế à? Làm ơn điều chỉnh lại chút thời gian đi... tôi không thể nào bắn trúng mục tiêu." Levi nói với vẻ mặt vô cùng chán ghét.

Morris nhìn Claude đứng kế bên, "Đây là lý do cậu gọi tôi đến để 'xem xét qua một chút' sao?"

"Đúng vậy." Claude gật đầu, "Đi làm một ly chứ?"

"Được." Morris khoác vai Claude, hai người không để ý đến xung quanh mà đi ra ngoài.

Họ đi vào một quán bar nhỏ, ngồi xuống quầy bar liền gọi hai ly bia lớn.

Claude nới lỏng cổ áo, một hơi uống cạn ly bia. Morris cũng không hề kém cạnh.

"Quả là sảng khoái! Ở trạm không gian cũng không có loại bia sảng khoái như này a! Thích chết mất!" Morris gọi người phục vụ thêm một ly bia nữa, "Nói ngắn gọn, hệ thống của 'Thuần Sắc Thục Nữ' là tương đối hoàn hảo, tôi và cậu cũng hiểu điều đó, vì sao bây giờ cậu lại muốn tôi sửa lại hệ thống này?"

Claude cụng ly với Morris, từ tốn đáp: "Vì Levi Vampell."

Huýt sáo một tiếng, Morris thích thú hỏi, "Nghe như cậu trai trẻ kia đã trở thành tâm điểm của cậu, mọi việc đều xoay quanh cậu ấy rồi. Nếu là trước đây, nhất định cậu sẽ nói vì phi công kia không đủ năng lực điều khiển chiến cơ, chứ không phải do hệ thống có vấn đề."

"Hệ thống bay không hề có vấn đề, tôi thật không ngờ Levi trong hệ thống mô phỏng lại có thể điều khiển Thuần Sắc Thục Nữ bay theo ý mình, nhưng lại không thể phối hợp với hệ thống tên lửa… Nói như vậy…"

"Cậu đã thỏa hiệp rồi đó, Claude." Morris quơ quơ ngón tay trước mặt đối phương, như đang vạch trần điều gì đó, "Điều cậu muốn bây giờ là Thuần Sắc Thục Nữ phải phù hợp với Levi, mà không phải Levi cần thích ứng với 'Thuần Sắc Thục Nữ'."

"Cả anh và tôi đều hy vọng 'Thuần Sắc Thục Nữ' có thể xuất chiến, chứ không phải như một mô hình chỉ để trưng bày."

"Cậu thật sự hy vọng 'Thuần Sắc Thục Nữ' có thể xuất chiến sao?" Morris chống cằm, liếc mắt quan sát nét mặt Claude, "Nói vậy, Levi sẽ bay đến nơi mà cậu không thể kiểm soát được, cậu sẽ không cách nào tạo ra môi trường tuyệt đối an toàn như hiện tại cho Levi, dù cho cậu có vươn tay ra cũng sẽ không bắt được Levi – Cậu không có biện pháp bảo vệ cậu ấy."

"Levi là phi công chiến đấu, sứ mạng của cậu ta là chiến đấu, không phải được tôi bảo vệ." Claude cúi đầu, uống một ngụm bia.

"Được rồi, chỉ mong khi cậu đứng trước màn hình trong phòng chỉ huy, nhìn Levi xuyên qua trận mưa đạn, sẽ không quá lo lắng đâu." Vẻ mặt Morris như đang xem kịch vui.

Claude hơi nhướn mày, thật lâu sau mới mở miệng, "Rõ ràng đến thế sao?"

"Cậu nói cái gì 'rõ ràng' cơ?" Morris gian xảo hỏi.

"Anh biết tôi muốn nói gì." Ý cười trên mặt Claude biến mất.

"Nếu không rõ ràng tôi sẽ không nói, có điều, Levi thân mến của cậu rõ ràng vẫn không nhận ra cậu đang nghĩ gì." Morris suy nghĩ một lát, rồi nghiêm túc hỏi, "Mà này, cậu sẽ không phải ngày nào cũng muốn 'làm' Levi thế này... hay thế kia chứ?"

Claude lần nữa cụng ly cùng Morris, trên mặt hiện lên vẻ thoải mái và tiêu sái, "Nếu anh nói không có biện pháp làm cho hệ thống bắn phù hợp với Levi, tôi dám chắc sẽ 'làm' anh thế này thế kia cho coi."

"Tôi đã có người trong lòng rồi, vả lại trong chuyện đó nhìn kiểu gì thì cậu cũng là người nằm trên, đáng tiếc là, tôi cũng tuyệt đối không phải người nằm dưới." Morris lắc lắc ly bia, bộ dáng đắc ý.

Claude đứng dậy, nói "tính tiền," hệ thống nhận diện giọng nói lập tức trừ tiền vào tài khoản của hắn.

"Cậu không trả phần tôi à?" Morris bất mãn.

"Khi nào anh có thể thu phục hệ thống kia, tôi sẽ trả giúp anh. Hi vọng anh sẽ không say chết ở đây đấy."

Buổi huấn luyện ngày hôm sau lại đến, khi Miller và Claude đang xem tình hình bắn của Levi trên máy tính, Morris mới thong thả bước vào.

"Đi trễ có phải sở trường của anh không, Trung tá?" Claude không ngẩng đầu lên, chỉ thản nhiên nói.

"Tôi không cần xem quá trình, mà là kết quả. Chỉ có số liệu kết quả mới có thể nói cho tôi biết cần phải cải tiến như thế nào." Morris đến gần, nheo mắt nhìn.

Hai phút sau, buổi huấn luyện của Levi sáng nay đã xong, bộ dáng cậu bước ra có vẻ buồn ngủ.

Morris ngồi vào vị trí của Miller, bắt đầu tỉ mỉ xem xét số liệu.

"Có lẽ cậu nói đúng, Claude." Trong phòng nghiên cứu vang lên tiếng gõ bàn phím tốc độ cao của Morris, những số liệu trọng điểm cứ thế được ghi lại, "Chỉ khi có người thật sự có khả năng điều khiển Thuần Sắc Thục Nữ mới có thể làm cho chúng ta nhìn rõ hơn 'Thuần Sắc Thục Nữ' có thật sự hoàn mỹ hay không. Levi Vampell là một thiên tài, cảm giác của cậu ta thật sự quá mức nhạy bén, do đó, chỉ cần sai lệch một phần ngàn giây thôi cũng sẽ gây ra ảnh hưởng chí mạng tới kết quả đối với cậu ấy."

"Tôi ở lại giúp anh." Miller có thể cùng làm việc với vị tiền bối mà cậu luôn kính phục, ánh mắt vốn luôn điềm tĩnh nay tràn ngập hưng phấn.

Tại phòng nghỉ, Levi chống cằm, cầm nĩa gẩy gẩy thức ăn trong đĩa.

"Đang nghĩ gì vậy?" Claude ngồi xuống cạnh cậu, bắt chước bộ dáng chống cằm y như cậu.

"Tôi đang nghĩ khi nào thì anh sẽ lại hôn tôi." Levi tay phải cầm đĩa, đầu chậm rãi quay qua Claude, hai mắt mệt mỏi hơi cụp xuống, trong ánh mắt ẩn chứa vẻ lừa phỉnh cùng khiêu khích, sườn mặt dưới ánh đèn lạnh lẽo lại ánh lên một vẻ đẹp nguy hiểm đầy ám muội.

Claude vẫn duy trì tư thế kia, bất động thanh sắc, "Đùa như vậy rất không thú vị, nếu tôi thực sự hôn cậu, cậu sẽ giống như ốc sên, khi bò đến gần rõ ràng rất từ tốn chậm chạp, nhưng khi rụt mình về vỏ lại nhanh đến thần kỳ."

Levi cười, tiếp tục gẩy thức ăn trong đĩa, "Đúng là chẳng thú vị chút nào."

"Thật ra cậu đang phiền não vì sao lại không thể tự do bắn như khi điều khiển 'Nguy Cơ Màu Xanh'." Claude chậm rãi vươn tay, ngón trỏ nâng cằm Levi lên, khiến cậu nhìn thẳng vào mình.

Ngược lại với Claude, đối mặt với Claude là điều Levi ghét nhất. Levi nhíu mày, định gạt tay đối phương ra, nhưng tay vừa giơ lên, cổ tay đã bị nắm chặt.

"Tin tôi đi, cho dù là bay với tốc độ cực nhanh, cậu cũng sẽ bắn trúng mục tiêu của mình." Ngữ điệu của Claude không nhanh không chậm, đôi môi khép mở nói như một lời chú, khiến người khác không thể nghi ngờ.

Ngay khi Levi còn đang sững sờ, Claude đã đứng dậy rời đi.

Một lúc lâu sau, Levi lấy tay che mắt rồi bật cười, "Vì sao tôi phải tin anh?"

Một ngày huấn luyện nhàm chán lại bắt đầu, Levi đã bắt đầu cảm thấy chán nản vì không thể bắn trúng mục tiêu. Thế nhưng khi cậu đi vào khu Z, phát giác ra bầu không khí giống như ngày đầu tiên cậu tới đây.

Miller ngồi trước máy tính, với vẻ mặt sẵn sàng nghênh đón quân địch, coi số liệu chính là chiến trường của mình. Mà Morris không ngờ cũng có vẻ mệt mỏi, hai mắt thâm quầng như đã thức trắng cả đêm.

Khi Levi đi qua Morris, cố tình lấy tay bịt mũi, chán ghét nói: "Anh đừng có mở miệng nói chuyện gì hết, tôi sợ sẽ bị hơi thở của anh làm cho nghẹt thở mất."

"Thật vậy á?" Morris cũng cố tình khoa trương hà hơi vào Levi, "Nếu hôm nay cậu còn bắn hụt mục tiêu, tôi liền nhốt cậu trong phòng điều khiển, có điều sẽ không cung cấp dưỡng khí, mà là độc khí đấy."

Levi nhếch môi, "Tốt, vậy để tôi xem chuyên gia về hệ thống – Morris có thật sự lợi hại như lời đồn không."

Hôm nay, Levi tràn đầy vui vẻ, Miller nhìn màn hình không chớp mắt, "Hiện tại Thuần Sắc Thục Nữ như đã trở thành món đồ chơi của Levi rồi…"

Tỷ lệ bắn trúng mục tiêu đã lên đến 62%, còn đường đạn vòng cung mà Levi không am hiểu cũng đã chính xác đến 21%.

"Cậu ta đã có thể xuất chiến rồi." Morris vuốt cằm.

"Tôi thừa nhận kết quả này làm tôi rất kinh ngạc, nhưng thực chiến sẽ không giống thế. Levi còn cần phải…" Miller còn chưa nói xong, Morris đã cắt ngang lời cậu ta.

"Còn cần gì nữa? Chỉ khi Levi lái Thuần Sắc Thục Nữ bay ra khỏi căn cứ này mới có thể có thêm kinh nghiệm. Muốn cậu ta thuần thục khả năng điều khiển, cậu không thể cứ giam cậu ta mãi ở đây được, Miller, mạo hiểm một chút là cần thiết." Nói đến đây, trên mặt Morris không hề có chút ý cười, ánh mắt cùng ngữ điệu trầm lạnh.

Claude trầm mặc, trong tai nghe vang lên tiếng của Levi.

"Trời ơi – sướng quá đi thôi – "

Tối hôm đó, Levi ngồi cùng một vài quân nhân trong quán bar, cậu cùng một cô gái tóc vàng trên sàn nhảy lắc lư theo điệu nhạc, khi đến khúc nhạc cao trào lại dán sát vào nhau, gợi lên một tràng huýt sáo trêu chọc.

Âm nhạc ồn ào kích thích thần kinh con người, tiếng tim đập như đánh trống. Ngay khi Levi cùng cô gái trong ngực nép sát vào nhau, lại nhìn thấy một thân ảnh thon dài đứng trên lầu, lặng lẽ nhìn xuống toàn bộ quán bar. Rõ ràng thấy được tất cả, nhưng dường như tất cả lại không lọt vào mắt người đó.

Levi quay mặt sang chỗ khác giả vờ như không phát hiện, dù sao trong thời gian nghỉ ngơi cậu cũng không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với đối phương.

Cùng hồng nhan trong lòng nồng nhiệt hôn nhau một lúc, hai người dần tiến tới trạng thái muốn thân mật.

Thế nhưng tâm trí lại bay đi, Levi không nhịn được mà nhìn về nơi người kia đang đứng. Khi ánh đèn quét qua lầu trên, người ấy đang nở một nụ cười.

Buông cô gái trong ngực ra, Levi tay đút túi đi lên lầu, có chút tức giận với người đang đứng cạnh mình.

"Này Thiếu tướng, nơi này không hợp với anh đâu."

"Vậy nơi như thế nào thích hợp với tôi?" Claude vuốt cằm tiếp tục nhìn đám người đang lắc lư bên dưới. Claude mặc một chiếc áo sơ mi kẻ ô vuông, chiếc quần jean càng tôn lên đôi chân thon dài của anh. Không cần đến ánh mắt hay động tác dư thừa nào, anh cũng đã đủ sức mê hoặc biết bao nữ nhân. Chỉ là hình dáng tao nhã này lại hoàn toàn tương phản so với không khí náo nhiệt trong quán bar, khiến những người có hứng thú với anh cũng phải chùn bước.

"Hmm, phòng nghiên cứu, nhà ăn cao cấp, đại nhạc hội, đặc biệt là những bản nhạc xưa, ví dụ như Mozart hay Beethoven này nọ." Vì xung quanh quá ồn, khi nói chuyện, Levi phải ghé sát vào tai Claude.

"Nơi này cũng không thích hợp với cậu." Claude nghiêng mặt qua, môi vô tình lướt qua chóp mũi Levi, hơi thở ấm áp phả lên môi Levi, nhưng Levi chỉ nhướn mày chứ không hề né tránh.

Bản dịch này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free