(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 121: Cậu mới là Vương bà
"Biệt danh Tinh Hà và Thanh Mộng trên QQ có ý nghĩa gì?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Không có ý nghĩa gì đặc biệt." Tô Bạch cười nói, "Tên thường gọi của tớ là Mộng Thành, nên tớ lấy Thanh Mộng."
Thanh Mộng và Tinh Hà xuất phát từ điển cố "Chữ khắc trên Thanh Thảo Hồ ở huyện Long Dương" của Đường Củng.
Trong bài thơ này có một câu danh ngôn kinh điển là *túy hậu bất tri thiên tại thủy, mãn thuyền thanh mộng áp tinh hà.*
*Tỉnh rượu biết chi trời lẫn nước Đầy thuyền mộng đẹp lướt Ngân Hà
Chỉ là, Tô Bạch làm sao có thể nói cho cô ấy biết về điển cố này?
Nếu nói cho cô ấy biết, cô ấy sẽ không thay đổi ngay trước mặt mình, nhưng có thể lén lút đổi sang tên khác.
"Đừng hòng gạt tớ!" Khương Hàn Tô nhăn mũi, nói: "Tên thường gọi của cậu có chữ 'Mộng', nhưng tên thường gọi của tớ thì không có hai chữ 'Tinh Hà'."
Trực giác mách bảo cô, hai từ này nhất định chứa đựng điều bí mật.
Nếu ngay cả chữ ký cũng có lai lịch rõ ràng, thì biệt danh hẳn không thể đặt tùy tiện.
"Vậy tên thường gọi của cậu là gì?" Tô Bạch cười hỏi.
"Tớ không có, chỉ gọi là Hàn Tô thôi." Khương Hàn Tô nói.
"Vậy cậu có thích tuyết không?" Tô Bạch hỏi.
"Cậu đừng có đánh trống lảng! Thanh Mộng và Tinh Hà rốt cuộc có nghĩa gì?" Khương Hàn Tô khẽ nhíu mũi đáng yêu, nói: "Cậu không nói cũng được, tớ có thể dùng điện thoại tra Baidu."
Khóe miệng Tô Bạch giật giật, đúng là tự mình rước họa vào thân mà!
Dù 3G tải chậm, nhưng trong thành phố, việc truy cập web để tìm một câu thơ thì vẫn rất dễ dàng.
Dù hắn không thể lái câu chuyện sang hướng khác, hắn vẫn có chiêu dự bị.
Bởi vì, sau này, cư dân mạng đã cải biên một câu thơ dựa trên bài thơ này, và nó được lan truyền rộng rãi.
Trong tương lai, mỗi khi Tô Bạch chơi Liên Minh Huyền Thoại đều thấy câu thơ này rất nhiều lần.
"Đây là một câu thơ tớ đọc được trong một tập thơ, triều đại và tác giả thì tớ quên rồi, câu thơ là *nhĩ dữ xuân phong giai quá khách, ngã huề thu thủy lãm tinh hà." Tô Bạch cười nói.
*Ta và gió xuân đều là khách qua đường, còn nàng mang theo thu thủy ôm trọn cả ngân hà.
Khương Hàn Tô nghe vậy mím môi, nói: "Tớ thành khách qua đường rồi, cậu ôm tớ làm gì? Còn nữa, đã có Tinh Hà, vì sao còn có thêm thu thủy? Cậu còn muốn ôm cả đôi sao?"
Tô Bạch: "..."
"Haizz, tiểu Hàn Tô, tớ phát hiện dạo này cậu thích bới lông tìm vết để bắt lỗi tớ nha!"
Tô Bạch nói xong, hơi nhích sang một bên, rồi nằm luôn trên đùi cô ấy.
Khương Hàn Tô muốn chuyển chủ đề rất khó, nhưng Tô Bạch muốn chuyển chủ đề thì lại cực kỳ dễ dàng.
Khi hắn nằm xuống, Khương Hàn Tô nào còn quan tâm đến ý nghĩa của Tinh Hà và Thanh Mộng nữa, cô xấu hổ dùng tay đẩy hắn ra.
"Cậu mau dậy đi!"
Tô Bạch mở to mắt nhìn, cười nói: "Cậu biết vì sao tớ đưa cậu vào trong và ngồi ở phía trong không? Là vì tớ muốn nằm trên đùi cậu ngủ đấy."
Rất ít người từ Qua Thành đi về thành phố, chỉ có vài người đang ngồi trên chuyến xe.
Phần lớn người ở Qua Thành là dân quê, đều không thích ngồi phía sau xe. Bởi vì đường xấu, ngồi phía sau sẽ rất xóc nảy nên hầu hết đều chọn ngồi hàng ghế phía trước.
Để xe thật sự có khách, có lẽ phải chạy thêm mấy chục phút, sau đó đón thêm vài người trên đường mới đủ.
"Không, không được, cậu mau ngồi dậy đi, tớ không hỏi ý nghĩa hai chữ kia nữa." Khương Hàn Tô mím môi, lỗ tai cô đỏ bừng cả lên rồi.
Cô luôn cảm thấy để hắn nằm trên bắp đùi mình ngủ là quá thân mật.
Chưa nói đến việc hai người có phải là người yêu hay không, ngay cả khi là vậy thì cô cũng không có da mặt dày để làm chuyện này.
Tô Bạch ngắm nhìn khuôn mặt thẹn thùng của cô một lát, sau đó vô cùng đáng thương nói: "Hàn Tô, ngày hôm qua tớ nhớ cậu cả đêm, tận một hai giờ sáng mới ngủ được. Sáng nay để được gặp cậu sớm một chút, bốn, năm giờ sáng tớ đã dậy rồi, tớ cũng chỉ ngủ vài tiếng trong khách sạn, cậu nhẫn tâm bắt tớ ngồi dậy sao?"
Khương Hàn Tô mím môi, không lên tiếng.
Tô Bạch mỉm cười, hai tay gối đầu, sau đó nằm ngửa trên đùi cô và nhìn cô không chớp mắt.
"Không phải cậu buồn ngủ sao?" Khương Hàn Tô nhỏ giọng hỏi.
"Nhìn cậu tớ mới ngủ được." Tô Bạch cười nói.
"Cậu đừng như vậy mà!". Khương Hàn Tô mặt đỏ bừng đẩy hắn ra một cái.
"Haizz, Hàn Tô, bởi vì từ nhỏ tớ rất đáng yêu nên họ hàng trong nhà ai cũng cưng chiều tớ, đặc biệt là cô và dì của tớ. Chỉ cần tớ giả ngây giả dại, các cô sẽ không nhịn được ôm tớ, rồi xoa má tớ." Tô Bạch vừa nói vừa xoa xoa mặt mình, sau đó lại nheo mắt giả vờ ngây thơ với Khương Hàn Tô.
"Hàn Tô, cậu thấy tớ đáng yêu không?"
"Không đáng yêu, đồ ngây thơ." Khương Hàn Tô tức giận nói.
"Một người con trai có thể vì một cô gái làm chuyện điên khùng, chính là vì người con trai đó thích cô gái kia!" Tô Bạch cười nói.
Sau khi nói xong, hắn lại vô cùng đáng thương nói: "Thật sự không thấy tớ giả vờ ngây thơ rất đáng yêu sao? Lúc nhỏ nhà tớ tuy nghèo, trẻ con trong nhà lại đông, còn tớ thì nhỏ bé nên không thể tranh kẹo với chúng nổi. Về sau tớ bắt đầu giả bộ đáng thương và ngây thơ, từ đó về sau tớ không còn thiếu kẹo ăn nữa."
"Sau khi nhà tớ dần khấm khá hơn, ngoại trừ những người thân thật sự yêu thương tớ, tớ cũng không còn phải tỏ ra đáng thương hay ngây thơ với người ngoài nữa."
Tô Bạch nở nụ cười rạng rỡ nói: "Cậu là người đầu tiên, và cũng là người cuối cùng."
Cuộc sống có quá nhiều áp lực, đặc biệt là kiếp trước, nhất là khi bà nội mất. Tô Bạch sống một mình rất cô độc, khuôn mặt hắn làm gì còn nụ cười.
Nhưng đời này, bà nội còn sống, có người con gái mình thích bên cạnh, Tô Bạch thật sự rất hạnh phúc.
Chỉ cần hạnh phúc, dù gian nan thế nào, hắn vẫn sẽ mỉm cười.
Bởi vì hạnh phúc tự xuất phát từ trong nội tâm.
Tình cảm trong lòng Khương Hàn Tô dâng trào mãnh liệt, nhìn chàng trai trước mắt với vẻ ngoài điển trai và cái dáng vẻ giả ngây giả dại đáng yêu của hắn, cô cuối cùng vẫn thở dài một tiếng.
"Tô Bạch, cậu biết không? Nếu như cậu theo đuổi một người con gái khác, cậu tuyệt đối có thể cưa đổ."
Liệu có người con gái nào có thể ngăn cản được những chiêu trò tấn công của Tô Bạch không?
Cô cảm thấy không có.
Bởi vì trước khi Tô Bạch cưa cẩm cô, cô tự tin mình sẽ không yêu ai cho đến khi hoàn thành việc học.
Nhưng chưa đầy nửa năm, sự tự tin của cô không còn.
"Ồ, tiểu Hàn Tô, cậu làm bà mai à?" Tô Bạch ngạc nhiên hỏi.
"Cậu mới là bà mai ấy!" Khương Hàn Tô tức giận nói.
"Cậu nói tớ theo đuổi người con gái khác dễ như trở bàn tay, nhưng tớ theo đuổi cậu mất tới nửa năm mà cậu vẫn chưa là bạn gái của tớ? Thế này còn không phải cậu đang tự khen mình khó theo đuổi, tự đề cao bản thân sao?" Tô Bạch cười hỏi.
"Hừ, tớ không bao giờ làm, đời này không làm bạn gái cậu!" Khương Hàn Tô hừ một tiếng và kiêu ngạo nói.
"Không làm thì không làm, ban đầu tớ cũng đâu có ý định để cậu làm bạn gái của tớ." Tô Bạch cười véo má cô.
Nhìn thấy vẻ mặt oan ức mím môi của cô, Tô Bạch lại khẽ bóp mũi cô: "Đồ ngốc, bởi vì tớ chỉ muốn để cậu làm vợ tớ thôi!"
Chỗ ngồi của hai người có máy điều hòa thổi hơi lạnh.
Trên xe khách từ Qua Thành đến Bạc Châu, Tô Bạch thoải mái nằm trên đùi cô, vừa cười nói với cô, thi thoảng trêu chọc để ngắm nhìn vẻ hờn dỗi, ngại ngùng, đáng yêu của cô.
Đây chính là hạnh phúc mà Tô Bạch luôn muốn nắm giữ.
Mọi bản quyền chuyển ngữ của câu chuyện này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.