(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 14: Đoạn Kiều Tàn Tuyết
- Thầy Hàn, thầy dừng lại đi. Nếu thầy không muốn bị trường học cho thôi việc hoặc làm mất uy tín bản thân, thì trong những tháng sắp tới, thầy đừng hòng trục lợi từ bất cứ học sinh nào nữa! – Tô Bạch khẽ giọng nói.
Chuyện đã đến nước này, Tô Bạch biết Hàn Thành không còn đường lui, ngoài việc chấp nhận lựa chọn này thì không còn cách nào khác. Bởi vì Tô Bạch đã nói vậy rồi, nếu thật sự để cậu ta dẫn mấy trăm học sinh đến phòng hiệu trưởng vạch trần tội ác của hắn, thì dù là vì kỳ thi cấp 3 sắp tới, nhà trường sẽ không lập tức sa thải ông ta, nhưng chính ông ta cũng chẳng còn mặt mũi nào để ở lại nơi đây.
Hơn nữa, cho dù ông ta có ở lại trường, chỉ cần thi cấp 3 xong, nhà trường cũng sẽ lập tức cho thôi việc. Một người thầy như vậy, trường học không cần.
Mà chỉ cần trường Dục Hoa không muốn giữ lại, chuyện ông ta làm tại đây bị truyền ra các trường khác, thì các trường trung học lớn ở huyện Qua chắc chắn sẽ không cho ông ta chỗ dung thân.
Hàn Thành là một người thông minh, nghĩ đến đây thôi, ông ta chỉ để lại một câu: “Các cậu tự học, bài tập chưa làm xong sẽ bị phạt đứng.” Sau đó, ông ta mang khuôn mặt xám xịt trở về phòng làm việc.
Thái độ của Hàn Thành không thể nghi ngờ đã khẳng định Tô Bạch giành phần thắng.
Trong thế giới người trưởng thành, khi đã cân nhắc kỹ lưỡng lợi ích, sự lựa chọn thường sẽ đến rất nhanh.
Nếu Hàn Thành vì sự chống đối của Tô Bạch mà mất lý trí, tiếp tục đôi co với Tô Bạch ở đây, chưa nói đến việc ông ta có cãi thắng Tô Bạch hay không, chỉ cần một khi giáo viên lớp khác đến, thì ông ta chắc chắn sẽ là người mất mặt nhất. Hắn mất mặt trước mặt học sinh thì không sao, dù sao bọn họ cũng sắp tốt nghiệp rồi. Thế nhưng, nếu mất mặt trước mặt đồng nghiệp thì lại quá đỗi xấu hổ. Bởi vì sau này còn phải tiếp tục dạy học tại đây và nhất định sẽ thường xuyên gặp mặt họ.
Sau khi Hàn Thành rời đi, tất cả mọi người ở hai hàng cuối đều nhảy lên hoan hô. Mấy năm qua, ai mà chẳng bị Hàn Thành phạt vài trăm cuốn vở, nên lúc này nhìn thấy Hàn Thành lãnh trái đắng mà rời đi với vẻ mặt xám xịt, tự nhiên đều cảm thấy trút được gánh nặng trong lòng, vô cùng cao hứng.
Đặc biệt là Hứa Lâm, lúc này cậu vừa kích động vừa kính phục nhìn Tô Bạch, nói:
- Bạch ca, anh thực sự quá lợi hại.
- Chuyện này đáng lẽ nên giải quyết sớm, giải quyết sớm thì các cậu bớt khổ hơn một chút. Trong thế giới này, người lương thiện xứng đ��ng được đối xử tử tế. – Tô Bạch cười nói.
Kiếp trước, Tô Bạch là một người lạnh lùng. Chuyện như vậy nếu xảy ra ở kiếp trước, chỉ cần Hàn Thành không chọc tới hắn, hắn căn bản sẽ không bận tâm, dù có giúp cũng chỉ vì lợi ích riêng mà thôi.
Nhưng sau khi hắn thi đấu chuyên nghiệp và nhận được sự đối xử tử tế từ đồng đội, từ những người hâm mộ của mình, hắn cũng bắt đầu học cách đối xử tử tế với thế giới này, với một nụ cười.
Trong một vài tình huống, nếu có thể giúp đỡ người khác, hắn nhất định sẽ giúp.
Cũng chính vì lẽ đó, mới có chuyện Tô Bạch hồi hương quyên góp xây trường học.
- Bạch ca... Hứa Lâm bỗng nhiên muốn khóc.
Giải quyết rồi sao? Cứ thế mà giải quyết rồi ư?
Trong lớp, rất nhiều thiếu niên nhìn về góc tường, khóe miệng mỉm cười, đều cảm thấy như đang nằm mộng.
Vài phút trước đó, bọn họ còn cảm thấy Tô Bạch chắc chắn sẽ bị đuổi học, và thở dài vì cậu ta.
Kết quả, một lát sau, người thua cuộc lại là giáo viên, người đã bỏ đi với khuôn mặt xám xịt.
Rất nhiều người nhìn Tô Bạch với ánh mắt hơi phức tạp.
Kỳ thực, nếu như kiếp trước không xảy ra sự kiện Khương Hàn Tô nhảy lầu, thì sự việc đã có thể kết thúc ở đây.
Tô Bạch không phải là loại người lòng dạ độc ác, hắn sẽ không truy cùng diệt tận, nhưng bởi vì kiếp trước Khương Hàn Tô đã chết, nên chuyện này vẫn chưa thể khép lại.
Chỉ còn vài tháng nữa là thi cấp 3, nếu bây giờ Tô Bạch thật sự mang theo một đám học sinh đến phòng hiệu trưởng và làm lớn chuyện này, Hàn Thành cũng sẽ không lập tức bị đuổi việc.
Trái lại, hiệu trưởng có thể sẽ lấy cớ Tô Bạch chống đối giáo viên, để tránh trường lại có thêm một học sinh khó bảo như vậy, mà đuổi học cậu ta trước.
Suy đi tính lại, Tô Bạch dự định thi cấp 3 xong mới tặng cho Hàn Thành một bất ngờ lớn.
Ví dụ như, vài trăm học sinh trong trường liên danh viết thư khiếu nại?
Điều này sẽ giáng một đòn mạnh vào sự nghiệp của Hàn Thành sau khi đám người Tô Bạch ra trường.
Tô Bạch không ngồi xuống, mà đứng suốt cả tiết học.
Hàn Thành phạt h���c sinh như vậy là sai, nhưng việc cậu ta không làm bài tập, tất nhiên cũng là sai.
Mà Tôn Phong, Trương Tường và những người khác, thấy Tô Bạch không ngồi xuống, tự nhiên cũng không dám ngồi, thế là cũng đứng cùng Tô Bạch suốt cả tiết.
Sau khi tan tiết, Tô Bạch và Hứa Lâm đi vào nhà vệ sinh. Mùi trong đó rất khó chịu, Tô Bạch đi vệ sinh xong liền vội vã đi ra.
Chỉ cần tan tiết, trong nhà vệ sinh liền có vô số học sinh ở bên trong hút thuốc. Mùi khói thuốc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của nhà vệ sinh, rất là khó ngửi.
Tô Bạch rất khó tưởng tượng nổi, những người tan tiết liền cầm điện thoại di động ngồi xổm bên trong xem tiểu thuyết, họ thật sự rất giỏi chịu đựng.
Giờ nghỉ giữa tiết 2 và 3 chỉ có mười phút. Tô Bạch và đám bạn vừa về đến lớp thì tiết học đã sắp bắt đầu.
Chuông vào học vang lên lúc giáo viên ngữ văn còn chưa tới, Nhạc Hân – đại diện môn âm nhạc bắt đầu hát:
- Mỗi một lần, tôi đều mạnh mẽ nhưng vẫn thấy cô đơn. Mỗi một lần, dù bị thương nặng sẽ không rơi nước mắt...
- Chuẩn bị, hát!
Hát một bài trước khi vào lớp, vốn là tập tục của bọn họ ở nơi đây. Khi học tiểu học, mỗi khi bắt đầu tiết học đều phải hát, chỉ đến khi vào Dục Hoa, nơi đây siết chặt thời gian của học sinh đến cực hạn. Giáo viên bộ môn không chỉ hủy bỏ quy định hát trước khi vào lớp, đồng thời cũng bỏ luôn tiết thể dục. Môn âm nhạc thì vài tháng mới được học một lần.
Chỉ là, luôn có người làm những việc khác biệt. Ví dụ như giáo viên ngữ văn của bọn họ, người mới tốt nghiệp đại học, được phân công về trường dạy họ, đã không hủy bỏ quy định này.
Đây là bài hát của Châu Kiệt Luân (*), thần tượng của thế hệ 8x. Người giáo viên đeo kính cận 7 độ, dáng vẻ giống hệt Vương Tinh béo, chỉ trong một tháng đã khiến cho tất cả học sinh trong lớp đều yêu thích. Cách ông ấy dạy học rất mới mẻ, độc đáo, và không hề cứng nhắc. Ông ấy không cho phép học sinh đọc tiểu thuyết võ hiệp nhưng lại có thể giảng về Kim Dung Cổ Long, giảng về Phi Tuyết Liên Thiên Xạ Bạch Lộc, Tiếu Thư Thần Hiệp Ỷ Bích Uyên ngay trong lớp.
(*)Châu Kiệt Luân (sinh ngày 18 tháng 1 năm 1979) là một ca sĩ, nhạc sĩ, rapper, nhà sản xuất âm nhạc, diễn viên, đạo diễn, doanh nhân người Đài Loan. Từng được mệnh danh là "ông hoàng nhạc pop châu Á", Châu Kiệt Luân là nghệ sĩ có lượt tải xuống nhiều thứ ba thế giới vào năm 2010, bán được hơn 30 triệu bản album tính đến năm 2017.
Người giáo viên này, ngoại trừ Khương Hàn Tô ra, là điểm sáng cuối cùng trong "nhà tù" Dục Hoa.
Đây chính là thời đại mới, con người phải không ngừng tiến về phía trước, và trong thời đại này, giáo viên cũng cần phải đổi mới.
Nếu như Dục Hoa có thể có nhiều giáo viên giống thế này, biết đâu chừng có thể thu hút thêm nhiều học sinh ưu tú từ các trường trọng điểm cấp 3.
Nhạc Hân – người đại diện môn âm nhạc vừa mới bắt đầu, liền bị cắt ngang.
- Nhạc Hân, đừng hát bài này nữa, bọn em nghe chán rồi, đổi bài khác đi.
- Đúng đúng đúng, đổi bài đổi bài! Ngày nào cũng hát bài "Đôi Cánh Vô Hình", mỗi lần nghe đều thấy chán đến chết được, nếu cứ thế này thì tôi không chịu nổi nữa rồi.
- Đổi "Giang Nam", đổi "Giang Nam".
- Đổi bài "Giang Nam", đổi "Tinh Nguyệt Thần Thoại".
Nhạc Hân lúc này quay đầu lại, cô nở nụ cười dịu dàng nhìn Tô Bạch đang ngồi trong góc lớp, cười hỏi:
- Tô Bạch, cậu muốn bài nào?
Nhạc Hân cũng là một trong số những cô gái khá nổi bật trong lớp. Nếu không có Khương Hàn Tô – mỹ nhân gần như hoàn hảo, thì Nhạc Hân, dù chỉ đạt 80% độ hoàn hảo, chắc chắn sẽ là nữ sinh xinh đẹp nhất lớp. Tô Bạch nhìn Nhạc Hân xinh đẹp, cười nói:
- Vậy thì hát vài bài của Hứa Tung đi.
Hứa Tung là một ca sĩ 9x, mãi mãi là một phần ký ức tuổi thanh xuân.
Sự tồn tại của anh ấy đã tô điểm thêm cho tuổi học trò của không ít học sinh cấp 2, cấp 3.
- Được rồi, "Đoạn Kiều Tàn Tuyết" nhé. – Cô cười nói.
Đây là ca khúc thành danh, cũng là ca khúc kinh điển nhất của Hứa Tung.
"Bướm lá khô gãy cánh, tìm hoa không thấy,
Vĩnh viễn chẳng thấy cảnh hoa tàn,
Bóng đêm dưới mái hiên cầu nhỏ tại Giang Nam
Sao có thể hiểu được hoang dã nơi phương Bắc
Mỗi lần mùa mai nở, đơn độc quấn quýt
Sau khi xuân tới lại héo úa tàn
Chỉ còn mình ta ngắm nhìn pháo hoa bay đầy trời
Khẽ rung rinh, rồi bay đi xa theo gió..."
Theo Nhạc Hân mở đầu, cả lớp bắt đầu hát bài "Đoạn Kiều Tàn Tuyết" của Hứa Tung.
Ngày 19 tháng 1 năm 2012 âm lịch, tuyết rơi dày đặc ngoài cửa sổ. Đây là lần đầu tiên Tô Bạch nghe lại bài hát này từ chính những người bạn học cấp hai của mình, sau mười mấy năm xa cách. Cậu bất giác mỉm cười, thì thầm: Đây mới chính là thanh xuân!
Nội dung này được biên tập bởi truyen.free, giữ nguyên chất lượng bản gốc.