(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 150: Tớ không đau lắm
"Vậy mà cậu còn bảo không sao?" Tô Bạch nhẹ nhàng bóp lên bàn chân ngọc của cô.
"Đừng, đừng bóp!" Khuôn mặt Khương Hàn Tô đỏ bừng lên.
Vừa đau, vừa xấu hổ.
Bàn chân vốn là nơi nhạy cảm, hơn nữa Tô Bạch còn từng thể hiện sự yêu thích đặc biệt với đôi chân cô.
Cảm giác lúc này thật sự hơi là lạ.
Bị hắn bóp một cái, Khương Hàn Tô vội vàng rụt chân về.
Đôi chân Khương Hàn Tô sưng tấy, hồng hào như thể được tô son vậy. Hơn nữa, vì sưng lên nên trông lớn hơn bình thường rất nhiều.
Nhìn rất đáng yêu, nhưng Tô Bạch lại cảm thấy rất đau lòng.
Đôi chân bé bỏng của cô có lẽ bắt đầu sưng từ chiều nay.
Bởi vì trước buổi chiều, dáng đi của cô vẫn bình thường.
Đến lúc họ ăn cơm tối, dáng đi của cô đã có chút khác lạ rồi.
Chỉ là lúc đó Tô Bạch không nghĩ nhiều, cứ tưởng cô cũng giống hắn, chỉ là đau chân bình thường thôi.
Dù vậy, Tô Bạch cũng đã nhiều lần khuyên cô cứ ngồi đợi ở căn tin.
Nhưng cô bé này lại rất bướng bỉnh, không chịu nghe lời hắn, cứ nhất quyết đòi cùng hắn xếp hàng ở căn tin.
Đã thế, tối nay căn tin lại đông nghịt người, bọn họ phải xếp hàng hơn nửa tiếng mới lấy được cơm.
Hơn nữa, buổi tối cô còn dẫn chương trình lâu đến vậy, sao có thể kiên trì được?
Có lẽ đây mới là nguyên nhân khiến tình trạng trở nên tồi tệ hơn.
Tối nay mà hắn không cõng về thì sao đây?
Nếu như buổi tối cô tự mình đi về, e rằng tình trạng sưng tấy sẽ càng nghiêm trọng hơn nữa.
Tô Bạch càng nghĩ càng tức giận, thấy cô còn dám rụt chân về, hắn liền trực tiếp dùng tay giữ bàn chân cô lại lần nữa.
Chân cô rất nhỏ, lần này Tô Bạch không hề thương tiếc, hắn nắm chặt bàn chân bé nhỏ ấy và dùng tay mạnh bạo bóp năm ngón chân đang sưng tấy như vỏ sò của cô.
"Đau không?" Tô Bạch hỏi.
Đau không? Đương nhiên là đau rồi.
Nơi bị sưng tấy nhiều nhất trên bàn chân chính là các ngón chân.
Bị Tô Bạch dùng lực bóp mạnh một cái, cô lập tức đau đến hít vào một hơi.
"Đau! Cậu đừng bóp nữa được không?" Cô ủy khuất lắp bắp nói, đau đến phát khóc.
"Không phải cậu nói không có chuyện gì sao?" Tô Bạch lạnh giọng hỏi.
Khương Hàn Tô mím môi, không nói gì.
Chỉ ủy khuất nhìn hắn.
"Tớ phục cậu luôn rồi, cậu cứng đầu làm gì? Cậu cứng đầu với người khác thì thôi, tớ là gì của cậu? Cậu cứng đầu như vậy, người đau là tớ chứ không phải ai khác. Mới có hơn nửa năm, cậu nói xem, cậu đã phạm phải bao nhiêu lần rồi? Tớ còn tưởng cậu biết hối cải, đến hiện tại vẫn không có chút hối cải nào nha!" Tô Bạch nói.
"Xem ra lần này không để cậu nhớ mãi không quên, cậu sẽ thật sự không biết mình sai." Tô Bạch nói xong, làm bộ muốn bóp ngón chân của cô.
"Đừng bóp nữa, tớ sai rồi, tớ biết mình sai rồi." Thấy Tô Bạch lại muốn bóp, Khương Hàn Tô vội vàng nói.
"Lần sau tớ không dám nữa." Khương Hàn Tô đáng thương lắp bắp nói.
"Thật sự không dám nữa?" Tô Bạch hỏi.
Đã đau lòng muốn chết một lần rồi, Tô Bạch sao có thể bóp thêm lần nữa.
Nhưng phải để cô nhớ mãi không quên, để sau này cô không còn cứng đầu nữa.
"Không dám nữa." Khương Hàn Tô mím mím môi.
"Lần sau còn cậy mạnh không?" Tô Bạch hỏi.
"Không cậy mạnh." Khương Hàn Tô lắc lắc đầu.
"Vậy lần sau thân thể cậu không tốt thì nên làm gì?" Tô Bạch hỏi.
"Nói cho cậu biết ngay lập tức." Khương Hàn Tô nói.
"Nói rất êm tai, cậu từng làm như vậy một lần rồi?" Tô Bạch hỏi.
"Trong lòng cậu nghĩ gì tớ biết hết, cậu không muốn để tớ lo lắng, nhưng nếu như cậu không nói cho tớ biết, thì chỉ khiến tớ càng lo lắng hơn thôi. Câu nói này tớ từng nói với cậu rất lâu rồi, nói cho tớ biết sớm, cậu có thể bớt đau, tớ càng ít lo lắng cho cậu hơn." Tô Bạch nói.
"Chân của cậu mới bị sưng vào buổi chiều đúng không?" Tô Bạch hỏi.
"Ừm." Khương Hàn Tô gật gật đầu, nói: "Trước đó có hơi đau một chút, buổi chiều ở trong phòng họp không biết vì sao nó lại sưng lên."
"Khi đó có phải là không bị sưng giống như bây giờ?" Tô Bạch hỏi.
"Không, không có." Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.
"Buổi chiều, cậu mà nói cho tớ biết chân cậu bị sưng, chúng ta có thể tìm giáo viên, chân cậu sưng thành như vậy, giáo viên sẽ không để cậu lên và tìm người dẫn chương trình khác." Tô Bạch nói.
"Tớ, tớ không muốn cậu cùng những nữ sinh khác dẫn chương trình cùng nhau!" Khương Hàn Tô có chút oan ức ngẩng đầu lên.
"Giáo viên nói với tớ, nếu như cơ thể không chịu được, bị phù chân thì nói với bà ấy và tớ có thể nghỉ ngơi bất cứ lúc nào. Nhưng vào buổi chiều, nếu tớ nói cho bà ấy biết, bà ấy nhất định sẽ thay đổi người khác dẫn chương trình trong đêm văn nghệ. Người dẫn chương trình văn nghệ yêu cầu một nam một nữ, tớ không đi, cùng cậu dẫn chương trình nhất định sẽ là một nữ sinh khác." Khương Hàn Tô cúi đầu, nhỏ giọng nói.
Tô Bạch: "... "
Cái gì mà cứng rắn, cái gì mà muốn cô phải nhớ đời bài học của mình...
Khi Khương Hàn Tô nói ra những lời này, tất cả đều tan biến không còn.
Hắn biết, một khi Khương Hàn Tô đã nói ra những lời như vậy, thì cái sự giận dỗi, tính toán của hắn đều chẳng là gì.
"Khương Hàn Tô, cậu quá giỏi." Tô Bạch buông bàn chân của cô ra, đứng dậy rời đi.
"Cậu, cậu muốn đi đâu?" Khương Hàn Tô ngẩng đầu hỏi.
"Còn có thể đi đâu?" Tô Bạch tức giận nói: "Không đi mua cho cậu một ít thuốc lưu thông máu, giảm cảm giác sưng tấy, thì ba ngày nữa cậu đừng mơ mà lên trường."
"Ngoan ngoãn ở nhà chờ tớ trở về." Tô Bạch nói.
"Ừ." Khương Hàn Tô gật gật đầu.
Tô Bạch cầm điện thoại di động trên bàn lên, sau đó trở về phòng thay bộ đồ ngủ thành bộ đồ khác, rồi mang dép đi ra khỏi nhà.
May là mùa hè, quần áo rất dễ thay.
Nhìn bóng lưng Tô Bạch rời đi, Khương Hàn Tô mím mím môi.
Nhìn bàn chân đang sưng tấy của mình, trên khuôn mặt cô lại nổi lên một áng mây hồng.
Th�� nào khi hắn về, hắn cũng sẽ lại chạm vào bàn chân mình thôi.
Nói thật, sao lại có cái sở thích kỳ quặc đến thế chứ.
Còn nữa, hắn nói thương tiếc mình.
Thương mình mà lại nắm chân mình những hai lần.
Đặc biệt là lần thứ hai, còn dùng sức mạnh đến thế chứ.
Mình thì đau điếng người.
Thương xót gì chứ, rõ ràng là hắn muốn sờ chân mình thì có!
Thực sự là biến thái!
Khương Hàn Tô suy nghĩ một chút, không nhịn được giơ giơ quả đấm của mình lên, sau đó hừ nhẹ nói: "Hừ, đợi hắn về mình sẽ không cho hắn sờ nữa, mình tự làm được mà."
Cô lại nhăn mũi một cái, tự nhủ: "Không thể để hắn chạm vào chân mình thêm lần nào nữa, nếu không sau này hắn mà thành thói quen, thì cái sở thích mê chân này sẽ càng lúc càng nghiêm trọng hơn mất. Loại say mê này khẳng định không tốt, nhất định phải khiến hắn từ bỏ, ừm, nhất định phải khiến hắn từ bỏ."
Cô nhẹ nhàng đặt chân lên ghế sofa, rồi ôm lấy đùi, lại một lần nữa cuộn mình trên đó.
Cô hoàn toàn không chú tâm vào nội dung trên TV.
Muộn thế này rồi, tiệm thuốc gần đây chắc đóng cửa hết cả rồi, hắn biết tìm mua thuốc ở đâu đây?
Nghĩ tới đây, Khương Hàn Tô cầm điện thoại di động lên, gửi tin nhắn cho Tô Bạch.
"Nếu như không mua được thuốc, ngày mai rồi đi mua chẳng sao cả."
"Tớ, tớ không đau lắm." Cô suy nghĩ một chút rồi gửi thêm một tin nhắn.
"Khương Hàn Tô, cậu đi chết đi!"
Toàn bộ bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, xin quý độc giả ghi nhận.