Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 161: Chở

Trên ngọn núi vắng, cơn mưa đã dứt, tiết trời cũng đã vào cuối thu.

Buổi sáng ngày 5 tháng 9, cơn mưa kéo dài nhiều ngày cuối cùng cũng tạnh hẳn.

Sau cơn mưa, không khí Bạc Thành thật trong lành. Đôi chân Khương Hàn Tô cuối cùng cũng hoàn toàn tiêu sưng, thế là Tô Bạch dẫn cô đi dạo phố.

Trường học bắt đầu vào lúc bảy giờ tối, họ còn nửa ngày để nghỉ ngơi trước khi đến trường.

Mưa vừa tạnh, bầu trời vẫn còn có chút âm u, Tô Bạch sợ đi trên đường lại gặp mưa nên đã cầm theo một chiếc ô.

Sau khi ra khỏi ngõ, Tô Bạch hít một hơi thật sâu làn không khí mát lành, sau đó chậm rãi xoay người, cười nói: "Mùa hè này, cuối cùng cũng coi như sắp kết thúc rồi."

Vào đông thì than đông, vào hè lại than hè, có lẽ ai cũng vậy thôi.

Không có mưa, chỉ một cơn gió nhẹ nhàng thổi qua cũng đủ thấy dễ chịu nhất rồi.

Mọi người mong ngóng xuân về, thu sang, đâu chỉ vì lẽ "xuân sinh thu thực" – cái lẽ vạn vật đất trời sinh sôi nảy nở vào mùa xuân và gặt hái thành quả vào mùa thu!

"Hàn Tô, cậu thích mùa nào?" Tô Bạch xoay người hỏi.

Khương Hàn Tô mặc váy dài màu trắng, dưới chân đi đôi giày thể thao trắng tinh, mang một vẻ đẹp thoát tục tựa tiên nữ giáng trần.

Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, Khương Hàn Tô quả thực chính là một tiên tử.

Mái tóc đen nhánh như thác nước, buông lơi mềm mại bên vành tai thanh tú, trên đỉnh đầu điểm xuyết một chiếc kẹp tóc hình bướm xinh xắn.

Hay là bởi vì chưa muốn tha thứ cho Tô Bạch một cách dễ dàng, tuy cô có phản ứng với lời nói của hắn, nhưng vẫn chưa chịu để hắn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của mình.

Tối qua, trước khi chìm vào giấc ngủ, Khương Hàn Tô vẫn không khỏi suy nghĩ miên man về rất nhiều chuyện.

Dù không như những lúc tức giận mà tự giam mình vào ngõ cụt, nhưng cô cảm thấy cứ thế này mà bị Tô Bạch chiếm tiện nghi thì không phải là cách hay.

Dù sao cả hai người còn chưa phải là một mối quan hệ chính thức.

Thường xuyên nắm tay, thường xuyên ôm ấp, thậm chí hắn còn dám hôn mình, thật sự có chút ám muội.

Chính vì quá đỗi bình thường ấy, mà hóa ra lại chẳng hề bình thường.

Nghĩ kỹ lại, Tô Bạch theo đuổi mình chưa đầy một năm.

Thật sự... quá nhanh.

Nghe được câu hỏi của Tô Bạch, Khương Hàn Tô khẽ suy nghĩ.

Thích mùa nào ư?

Cô thích mùa đông, bởi vì Hàn Tô có nghĩa là tuyết.

Nhưng ngày cô sinh ra cũng chính là ngày cha cô bỏ rơi mẹ cô.

Nỗi đau sinh con, cộng thêm sự phụ bạc của người chồng, mẹ cô chắc hẳn đã rất đau khổ vào ngày hôm đó.

Hơn nữa, mùa đông cũng là thời điểm nhà cô khó khăn nhất.

Mọi người thường háo hức đón Tết, nhưng cô thì lại không thích Tết.

Vì Tết đến thường đi kèm với chi tiêu tốn kém, nhà khác giăng đèn kết hoa, đại gia đình sum vầy, đoàn viên, trong khi nhà cô thì lại không có những điều đó.

Hơn nữa mùa đông rất lạnh, mỗi lần đông về, tay, chân và tai cô đều bị lạnh cóng đến đau buốt, nên cô cũng chẳng thích mùa đông là bao.

Nhưng nói cô không thích mùa đông cũng không hẳn là đúng, bởi vì cô rất thích tuyết, mà tuyết chỉ xuất hiện vào mùa đông.

Tô Bạch dường như đoán biết được suy nghĩ trong lòng của Khương Hàn Tô, cười nói: "Hàn Tô, tớ khẳng định cậu rất thích mùa đông, chỉ là sợ cóng có đúng không?"

"Nếu chỉ vì chuyện đó thôi thì chẳng cần sợ, có tớ ở đây, làm sao tớ nỡ để cậu bị cóng vào mùa đông được chứ?"

"Đến lúc đó, tớ bảo đảm bọc cậu kín mít như một cái bánh chưng. Mà này, máy điều hòa trong nhà có thể bật sang chế độ làm nóng vào mùa đông, cậu sợ cóng thì có thể về nhà mà!" Tô Bạch nói.

"Cậu từ bỏ ý nghĩ đó đi, tớ sẽ không trở lại." Khương Hàn Tô nói.

"Vì sao?" Tô Bạch h���i.

"Ai bảo mấy ngày nay cậu luôn táy máy tay chân, nếu như mấy ngày nay cậu ngoan ngoãn, thành thật, nói không chừng tớ còn suy nghĩ lại." Khương Hàn Tô nói.

Tô Bạch cũng không phủ nhận, cười nói: "Hàn Tô, tớ không phải Thánh nhân, dưới một mái nhà, cậu đã được xác định là vợ của tớ một trăm phần trăm rồi còn gì. Cậu muốn tớ phải đối xử nho nhã lễ độ, không hề động chạm gì đến cậu, đó là chuyện không thể. Nếu cậu mà lớn lên lại xấu xí thì chẳng sao cả, quan trọng là cậu xinh đẹp và vô cùng đáng yêu, có lẽ người khác có thể nhịn được, nhưng tớ thì không nhịn được."

"Thích thì là thích thôi, muốn cầm tay cậu, muốn hôn cậu, muốn ôm cậu, đều là suy nghĩ chân thật nhất của tớ. Tớ đã nói với cậu từ sớm, chuyện đó tớ không làm được đâu." Tô Bạch nói.

"Giống như là tớ rất thích chân của cậu. . ."

"Đừng nói đến chân!" Khương Hàn Tô xấu hổ trợn tròn mắt.

Ngày hôm qua, Khương Hàn Tô nghĩ đi nghĩ lại chuyện này suốt đêm và cảm thấy đây là chuyện khiến cô xấu hổ nhất.

Cái tên này lại mê mẩn đôi chân mình đến thế, nghĩ đến thôi đã cảm thấy xấu hổ rồi.

Còn nói muốn cắn, vừa nghĩ đến hình ảnh đó, Khương Hàn Tô liền cảm thấy tê cả da đầu.

Cũng chính vì chuyện này, chớ nói đến việc sau này tiếp tục ở lại đây, ngay cả ngày Chủ nhật này, cô cũng không dự định ở đây đâu.

Nếu không sống ở đây, chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra.

Nếu thật sự để hắn hôn lên chân mình, chắc cô xấu hổ chết mất, làm sao còn mặt mũi nhìn ai được nữa.

Tên khốn này không nghiện cái gì lại đi nghiện cái đó, quá biến thái rồi.

Đi về phía trước vài bước, Tô Bạch phát hiện một cửa hàng cho thuê xe đạp.

Tô Bạch giao tiền thế chấp và thuê một chiếc xe đạp.

"Đi, tớ chở cậu đi dạo một vòng." Tô Bạch nói.

Khương Hàn Tô nghiêng người ngồi lệch sang một bên trên yên sau.

"Hai tay ôm eo tớ, không thì cậu sẽ dễ bị ngã đấy." Tô Bạch nói.

Khương Hàn Tô khẽ mím môi, biết hắn thuê xe đạp là muốn chiếm tiện nghi mình.

Nhưng hôm nay mình mặc váy, không thể đạp xe được, nếu không cô đã tự thuê thêm một chiếc rồi.

Chỉ là cô không biết được, cho dù ngày hôm nay cô có mặc quần jean đi chăng nữa, Tô Bạch cũng không thể thuê hai chiếc xe.

Ý định của hắn là thuê xe và chở Khương Hàn Tô đi dạo, sau đó để Khương Hàn Tô ôm eo của hắn.

Giống như trong phim truyền hình và tiểu thuyết, nam sinh đạp xe chở theo người con gái. Cô gái ấy ngồi ở phía sau với tà váy bay bổng và mái tóc dài tung bay.

Chỉ nghĩ đến đấy thôi đã thấy rất lãng mạn rồi.

Nếu như trọng sinh là vì bù đắp tiếc nuối, thì Tô Bạch vẫn chưa từng trải nghiệm cảm giác chở một cô gái bao giờ.

Huống hồ là được chở người con gái mình yêu thích, càng chưa từng xảy ra.

Vì ngại ngùng, Khương Hàn Tô cũng không ôm eo Tô Bạch, nhưng hai bàn tay lại nắm lấy áo sơ mi trắng của Tô Bạch.

Có vài thứ từng học qua, mặc dù mấy chục năm không đụng đến, vẫn dễ dàng làm được.

Xe máy cũng vậy, xe đạp cũng thế.

Tô Bạch đã lâu không đạp xe, nhưng khi đạp xe thì lại nhanh chóng quen tay.

Nếu như Khương Hàn Tô mặc váy ngắn, như vậy, dễ bị gió thổi tốc lên.

Nhưng Tô Bạch mua váy cho cô ấy là váy dài đến mắt cá chân, cho nên dù váy có bị vén lên, cũng không lo sẽ lộ cảnh "xuân" nào cả.

Trên con đường bằng phẳng đọng lại nhiều vũng nước, Tô Bạch sợ nước làm bẩn váy của Khương Hàn Tô nên đạp xe rất chậm.

Đến trước một ngã tư đường, Tô Bạch ấn phanh.

Bởi vì quán tính, thân thể mềm mại của Khương Hàn Tô bị xô về phía trước một cách mạnh mẽ.

"Tớ nói cậu ôm eo tớ mà cậu không nghe." Tô Bạch nói.

"Cậu đạp xe khéo thật đấy!" Khuôn mặt Khương Hàn Tô đỏ bừng, khẽ đánh hắn một cái.

Cô sợ chuyện này xảy ra lần nữa, đành phải dùng hai tay ôm eo Tô Bạch.

Thật ra, cô cũng từng xem không ít những bộ phim truyền hình ngôn tình, cô cũng muốn ôm Tô Bạch, và được Tô Bạch chở đi một đoạn.

Sau khi mới biết yêu, thiếu nữ nào mà chẳng có mộng mơ?

Khương Hàn Tô trước kia từng nghĩ rằng mình sẽ không có những cảm xúc ấy, bởi vì cô sẽ không thích người khác.

Nhưng Tô Bạch đột nhiên xuất hiện, khiến cô nhận ra rằng, thì ra, cô cũng không khác gì những nữ sinh khác, sẽ bởi vì lời nói của một người mà mừng rỡ, cũng sẽ bởi vì lời nói của một người mà tức giận.

Nói là tức giận, nhưng nguồn cơn tức giận mấy ngày trước đó, chẳng phải là ghen sao!

Đến tối ngày hôm qua cô mới biết, bản thân mình cũng biết ghen!

Trước đây cũng từng có, nhưng xưa nay Khương Hàn Tô không thừa nhận nó.

Một lần có thể không thừa nhận, hai lần ba lần thì sao, chẳng thể nào không thừa nhận được nữa rồi.

Đối ngoại có thể không thừa nhận, thì bản thân cô nhất định phải thẳng thắn đối diện.

Khương Hàn Tô là một người con gái rất thành thật với bản thân.

Tô Bạch cũng không biết lái xe đến chỗ nào, chỉ biết cứ lái xe đi mà không có mục đích cụ thể nào.

Lái đi đâu không quan trọng, quan trọng là người ngồi sau xe là ai thôi.

Không bao lâu sau, hai người đã nhìn thấy sông Qua.

Hóa ra, trong lúc vô tình, Tô Bạch lại vô tình chở cô đến bờ sông Qua trong thành phố.

Sông Qua chảy qua địa phận hai tỉnh thành. Trong nội ô Bạc Thành, cũng có thể nhìn thấy một đoạn khá dài của dòng sông Qua.

Tô Bạch mua hai bình nước ở tiệm tạp hóa nhỏ bên cạnh, sau đó dựng xe cạnh tiệm tạp hóa nhờ họ trông coi giúp và dẫn Khương Hàn Tô đi dạo bên bờ sông.

Bởi vì bây giờ chỉ mới hơn chín giờ, con đường nhỏ bên bờ sông không ít người đánh Ngũ Cầm Hí và Thái Cực.

Ngoài ra, cũng không ít người chạy bộ dọc theo con đường.

Ngoài cây xanh bên con đường, cứ cách một đoạn là có một cái chòi nghỉ chân để mọi người nghỉ ngơi trò chuyện.

Tô Bạch dẫn Khương Hàn Tô đến ngồi xuống một cái chòi nghỉ chân không người.

Hắn uống cạn nửa bình nước trong một hơi, sau đó duỗi thẳng chân và thoải mái tựa vào cột đá của chòi nghỉ chân.

Khương Hàn Tô ngồi sang một bên khác, cũng uống chút nước.

Khương Hàn Tô yên lặng ngồi đối diện, gió nhẹ bên bờ sông thổi qua, mái tóc dài trên vai của cô ấy buông lơi và bay phất phới.

Hơn nữa, ngồi ở đó chỉ lộ ra một phần bắp chân trắng nõn, khiến Tô Bạch như say mất hồn.

Quả nhiên, chẳng phải vô cớ mà kiếp trước hắn đã yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên.

Nội tâm đẹp ư, chỉ cần cảnh sắc trước mắt cũng đủ hấp dẫn Tô Bạch rồi.

Tô Bạch chợt nhớ tới Lạc Thần Phú của Tào Thực, Tào Thực từng gặp Lạc Thần nhưng không thể giữ được nàng.

Mà bản thân mình kiếp trước nhìn thấy Khương Hàn Tô cũng như vậy, cũng không nắm giữ được cô ấy.

Bây giờ ông trời lại cho hắn một cơ hội, lần này, hắn sẽ không để cô vuột khỏi tầm tay mình nữa.

Sau khi uống nước xong, Khương Hàn Tô vuốt nhẹ mái tóc dài đang bay trong gió, cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ánh mắt của Tô Bạch đang nhìn mình.

"Vì sao cậu nhìn tớ như vậy?" Khương Hàn Tô hỏi.

"Hàn Tô." Tô Bạch gọi.

"Hả?" Khương Hàn Tô hỏi.

"Tớ thích cậu." Tô Bạch nói.

"Trước kia cậu nói rồi." Khương Hàn Tô khẽ mím môi.

"Tớ vẫn muốn nói, không chỉ muốn nói, còn muốn nói mãi cả đời."

"Trừ câu này ra, tớ thực sự không biết nên nói gì để diễn tả hết tình yêu tớ dành cho cậu."

Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free