Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 21: Tức Giận

Nói là không trêu chọc, thật ra kể từ khi sống lại, chẳng phải mình vẫn luôn trêu chọc cô ấy sao?

Từ khi Tô Bạch nhận ra tình cảm của bản thân, hắn đã trực tiếp thổ lộ.

Nghe Tô Bạch đột ngột tỏ tình, Khương Hàn Tô không hề tỏ ra phản ứng hay bất ngờ như Tô Bạch tưởng tượng.

Cô ấy chỉ tháo tai nghe xuống, trả lại cho Tô Bạch, rồi "À" một tiếng.

Khương Hàn Tô không ngạc nhiên cho lắm khi nghe Tô Bạch tỏ tình. Bởi vì cô linh cảm Tô Bạch sẽ nói ra điều này từ rất sớm, dù không phải bây giờ thì chắc chắn cũng sẽ nói vào gần ngày tốt nghiệp.

Với sự thông minh và mẫn cảm của Khương Hàn Tô, ngay từ năm lớp 8, cô đã biết Tô Bạch thích mình rồi.

Đã có một khoảng thời gian, Tô Bạch thậm chí từng có ý định tỏ tình với Khương Hàn Tô, lúc đó cô còn vì chuyện này mà bận lòng một dạo.

Khương Hàn Tô vốn nghĩ rằng Tô Bạch lần đó không bày tỏ, sau này cũng sẽ không nói nữa, và sẽ từ bỏ ý định đó, không tiếp tục trêu chọc cô.

Mãi đến sáng hôm qua, cô ôm sách đi đến cửa sau lớp học, nhìn thấy Tô Bạch nhìn thẳng vào mình một lúc lâu. Lúc này cô mới biết, Tô Bạch vẫn chưa hoàn toàn mất hy vọng vào cô.

Nhưng khi đó, Khương Hàn Tô cũng không vì thế mà tin rằng Tô Bạch nhất định sẽ trêu chọc mình. Cho đến tận hôm nay, cô ấy nhìn thấy Tô Bạch đi xuống lầu lúc năm giờ rạng sáng, cho đến khi Tô Bạch vươn tay vuốt tóc cô.

Từ lúc đó, Khương Hàn Tô đã hiểu, Tô Bạch không chỉ chưa từ bỏ ý định, mà đã thực sự bắt đầu "trêu chọc" cô rồi.

Tỏ tình là để đối phương biết mình có tình cảm, nhưng Khương Hàn Tô vốn đã biết Tô Bạch thích mình, nên cô ấy rất đỗi bình thản. Cứ tỏ tình thì tỏ tình, có sao đâu, bao nhiêu năm nay đã có rất nhiều người tỏ tình với cô rồi, thêm một Tô Bạch cũng chẳng thấm vào đâu, đằng nào cô cũng từ chối tất.

Hơn nữa, Khương Hàn Tô nghĩ rằng nếu từ chối Tô Bạch, biết đâu một người cao ngạo như Tô Bạch sẽ vì thế mà từ bỏ.

Dù sao bọn họ học cùng lớp, tỏ tình thất bại mà vẫn không chịu buông tha, cứ đeo bám thì thật sự rất mất mặt. Mà Tô Bạch là người có tiếng tăm trong trường, chắc chắn rất trọng sĩ diện.

Nghĩ vậy, Khương Hàn Tô liền mở lời:

– Xin lỗi, tôi chỉ muốn học tập thật tốt…

– Được, chúng ta cùng nhau học tập thật tốt, cùng nhau tiến bộ từng ngày. – Tô Bạch chưa đợi cô dứt lời đã chen vào, mỉm cười nói.

– Xin lỗi, tôi từ chối. – Lần này Khương Hàn Tô nói thẳng thừng, đầy dứt khoát.

– Ồ, không sao, tôi tiếp tục theo đuổi cậu là được. – Tô Bạch thờ ơ nói.

Khương Hàn Tô:

Khương Hàn Tô rất muốn nói, rốt cuộc cậu có còn cần thể diện không vậy, cái khí phách "đại ca học đường" của trường trung học Dục Hoa của cậu đâu mất rồi? Kiêu ngạo đâu rồi?

Lẽ nào cậu không giống với vai nam chính trong những bộ phim truyền hình kia. Khi nữ chính nói ra những lời như vậy, liệu có phải cậu sẽ tiếp lời bằng câu "anh mới không thích em, kẻ nào thích em thì kẻ đó là chó" không?

Như vậy cuộc đối thoại mới thú vị biết bao, hai người đều không ưa nhau, thành một cặp oan gia vui vẻ, rồi từ từ nảy sinh tình cảm…

Khoan, đây là cái gì, mình đang nghĩ về cái gì vậy?

Khương Hàn Tô cảm thấy đầu óc cô có lẽ bị chạm mạch rồi.

Đều là lỗi của mẹ hết, cứ nghĩ đến những thứ này, trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh mấy bộ phim truyền hình mẹ hay xem.

Cái gì mà Vườn Sao Băng chứ, Khương Hàn Tô không hiểu nổi, mẹ đã lớn tuổi rồi mà sao vẫn còn thích những bộ phim về tình yêu học đường.

Cô biết bộ phim truyền hình ấy vào hai năm trước rất nổi, nhưng đó chẳng phải là thứ mà mấy cô bé con thích xem sao?

– Tô Bạch, đừng phí sức nữa, tôi không thể thích cậu, vì cậu không thể đuổi kịp được tôi.

Nếu đã không nghe lời khuyên, Khương Hàn Tô cũng chỉ có thể nói lời tàn nhẫn, cô khẽ nói:

– Tôi không thích học sinh có thành tích kém cỏi, và cậu là một người như vậy, tôi không thích một tên lưu manh vô học, cậu cũng không khác. Vì thế, chúng ta không có bất kỳ khả năng nào.

– Trong lớp chúng ta, Trần Tình thích cậu, nếu cậu chê cô ấy không đẹp, người đại diện môn âm nhạc của lớp ta là Nhạc Hân cũng rất thú vị.

Dáng người Nhạc Hân mảnh khảnh, khéo léo, chẳng lẽ không xinh đẹp sao? Hơn nữa nhà còn có rất nhiều tiền, tiêu tiền phóng khoáng, lại còn hát rất hay.

– Thành tích cũng không kém là bao, vì sao cậu không đi trêu chọc cô ấy, mà lại cứ muốn trêu chọc tôi?

– Cậu theo đuổi Nhạc Hân, hẳn là rất dễ dàng thành công. – Khương Hàn Tô nói.

– Đây là những lời thật lòng của cậu? – Tô Bạch cười hỏi.

– Đúng là vậy. – Khương Hàn Tô trả lời.

– Khương Hàn Tô, cậu có nhớ hôm nay mình đã nói câu này bao nhiêu lần rồi không? Sẽ có một ngày cậu phải hối hận vì những lời này đấy. – Tô Bạch bỗng nhiên cười hỏi.

Hắn bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì đó buồn cười, đôi mắt híp lại vì cười, nói:

– Tôi có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt của cậu lúc đó rồi.

Nếu như có một ngày, Tô Bạch theo đuổi được cô ấy, sau đó nhắc lại chuyện này với cô ấy nghe, thì đó sẽ là một chuyện vô cùng thú vị đúng không? Để có được cái ngày ấy, mình nhất định phải nỗ lực để "bắt" được cô ấy!

– Hối hận, vì sao tôi phải hối hận? Còn nữa, lời cậu nói là sao? – Mặc dù Khương Hàn Tô thông minh, cũng không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời Tô Bạch.

– Không có gì.

Đôi mắt Tô Bạch nhìn sâu vào đôi mắt trong veo như sương của cô, cười nói:

– Cậu chỉ cần biết rằng, tôi nhất định sẽ theo đuổi được cậu là được rồi.

– Không thể!

Khương Hàn Tô bĩu môi nói.

– Trước khi có kết quả, đừng nói những lời tương tự như vậy. – Tô Bạch cười nói.

– Chắc chắn không thể. – Khương Hàn Tô mím môi, rồi lặp lại.

Tô Bạch lười quan tâm đến cô, một lần nữa nhét tai nghe vào tai. Tô Bạch không ngắm cảnh ngoài cửa sổ nữa mà nhắm mắt nghe nhạc.

Những bài hát trong MP4 của Tô Bạch đều là những bài hát kinh điển được hắn lựa chọn tỉ mỉ và được tải vào thẻ nhớ từ tiệm net.

Mà những bài hát cũ này đều là những bài Tô Bạch đã lâu chưa nghe.

Bây giờ nghe lại, vẫn êm tai như cũ.

Từ Qua Thành đến Lâm Hồ, mất khoảng một tiếng rưỡi di chuyển, Tô Bạch vừa nghe nhạc và dần thiếp đi.

– Trạm tiếp theo là Khương Tập, có ai muốn xuống xe không? Không ai xuống thì xe tiếp tục chạy. – Tài xế hỏi.

– Cháu, cháu muốn xuống xe ở Khương Tập. – Lúc này, Khương Hàn Tô giơ tay lên nói vọng.

– Vậy cháu chuẩn bị một chút đi, sắp đến rồi. – Tài xế nói.

– Dạ. – Khương Hàn Tô khẽ gật đầu, cầm túi xách rồi nhìn Tô Bạch đã ngủ.

Bởi vì Tô Bạch ngồi ở ghế sát lối đi, Khương Hàn Tô muốn xuống xe thì phải gọi Tô Bạch dậy. Nếu không thì Tô Bạch sẽ chắn hết lối, cô không thể ra được.

– Tô Bạch, Tô Bạch.

Khương Hàn Tô gọi. Chỉ là hôm nay Tô Bạch dậy quá sớm, lúc này hắn ngủ như chết.

Khương Hàn Tô thấy hắn dường như không thể gọi dậy được, trạm Khương Tập thì sắp tới rồi, chỉ có thể đưa tay ra lay lay cánh tay Tô Bạch.

– Sao vậy? – Tô Bạch bị Khương Hàn Tô lay tỉnh, ngáp một cái hỏi.

– Phía trước là Khương Tập, tôi muốn xuống xe. – Khương Hàn Tô nói.

– Hửm, vậy cậu cứ xuống đi! – Tô Bạch nói.

– Cậu không tránh ra thì sao tôi xuống được? – Khương Hàn Tô tức giận nói.

Tô Bạch nhận ra, nhưng hắn cũng không vì thế mà đứng dậy, hắn vẫn ngồi yên, mỉm cười nhìn Khương Hàn Tô.

– Mau tránh ra. – Khương Hàn Tô tức giận nói.

Tô Bạch không động đậy, nhìn vẻ mặt cô nổi nóng thật thú vị.

Tô Bạch vẫn luôn cảm thấy, người phụ nữ đẹp nhất là khi ở ba trạng thái: khóc, cười và tức giận. Đó là "nước mắt mỹ nhân", "nụ cười giai nhân" và "giai nhân tức giận".

Đương nhiên, cái này chỉ là tiền đề thôi, dĩ nhiên phải có nhan sắc trước đã.

Tô Bạch thấy Khương Hàn Tô sắp tức đến phát khóc mới đứng lên, lúc này ô tô cũng vừa tới trạm Khương Tập.

– Tôi không cố ý khiến cậu khóc, chỉ là lúc cậu tức giận trông rất đẹp nên tôi không nhịn được muốn ngắm thêm một lát. – Khi Khương Hàn Tô bước qua hắn, Tô Bạch cười nói.

Khương Hàn Tô nghe vậy, vốn đã định bỏ đi, nhưng lại xoay người, giáng một cú đạp không thương tiếc lên chân Tô Bạch.

Một cú đạp này, cô đã nhịn từ lâu rồi. Tô Bạch không hề cảm thấy đau, chỉ mỉm cười nhìn cô.

Thấy Khương Hàn Tô như vậy, hắn càng thấy dễ thương hơn.

Bản chuyển ngữ này được truyen.free độc quyền phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free