(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 23: Mâu Thuẫn (1)
Ra khỏi con đường lát đá cuội, rẽ vào lối nhỏ quanh co trong thôn, Tô Bạch biết đôi chân mình coi như xong đời rồi.
Trước đó, mọi người đều đi trên đường lớn, nên các nhà chỉ cần quét tuyết trước cửa, là đường chính sẽ không còn bị tuyết chắn nữa.
Thế nhưng, đường làng lại nhỏ hẹp, hai bên cũng chẳng có mấy nhà ở, bởi vậy tuyết đọng rất sâu, cơ bản là loại chỉ cần dẫm xuống một bước, giày sẽ khó mà nhấc lên được.
Trận tuyết năm 2012 này, quả thực là một trận tuyết lớn hiếm thấy ở An Bắc.
Tuy nhiên, "thụy tuyết phong niên" (tuyết lành báo hiệu mùa màng bội thu), đối với dân làng mà nói, họ tất nhiên mong tuyết rơi càng lớn càng tốt.
Vào mùa đông, lúa mạch được tuyết bao phủ như đắp ba lớp chăn trắng muốt. Đối với những người dân sống nhờ vào nông nghiệp, trận tuyết năm nay chính là niềm hy vọng của họ.
Bởi vì mùa đông tuyết rơi càng nhiều thì sang xuân lúa mạch sẽ càng phát triển tốt.
Tô Bạch từng bước từng bước đi tới, để lại những dấu chân in hằn trên con đường nhỏ bị tuyết phủ kín.
Trời quá lạnh, mới đi được hai phút, giày bông đã ngấm nước tuyết, chạm vào chân Tô Bạch. Đầu tiên là cảm giác lạnh buốt, tiếp đó là đau thấu xương.
Tô Bạch không dám tiếp tục lê bước chậm rãi như vậy nữa, hắn bắt đầu chạy. Dù vậy, Tô Bạch cũng phải chạy mất hai mươi phút mới về đến nhà.
Vừa đến trước cửa, một chú chó nhỏ lông vàng từ trong nh�� chạy ra, sau đó vẫy đuôi mừng rỡ trước mặt Tô Bạch.
Tô Bạch chẳng buồn để ý đến nó, ba chân bốn cẳng chạy ào vào trong nhà, vội vàng cởi đôi giày bông đã ướt đẫm.
“Tiểu Mộng nhi, Tiểu Mộng nhi về rồi sao?” Tiếng bà nội vọng ra từ nhà bếp.
“Là con đây, bà nội, con mới về.” Tô Bạch thay giày xong, chạy thẳng vào bếp.
Ở nông thôn, một người thường có hai cái tên: đại danh và tiểu danh. Đại danh là tên trên giấy tờ tùy thân, dùng khi rời làng, đến trường đi học hoặc đi làm. Vì ngày xưa đa phần người trong thôn ít học, nên có rất nhiều người được các thầy giáo trong trường đặt tên, thế nên còn gọi là tên đi học.
Còn tiểu danh chính là nhũ danh, đây là tên thân thuộc được mọi người trong làng gọi, thường do cha mẹ, người thân đặt. Bởi vì trong thôn có câu nói "tiện tên dễ nuôi", nên rất nhiều người trong làng được gọi là Cẩu Đản, Cẩu Thặng, Nhị Cẩu...
Đương nhiên, nếu khi còn bé bị cha mẹ đặt cho tiểu danh như trên, thì khi ra ngoài tuyệt đối không thể để người khác biết, nếu không chỉ có nước đợi bị người ta cười vào mặt. Ví dụ như trong lớp của Tô Bạch có Mộ Vĩ Sơn, tên này có tiểu danh là Cẩu Đản. Sau khi cái tên này vô tình bị một người đồng hương gọi ra, cậu ta bị đám Tô Bạch trêu chọc một khoảng thời gian dài.
Tiểu danh của Tô Bạch là do người cậu của hắn đặt. Bởi vì mấy chục năm trước, cậu ba của Tô Bạch là sinh viên duy nhất trong vùng.
Tiểu danh của Tô Bạch là Mộng Thành, nghĩa là "giấc mơ trở thành sự thật", dù sao cũng sang trọng hơn không biết bao nhiêu cái tiểu danh khác trong làng.
Ngoài ra, những cái tên Tô Bạch gặp nhiều nhất trong làng, ngoài Cẩu Đản ra thì còn lại đều bắt đầu bằng chữ "A". Ví dụ như mấy người anh họ của Tô Bạch, tất cả tiểu danh đều như vậy: A Dũng, A Mãnh, A Cường, A Minh... Con gái cũng thế, là: A Tuệ, A Yến, A Hồng...
Sở dĩ Tô Bạch rất cảm ơn cậu ba của hắn, so với những cái tên kia, Mộng Thành thật sự là một cái tên đẳng cấp hơn rất nhiều.
Thế nhưng, những người khác đều gọi hắn là Mộng Thành, nhưng qua miệng bà nội hắn thì lại tự động biến thành "Tiểu Mộng nhi", nghe cứ giống tên con gái.
Đặc biệt là hồi bé vẫn ham chơi, mỗi lần bà nội gọi hắn về nhà ăn cơm, tiếng "Tiểu Mộng nhi, về ăn cơm" kia, thật sự cho đến giờ ký ức vẫn in đậm mãi không quên!
“Bà nội.”
Đi vào nhà bếp, nhìn người bà lão tóc đã bạc phơ đang buộc tạp dề nấu cơm, viền mắt Tô Bạch chợt hoe đỏ.
Từ trư��c đến nay, người chăm sóc Tô Bạch hắn chính là bà nội.
Nhưng kiếp trước, ngay cả cơ hội được nhìn mặt bà nội lần cuối cùng hắn cũng không có.
Kiếp trước, vì chuyện này mà hắn không ngừng dằn vặt bản thân.
Nghĩ đến năm đó, nếu như hắn không cãi nhau với cha mẹ, không ở lại Hải Thành mà trở về nhà, thì có lẽ bà nội đã không ra đi.
“Làm sao vậy? Sao lại khóc rồi, có phải ai bắt nạt Tiểu Mộng nhi của bà không?” Bà nội nhìn Tô Bạch rưng rưng nước mắt, vội vàng hỏi.
Cái thằng cháu này của bà là một đứa cực kỳ kiên cường. Khi còn bé, dù tự té ngã hay vì bướng bỉnh mà bị đánh cũng chưa từng khóc. Đến lúc này tự nhiên lại khóc, khiến bà rất đau lòng, nghĩ rằng Tiểu Mộng nhi của mình phải chịu oan ức lớn đến nhường nào.
“Không, chẳng ai bắt nạt con cả, chỉ là xa nhà lâu quá, con nhớ bà thôi.” Tô Bạch xoa xoa mắt, cười nói.
“Thật không?” Bà nội hỏi.
“Thật mà bà, bà cũng biết rồi đấy, từ nhỏ con đã là đại ca rồi, con không đi bắt nạt người khác là may lắm rồi, làm gì có ai bắt nạt được con.” T�� Bạch cười nói.
“Đúng là ngang ngược. Người khác không bắt nạt cháu, cháu cũng không thể đi bắt nạt người khác a. Lên thành phố phải học hành cho giỏi mới là việc chính. Mấy đứa con nhà bác cả của cháu đều đỗ đại học rồi, nếu cháu không cố gắng, thì cha cháu không tha cho cháu đâu. Đến lúc nó phát điên lên, làm càn làm quấy, ngay cả bà cũng chẳng bảo vệ được cháu đâu.”
“Cái thằng bé này! Từ nhỏ đã nói bà bất công, cháu nói xem bà bất công chỗ nào? Tiểu Mộng nhi, cháu nói xem bà đối với cháu có tốt không? Có tốt hơn mấy đứa con nhà bác lớn không? Còn thằng kia, mấy năm không về nhà nổi một lần, mà lần nào về nhà cũng chỉ biết trách bà. Năm nay trở về lại còn nói có dám theo nó đến nhà trưởng thôn lý luận hay không, nó thật sự cho rằng bà không dám đi đó à.”
“Thằng bé này cũng chẳng sợ người ta cười. Bà lão sắp chết này thì có gì mà phải sợ? Ngày nào cũng nói khi nó còn bé bà không cho nó đến trường, nói nó thành tích tốt lại không cho nó đi, ngược lại để cho anh cả đi. Nhưng đâu phải chỉ có nhà chúng ta mới như vậy, những nhà khác, có nhà nào không ưu tiên con lớn? Hơn nữa, mấy đứa con nhà thằng cả, bà đâu có trông đứa nào? Còn thằng cháu của nó (Tô Bạch) thì bà đã trông liên tục mười mấy năm rồi!”
Tô Bạch:
“...”
Tô Bạch rất muốn nói, bà thực sự rất thương con, nhưng mà trong mấy người con của bà thì bà quả thật rất bất công mà.
Những nhà khác có khi sinh đến bảy, tám, thậm chí mười mấy người con là chuyện thường tình. Còn bà nội Tô Bạch thì chỉ có bốn người con, hai trai, hai gái.
Cha của Tô Bạch là Tô Chí Hải, là con thứ ba trong nhà, trên có một anh trai, một chị gái, dưới có một em gái.
Mà trong bốn người con, bà nội thích nhất chính là con cả cùng với con út, con thứ với thằng ba thì bà lại không ưa.
Nguyên nhân rất đơn giản, con lớn cùng con út, bất luận là tính cách hay là tướng mạo đều giống bà, còn con thứ cùng cha Tô Bạch lại giống ông nội.
Cũng chính bởi vì giống bà, cho nên con lớn cùng con út đều trưởng thành rất đẹp, mà lão nhị cùng lão tam thì ngoại hình có phần kém sắc hơn.
Bởi vậy cho nên ông nội Tô Bạch lại yêu thích cha của hắn, hắn cùng với bác gái, mà bà nội Tô Bạch lại thích bác cả cùng với cô út.
Nhưng ông nội của Tô Bạch lại thuộc tuýp người hiền lành, thật thà, còn bà nội của Tô Bạch lại thuộc tuýp người cường ngạnh, mạnh mẽ. Bà nội của Tô Bạch nổi tiếng là người mạnh mẽ khắp Thập Lý Bát Hương, cho nên ông nội của Tô Bạch nào dám quản bà. Hơn nữa, ông nội của Tô Bạch mất sớm, cho nên việc phân chia tài sản có thể nói là bà nội nắm quyền định đoạt tất cả.
Chỉ cần là người bà nội Tô Bạch yêu thích, không cần quan tâm thành tích tốt hay xấu đều được đi học, hơn nữa còn là học mấy năm liền.
Còn nếu bà không thích, cho dù thành tích có tốt đến mấy cũng chỉ được đi học một năm, rồi sau đó phải về nhà làm nông.
***
Bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.