Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 34: Gánh Nặng Đường Xa

Vài phút sau, hai chiếc ô tô từ thành phố Qua Thành lái tới Lâm Hồ và dừng lại ở trấn Cửu Lý.

Nếu chỉ có một chiếc xe, mọi người sẽ phải chen chúc đến quá tải, nhưng có hai chiếc thì cơ bản ai cũng có một chỗ ngồi thoải mái. Tô Bạch đứng sau lưng Khương Hàn Tô. Sau khi Khương Hàn Tô vào xe và chọn một chỗ ngồi, Tô Bạch mới ngồi xuống bên cạnh cô.

Khương Hàn Tô liếc hắn một cái, không nói gì.

Tô Bạch hiểu ý, mỉm cười nói:

- Theo đuổi con gái cần một chút chiêu trò, nhưng nếu không phải là người mình thích, ai sẽ dụng tâm bày ra mấy trò này chứ?

Ở thời đại này, vì nhiều lý do mà rất ít người toàn tâm toàn ý theo đuổi một cô gái.

Khương Hàn Tô nhìn ra ngoài cửa sổ, làm bộ không nghe thấy.

Hai mươi phút sau, hai người rời khỏi bến xe Nam. Tô Bạch sợ Khương Hàn Tô bị tuyết rơi trúng khi đến trường nên liền gọi hai chiếc xe kéo. Hắn cũng sợ cô từ chối, lập tức móc ba tệ từ trong túi ra ném cho tài xế rồi lên xe ngồi trước.

- Cô bé à, đừng đứng đó nữa, mau lên xe đi. – Tài xế thấy Khương Hàn Tô đứng bất động liền lên tiếng thúc giục.

Đây là lúc học sinh đến trường đông nhất, anh ta muốn tranh thủ khoảng thời gian này để kéo được càng nhiều chuyến càng tốt.

Khương Hàn Tô thở dài, đành lặng lẽ lên xe.

Sau khi lên xe, cô đặt túi sách lên đùi rồi lặng lẽ hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra mấy ngày qua.

Cuối cùng, cô khẽ giơ nắm đấm nhỏ lên, bực bội lẩm bẩm:

- Thật đáng ghét!

Kể từ khi tiếp xúc với Tô Bạch, cô nhận ra cuộc sống của mình không còn nằm trong tầm kiểm soát nữa.

Tô Bạch mạnh mẽ xông vào, phá vỡ sự yên bình trong cuộc sống của cô.

Sau khi đến cổng trường, Tô Bạch không vội vào mà đi vào một quầy tạp hóa bên cạnh, mua vài bao thuốc lá.

Vừa ra khỏi quầy tạp hóa, Tô Bạch đã ngửi thấy mùi thơm phức của đủ thứ đồ ăn.

Thấy phía trước có tiệm bán bột mì nướng, hắn lập tức bước tới.

Bột mì nướng là món ăn yêu thích nhất của Tô Bạch hồi cấp Hai. Sau khi rời quê, Tô Bạch có lúc ăn bốn, năm xiên bột mì nướng ở bên ngoài, nhưng không hề ngon bằng một xiên bột mì nướng giá một tệ trên phố ăn vặt hồi còn học cấp Hai.

Đã lâu lắm rồi Tô Bạch rất thèm món bột mì nướng bên ngoài cổng trường cấp Hai.

- Ông chủ, lấy năm xiên. – Tô Bạch nói.

- Được. – Ông chủ nướng kỹ năm xiên bột mì nướng rồi đưa cho hắn.

Tô Bạch cầm bột mì nướng, trả tiền, vừa lúc thấy Khương Hàn Tô cầm cặp sách nhỏ bước vào tiệm văn phòng phẩm để mua ngòi bút.

Đối với học sinh, rất ít người mua cả cây bút mới. Vào ngày khai giảng, bọn họ sẽ mua rất nhiều bút, chỉ cần bút chưa hỏng, việc mua ngòi bút thay thế sẽ rẻ hơn rất nhiều.

Nhưng Tô Bạch hiếm khi mua ngòi bút, vì mỗi khi mua bút, chẳng mấy chốc là hắn làm mất sạch.

Có ngòi bút mà không có vỏ bút, tuy vẫn dùng được nhưng nét chữ sẽ không ��ẹp.

Thấy cô bé cầm cặp sách nhỏ bước ra, Tô Bạch liền chìa cho cô một xiên bột mì nướng.

Khương Hàn Tô lắc đầu, ra hiệu xung quanh có học sinh cùng trường.

Tô Bạch cười, không làm khó cô.

Hắn có thể chẳng bận tâm, nhưng Khương Hàn Tô thì không thể. Dù sao chuyện yêu sớm vẫn bị nhiều người nhìn nhận như ‘hùm beo’ vậy.

Nếu bị giáo viên bộ môn trong trường phát hiện, dù cô không yêu sớm, chỉ cần Tô Bạch cứ trêu chọc cô như thế, ít nhiều cô cũng sẽ phải nghe một tràng đạo lý.

Đây là điều khiến Khương Hàn Tô lo lắng nhất lúc này.

Điều quan trọng là với tính cách của Tô Bạch, việc bắt hắn dừng tay là chuyện không thể.

Khương Hàn Tô không muốn xuất hiện những lời đồn xấu nên đi thẳng vào trường học.

Nhìn Khương Hàn Tô mang cặp sách nhỏ, cột tóc đuôi ngựa đi vào khuôn viên trường, Tô Bạch nở nụ cười.

Con đường theo đuổi vợ, xem ra còn dài và lắm gian nan!

Đúng, chính là theo đuổi vợ.

Bạn gái, hay tình đầu, không phải là điều Tô Bạch muốn.

Khi Tô Bạch sống lại và nhìn thấy cô lần đầu, hắn đã nghĩ ngay đến việc cùng cô bước vào lễ đường hôn nhân.

Tô Bạch ăn xong bột mì nướng, lau miệng, sau đó đi vào trường học, lấy toàn bộ bao thuốc lá ra.

Trước cổng trường, trưởng phòng ký túc xá và thầy Lý ở phòng ăn, mỗi người một bao.

Đối với họ, một tháng lương chẳng kiếm được bao nhiêu, một gói thuốc lá đã đủ để làm rất nhiều chuyện rồi.

Đây là một trong số những “quy tắc” mà Tô Bạch đã nói với Hứa Lâm.

Khi Tô Bạch lên lầu vào đến phòng học thì đã gần ba giờ.

Lúc này, trong phòng học đã kín chỗ, cô chủ nhiệm Đoàn Đông Phương đang cầm một chồng bài thi, chuẩn bị điểm danh trước khi cho kiểm tra.

Cứ Chủ Nhật trở lại trường là y như rằng hôm đó sẽ có bài kiểm tra. Thi Toán xong đến Anh văn, Anh văn xong lại thi Toán. Ba bài kiểm tra làm từ đầu giờ đến hết buổi tự học tối. Điều này đã trở thành thông lệ của trường Dục Hoa.

Tất nhiên, việc giáo viên trong trường làm như vậy nhất định là có lý do. Bọn họ biết học sinh vừa mới nghỉ về, nếu lúc này mà giảng bài thì chắc chắn chẳng mấy ai có thể nghe lọt tai. Vì thế, thà dùng khoảng thời gian này để kiểm tra kiến thức họ đã học trong tuần, sau đó dựa vào kết quả để điều chỉnh phương pháp dạy cho phù hợp với tình hình thực tế.

Suy cho cùng, học sinh nào còn yếu phần nào, hay mắc lỗi ở đâu, lát nữa kiểm tra sẽ rõ ngay.

Chính vì lý do đó, giáo viên coi thi rất nghiêm ngặt. Để ngăn chặn việc học sinh quay cóp, họ sẽ đưa một nửa số học sinh ra ngoài hành lang hoặc cửa cầu thang để kiểm tra.

- Có 91 người đến phòng, chỉ có Tô Bạch không tới? – Lúc này, Đoàn Đông Phương hỏi trong phòng học.

Lớp 12 hồi năm lớp Bảy tổng cộng có 99 người, nhưng đến lớp Chín, số người bỏ học không ít nên hiện tại cả lớp chỉ còn 92 người.

- Em có mặt. – Đoàn Đông Phương vừa dứt lời, Tô Bạch đã xuất hiện ở cửa sau phòng học.

Đoàn Đông Phương:

- …

Cả lớp 89 học sinh:

- …

Đây là lần đầu tiên trong hai năm, Tô Bạch đến lớp trước tiết ba.

Chẳng lẽ mặt trời mọc đằng Tây thật ư?

- Đến bàn của tôi trong văn phòng, lấy thêm một tờ bài thi nữa. – Đoàn Đông Phương nói không cảm xúc.

- Dạ. – Tô Bạch gật đầu, đi đến văn phòng cầm bài thi.

Hóa ra họ không chuẩn bị bài thi cho mình ư?

- Ồ, hôm nay sao cậu đến sớm thế? Không phải đang ở quán net Thời Đại chơi LOL sao? – Thầy Lý Tân trong văn phòng hỏi.

- Thầy ơi, đừng nói xấu em, em phải học thật giỏi, nỗ lực tiến bộ từng ngày mà. – Tô Bạch nói.

- Này, thầy nói xấu em à? Lần trước thầy đến trường, cái người thầy thấy ở quán net Thời Đại đó không phải em thì là ai? – Thầy Lý Tân bực mình nói.

Trường Dục Hoa khai giảng vào ngày mười, sáu giờ rưỡi sáng Tô Bạch đã đến Qua Thành nhưng không đến trường mà lại vùi mình ở quán net chơi Liên Minh Huyền Thoại.

Lúc ấy, người ngồi cạnh Tô Bạch cũng đang chơi Liên Minh Huyền Thoại, đeo khẩu trang kín mít nên Tô Bạch không nhận ra đó chính là thầy Lý Tân.

Bởi vì Liên Minh Huyền Thoại chỉ mới Open Beta ở trong nước vào tháng 9 năm 2011 và còn vài tháng nữa mới chính thức ra mắt. Thế nên, rất ít người ở Qua Thành chơi trò này.

Lúc ấy, trong quán net người ta chơi nhiều nhất là CF, tiếp đó là DNF và QQ Speed. Đương nhiên cũng không thiếu người xem phim. Vì vậy, Tô Bạch thấy người bên cạnh chơi LOL liền cảm thấy khá lạ lẫm.

Đã vậy, ông còn chơi rất giỏi, Tô Bạch thậm chí còn hướng dẫn ông vài lần. Sau đó ông kéo khẩu trang xuống, Tô Bạch chỉ biết chớp chớp mắt rồi đứng hình.

- Thầy ơi, thầy chơi Garen chưa tốt lắm, khi nào rảnh, em với thầy cùng nhau bàn luận nhé, em có thiên phú với trò này lắm đó. – Tô Bạch nói xong, cầm lấy bài thi trên bàn của Đoàn Đông Phương chạy ra ngoài.

Lý Tân nhìn bóng lưng Tô Bạch rời đi, không khỏi mỉm cười. Thầy thật sự rất quý cậu học trò Tô Bạch này.

Nếu cậu ấy thực sự có thể tiến bộ từng ngày như đã nói, chăm chỉ học tập thì thật ra cũng chưa quá muộn.

Hồi cấp Hai, ông cũng từng là một thiếu niên nghiện net. Sau khi rút kinh nghiệm xương máu, ông chỉ mất một năm lớp Chín để thi đậu vào trường top đầu ở Qua Thành.

Ông làm được, Tô Bạch chưa chắc là không được.

Xem ra cần phải tìm thời gian để nói chuyện kỹ lưỡng với cậu ấy mới được.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free