(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 35: Không Được!
Tô Bạch trở lại phòng học, nộp bài thi cho Đoàn Đông Phương rồi về chỗ.
"Lần kiểm tra cuối năm ngoái của chúng ta là các dãy số chẵn 2, 4, 6, 8, 10. Vậy hôm nay, những em thuộc các dãy số lẻ 1, 3, 5, 7, 9 sẽ kiểm tra. Các em mau xách ghế ra ngoài tìm chỗ kiểm tra đi, trừ hành lang ra thì chỗ nào cũng được, ngay cả cầu thang cũng không ngoại lệ." – Đoàn Đông Phương dặn dò.
Chủ nhiệm lớp vừa dứt lời, toàn bộ học sinh thuộc các dãy số lẻ, trong đó có Tô Bạch, liền đứng dậy, xách ghế đi tìm chỗ ngồi làm bài.
"Bạch ca, anh không mang bút theo à?" – Thấy Tô Bạch đi ra ngoài, Hứa Lâm vội vàng gọi.
"Không sao, không cần." – Tô Bạch đáp.
Hắn xách ghế, đi tới đầu cầu thang và ngồi xuống bên cạnh Khương Hàn Tô.
Khương Hàn Tô ngồi ở hàng thứ ba, dãy thứ năm, cũng thuộc nhóm số lẻ nên phải làm kiểm tra.
Rất nhanh, chủ nhiệm lớp bắt đầu phát từng tờ đề thi.
Ba giờ chiều kiểm tra tiếng Anh, vậy thì hai tiết tự học buổi tối chính là lúc kiểm tra môn toán.
Có những lúc Tô Bạch rất thắc mắc, tại sao lại không kiểm tra ngữ văn.
Môn ngữ văn cũng có nhiều bài thi cần kiểm tra, nhưng từ trước đến nay, chưa từng thấy Lý Tân sử dụng thời gian ngoài tiết học để làm bài kiểm tra.
Nhưng toàn bộ tiết ngữ văn tuần trước, bọn họ đã dùng để học mười bài thơ cổ rồi, nên môn văn bây giờ thực sự không có gì để kiểm tra.
Sau khi nhận được bài thi, Tô Bạch nói với Khương Hàn Tô:
"Lớp trưởng ơi, cậu cho tớ mượn cái bút được không, tớ quên mang mất rồi."
Khương Hàn Tô vừa mới ghi tên mình lên giấy, nghe câu này lập tức ngẩng đầu nhìn Tô Bạch.
Tô Bạch cũng nhìn cô, rồi nháy mắt một cái.
Cố ý.
Khương Hàn Tô đọc được hàm ý trong ánh mắt Tô Bạch.
Nhưng giờ thì có thể làm gì được chứ?
Khương Hàn Tô đành lấy ra một cây bút rollerball màu đen từ trong hộp bút đưa cho Tô Bạch.
Mấy năm trước, học sinh trong trường vẫn hay dùng bút bi, nhưng từ khi bút rollerball xuất hiện, bút bi nhanh chóng bị lãng quên.
So với bút bi, cảm giác viết bằng bút rollerball dễ chịu hơn, mực cũng đỡ dính hơn, nhờ vậy mà viết trơn tru hơn.
Về mặt nét bút, nét chữ của bút rollerball nhìn cũng đẹp hơn bút bi, thế nên đối với môn văn, bút rollerball tốt hơn bút bi rất nhiều.
Về cơ bản, trong các bài kiểm tra bây giờ, giáo viên đều yêu cầu dùng bút rollerball.
Mượn được bút, Tô Bạch bắt đầu soàn soạt viết, nhưng hắn chỉ viết duy nhất tên của mình, còn lại đều bỏ trống.
Nếu là trước đây, có lẽ hắn còn có thể đánh lụi cho nhanh chóng hoàn thành. Nhưng đối với Tô Bạch hiện tại, đây chỉ là lừa mình dối người. Cho dù có khoanh bừa cho xong thì cũng chẳng được lợi lộc gì.
Bởi vậy, lúc này Tô Bạch không nhìn bài thi nữa mà mở quyển sách giáo khoa Tiếng Anh lót bên dưới ra.
Giấy kiểm tra thường khá mỏng, nên học sinh đều lót một quyển vở bên dưới.
Để tránh học sinh gian lận, về cơ bản, khi kiểm tra môn toán sẽ kê bằng sách tiếng Anh, còn thi tiếng Anh sẽ lót bằng sách toán.
Còn như Tô Bạch, khi kiểm tra tiếng Anh lại kê bằng sách tiếng Anh, nếu như đang là học sinh lớp 8, thì chắc chắn sẽ bị giáo viên đánh.
Chỉ là sau khi lên lớp 9, những học sinh kém như bọn họ dù có làm thế nào cũng chỉ nộp giấy trắng, nên giáo viên cũng chẳng còn quan tâm nữa.
Ngoại trừ Hàn Thành, người luôn muốn "vặt lông dê" của học sinh, thì anh ta sẽ phạt một quyển vở cho mỗi câu không làm xong.
Sau khi Tô Bạch lấy ra quyển sách giáo khoa Tiếng Anh lớp 9, hắn không đọc từ đầu mà lật thẳng đến phần cuối, bắt đầu học thuộc từng từ đơn một.
Kỳ thực tiếng Anh cấp 2 cũng không khó. Tô Bạch chỉ cần học thuộc những từ vựng cơ bản, sau đó biết một ít ngữ pháp, như vậy thì điểm số cũng không đến nỗi tệ.
Bất luận là tiếng Anh hay ngữ văn, hai môn này đều khác hoàn toàn với toán. Toán lớp 9, nếu bạn không học tốt toán lớp 7 và lớp 8, thì sẽ khó mà hiểu được.
Còn tiếng Anh và ngữ văn lớp 9, cho dù là bạn lớp 7, lớp 8 không được tốt thì vẫn có thể tiếp thu dễ dàng.
Đương nhiên, nếu ngay cả 26 chữ cái tiếng Anh cũng không biết, thì chẳng còn gì để nói nữa.
Trước giờ vẫn vậy, làm những câu đơn giản trước. Ngoại trừ môn ngữ văn không có gì phải lo lắng, ở hai môn tiếng Anh và toán này, Tô Bạch nhất định phải ưu tiên nhồi nhét những kiến thức tiếng Anh đơn giản vào đầu trước, sau đó mới "đánh hạ" môn toán. Giải quyết xong môn toán, Tô Bạch sẽ bắt đầu ôn hóa học cùng vật lý. Đây chính là kế hoạch ôn tập mà Tô Bạch tự vạch ra cho mình.
Trước tiên bắt đầu từ môn Tiếng Anh.
Toàn bộ thời gian này, Tô Bạch đều dùng để học thuộc từ đơn.
Dù đây không phải là sáng sớm – khoảng thời gian lý tưởng nhất để học thuộc bài – nhưng Tô Bạch vẫn tiếp thu rất nhanh.
Bởi vì Tô Bạch phát hiện, tuy rằng nhiều từ đơn hắn chưa được học chính thức, nhưng do sau này đã từng gặp qua, nên hắn biết rất nhiều từ.
Nếu giáo viên đột nhiên viết những từ như: rank, tank, carry, solo, mid, ban, pick... lên bảng, tuy rằng Tô Bạch chưa từng được dạy những từ này, nhưng do tiếp xúc nhiều nên hắn sẽ biết rất chính xác.
Cách học này quả là làm ít hưởng nhiều.
Từ nào chưa gặp bao giờ thì học thuộc, đã thấy rồi thì bỏ qua.
Tô Bạch chỉ mất hai tiết đã có thể học thuộc toàn bộ từ đơn của ba bài, mà là nhớ kỹ, chứ không phải kiểu học trước quên sau.
Tô Bạch không biết tốc độ này có tính là nhanh hay không, nhưng chắc chắn là không chậm.
Sau khi học xong ba bài, Tô Bạch không muốn học tiếp. Hắn nhìn đồng hồ trên tay, còn mười phút nữa là kết thúc tiết thứ tư, cũng là lúc tan học và hết buổi kiểm tra.
Đối với rất nhiều học sinh, đây mới thực sự là khoảng thời gian gay cấn nhất.
Bởi vì lúc sắp kết thúc giờ kiểm tra cũng chính là lúc học sinh bắt đầu mượn bài để chép.
Lúc này, một bạn nữ nhìn Khương Hàn Tô với ánh mắt tội nghiệp, cô bé hỏi:
"Lớp trưởng, cậu cho mình mượn bài để chép được không?"
Tô Bạch nghĩ Khương Hàn Tô sẽ từ chối, ai ngờ cô lại trực tiếp cho mượn luôn.
"Cảm ơn lớp trưởng." – Nữ sinh kia nở n��� cười ngọt ngào, rồi bắt đầu vui vẻ chép bài, khiến cho rất nhiều bạn nữ ngồi bên cạnh phải ước ao.
Ở bên Tô Bạch thì thực sự là không có mấy nam sinh.
Không trách kiếp trước Khương Hàn Tô lại lạnh nhạt như thế, bởi vì bên cạnh cô lúc nào cũng có đám bạn nữ vây quanh.
Lúc nào cũng có thể chép bài, ai lại không muốn chơi cùng cô chứ?
Chỉ có điều, chờ sau khi những người này lớn lên, lúc nhớ lại tình cảnh này thì không biết là nên khóc hay nên cười đây.
Từ trước đến nay Khương Hàn Tô đâu phải tiên tử gì đâu.
Khương Hàn Tô lớn lên từ đau khổ, cô biết cách bảo vệ bản thân mình tốt hơn bất cứ ai hết.
Ai mượn bài của cô thì cô đều cho mượn hết, bởi vì chỉ có như thế mới không đắc tội với người khác.
Còn nếu người ta thi trượt cấp 3, thành tích thi tháng không tốt, thì cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Nếu bàn về việc chép bài, môn tiếng Anh tuyệt đối là môn chép nhanh nhất.
Rất nhanh, nữ sinh kia liền trả lại bài kiểm tra cho Khương Hàn Tô.
Khi một nữ sinh khác định mượn bài của Khương Hàn Tô, Tô Bạch đã nhanh tay hơn.
"Lớp trưởng ơi, cậu cho tớ mượn bài của cậu để chép được không? Tớ chưa làm được câu nào!" – Tô Bạch đưa tay hỏi.
Khương Hàn Tô nghe vậy, lập tức rút tờ giấy lại, mặt không cảm xúc, nói:
"Không được."
Tô Bạch nghe vậy, nở nụ cười.
Phiên bản văn học này đã được đội ngũ của Truyen.free dày công biên tập.