(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 4: Khương Hàn Tô (2)
Hai câu nói trên sách ngữ văn của Khương Hàn Tô đã tác động rất lớn đến Tô Bạch.
Cũng chính vì hai dòng chữ ấy mà Tô Bạch khi đó mới quyết tâm ra ngoài lập nghiệp.
Thể thao điện tử vốn là một bộ môn rất khắc nghiệt về tuổi tác, nếu Tô Bạch bỏ lỡ thì sau này có hối hận cũng không kịp. Mình có thiên phú với thể loại này, vậy sao không thử dấn thân một lần?!
Thế nên, ngày ấy Tô Bạch mới dứt áo ra đi bất chấp gió tuyết, việc nghĩa chẳng từ nan.
Chỉ là, sau khi Tô Bạch đến Hải Thành, đội tuyển từng mời hắn tham gia lại bất ngờ thông báo đã đủ người. Lúc này, Tô Bạch liền biết rõ vận mệnh của mình, hắn chỉ có thể dựa vào công việc cày thuê để kiếm miếng ăn ở Hải Thành.
Thời điểm đó, máy chủ Liên Minh Huyền Thoại trong nước vừa mới mở cửa thử nghiệm (Open Beta) được vài tháng, nghề cày thuê này vẫn chưa hái ra tiền như những mùa giải S3, S4. Mãi đến tận S3, Tô Bạch mới thực sự có thể sống dựa vào việc cày thuê ở Hải Thành. Sau một năm kiên trì, sang đến S4, Tô Bạch thành lập một đội tuyển và thành công tiến vào giải đấu LSPL.
LSPL chính là giải đấu hạng hai của Liên Minh Huyền Thoại. Đến S5, sau khi Tô Bạch thử sức ở nhiều vị trí như đường trên (Top lane), hỗ trợ (Support), đường giữa (Middle lane), cuối cùng chuyển sang vị trí xạ thủ (ADC), lúc này hắn mới dẫn dắt đội tuyển tiến vào giải đấu LPL.
Những tháng ngày đầu mùa giải S2, đó là khoảng thời gian thống khổ và mơ hồ nhất trong sự nghiệp của Tô Bạch. Vì vậy, khi nghe cú điện thoại của Hứa Lâm, hắn cũng chẳng còn mấy cảm xúc. Trong khoảng thời gian đó, ngay cả bản thân hắn còn suýt chết đói ở Hải Thành thì làm sao có tâm tình mà quan tâm đến người khác?
Tô Bạch lấy lại tinh thần, nhìn thiếu nữ thanh lệ trước mắt, trong đầu bỗng hiện lên ngàn vạn suy nghĩ.
Tô Bạch nhớ rằng, sau này Hứa Lâm có gọi điện thêm cho hắn một lần nữa, nói rằng sau khi Khương Hàn Tô mất, mẹ cô lâm bệnh nặng, cuối cùng bỏ ăn bỏ uống mà qua đời.
Đối với mẹ Khương Hàn Tô, niềm tin duy nhất để bà tiếp tục sống trên đời này chính là đứa con gái của mình. Con gái không còn, bà ấy sống tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. . . .
Cảm nhận được ánh mắt của Tô Bạch không ngừng nhìn chằm chằm vào mình, thậm chí đã đến mức ngẩn người, Khương Hàn Tô khẽ nhíu mày.
Ở lớp 12, cô không hề e sợ bất kỳ ai, nhưng đối với Tô Bạch, kẻ có tiếng là đệ nhất lưu manh trong trường, cô vẫn cảm thấy chút sợ hãi.
Nếu Tô Bạch quyết tâm dây dưa, vậy thì thật sự hơi phiền phức.
Mà Khương Hàn Tô ghét nhất chính là những học sinh hư, cả ngày không chịu học hành, chỉ biết đọc tiểu thuyết, lãng phí tiền bạc của cha mẹ.
Vấn đề cốt lõi là đám người này không chỉ tự làm hại mình, mà còn có thể ảnh hưởng đến cô. Suốt những năm qua, tất cả những học sinh trong trường từng tỏ tình với cô đều là loại người như vậy.
Đặc biệt, sau khi khai giảng năm nay – cũng là lúc chuẩn bị tốt nghiệp cấp hai – số người tỏ tình cũng bắt đầu tăng lên. Tuần này, Khương Hàn Tô nhận được không biết bao nhiêu thư tình, may mắn là trong số đó không có bạn học nào cùng lớp.
Điều Khương Hàn Tô lo lắng nhất chính là sẽ có người trong lớp tỏ tình với cô, bởi vì điều đó sẽ khiến cô rất lúng túng. Dù sao cũng học cùng lớp với nhau suốt ba năm, mà người có lá gan lớn nhất trong lớp lại chính là Tô Bạch. Từng có một khoảng thời gian Tô Bạch đã lộ ra ý định này, nhưng sau đó bỏ cuộc, lúc ấy cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là nhìn ánh mắt này, có vẻ như cậu ta lại sắp tái diễn.
Khương Hàn Tô có chút đau đầu, hiện tại cô chỉ muốn học hành thật tốt, bởi vì chỉ có học thật tốt thì cô mới có thể thay đổi vận mệnh của mình và mẹ.
Sự khổ cực của mẹ, Khương Hàn Tô hiểu rõ điều này hơn bất cứ ai. Bao năm qua, không biết đã bao lần cô thấy mẹ mình lén lút khóc lúc nửa đêm.
Thế nên, đừng nói cấp hai, cho dù là cấp ba, đại học, hay thậm chí sau này nữa, cô chưa hề nghĩ tới chuyện yêu đương. Ảnh hưởng của cha Khương Hàn Tô thật sự là quá lớn.
Nhưng Khương Hàn Tô biết, với dung mạo của mình, e rằng sau này cô sẽ càng ngày càng gặp phải nhiều chuyện tương tự, và cũng sẽ càng ngày càng khó giải quyết.
Có lúc cô thà mình xấu đi một chút, như vậy mới sẽ không có ai quấy rầy, mới có thể chuyên tâm học tập. Thậm chí cái chức lớp trưởng này cô cũng chẳng muốn làm, bởi vì việc thu bài tập, nộp bài tập cho giáo viên mỗi ngày sẽ làm lỡ rất nhiều thời gian.
Quận Thành rất hỗn loạn, trường Dục Hoa cũng nổi danh là nơi tập trung đám lưu manh. Năm lớp 7, ngay khi Tô Bạch vừa chuyển đến Dục Hoa, đã có mấy tên định đến bắt nạt hắn, nhưng sau đó lại bị Tô Bạch "chỉnh" cho một trận. Từ đó về sau, trong trường Dục Hoa liền không còn ai dám bắt nạt hắn nữa.
Quận Thành khá hẻo lánh, trong khi các môn khí công, võ thuật đã dần thoái trào mấy năm nay, thì ngôi trường võ ở đây vẫn duy trì được khí thế ngất trời. Hồi học lớp 4 tiểu học, Tô Bạch đã được cha mẹ gửi vào trường võ trong huyện. Trong hai năm lớp 4 và lớp 5, Tô Bạch đều ở trường võ, và đó cũng là những năm tháng sinh hoạt học đường khổ cực nhất của hắn.
Bốn giờ sáng mỗi ngày đều phải xuống giường, bắt đầu chạy bộ, đến bốn giờ rưỡi lại luyện quyền. Vào mùa đông, vẫn phải luyện quyền trong tuyết, tay chân đều bị đông cứng đến mức nứt nẻ. Một khi động tác không chính xác, còn có thể bị huấn luyện viên dùng gậy phạt.
Nhưng vấn đề ở đây là, học những trò mèo này hoàn toàn vô dụng, thuần túy chỉ để phô trương mà thôi. Sau một học kỳ luyện quyền ở lớp 4, Tô Bạch liền chuyển sang học tán đả. So với mấy cái trò múa máy chân tay kia, tán đả mới có chút tác dụng trong thực tế.
Mặc dù đối với Tô Bạch mà nói, hai năm trong trường võ rất khổ, nhưng cũng giúp hắn quen biết được rất nhiều bạn bè. Sau này, thành tích học văn hóa của họ không được tốt, rất nhiều người không thể thi vào trường Trung học Dục Hoa. Thế nhưng, ở những trường khác, họ nghiễm nhiên đều trở thành "thủ lĩnh" một vùng. Đây cũng chính là nguyên nhân tại sao Tô Bạch có thể huy động được nhiều người như vậy.
Rất nhiều người đều nói Tô Bạch là kẻ lưu manh nhất Dục Hoa, nhưng thực ra thì không phải. Trong trường học, chỉ cần không ai bắt nạt hắn, thì hắn cũng ngoan ngoãn như bao người khác.
Huống hồ, mấy năm đó là khoảng thời gian Tô Bạch si mê tiểu thuyết điên cuồng nhất. Trừ tiết ngữ văn ra, Tô Bạch hầu như dồn toàn bộ thời gian cho tiểu thuyết, vậy thì hắn làm gì có thời gian và tinh lực mà đi đánh nhau?
Tô Bạch liếc nhìn Khương Hàn Tô đang ôm một chồng sách, đó là đề cương ôn tập ngữ văn mà nhà trường phát. Mỗi quyển đều rất dày, hơn trăm quyển chồng lên nhau, tổng trọng lượng không hề nhỏ.
Tô Bạch có thể nhìn thấy hai cánh tay nhỏ đang run rẩy, không chỉ vì trọng lượng của chồng sách, mà còn một phần là do lạnh.
Đôi bàn tay nhỏ của cô không có găng tay, cóng đến đỏ ửng.
Tô Bạch đi tới trước mặt cô, rút hai tay khỏi túi áo rồi chìa ra trước mặt cô. Hắn muốn giúp cô ôm lấy một vài quyển sách.
Nhưng không ngờ Khương Hàn Tô lại hiểu sai ý, cho rằng Tô Bạch muốn đưa tay ôm mình. Cô sợ hãi đến mức lập tức lùi lại một bước, sau đó lạnh lùng liếc hắn, không nói một lời, ôm sách đi thẳng ra cửa trước.
Nhìn bóng lưng đơn bạc của Khương Hàn Tô khuất dần, Tô Bạch lắc đầu.
Hắn biết mình đã bị hiểu lầm.
Tất cả quyền lợi nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.