(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 53: Làm sao? Không được à?
Vào mùa đông, canh chua trứng gà là món ăn làm ấm bụng rất tốt.
Tô Bạch uống xong nửa bát canh, thấy hai lọn tóc mai của Khương Hàn Tô quá dài. Mỗi lần cô bé cúi đầu, tóc lại rũ xuống vướng víu, khiến cô chẳng thể uống nổi một ngụm canh.
Tô Bạch đưa tay giúp cô bé vén tóc mai lên, đoạn cười nói:
- Thế này được rồi chứ?
Khương Hàn Tô không đáp, hai tay nhỏ xíu bưng bát, cúi đầu húp phần canh còn nóng hổi. Nhờ Tô Bạch giúp vén tóc, lần này cô không còn bị vướng tóc mai nữa. Nửa bát canh chua vào bụng, cảm giác lạnh giá trong người cũng vơi đi phân nửa.
Uống xong, Khương Hàn Tô đặt bát xuống rồi nói:
- Hơi vướng víu quá, nên tỉa đi thì hơn.
- Cậu muốn cắt tóc ngắn ư? – Tô Bạch nghe vậy cau mày hỏi.
- Ừm.
Khương Hàn Tô gật đầu, nói:
- Từ nhỏ, tôi để tóc dài là vì muốn bán đi lấy tiền.
- Vậy nếu tôi nói tôi thích tóc dài, không muốn cậu cắt đi thì sao? – Tô Bạch hỏi.
Khương Hàn Tô mím môi, không nói gì. Thật ra, cô không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào.
- Cậu cắt tóc rồi, tôi không muốn cậu nữa đâu. – Tô Bạch uy hiếp.
- Tôi không phải của cậu. – Khương Hàn Tô ngẩng đầu lên nói.
- Với tôi mà nói, cậu đã là của tôi từ lâu rồi. – Tô Bạch nói.
- Tương lai cậu muốn thay đổi thế nào cũng được, nhưng tóc thì tuyệt đối đừng cắt. Nếu cậu cắt đi, biết đâu tôi thật sự di tình biệt luyến đấy. – Tô Bạch nói.
- Vậy thì vừa đúng ý tôi. – Khư��ng Hàn Tô bĩu môi nói.
- Thật ư? – Tô Bạch cười nhìn cô bé.
- Thật. – Khương Hàn Tô quay đầu đáp.
- À.
Tô Bạch cười, không trêu cô bé nữa, nói:
- Bà chủ, tính tiền.
Ba bát mì khô chín đồng, hai bát canh chua trứng gà bốn đồng, thêm mười đồng tiền thịt chó, tổng cộng hai mươi ba đồng. Tô Bạch nghĩ đoạn, từ trong túi lấy ra toàn bộ tiền xu, tiếng lạch cạch vang lên.
- Ôi chao, sao cậu có nhiều tiền xu đến thế? – Nhìn Tô Bạch lấy ra cả đống tiền xu, bà chủ sững sờ.
- Tiền này là do con chơi máy xèng sau khi tắm xong, trên đường đến đây đấy ạ. Tiếng động hơi chói tai một chút. – Tô Bạch nói. Suốt đoạn đường hai người đi chung dù, Khương Hàn Tô đã nhiều lần muốn mở miệng hỏi trong túi Tô Bạch có thứ gì.
- Vậy là cháu giỏi thật đó nha, thằng bé nhà cô chơi máy xèng chưa bao giờ thắng. – Bà chủ cười nói.
- Có lẽ là do con gặp may thôi ạ. – Tô Bạch cười đáp.
Tô Bạch trả tiền, rồi hai người rời khỏi quán mì.
Học sinh nghỉ, giáo viên cũng nghỉ, ngay cả ông lão gác cổng cũng chẳng biết đã đi đâu. Hai người trở lại phòng học, bắt đầu làm bài tập tiếng Anh cùng nhau. Chỉ là, bài tập tiếng Anh của hai người họ lại không giống nhau.
Chủ nhiệm lớp giao bài tập tiếng Anh cho những người khác trong lớp là sách luyện tập tiếng Anh, còn giao cho Tô Bạch lại là hai bài thi tiếng Anh. Hai bài thi tiếng Anh này đều là bài thi lớp 7, do chủ nhiệm lớp lấy từ khóa trước ra, lần lượt là bài thi cuối kỳ học kỳ một và học kỳ hai.
Tuần đầu tiên vừa đến trường không tính, hai tuần tiếp theo, Tô Bạch đã ôn tập xong toàn bộ tiếng Anh lớp 7. Nói là lớp 7, chi bằng nói là học kỳ hai lớp 7.
Thành tích tiếng Anh của Tô Bạch trong mấy tháng đầu tới Dục Hoa rất tốt, nhưng điểm kiến thức học kỳ một lớp 7 lại thấp. Chính vì vậy mà hai tuần Tô Bạch bỏ ra để ôn tập thật ra đều là nội dung cơ bản của học kỳ hai lớp 7.
Tô Bạch ngồi cạnh Khương Hàn Tô, cũng chính là chỗ của Cung Khánh. Hắn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của nước gội đầu còn vương trên mái tóc Khương Hàn Tô vừa mới tắm xong, rồi bắt đầu làm bài thi.
Tô Bạch tốn không ít thời gian, đến hai giờ chiều hắn mới làm xong hai bài. Làm xong toàn bộ hai bài thi, Tô Bạch đem bài thi đặt trước mặt Khương Hàn Tô, cười nói:
- Lớp trưởng có thể chấm điểm cho tôi được không?
Khương Hàn Tô gật đầu, lấy ra bút chì và cầm hai bài thi của Tô Bạch lên chấm điểm. Sau khi cẩn thận tính điểm một hồi, cô bé nói:
- Cũng không tệ lắm.
Điểm tối đa của mỗi bài thi là 150 điểm. Cả hai bài thi Tô Bạch làm đều đạt trên 110 điểm. Với việc Tô Bạch chỉ mới ôn tập hai tuần, đây được xem là khá lắm rồi. Tuy nhiên, cũng chỉ có thể gọi là khá thôi, bởi vì nếu Khương Hàn Tô làm loại đề này, cô bé gần như lúc nào cũng đạt điểm tuyệt đối.
- Mới 110 điểm sao? Tôi cứ nghĩ phải đạt 120, 130 điểm chứ. – Nhìn thấy điểm số, Tô Bạch có chút thất vọng nói.
Lúc Tô Bạch hạ bút như thần và tràn đầy tự tin, khác hoàn toàn với những đề thi trước kia hắn từng xem mà không hiểu chút gì. Hắn còn đinh ninh đạt được 130 điểm là chuyện rất dễ dàng.
Khương Hàn Tô nói:
- Hấp tấp không tốt, cậu viết quá vội vàng, rất nhiều chỗ không kiểm tra lại, làm bài kiểm tra như vậy là không được. Cậu xem phần điền vào chỗ trống này, có vài câu rất dễ nhưng cậu làm sai hết. Khi cậu bình tâm trở lại, hẳn là điểm số sẽ cao hơn nhiều.
Khương Hàn Tô nói xong, lại tiếp lời:
- Trước đây, tôi từng gặp trường hợp tương tự khi làm bài kiểm tra cuối kỳ ở học kỳ hai năm lớp 8. Câu hỏi trong bài thi toán học rất đơn giản, nên tôi đinh ninh mình nhất định đạt điểm tuyệt đối. Khi làm xong, tôi chỉ kiểm tra những câu ứng dụng, không hề xem lại các câu trước. Kết quả khi bài thi phát xuống, trong lớp có vài người đạt điểm tuyệt đối môn toán, nhưng lại không có tôi. Trước đây bài thi toán rất khó, cả lớp cũng chỉ có mình tôi đạt điểm tuyệt đối, nhưng lần đó tôi chỉ được 149 điểm, do làm sai một câu điền vào chỗ trống.
Tô Bạch:
-...
Đây có phải là "văn học Versailles" không? Tuy nhiên, đối với Khương Hàn Tô, đây không tính là văn học Versailles, bởi vì lời cô bé nói là sự thật. Mấy năm qua, các bài thi toán của Khương Hàn Tô đều đạt điểm tuyệt đối, ngo���i trừ bài kiểm tra cuối năm lớp 8 kia.
Nói thật, bài thi toán kia thật ra dễ hơn rất nhiều, thậm chí Tô Bạch còn đạt được năm mươi ba điểm. Thật ra, các bài kiểm tra cuối kỳ hằng năm trong trường, các khoa ra đề đều khá đơn giản. Dụng ý cũng rất rõ ràng, chính là muốn giúp học sinh đạt được nhiều điểm hơn, để khi cha mẹ nhìn thấy điểm sẽ nghĩ rằng con cái mình học tốt ở trường.
Đây là thói quen khá hiệu quả trong trường Dục Hoa. Con mẹ nó, lúc Tô Bạch học tiểu học ở võ quán huyện, kiểm tra cuối kỳ không có giáo viên giám sát, tỉ lệ người vượt qua bài kiểm tra cuối kỳ lên tới chín mươi phần trăm.
Tô Bạch cầm bài thi, nghiêm túc nhìn những câu sai kia. Quả nhiên trong đó có vài câu do không kiểm tra lại mà bất cẩn làm sai. Nhưng ngoại trừ những câu này ra, Tô Bạch vẫn còn rất nhiều câu không hiểu, cho nên những câu không hiểu trên bài thi hắn đều hỏi Khương Hàn Tô. Khương Hàn Tô cũng rất nghiêm túc giải thích cho hắn.
Những vấn đề khó kia, khi được Khương Hàn Tô giảng giải một lượt, Tô Bạch như được khai sáng vậy.
- Khổng Tử nói, ở cùng với người tốt, thì cũng giống như gieo trồng lan trong phòng kín vậy. Lâu dần sẽ cảm nhận được hương thơm. Nếu như tôi có thể ngồi chung với cậu từ sớm, thành tích học tập của tôi đã tiến bộ từ lâu rồi.
Tô Bạch xoa xoa cằm, sau đó cười nói:
- Vì thế, đợi đợt thi tháng sau kết thúc, tôi quyết định thay đổi vị trí với Cung Khánh, ngồi cạnh cậu, để được nhiễm hương lan. Cổ nhân nói gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, nhất định có đạo lý. Nếu như tôi vẫn cứ ngồi chung với Hứa Lâm, thì thành tích học tập chắc chắn chẳng khá lên được.
- Bắc Tống Chu Đôn Di còn nói "Sinh từ bùn dơ, thân không nhiễm bẩn. Gội nơi sóng gợn, dáng nào lả lơi", nên cậu ngồi ở vị trí nào cũng không quan trọng, chỉ cần cậu tập trung học thật giỏi, người khác sẽ không ảnh hưởng được cậu. Trừ khi câu nói "tiến bộ từng ngày" của cậu chỉ là lời nói đùa thôi. – Nghe Tô Bạch muốn ngồi bên cạnh mình, Khương Hàn Tô vội nói.
- Theo như lời cậu nói, "Mạnh mẫu tam thiên" không còn ý nghĩa nữa sao? – Tô Bạch cười hỏi.
- Được rồi, nói mấy lời này cũng không có ý nghĩa gì, tôi chỉ muốn ngồi chung với cậu. Sao, không được ư? – Tô Bạch nghiêm mặt hỏi.
- Cậu nói sớm hơn chẳng phải tốt hơn sao. – Khương Hàn Tô bĩu môi, nhỏ giọng nói.
Mọi nội dung đã được biên tập và đăng tải độc quyền tại truyen.free.