Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 54: Đưa tiễn!

Bảy giờ tối, Tô Bạch nhận được một cuộc gọi.

- Sao thế Tuấn Châu? - Tô Bạch hỏi.

- Tùng ca đi rồi. - Trần Tuấn Châu đầu dây bên kia đáp.

- Đi rồi? - Tô Bạch cau mày hỏi.

- Ngày hôm qua Tùng ca đánh người trong trường, nên đã bị hiệu trưởng đuổi học rồi. - Trần Tuấn Châu nói.

- Các cậu đang ở đâu? - Tô Bạch hỏi.

- Đang ở bến xe cạnh quán cơm Viễn Hành. - Trần Tuấn Châu nói.

- Được, nói Tùng Tử chờ tôi, năm phút nữa tôi sẽ có mặt. - Tô Bạch nói.

Tùng Tử tên là Trần Tùng, là bạn thân nhất của Tô Bạch hồi tiểu học, cùng học ở trường võ Lão Tử.

Việc đánh nhau trong trường võ đã thành chuyện thường tình, chỉ cần có xích mích nhỏ là động thủ. Có một lần Tô Bạch và đàn anh lớp trên xảy ra mâu thuẫn, hai người lập tức đánh nhau nhưng đối phương vừa lớn tuổi vừa cao to hơn nên cậu ta chịu lép vế. Mà lúc đó Trần Tùng đứng bên cạnh Tô Bạch thấy cảnh này, liền xông lên, cả hai cùng hợp sức đánh cho tên kia một trận.

Sau đó, Tô Bạch chuyển từ môn võ thuật sang tán đả, Trần Tùng cũng theo cậu.

Lúc ở lớp tán đả, một nhóm học sinh lớp dưới đã cùng nhau kết bè vì không muốn bị đàn anh bắt nạt, nếu ai đó bắt nạt một đứa trong nhóm thì cả đám sẽ xông lên.

Mà Tô Bạch và Trần Tùng dần dần cũng tập hợp được một nhóm bạn, lúc đó bọn họ còn bắt chước uống máu ăn thề như trong phim, thật sự rất nhiệt huyết. Một đám người nghiến răng dùng dao gọt bút chì rạch ngón tay, rót chút nước vào cốc, nhỏ máu vào đó, mỗi người uống một ngụm. Chẳng biết ai mách lẻo với thầy cô, thế là đứa nào đứa nấy lãnh một trận đòn bằng gậy.

Thật ra, thời gian ở trường võ Lão Tử dù gian khổ nhưng lại rất vui. Lúc nghỉ thì một đám người tới tiệm game chơi The King Of Fighter, hoặc là trả một đồng cho ông chủ để ông bật đĩa CD chiếu phim. Một đồng đủ để bọn chúng xem một bộ phim điện ảnh trên đầu VCD, mỗi người góp năm mươi xu là đủ cho chúng xem phim cả ngày trời.

Thế nhưng bọn họ rất ít khi xem phim điện ảnh, chủ yếu là xem Ultraman.

Từ Ace, Leo, Seven, Taro, rồi đến Eighty, Tiga, và cả Kamen Rider, Tô Bạch đã xem hết toàn bộ các phần phim Ultraman trong vòng hai năm.

Có lẽ là vì Taro đánh đấm dứt khoát, hạ gục quái vật dễ dàng, nên thế hệ của bọn họ đặc biệt yêu thích Taro.

Đáng tiếc, vào năm Tô Bạch học lớp bảy, trường võ giải thể, bằng không Tô Bạch đã ghé thăm rồi.

Thời hoàng kim của trường võ Lão Tử là khi trường có đủ các lớp từ tiểu học đến trung học cơ sở, diện tích của trường còn rộng hơn cả ngôi trường Dục Hoa mới xây. Khi ấy trường Lão Tử là trường rộng nh��t trong cả thành phố.

Những người bạn học của Tô Bạch trong trường võ đều rất nghèo. Mấy năm qua, rất nhiều người đều bỏ học, đi làm ăn xa, hiện giờ chỉ có Tô Bạch và vài người khác là còn đang đi học mà thôi.

Tô Bạch nghe điện thoại của Trần Tuấn Châu khi vừa ăn tối xong cùng Khương Hàn Tô.

- Cậu có mang chìa khóa lớp theo không? - Tô Bạch hỏi.

- Có, sao vậy? - Khương Hàn Tô lấy ra chìa khoá hỏi.

Tô Bạch nhận chìa khóa từ trong tay cô, sau đó nói:

- Trời lạnh thế này, cậu về ngủ sớm đi. Tối nay nhớ ngủ thật ngon, sáng mai đúng tám giờ hãy đến lớp.

- Không được. - Khương Hàn Tô lắc đầu quầy quậy, buổi tối cô có thể không đến lớp, nhưng sáng sớm là thời gian học bài hiệu quả nhất. Cô muốn dùng khoảng thời gian này để ghi nhớ hết từ vựng tiếng Anh.

- Không được cũng phải được, bởi vì chìa khoá ở trong tay tôi. - Tô Bạch cười, giơ chiếc chìa khóa trong tay, sau đó lên xe rời đi.

Lúc này, những người ngồi tiệm net cả ngày cũng bắt đầu lục tục ra về. Dù không nhiều, nhưng vẫn có vài chiếc xe điện kéo khách chạy trên đường.

Nhìn bóng lưng Tô Bạch rời đi, Khương Hàn Tô thở dài.

Chưa tới một tháng, Tô Bạch đã ảnh hưởng đến cô quá nhiều rồi. Nếu còn tiếp tục như vậy, không biết cậu ta còn có thể ảnh hưởng đến mức nào nữa.

Chỉ là bây giờ đã là tháng hai rồi, kỳ thi chuyển cấp cũng sắp đến gần.

Lúc này Khương Hàn Tô chỉ nghĩ rằng, nhân lúc chưa bị Tô Bạch ảnh hưởng quá sâu, cô phải nhanh chóng tránh xa cậu ta.

Khương Hàn Tô cảm thấy điều thông minh nhất của mình là tự biết thân biết phận, cô hiểu rằng nếu cứ để Tô Bạch tiếp tục trêu chọc, chắc chắn cô sẽ thất bại.

Do đó, để giành chiến thắng, cô chỉ có thể chạy trốn. . . .

Sau khi Tô Bạch vào đến quán cơm Viễn Hành, thấy vài người bạn học cũ ở trường võ đều đã có mặt.

Nhưng không còn giống như lớp bảy, hội tụ hai mươi, ba mươi người, giờ đây chỉ còn lại năm người bọn họ và Tô Bạch.

- Thật sự muốn đi? – Vừa vào đến nơi, Tô Bạch đã hỏi thẳng.

Nếu như Trần Tùng còn muốn tiếp tục học, thì Tô Bạch có thể giúp cậu ta chuyển sang một trường khác.

- Tớ sớm nghĩ tới rồi, tớ không học nổi những thứ ở trường, tiếp tục ngây ngốc ở trường thì thà đi làm thuê kiếm tiền còn hơn. - Trần Tùng nói.

Gia cảnh Trần Tùng không mấy khá giả, nhưng những người sống ở nông thôn như bọn họ, mấy ai có điều kiện tốt được.

Cha Trần Tùng không đi làm thuê xa, mà ở nhà nhận xây nhà cho người ta. Cha của cậu ta làm thợ hồ, lương thợ hồ tuy khá cao, hơn nữa cha của cậu ta làm lâu năm rồi, thậm chí còn là cai thầu nhỏ trong nhóm thợ hồ. Nhưng mà làm quần quật cả tháng từ sáng đến tối cũng chỉ được ba nghìn đồng.

Mức lương này được xem là cao trong giới thợ hồ, còn những người phụ khuân gạch, vác xi măng, xách vữa thì mỗi ngày chỉ được năm mươi đồng.

Trần Tùng nói đúng, nếu như cậu ta không muốn học, dù có chuyển trường giúp cậu ta thì cũng chỉ tổ phí thời gian ngồi ngây ngốc trong lớp.

- Khi nào cậu đi? - Tô Bạch hỏi.

- Ăn cơm xong thì tớ đi ngay. - Trần Tùng nói.

- Đi đâu? - Tô Bạch lại hỏi.

- Đi Thường Châu, rất nhiều người trong thôn tớ đều đến Thường Châu làm công cả. - Trần Tùng nói.

- Muộn như vậy, ngoài trời vẫn còn tuyết rơi, hôm nay đừng đi nữa, sáng sớm mai hãy đi. - Sau khi Tô Bạch nói xong rồi hỏi thêm: - Cậu có thiếu tiền không?

- Bọn tớ gom góp lại vừa tròn năm trăm đồng, đủ tiền lộ phí rồi. - Trần Tuấn Châu nói.

- Tiền đi đường đúng là đủ, nhưng nơi cậu đến làm việc chưa có lương ngay đâu, còn phải lo thuê phòng, ăn uống nữa.

Nói rồi, Tô Bạch đến máy rút tiền tự động cạnh quán cơm rút ra hai nghìn đồng, sau đó đưa cho Trần Tùng và nói:

- Tớ có chút tiền, cậu cứ cầm lấy mà dùng tạm đi.

Trần Tùng đang rất thiếu tiền, cậu ta nhận lấy với vẻ đầy cảm kích:

- Bạch ca, cảm ơn!

Tô Bạch khoát tay, nói:

- Anh em với nhau, đừng khách sáo mấy lời này.

Tô Bạch rót cho mình chén rượu, rồi cười nói:

- Nào, Tùng Tử, anh em mình cạn một chén, xem như lời tiễn biệt ngày mai.

Đối với Trần Tùng, Tô Bạch quyết định trước hết cứ để cậu ta bươn chải hai năm bên ngoài, nếu sau này không có gì khả quan, Tô Bạch sẽ giúp cậu ta tìm một công việc ổn định.

Hai năm sau, khi ấy sự nghiệp của Tô Bạch hẳn đã phát triển rồi, giúp đỡ vài người bạn sẽ không thành vấn đề.

Sau khi ăn cơm xong, Tô Bạch cùng bọn họ đi karaoke.

Trần Tùng chọn bài "Tinh Trung Báo Quốc", tiếng nhạc dạo vừa cất lên, Tô Bạch liền chìm vào hồi ức.

Khi đó, "Tinh Trung Báo Quốc" vừa vang lên, cả trường võ như có chiến tranh, toàn bộ học sinh trong ký túc xá đều vùng dậy, rồi như đàn cá diếc, lũ lượt kéo ra thao trường tập hợp.

Sau bài "Tinh Trung Báo Quốc", Trần Tuấn Châu chọn bài "Trung Quốc Công Phu", Đồ Hồng Cương lại tiếp tục "double kill".

Đến lượt Tô Bạch, cậu ta cũng không phụ lòng, hát nốt bài còn lại trong bộ ba tam khúc của Đồ Hồng Cương, những ca khúc đã gắn liền với tuổi thơ ở trường võ của họ.

Ta xông pha giữa phong ba trận mạc...

Hận không thể nhất thống thiên hạ, lòng không cam tâm...

Nhìn thương thiên, tứ phương mây vần vũ,

Bảo kiếm trong tay,

Hỏi thiên hạ ai là anh hùng?

Đồ Hồng Cương - Bá Vương Biệt Cơ

Bản chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free