(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 78: Tương tư (2)
– Hả?
– Cậu đến trường không phải vì ông ấy, mà phải vì chính cậu. Chỉ có thi đỗ cấp 3 và đại học thì tương lai của cậu sau này mới càng tốt đẹp hơn. – Khương Hàn Tô nghiêm túc nói.
– Đúng vậy!
Tô Bạch cười, véo nhẹ mũi cô rồi nói:
– Đây chính là lý do tôi thích cậu đấy!
Nếu như kiếp trước ông trời không ban cho hắn tài năng chơi game, vậy thì suốt ba năm cấp 2, hắn đã phải sống ngơ ngơ ngác ngác như bao người khác trong thôn, một đời tầm thường vô vị và trở thành kẻ sống dưới đáy xã hội.
Còn Khương Hàn Tô, tuổi thơ của cô ấy chắc chắn còn khốn khó hơn Tô Bạch, ít nhất Tô Bạch khi nhỏ không phải lo cơm ăn áo mặc.
Thế nhưng cô ấy vẫn có một cuộc sống rực rỡ của riêng mình. Nếu như kiếp trước không xảy ra chuyện kia, tiền đồ của cô ấy hoàn toàn tươi sáng.
Thời kỳ Tô Bạch còn ngơ ngác ở kiếp trước, Khương Hàn Tô không nghi ngờ gì chính là một vầng sáng chói lọi, mà Tô Bạch chỉ muốn chạm vào nhưng lại không dám.
Đứng trong bóng tối, làm sao dám vươn tới ánh sáng cơ chứ?
Nhưng hiện tại, cả hai bọn họ đều là ánh sáng của nhau.
Những năm qua, tình cảm Tô Bạch dành cho Khương Hàn Tô rất phức tạp. Hắn vừa cảm kích, vừa ngưỡng mộ cô ấy, đồng thời cũng cảm thấy có lỗi.
Kiếp trước, Tô Bạch dám một mình tới Hải Thành để thi đấu chuyên nghiệp, nói thật, tất cả đều là vì gặp được Khương Hàn Tô. Chính cô ấy đã cho hắn dũng khí và động lực. Nếu như cấp 2 hắn không gặp một cô gái như vậy, hắn sẽ tiếp tục học hành ngơ ngơ ngác ngác. Học xong cấp 2 thì lên cấp 3 ở trường số 9, sau đó cầm tấm bằng cấp 3 đi làm công ở nơi khác.
Bởi vì Khương Hàn Tô, Tô Bạch mới muốn kiếm tiền, muốn nổi tiếng và muốn kết hôn với cô ấy.
Thế nên, hắn mặc kệ sự phản đối của người nhà, việc nghĩa chẳng từ nan mà tới Hải Thành thi đấu chuyên nghiệp.
Nhưng chờ khi Tô Bạch công thành danh toại, Khương Hàn Tô đã không còn nữa.
Có rất nhiều lúc Tô Bạch nghĩ rằng, nếu như khi đó hắn không bỏ học, Khương Hàn Tô sẽ không phải chết. Nhưng nếu như Khương Hàn Tô chưa chết, dựa vào hoàn cảnh của Tô Bạch kiếp trước thì rất có thể cô ấy sẽ đi ngang qua đời hắn mà thôi.
Vì thế, đây mới là mâu thuẫn dai dẳng ám ảnh Tô Bạch bao năm qua. Cũng chính vì vậy, trong giấc mộng nửa đêm hắn thường trằn trọc không yên, hắn vẫn không thể nào quên được cô ấy.
Tất cả những điều đó, đều đã được giải quyết kể từ lúc hắn trọng sinh.
Tô Bạch rất cảm ơn ông trời vì điều n��y, cảm ơn ông trời đã cho hắn một cơ hội sống lại để bù đắp kiếp trước.
– Hồi lớp năm, lúc tôi học ở trường võ trên huyện, có lần học tiết âm nhạc, giáo viên dùng đàn dương cầm hát một bài "Có cha mẹ ngôi nhà mới ấm áp". Sau khi thầy hát xong, nhiều bạn trong lớp đã khóc, nhưng riêng tôi thì không. Một người bạn bên cạnh hỏi tôi vì sao không khóc, tôi nói có họ chưa chắc đã ấm áp.
Tô Bạch nói xong, lấy điện thoại di động ra, sau đó cười nói:
– Nghe này, là bài hát này.
Lúc này, trong điện thoại của Tô Bạch phát lên một bài nhạc thiếu nhi.
Ánh trăng sáng,
Nhớ cha,
Giọt nước mắt trên khuôn mặt,
Chịu khổ và học cách tự ăn,
Học được cách tự lau nước mắt,
Bao nhiêu tình cảm,
Dành cho cha,
Trong giấc mơ có ngôi nhà ấm áp,
Ahh!
Trong giấc mơ có ngôi nhà ấm áp.
Mưa rơi xào xạc,
Gọi mẹ,
Biết bao điều muốn nói trong lòng,
Một đôi tay nhỏ cầm lấy bàn tay lớn,
Giữ lấy ngôi nhà trong gió, trong mưa.
Bao nhiêu yêu thương,
Dành cho mẹ,
Có cha mẹ ngôi nhà mới ấm áp!
Bài hát rất ngắn và rất nhanh đã kết thúc.
– Hàn Tô, từ nhỏ cậu không có cha, nhưng lại có một người mẹ luôn yêu thương cậu. Mà cha mẹ tôi tuy còn sống, nhưng tôi không hề cảm nhận được cái gọi là tình thân. Người thân duy nhất trong đời tôi là bà nội, người yêu thương tôi nhất cũng là bà nội. Cho nên tôi hy vọng cậu có thể trở thành người thứ hai, tôi cần có người để yêu thương, và cũng cần những người yêu thương tôi. – Tô Bạch nhìn ánh trăng nói.
– Tôi sợ bóng đêm và sợ cô độc, tôi không muốn bà nội rời đi, lúc đó tôi không còn ai là người thân nữa rồi.
– Tô Bạch nhẹ giọng nói.
– Sẽ không đâu. – Khương Hàn Tô lắc lắc đầu.
Cô ấy suy nghĩ một chút, sau đó vươn tay ra, chủ động nắm chặt lấy tay Tô Bạch.
Tô Bạch cười và nắm chặt lấy bàn tay cô ấy.
Thật lâu sau, Tô Bạch gọi:
– Hàn Tô.
– Hả? – Khương Hàn Tô ngẩng đầu lên.
– Tôi nhất định sẽ theo đuổi được cậu, nhất định. – Tô Bạch nhẹ giọng nói.
– Ừm. – Khương Hàn Tô gật gật đầu.
Hai người không nói nhiều với nhau, Tô Bạch nắm tay cô ấy, cứ thế cùng cô ngắm trăng.
Đến chín giờ, Khương Hàn Tô mới nói:
– Trở về thôi.
Nói xong, khuôn mặt cô ấy ửng đỏ, vội rút tay mình ra.
– Hừm, hơn chín giờ rồi, cũng nên về rồi. – Tô Bạch cười nói.
Cả hai đi bộ dọc theo con đường, hai mươi phút sau đã đến khuôn viên trường.
– Chúc ngủ ngon. – Đến trước ký túc xá nữ, Tô Bạch cười nói.
– Ừ, chúc ngủ ngon. – Khương Hàn Tô cũng gật gật đầu.
Sáng sớm ngày thứ hai, Tô Bạch đánh răng sau đó đi tới vòi nước, xối nước lạnh lên rửa mặt.
Dùng khăn lau mặt xong, Tô Bạch mỉm cười.
Ngày hôm qua, bọn họ ngồi rất lâu trên ghế đá bên bờ sông, mãi cho đến đêm khuya hơn chín giờ mới trở về.
Sau buổi tối tâm sự, những muộn phiền chất chứa bấy lâu trong lòng Tô Bạch dường như đã được gột rửa sạch sẽ.
Không cần biết cha mẹ hắn đối xử với hắn như thế nào, những điều đó không còn quan trọng nữa rồi. Đời này của hắn chỉ cần có thể ôm Khương Hàn Tô vào lòng, như vậy hắn chính là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Mà nói đến, hắn sống lại trong kiếp này, hắn vẫn luôn là người chủ động theo đuổi và tin tưởng vào Khương Hàn Tô.
Thế nhưng ngày hôm qua, cô gái nhỏ này lại chủ động nắm tay hắn.
Hơn nữa, lúc tự mình nói nhất định sẽ theo đuổi cô ấy, cô ấy không phản đối như trước, hoặc là vờ như không nghe thấy.
Đối với Tô Bạch, đây hoàn toàn là một điều tốt đẹp!
Sau khi Tô Bạch rời khỏi ký túc xá thì đi ra ngoài trường mua vài cái bánh bao, sau đó mua thêm hai cốc trà sữa, rồi mới đến phòng học.
Trong phòng học, Khương Hàn Tô đang tự học buổi sáng, cô ấy đang ôn tập lại cổ văn.
Tô Bạch ngồi xuống bên cạnh và đem bánh bao, trà sữa đưa cho cô ấy, hắn cười nói:
– Đừng đọc nữa, ăn sáng trước đi.
– Ừm. – Khương Hàn Tô gật gật đầu, bỏ sách ngữ văn trong tay xuống, sau đó cầm lấy bánh bao.
Tô Bạch cười nhìn Khương Hàn Tô mở miệng nhỏ nhắn cắn từng miếng bánh bao.
Khi đôi môi anh đào nhỏ nhắn của cô ấy hé mở, có thể nhìn thấy đầu lưỡi hồng phấn bên trong.
Nhìn Khương Hàn Tô ăn uống rất đáng yêu, rất nhiều lúc Tô Bạch rất thích nhìn cô ấy ăn.
– Có thể... có thể đừng nhìn tôi nữa được không? – Khương Hàn Tô nghiêng đầu sang chỗ khác, khuôn mặt đỏ hồng nói.
Cô ấy nhận ra, mỗi khi mình ăn hay uống, Tô Bạch đều rất thích nhìn.
– Được rồi, tôi không nhìn nữa, cậu ăn đi. – Tô Bạch nói xong, hắn cũng cầm lấy một cái bánh bao bắt đầu ăn.
Ăn sáng xong xuôi, Khương Hàn Tô đứng dậy ném túi và cốc trà sữa vào thùng rác.
– Bài nhạc chuông điện thoại cậu mở hôm qua tên gì? Nghe hay thật. – Sau khi trở về, Khương Hàn Tô hỏi.
– Là bài "Tương Tư" của Mao A Mẫn, tôi đã đặt làm nhạc chuông từ năm lớp 6 rồi. – Tô Bạch cười nói.
Lúc hắn học lớp 6, hắn dùng tiền mừng tuổi mua chiếc điện thoại di động đầu tiên.
– Cậu, từ năm lớp 6 đã yêu đương sớm rồi sao? – Khương Hàn Tô nghe vậy, mím mím môi.
Bài hát tên "Tương Tư", tôi thích nó từ năm lớp 6.
Có hơi kỳ lạ.
– Cậu nghĩ gì thế?
Tô Bạch bực mình véo má cô:
– Đây là ca khúc cuối phim Tây Du Ký Hậu Truyện. Hồi nhỏ, tôi thích nó vì xem bộ phim này, và cũng vì giai điệu êm tai. Sau này, tôi thích nó là vì có cậu.
– Trước đây tôi thích cậu, cậu có để ý không? – Tô Bạch hỏi.
Thật ra, Tô Bạch không hề nói dối. Kiếp trước, khi hắn gần ba mươi tuổi, Tô Bạch vẫn dùng bài hát này làm nhạc chuông điện thoại, cũng là bởi vì Khương Hàn Tô.
Hồi nhỏ, hắn thích bài hát này vì xem một bộ phim truyền hình, lúc đó hắn thích n�� chỉ đơn thuần vì cái tên "Tương Tư" mà thôi.
Nội dung văn bản này là tài sản độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.