(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 79: Chuyện thú vị nhất
Ngày 20 tháng 4 năm 2012 dương lịch, tức ngày 30 tháng 3 âm lịch.
Hôm nay là thứ sáu, Tô Bạch và mọi người đến trường trung học số 5 để kiểm tra môn thể dục.
Từ Dục Hoa cũ đến đó khá xa, nhưng từ Dục Hoa mới thì lại rất gần.
Vào ngày 30 âm lịch, sau khi hoàn thành kỳ thi thể dục, Tô Bạch và mọi người tiếp tục đợt thi tháng lần hai vào ngày mùng 3 tháng 4.
Kỳ thi tháng kéo dài ba ngày, kết thúc vào mùng 6 tháng 4. Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới kỳ thi cấp 3 theo dương lịch.
Tô Bạch và mọi người thường tổ chức sinh nhật theo âm lịch chứ không theo dương lịch, vì vậy còn hai tuần nữa mới đến sinh nhật của Khương Hàn Tô.
Ở nông thôn, rất ít người tổ chức sinh nhật. Tô Bạch nhớ lần sinh nhật đầu tiên của hắn là do các đồng đội tổ chức khi hắn mới gia nhập đội.
Mười mấy năm trôi qua, không một ai tổ chức sinh nhật cho hắn. Cứ đến ngày sinh nhật, hắn lại tự thêm một quả trứng gà vào bữa ăn, coi như xong ngày đó.
Tô Bạch rất chờ mong đến ngày 19 tháng này.
Tháng tư âm lịch, đầu mùa hạ.
Mùa hè ngày dài đêm ngắn, trời sáng từ lúc năm giờ nên Tô Bạch rất dễ cảm thấy mệt mỏi vào buổi trưa.
Hồi còn học lớp 7, 8, mùa hè có giờ ngủ trưa ở trường, nhưng lên lớp 9 thì không còn nữa.
Rất nhiều người trong phòng học nằm nhoài trên bàn học. Vào mùa hè, ngay cả giáo viên cũng cần nghỉ ngơi dưỡng sức để có thể giảng bài tốt hơn vào buổi chiều.
Bởi vậy, vào mùa hè, chủ nhiệm lớp sẽ đến trễ hơn một tiếng so với bình thường.
Tô Bạch nhìn thấy bài thi mẫu môn toán học đã làm được vài câu, liền nằm gục xuống bàn ngủ.
Khương Hàn Tô tháo nắp bút ra, sau đó nhẹ nhàng chọc chọc hắn.
Không thấy hắn phản ứng, Khương Hàn Tô chỉ đành dùng sức mạnh hơn.
Tô Bạch mơ màng tỉnh lại, mắt hé nhìn Khương Hàn Tô, rồi lầm bầm nói:
- Buồn ngủ quá, để tôi ngủ chút đi.
- Vậy cậu có muốn đạt bảy trăm điểm kiểm tra hay không? - Khương Hàn Tô nhỏ giọng hỏi.
Một câu nói có sức công phá cực lớn, trực tiếp đánh thức Tô Bạch.
Hắn xoa xoa tóc, rồi lại xoa xoa mặt, nói:
- Tôi phải làm bài kiểm tra! Vì tiểu Hàn Tô nhà ta, ngủ nghê gì tầm này nữa, không tồn tại chuyện đó!
Nói xong, Tô Bạch cầm bút lên, bắt đầu tiếp tục làm bài thi.
Khoảng thời gian này, Tô Bạch ôn tập môn toán học lớp 9 suốt cả ngày đêm.
Chỉ là có rất nhiều dạng đề lớp 9 hắn chưa thực sự thông thạo. Bài thi môn toán học trong kỳ thi tháng lần này, về cơ bản, Tô Bạch đã hoàn thành.
Nhưng sau khi được Khương Hàn Tô kiểm tra đáp án, hắn chỉ sợ rằng mình chỉ đạt hơn 100 điểm một chút.
Bởi vậy, điều Tô Bạch cần làm bây giờ chính là luyện đề, làm đủ các loại đề khác nhau, từ đề thi thử cho đến những dạng bài có thể gặp phải trong kỳ thi cấp 3, tất cả đều phải luyện hết.
Đề thi thử này khá khó. Tô Bạch mất nửa buổi tự học mới hoàn thành xong các câu vận dụng trong đề.
Vì không có giờ ngủ trưa nên sau khi ăn cơm, nếu không nghỉ ngơi mà trực tiếp lên phòng học, họ sẽ có trọn vẹn một tiếng rưỡi buổi tự học.
Sau khi Tô Bạch làm xong, Khương Hàn Tô cầm bài thi sang chấm, rồi nhỏ giọng giải thích những câu hắn làm sai.
Chờ Khương Hàn Tô nói xong, buổi trưa tự học cũng kết thúc rồi.
Tiếng chuông tan học vang lên, những người còn đang ngủ gật trong phòng học đều tỉnh giấc, tất cả đứng dậy đi xuống lầu.
Tiết đầu tiên là môn tiếng Anh của cô chủ nhiệm. Nếu không xuống rửa mặt cho tỉnh táo, mà ngủ gà ngủ gật trên lớp thì sẽ bị cô chủ nhiệm cầm thước đánh.
Tô Bạch thấy môi anh đào của Khương Hàn Tô vì giảng bài liên tục mà hơi khô, hắn liền đưa cho cô ấy một bình Yakult.
Quầy tạp hóa trong trường không có bán Yakult. Tô Bạch đã để một lốc Yakult trong bàn, số này là hắn nhờ Trương Tường mang đến lúc cậu ấy ăn cơm trưa.
Một lốc năm bình có giá 11 đồng, cũng không mắc lắm.
Tên gọi của loại thức uống này mỗi nơi mỗi khác, có nơi gọi là Ích Lực Đa, có nơi gọi là Yakult, đây là một loại sữa chua uống đặc biệt có lợi cho cơ thể.
Tô Bạch vẫn còn hơi mệt nên nói với cô ấy:
- Tôi xuống rửa mặt.
Khương Hàn Tô mím mím môi, nói:
- Tôi nói rồi, sẽ rất khổ cực.
Tô Bạch nghe vậy, cười rồi xoa đầu cô ấy, sau đó nói:
- So với hạnh phúc cậu mang đến cho tôi, chút cực khổ này nhằm nhò gì chứ?
Tô Bạch nói xong, xuống lầu rửa mặt.
Chỉ buồn ngủ một lúc thôi, chờ rửa mặt và vận động gân cốt một chút là sẽ tỉnh táo ngay.
Sau khi học xong tiết đầu môn tiếng Anh, tiết thứ hai là tiết ngữ văn.
Mọi người lấy ra bài thi ngữ văn của buổi thứ hai, rồi chờ Lý Tân giảng bài và bắt đầu tự chấm điểm.
Chờ Lý Tân giảng xong bài thi, Tô Bạch cười tủm tỉm nói:
- Hàn Tô, chúng ta lại đánh cuộc đi?
Nếu hắn không tính nhầm điểm, vậy lần này hắn có thể vượt qua cô ấy nhờ chút lợi thế về điểm tổng hợp.
Phần đọc hiểu môn ngữ văn lần này còn đơn giản hơn lần trước, Tô Bạch bị trừ rất ít điểm nên cơ hội thắng cô ấy là rất lớn.
- Không cá nữa. - Khương Hàn Tô lắc đầu.
Khi nhìn thấy bài thi môn ngữ văn, cô ấy biết mình rất khó thắng được Tô Bạch.
Phần đọc hiểu lần này quá đơn giản, điểm mạnh của cô ấy không còn, mà phần viết văn, cô ấy lại không bằng hắn.
Lần trước, Tô Bạch viết văn chỉ bị trừ một điểm, Khương Hàn Tô còn tưởng đó là sự trùng hợp. Nhưng qua một thời gian, Lý Tân cho làm không ít đề kiểm tra mẫu, và trong bài kiểm tra của lớp, Lý Tân cũng chỉ trừ Tô Bạch 0,5 điểm phần viết văn. Trong các lần thi thử môn văn, cả hai có lúc thắng lúc thua. Tuy nhiên, Khương Hàn Tô thắng được điểm đều nhờ vào phần đọc hiểu, và chiến thắng cũng chỉ chênh lệch một đến hai điểm.
Mà một khi phần đọc hiểu đơn giản, điểm của Tô Bạch thậm chí có thể hơn cô ấy từ ba đến bốn điểm.
Dù tức không chịu được nhưng cô ấy cũng đành bó tay, bởi vì Tô Bạch viết văn thực sự tốt hơn cô ấy rất nhi���u.
Đọc hai đoạn mở bài và kết bài, Khương Hàn Tô càng đọc càng thấy kinh ngạc.
Đối với nhiều giáo viên, chỉ cần đọc hai đoạn mở bài và kết bài thôi là đã biết điểm sẽ không thấp.
- Vì sao cậu có thể viết văn hay đến như vậy, còn tôi thì không thể? - Sau giờ học, Khương Hàn Tô hỏi.
Nếu phần viết văn cô ấy cũng có thể viết hay, thì điểm môn ngữ văn chắc chắn sẽ cải thiện rất nhiều.
- Thật ra không thể trách cậu được, cái này có liên quan đến trường học. - Tô Bạch cười nói.
- Một tuần trước, ba huyện và một khu tổ chức kỳ thi chung, có phải cậu chỉ bị điểm kém ở môn ngữ văn? - Tô Bạch hỏi.
- Ừm.
Khương Hàn Tô có chút nhụt chí nói:
- Ngoại trừ môn ngữ văn, những môn khác tôi đều đứng nhất.
- Môn ngữ văn ở một vài huyện có điểm cao hơn cậu? - Tô Bạch hỏi.
- Ừm. - Khương Hàn Tô gật đầu.
- Vậy cậu có muốn biết nguyên nhân hay không? - Tô Bạch cười hỏi.
- Muốn. - Khương Hàn Tô gật đầu.
Tuần trước, ba huyện và một khu tổ chức kỳ thi chung. Môn ngữ văn của cô ấy kém ba điểm so với Phong Hoa trong thành phố, kém hai điểm so với hai huyện đứng nhất và nhì, còn cô ấy thì xếp hạng cuối cùng.
Mặc dù đã giành được vị trí đầu tiên trong kỳ thi chung với thành tích gần như tuyệt đối ở các môn khác, nhưng môn ngữ văn lại xếp cuối cùng, khiến cô ấy vẫn cảm thấy không vui.
- Để tôi cầm tay cậu lần nữa trong kỳ nghỉ tuần này, tôi sẽ nói cho cậu biết. - Tô Bạch cười nói.
- Ừ. Không được đâu. - Khuôn mặt Khương Hàn Tô ửng đỏ, nhỏ giọng từ chối.
Lần trước là vì không muốn thấy hắn buồn, cô mới cho hắn cầm, sau này sẽ không có chuyện đó nữa.
- Được rồi, tôi không trêu chọc cậu nữa. - Tô Bạch cười nói.
Làm sao hắn có thể dùng điều kiện để uy hiếp cô ấy chứ, chỉ là hắn muốn trêu chọc cô ấy một chút mà thôi.
Nhìn tiểu Hàn Tô đỏ mặt, đó đã là chuyện thú vị nhất trong đời hắn rồi. Bản dịch này được tài trợ bởi truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.