(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 89: Vẫn như cũ
"Còn làm gì được nữa đâu? Tháng sau tớ sẽ tổ chức cho cậu thêm một lần nữa vậy." Tô Bạch cười nói.
"Cậu xem dương lịch rồi à? Nhưng dương lịch đã qua lâu rồi mà!" Khương Hàn Tô nhỏ giọng hỏi.
Nhiều người không quá câu nệ sinh nhật tính theo âm hay dương lịch, nên họ thường chọn tổ chức cả hai lần.
Ngày sinh nhật của cô là 19 tháng 4 dương lịch, gi��� đã qua gần một tháng.
"Haizz, thôi đành vậy, ai bảo tiểu Hàn Tô nhà chúng ta may mắn đến thế chứ. Năm nay vừa đúng nhuận tháng tư, nên tháng sau âm lịch vẫn là tháng tư. Thế nên tớ có thể tổ chức thêm một lần nữa cho cậu trước kỳ thi cấp ba. Sinh nhật lần sau, tớ sẽ mang cậu ra ngoài, cậu không được chạy trốn, cũng không được thổi nến trước khi tớ cho phép." Tô Bạch cười nói.
"Không, tớ không làm thế nữa." Khương Hàn Tô le lưỡi, hơi ngượng ngùng nói.
Tô Bạch thấy Khương Hàn Tô le lưỡi rất đáng yêu, bỗng nhiên cười nói: "Lần trước, nhuận tháng tư là vào năm 2001, mà lần sau nếu cậu muốn sinh nhật được tổ chức hai lần thì phải chờ đến năm 2020. Cậu nói thử xem, đến năm 2020, tớ sẽ lấy thân phận gì để giúp cậu tổ chức sinh nhật đây? Là chồng hay cha của các con chúng ta đây?"
Đến năm 2020, mình sẽ chẳng còn kiêng dè gì mà ôm lấy Khương Hàn Tô.
Đâu thể như bây giờ, dù thích cũng không dám làm, vẫn phải kiềm chế.
Khương Hàn Tô mím môi, không nói gì.
Hiện tại là năm 2012, khoảng cách đến năm 2020 vẫn còn tám năm nữa.
Tám năm, khi đó cô đã tốt nghiệp đại học rồi.
Tô Bạch, hắn còn thích mình không?
Tô Bạch, hắn còn có thể ở bên cạnh mình sao?
Khương Hàn Tô có chút mờ mịt.
Giống như lời Tô Bạch nói, thành phố Qua Thành rất nhỏ, sau này cả hai chắc chắn phải đến nơi khác để sinh sống.
Mà sau khi rời khỏi nơi này, Tô Bạch nhất định sẽ gặp được một cô gái ưu tú khác.
Nếu như hắn động lòng với cô gái khác, thì mình nên làm gì đây?
Về áp lực gia đình, thật ra đến cấp ba, số tiền trợ cấp hay tiền thưởng cô nhận được cũng không còn lớn lắm.
Khi đã học cấp ba, cô có thể làm thêm ngoài giờ, không cần xin tiền từ gia đình nữa. Cô tự tin mình có thể duy trì tốt thành tích học tập.
Khi vào đại học rồi ra ngoài làm việc, cô về cơ bản đã có thể lo cho mẹ mình có một cuộc sống tốt đẹp rồi.
Khoảng thời gian khó khăn nhất của gia đình cô là lúc cô học cấp hai, bởi vì Dục Hoa là trường tư nhân, học phí không thấp.
Gia đình cô cứ có tiền là đều dành hết để đóng học phí cho cô.
Khương Hàn Tô ghét nhất là sự phản bội, giống như việc cha cô phản bội mẹ mà bỏ đi năm nào.
Nếu như người cô yêu lại yêu người khác, cô sẽ lập tức rời đi.
Cô thà rằng mình vĩnh viễn không lập gia đình, không yêu ai và cũng không muốn bị người khác bỏ rơi.
Những năm này, không một ai hiểu hơn cô về những vất vả của mẹ.
Cho nên, đây mới là nguyên nhân khiến Khương Hàn Tô không thể đồng ý với Tô Bạch.
Ít nhất, trước khi chắc chắn Tô Bạch sẽ không bỏ rơi mình, cô sẽ không đồng ý với hắn.
Dù trong lòng đã xao động, dù đã động lòng yêu thích hắn, cũng không thể.
Không đồng ý với hắn, nếu như sau này hắn thích người khác, mình tuy sẽ rất khó chịu, nhưng mình cũng không bị người khác bỏ rơi.
Nhưng nếu như sau này Tô Bạch thật sự thích người khác thì cô cũng sẽ không yêu ai nữa.
Đúng như suy nghĩ ban đầu của cô, sống cùng với mẹ cả đời rất tốt.
Bởi vì từ khi cô biết nhận thức, mọi thứ đã luôn như vậy.
Tuổi tác của Tô Bạch quả thật không phải vô ích, hắn nhìn Khương Hàn Tô, hỏi: "Cậu đang lo lắng sau này tớ sẽ bỏ rơi cậu, thích người khác đúng không?"
Khương Hàn Tô nhìn hắn một chút, không lên tiếng.
Tô Bạch không nói gì, hắn cắt bánh ga-tô, sau đó đưa phần bánh có nhiều kem nhất cho cô.
Xong xuôi, Tô Bạch đi chọn bài hát, rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
"Tớ hát bài này tặng cậu, Tinh Tọa Thư Hương của Hứa Tung, là bài tớ đã muốn hát cho cậu nghe từ lâu lắm rồi." Tô Bạch nói.
Giai điệu vang lên, ca từ xuất hiện trên màn hình.
Khi ánh sáng màu lam bao phủ ca từ, Tô Bạch hát lên.
Ngàn vì sao thắp sáng bầu trời, mặt biển kia muôn trùng sóng vỗ
Gió đêm mang theo vị mặn, thổi tan chút hơi ấm còn sót lại giữa anh và em
Không đủ tin tưởng lẫn nhau, hay giữa hai ta đã xuất hiện vết rạn nứt
Là cảm giác gì đó rất xa lạ
Anh chạy dọc theo bờ biển, tìm kiếm hòn đảo thuộc về riêng đôi ta
Rất nhiều những câu hỏi, có lẽ đối với em giờ chẳng còn quan trọng
Lâu rồi mình không tâm sự với nhau, cũng không còn những cái ôm ấm áp
Đành mở ra trang sách tìm kiếm câu trả lời
Sách cung hoàng đạo nói chúng ta không hợp nhau
Chòm sao Kim Ngưu của anh không xứng với em được
Chỉ có thể tự an ủi mình, có lẽ chỉ là sự trùng hợp
Người viết sách kia sao có thể hiểu được câu chuyện giữa hai ta. . .
"Năm ngoái, tớ biết được sinh nhật của cậu là nhờ vào hồ sơ QQ của cậu.
Theo chòm sao trên lịch dương, cậu là chòm sao Bạch Dương, mà tớ là chòm sao Xử Nữ. Khi biết chòm sao của cậu, tớ đã lập tức lên mạng kiểm tra mức độ hợp nhau giữa Bạch Dương và Xử Nữ. Khi tớ kiểm tra mới phát hiện, chòm sao không hợp với Bạch Dương nhất lại chính là Xử Nữ, chính vì thế mà tớ đã buồn rất lâu. Mặc dù tớ biết những lý luận về chòm sao đều là giả, nhưng tớ vẫn không kìm được mà muốn xem độ phù hợp giữa hai chòm sao. Có phải tớ ngốc lắm không?" Tô Bạch bỏ micro xuống, sau đó cười hỏi.
Khương Hàn Tô mím môi, không nói gì.
Tô Bạch cười, nói: "Hàn Tô, cậu có biết vì sao trước đây tớ theo đuổi cậu nhưng lại dừng lại không?"
Khương Hàn Tô lắc đầu, nhỏ giọng hỏi: "Là, vì sao?"
Về điểm này, cô rất khó hiểu.
Qua mấy tháng ở bên nhau, cô biết, Tô Bạch không phải là kiểu người dễ dàng từ bỏ.
Nếu hắn đã nhận định một chuyện, sẽ rất cố chấp thực hiện đến cùng.
"Là lúc nhìn thấy hai câu cậu viết trong cuốn sách ngữ văn của cậu." Tô Bạch cười nói: "Hai câu kia đến bây giờ tớ vẫn chưa quên."
"Trong sách viết, trong sách tự có hoàng kim ốc, trên sách tự có nhan như ngọc, cho nên mình phải cố gắng đọc sách."
"Trên sách còn nói, tri thức thay đổi vận mệnh, cho nên mình càng phải nỗ lực đọc sách nhiều hơn."
"Chính hai câu này đã khiến bức thư tình tớ vừa viết xong và mọi dự định theo đuổi cậu đều tan biến. Bởi vì tớ phát hiện tớ không xứng với cậu, thành tích của tớ không tốt, lại là một đứa cá biệt đáng ghét. Tớ không tiền, không thế lực, không thể mang lại hạnh phúc cho cậu. Còn Khương Hàn Tô, cậu là ai cơ chứ? Là nữ thần trong lòng biết bao nam sinh ở Dục Hoa, giống như một nhân vật Trích Tiên từ trên trời giáng xuống vậy. Vậy thì, làm sao những kẻ phàm trần như tớ có thể với tới được đây? Thế nên, tớ đành lùi bước, bức thư tình tớ viết bấy lâu cũng bị vứt bỏ."
"Nhưng bây giờ đã khác rồi." Tô Bạch cười nói: "Giờ đây, tớ tin mình có thể mang lại hạnh phúc cho cậu, nên tớ không hề do dự mà theo đuổi cậu, bởi vì tớ không muốn sau này phải hối tiếc."
"Hàn Tô, người giống như tớ, cả đời rất khó yêu một người, nhưng nếu như yêu rồi, đó chính là chuyện của cả một đời."
"Cậu sợ sau này khi tớ nhìn thấy nhiều cảnh đẹp khác sẽ không còn cần cậu nữa, nhưng cảnh đẹp trên thế gian này làm sao sánh bằng cậu chứ?"
"Thật ra, người nên sợ phải là tớ mới đúng. Suy cho cùng, cậu ưu tú như vậy, đến một lúc nào đó, biết đâu người bị bỏ rơi lại là tớ, chứ không phải là cậu." Tô Bạch cười nói.
"Không, không đâu." Khương Hàn Tô vội vàng lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Cả đời này tớ chỉ yêu một người."
"Vậy bây giờ cậu tin tớ hơn chưa?" Tô Bạch cười hỏi.
"Ừm." Khương Hàn Tô gật đầu.
"Hàn Tô, tớ không thể hứa hẹn với cậu điều gì cao xa, nhưng cả đời này tớ chỉ yêu mình cậu thôi, trước đây, hiện tại hay là tương lai cũng vậy."
"Giống như ca từ trong bài hát vừa rồi, người viết sách kia sao có thể hiểu được câu chuyện giữa hai ta?"
"Ngoài chúng ta ra, không ai có thể biết được giữa hai ta rốt cuộc xảy ra chuyện gì." Tô Bạch cười nói.
Tô Bạch nói xong thì đưa phần bánh kem còn lại cho cô, cười nói: "Mau ăn bánh ga-tô đi, tớ sẽ hát mừng sinh nhật cậu."
"Ừm." Khương Hàn Tô nhận lấy bánh kem từ trong tay Tô Bạch, hắn bắt đầu hát, cô bắt đầu ăn.
"Sao cậu không ăn đi?" Khương Hàn Tô hỏi xong, cũng cắt cho hắn một phần.
Một chiếc bánh 6 tấc, cả hai nhanh chóng ăn hết.
Chỉ có hai người ăn, Tô Bạch không mua chiếc bánh quá lớn.
Sau khi ăn xong, Tô Bạch đứng dậy cầm khăn giấy đến, sau đó lau miệng cho cô.
Khuôn mặt Khương Hàn Tô ửng đỏ, nhưng cô không nhúc nhích, cứ như vậy để Tô Bạch nhẹ nhàng lau miệng cho mình.
Sau khi lau xong vệt kem dính trên miệng cô, Tô Bạch ném khăn giấy vào thùng rác gần đó.
Không biết là bầu không khí lúc này quá đỗi ấm áp, hay là miệng Khương Hàn Tô vừa dính kem trông quá đỗi đáng yêu.
Lúc này, Tô Bạch không kìm được đưa tay muốn ôm cô.
Hai cánh tay của hắn đã vươn ra, nhưng khi sắp ôm được Khương Hàn Tô thì hắn lại buông thõng tay xuống.
"Xin lỗi, tớ lại tham lam rồi." Tô Bạch xin lỗi.
Tô Bạch nói xong, thở dài, sau đó lùi lại hai bước.
Nếu lại đến gần cô hơn nữa, e rằng hắn lại không kìm được mà ôm lấy cô mất.
Trước mặt cô, Tô Bạch chưa bao giờ giữ được bình tĩnh.
Khương Hàn Tô mím môi, cô bỗng nhiên đứng dậy bước đến trước mặt Tô Bạch, sau đó nhỏ giọng hỏi: "Tớ, ngày hôm nay là sinh nhật tớ, cậu có thể ôm tớ một lát được không?"
Cô gái ngượng ngùng, cúi đầu không dám nhìn hắn, mắt vẫn dán chặt vào đôi giày của mình.
Sau đó cô cảm nhận được mình được ôm vào trong ngực.
Vẫn vậy, vẫn là cái ôm ấm áp đó.
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.