Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 4: tập hợp

Huyền Quang đọc kỹ hướng dẫn sử dụng, mang theo tiến hóa dược xuống nhà thì gặp bố mẹ đang đi lên lầu.

"Quang, cô Nga với Tâm, Hiếu qua nhà mình ở lại. Con dọn dẹp phòng phía sau đi nhé!" Bố vừa chỉ tay vào căn phòng vừa nói.

Nhà Huyền Quang có hai lầu, mỗi lầu đều có hai phòng trước sau, ở giữa là cầu thang. Lâu lâu, Tâm và Hiếu vẫn sang chơi rồi ngủ lại ở phòng sau lầu một, còn phòng của Huyền Quang ở phía trước. Phòng bố mẹ ở lầu hai, phía trước, còn phòng phía sau là phòng làm việc của bố.

Bố Chính có một cô em gái là Nga. Vài năm trước, chồng cô Nga mất, để lại hai con trai là Tâm (năm nay 21 tuổi) và Hiếu (năm nay 20 tuổi). Mẹ Vy của Huyền Quang là con một, ông bà nội ngoại đều không còn. Tính ra cả họ hàng chỉ vỏn vẹn sáu người.

"Hai thằng quỷ ấy có khi chuồng heo cũng ngủ được, sạch sẽ thế này thì dọn làm gì," Huyền Quang đi vào phòng sau, nhìn quanh rồi thầm nghĩ, đoạn đóng cửa xuống nhà.

Hai mươi phút sau, cô Nga đến. Thấy vậy, Huyền Quang vội chạy ra mở cổng, bố mẹ cũng xuống đón.

Họ sống gần nhau nên mọi người trong nhà đều rất thân thiết. Thằng Hiếu liền kể ngay một tin tức nóng hổi: "Bạn con nó ở gần Hòa Bình, nó nói bây giờ ngoài đó muốn thành chiến trường luôn rồi, tiếng súng vang khắp nơi. Hung thú từ trong rừng chạy ra nhiều, quân đội nổ súng tiêu diệt, mà đám hung thú nó đông lắm!"

Không khí tĩnh lặng trong chốc lát.

Huyền Quang đặt mười phần tiến hóa dược lên bàn và bắt đầu giải thích công dụng của chúng.

...

Thằng Hiếu mập đứng lên vặn mình, tiếng xương kêu rôm rốp liên hồi. Chỉ vài phút trôi qua mà trông nó như đã giảm được vài cân, thân hình cũng trở nên gọn gàng hơn chút ít. Kiểm tra thì đúng là nó đã đột phá lên bậc ba hệ sức mạnh tiến hóa, khỏe hơn Huyền Quang rõ rệt.

Còn thằng Tâm béo thì lại thuộc hệ nhanh nhẹn, tốc độ của nó nhanh gấp ba người bình thường.

Tâm béo dùng ba ống, Hiếu mập dùng bốn ống. Huyền Quang nhìn ba ống thuốc còn lại, đưa cho bố mẹ và cô Nga mỗi người một ống: "Để lại cũng chẳng ích gì, biết đâu chỉ cần dùng một ống là thành công thì sao?"

"Không, để anh hai dùng thì có ích hơn. Em có mạnh hơn cũng đâu làm được gì," cô Nga nói rồi đưa ống thuốc cho bố.

Bố lần lượt uống cả ba ống thuốc, nhưng vẫn chưa thành công.

"Lo gì, vài hôm nữa con lại tìm thêm được thôi mà," Huyền Quang an ủi.

Cả nhà nhao nhao nói chuyện vui vẻ.

Hiếu mập than đói bụng, đoạn rút Kim Bảng đang hóa thành chiếc vòng tay ra bấm bấm. Kim Bảng sáng rực như đèn pin, chiếu lên mặt bàn một ảo ảnh món ăn, rồi nó nói: "Xác nhận."

"Phụt!" Huyền Quang bật cười khi khó tin nhìn món ăn đã bày sẵn trên bàn. Thằng Hiếu mập cười hắc hắc đắc ý trước vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, vừa ăn vừa giải thích.

"Mùi thơm thật!"

Một phần thức ăn chỉ tốn một huy chương. Giá này thật quá hời. Cũng đã hơn mười một giờ trưa, bụng ai cũng có chút đói, mọi người nhao nhao làm thử. Đủ loại món ăn xuất hiện, mọi người lại dọn thêm thức ăn mẹ nấu từ sáng sớm ra, vừa ăn vừa trò chuyện.

Ăn xong, Huyền Quang nói: "Con qua chỗ bạn có việc," rồi xách cây xà beng, lái xe rời đi.

Đường phố không hề bị giới nghiêm, dù người đi lại khá nhiều, đa số là chạy đi mua đồ tích trữ. Cách từng đoạn lại xuất hiện quân đội mang súng. Huyền Quang luồn lách qua những con phố, ra khỏi Hà Nội rồi đi về hướng Sơn Tây.

Nhiều gia đình đang mang hành lý chạy vào thành phố, nối đuôi nhau thành hàng dài. Dù sao mọi người cũng không hề ngây thơ, khờ dại, ai mà biết trong rừng bây giờ thế nào? Không thể bị động chờ chết được, cứ di chuyển vào thành phố vài ngày để xem xét tình hình rồi tính tiếp.

Đi vào trong thị xã Sơn Tây, xe quân đội và xe cảnh sát hú còi chạy liên tục. Huyền Quang tìm đường vào rừng. Giấu xe vào lùm cây, mở Kim Bảng xem bản đồ, sau đó cứ thế chạy băng băng như không màng đến sống chết.

...

"Lưu manh, mày xuống dưới kia làm gì vậy? Đi ăn trộm cái gì à?" Gã râu quai nón nâu sẫm, rậm rạp, đang ôm cái thau chứa đồ ăn, miệng nhai nhồm nhoàm hỏi.

"Thổ phỉ, chuyện trộm cướp chỉ có mày làm được. Tao thích đi đâu thì đi, mày quản được chắc?" Lưu manh cầm ly rượu màu xanh dương, mắt nhìn về Trái Đất bên kia tường thủy tinh.

"Đi thì đi, nhưng đừng can thiệp vào," Gã giáp đỏ tóc đỏ lười biếng nói.

"Cuồng nhân, nếu tao can thiệp thì sao?" Lưu manh đột nhiên quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

Cuồng nhân ngạc nhiên nhìn Lưu manh, thấy hắn chẳng có vẻ gì đùa giỡn.

"Cần tao giúp cứ nói, đập nát hành tinh này luôn cũng được," Cuồng nhân nghiêm túc đáp.

Thiên hà này có hơn hai tỷ hành tinh có sự sống, đây chỉ là một hành tinh nho nhỏ. Dù cho hắn có đập nát cũng chẳng có việc gì, vì hắn có người chống lưng. Chẳng qua cấp trên phái hắn đến đây viện trợ, nếu hủy đi thì hơi khó mở miệng báo cáo thôi.

"Mày biết đây là đâu không mà đòi đập nát?" Lưu manh vừa dở khóc dở cười vừa nhìn tên cuồng này. Não hắn ta chỉ biết chạy theo hướng phá hoại.

Thổ phỉ và Cuồng nhân kỳ lạ nhìn Lưu manh, gãi đầu rồi bỏ đi.

...

Huyền Quang rón rén nấp sau thân cây, hé đầu ra nhìn con bò cao ba mét đang ăn cỏ. Hắn mong con bò sẽ không phát hiện ra mình, vì vừa nãy nó đột nhiên đi ra từ lùm cây làm hắn giật cả mình.

Con bò đột nhiên quay lại nhìn chằm chằm về phía hắn. Tay hắn run rẩy không tự chủ, cây xà beng gõ bang bang vào thân cây như thể đang thách thức nó.

Con bò tức tối lao nhanh tới.

Hoảng hồn bạt vía, Huyền Quang cắm đầu bỏ chạy. Nhưng con bò tốc độ rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp. Huyền Quang rẽ gấp vào một thân cây to khỏe. Con bò chạy sát bên thân cây húc hắn mà không trúng. Nó tiếp tục lượn vòng đuổi theo húc hắn. Huyền Quang nhanh trí đứng tựa vào thân cây, ngay lúc nó húc liền hụp xuống né sang một bên, đồng thời dùng cây xà beng đập vào đầu nó.

"Uỳnh!" Cái cây rung mạnh. Huyền Quang từ phía dưới tiếp tục giáng đòn vào nó. Nó vốn rất cao, nhưng vì muốn húc nên đã cúi đầu xuống thấp. Hai chiếc sừng nhọn hoắt của nó đã xiên thẳng vào thân cây phía sau, kẹt cứng.

"Húc cho mạnh này!" Huyền Quang nhanh chóng phát hiện nó bị kẹt đầu vào thân cây chưa rút ra được, liền đứng thẳng người dậy, quất mạnh một nhát ngay vào mắt nó. Đầu móc của cây xà beng phát huy tác dụng, máu văng tung tóe. Hắn lại chạy vòng qua thân cây, giáng thêm một nhát vào con mắt còn lại. Con bò giãy giụa mãnh liệt, Huyền Quang liên tục quất mạnh vào mắt nó thêm vài phát nữa, đến khi nó quỵ hẳn xuống mới dừng tay.

Huyền Quang vừa lùi xa ra vừa lau mồ hôi trên mặt. Kiểm tra Kim Bảng thấy có thêm một trăm huy chương thì yên tâm. Hắn nép vào một góc khuất, chọn mua một thanh kiếm dài một mét hết chín mươi huy chương, rồi làm theo hướng dẫn của hệ thống, chiếu xuống đất và nói "xác nhận".

Một thanh kiếm xuất hiện. Huyền Quang rút kiếm không phát ra chút âm thanh nào. Thanh kiếm đen nhánh, chuôi dài ba mươi centimet, lưỡi có hình tam giác nhọn, nặng năm mươi lăm kilogam. Huyền Quang múa may vài cái thấy khá thuận tay, rồi tiến lại chỗ con bò chém một nhát. Một vết cắt lớn hiện ra đến tận xương. Đúng là đồ tốt!

Kẹp thanh kiếm vào dây nịt, Huyền Quang leo lên cái cây mà con bò đang bị kẹt để ẩn nấp.

Chẳng bao lâu sau, một con dê đen to lớn xuất hiện, trông nó to như một con ngựa, không có sừng. Nó liếc nhìn xung quanh rồi đi lại chỗ con bò, cúi đầu xuống ăn thịt con bò.

Huyền Quang bất ngờ, "tưởng loài này không ăn thịt chứ?" Mặc kệ thế nào, cứ diệt nó để kiếm tiền đã. Hắn ngó xung quanh xem có gì nguy hiểm không. Huyền Quang rút kiếm chuẩn bị, thả người xuống, vung kiếm một nhát. Con dê giãy giụa trong khi cái đầu đã lăn lóc sang một bên. Tra kiếm vào vỏ, hắn lại trèo lên cây tiếp tục ẩn núp chờ đợi.

Mở Kim Bảng, kiểm tra, một trăm huy chương.

Ngồi một lát, Huyền Quang lại leo xuống, núp vào một bên lấy Kim Bảng ra đổi một bộ quần áo phòng hộ hết bốn mươi huy chương, bỏ lại bảy mươi huy chương. Hắn nhanh chóng mặc bộ đồ phòng hộ mềm mại như cao su vào, rồi leo trở lại cái cây.

Mệt mỏi chờ đợi, hắn có cảm giác hình như động vật bình thường đã chết hết rồi hay sao, rất hiếm khi thấy động vật. Chim chóc cũng ít, thấy thì có lẽ là loại biến dị, loại chim gì không rõ, nhưng con nào con nấy đều to như gà trống.

Một đàn chó to như bò xuất hiện, chúng nhanh chóng nhào tới ngấu nghiến xác con bò và con dê.

Huyền Quang nắm chắc cành cây, khẽ co mình, nín thở nhìn đám chó ăn, mong sao chúng ăn no rồi đi nhanh nhanh chứ đừng nhìn lên. Vì nếu chúng nhìn lên với cặp mắt chó kia thì chắc chắn sẽ phát hiện ra hắn ngay lập tức. Lúc này hắn thấy mình hơi ngu khi chơi trò câu cá không có tính toán kỹ lưỡng này.

Mười mấy con chó ăn ngấu nghiến. Xác con dê nhanh chóng bị ăn sạch. Chúng xé xác con bò làm cái cây rung rinh.

Một con quái thú kỳ lạ màu xanh dương đen xuất hiện. Thân dài phải năm mét, cái đuôi hình tam giác nhọn dài ngang thân mình. Thân hình tròn mập ú, có bốn chân thô to tựa như một con cóc khổng lồ có bốn chân. Nó chạy bằng hai chân trái rồi lại hai chân phải như loài bò sát, toàn thân nổi đầy u cục. Răng nhọn hoắt, lởm chởm lồi cả ra ngoài, nhưng đôi mắt lại bé tí ti so với cơ thể khổng lồ của nó.

Con quái thú lao thẳng đến chỗ mấy con chó. Đám chó lập tức bỏ chạy.

Đây là sản phẩm sáng tạo của truyen.free, không sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free