(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 104: Quyển 1 - Chương 104
Nhẹ nhàng vỗ gò má, xoa nắn đôi tay, Ninh Khuyết củng cố tinh thần bước lên lầu. Hắn gặp nữ tiên sinh, vẫy tay xua đi tiếng ve, rồi rút ra cuốn sách mỏng trên giá. Trong lòng đầy kỳ vọng, hắn nhìn lại, thấy những dòng chữ mới tinh trên giấy, không khỏi khẽ nhếch mày mỉm cười. Nhưng chỉ nhìn một lát, hai hàng lông mày của hắn lại không thể không buông xuống, kèm theo một chút tức giận.
Cái người bí ẩn kia đã nhắn lại một cách không chút khách khí, thậm chí có thể nói là cực kỳ lãnh đạm, dập tắt toàn bộ hy vọng của hắn trong mấy ngày qua. Nó đánh tan cánh cửa ảo tưởng mà hắn càng cực khổ lại càng cảm thấy tiến gần phía trước, trực tiếp nói cho hắn biết rằng thế gian căn bản không ai có thể tự hành thông khiếu, và tất cả những ai có ý định làm vậy đều đã chết.
“Sẽ chết ư? Thế còn đám người Ma tông thì sao?”
Ninh Khuyết thì thào lẩm bẩm, đôi mắt tràn đầy vẻ thất vọng. Hắn thầm nghĩ, nếu gã nam tử tóc xám trắng kia nói ai cũng có thể là thực thần, cớ sao không phải ai cũng có thể tu hành được?
Sau khi trầm mặc rất lâu, hắn rốt cuộc quyết định từ bỏ việc tiếp tục xem xét bản 《Ngô Chiêm Dương luận Hạo Nhiên kiếm》.
Vì nhiều nguyên nhân, Ninh Khuyết mới có thể kiên trì dời núi đến cùng, không ngại gian khổ đối mặt hiểm nguy. Nhưng nghị lực và dũng khí cũng không thể nào thắng được sự thật nghiệt ngã, càng không thể vì thế mà trở nên mù quáng, vô ích.
Tuy cho tới bây giờ hắn vẫn không thể biết được vị để lại lời nhắn bí ẩn kia là ai, có thân phận gì trong thư viện, nhưng hắn tin tưởng, người kia chắc chắn phải là một thiên tài tu hành, rất am tường về chuyện đó. Nếu người kia đã nói cưỡng ép thông khiếu sẽ có khả năng dẫn đến tử vong, vậy cho dù hắn có mù quáng dời núi thì cũng chỉ gặp nguy hiểm mà thôi.
Học hỏi từ người thông tuệ, nghe người hiền can gián chính là sáng suốt. Lý trí mách bảo Ninh Khuyết tạm thời không dùng Vĩnh tự bát pháp để đoán chữ nữa. Nhưng cứ để như vậy, tâm trạng của hắn cũng khó tránh khỏi hơi thất vọng. Lúc rời khỏi nhà sách cũ, hắn vẫn không cam tâm mà để lại vài dòng.
“Hôm nay ta không xem nữa, nhưng ngày mai sẽ tiếp tục xem. Ta hiện tại không đọc cuốn 《Bước đầu tìm hiểu tuyết sơn khí hải》 nữa mà chuyển sang cuốn 《Ngô Chiêm Dương luận Hạo Nhiên kiếm》 rồi, nếu ngươi muốn thì có thể để lại lời nhắn trong đó. Ngoài ra, ta còn một vấn đề muốn hỏi: Nếu như mỗi người đều có thể chất khác nhau, đa số người trên thế gian đều không thể cảm nhận được hơi thở thiên địa, tất cả là do Hạo Thiên áp đặt lên vận mệnh mỗi người, như vậy phải chăng quá không công bằng?”
Đêm khuya, Trần Bì Bì một lần nữa xuất hiện trên gác. Hắn nhìn thoáng qua mấy ngôi sao bị tầng mây che khuất bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ, rút ra tờ giấy từ trên quyển sách nọ. Hắn nhịn không được mà nở n��� cười, gương mặt béo mập lộ rõ vẻ buồn cười. Hắn nghĩ thầm, thằng nhóc này ăn nói ngày càng cộc lốc, rõ ràng có chuyện nhờ vả mình mà cứ như ra lệnh vậy. Chẳng biết cái tên cứng đầu này từ đâu chui ra nữa.
Nghĩ là vậy nhưng hắn vẫn thở hồng hộc ngồi xổm xuống, rút ra cuốn 《Ngô Chiêm Dương luận Hạo Nhiên kiếm》, sau đó đi đến cửa phía tây mài mực chấm bút trả lời Ninh Khuyết.
Là một tên đệ tử thiên tài được vinh danh khắp thư viện trong vài năm gần đây, từ khi Trần Bì Bì tiến vào tầng thứ hai, dưới áp lực lớn từ các sư huynh, hắn chỉ có thể thành thật học tập, còn đâu cái thú vui dạy đời người khác nữa. Đêm hôm đó hắn nhìn thấy tờ giấy bộc bạch tâm trạng của Ninh Khuyết, hắn mới ngẫu nhiên cao hứng, trong lòng có vài phần tưởng nhớ, muốn xem thử một chút tên đáng thương này có thể đột phá hay không, cũng là để thỏa mãn tâm trạng của chính mình.
Nhưng mà giúp người riết cũng thành quen. Thực chất Trần Bì Bì cũng không biết tên đáng thương kia họ tên là gì, là nam hay nữ. Nhưng bởi vì đã lỡ giúp từ đầu, tựa như bùn lầy ngoài cửa, một khi đã dính vào tay thì khó mà gột sạch, đây chỉ thuần túy về mặt tâm lý.
Ngày hôm sau, Ninh Khuyết bước lên lầu hai, cầm lấy quyển Hạo Nhiên kiếm, quả nhiên lại thấy hồi âm của người bí ẩn nọ. Nhìn mấy dòng chữ đầy ngạo khí đó, hắn không kìm được mà nhíu mày bật cười.
“Trên thế giới này làm gì có thứ gọi là công bằng. Hạo Thiên cũng giống ánh mặt trời chói chang trên dãy núi tuyết, mãi mãi chỉ thương xót những đóa hoa rực rỡ ẩn hiện giữa tầng mây, chứ chẳng buồn liếc mắt tới những cọng cỏ non nơi khe đá. Ví dụ như ta, thiên tài độc nhất vô nhị trên đời chính là đóa hoa rực rỡ đó, mà ngươi chính là kẻ đáng thương chư khiếu không thông, không có cách nào tu hành. Vậy nên điều thứ cỏ non như ngươi phải làm bây giờ không phải là nghi hoặc, mà là chấp nhận tất cả.”
Ninh Khuyết cầm tờ giấy mỏng nhẹ giọng cảm khái nói: “Thiên tài độc nhất vô nhị thế gian? Nghe phát ói thật.”
Sau khi đọc lại lời nhắn, hắn càng ngày càng nghi ngờ thân phận của nhân vật bí ẩn kia. Qua câu chữ của đối phương, người này chắc chắn không thể nào là một trong những vị giáo viên tiên sinh đức cao vọng trọng trong thư viện, mà rất giống Tạ tam công tử hay Chung Đại Tuấn, những kẻ từ nhỏ đã được nâng niu như đóa hoa lan quý hiếm trong nhà kính.
Có điều trình độ khoe khoang của kẻ này vượt xa đám Tạ Thừa Vận không biết bao nhiêu bậc, bởi vì giọng điệu của hắn khi tự nhận mình là thiên tài rất thản nhiên, giống như đã được thế gian và thời gian chứng minh vô số lần, là chân lý tuyệt đối bất di bất dịch... tựa như nước chảy chỗ trũng, hay như việc mì chua cay rất ngon vậy.
Với mấy chuyện liên quan đến tự tin, Ninh Khuyết trước giờ chưa từng cam chịu thua kém. Tuy hắn chưa bao giờ khoe khoang tài năng trước mặt người khác, hay tiêu sái phất vạt áo khoe khoang với bạn học, nhưng đó là vì hắn cho rằng mình đã qua độ tuổi này, cảm thấy mấy trò này có chút ngây thơ không thích hợp, chứ không phải do hắn không tin tưởng năng lực của mình.
Từ nhỏ cầm bút càn quét khắp các giải đấu ở trường, từ các lớp ngoại khóa mẫu giáo cho đến các cuộc thi thư pháp, cậu học sinh "ba tốt" xuất chúng, một thiên tài hiếm có từ nền giáo dục mới của đất nước, chưa từng có đối thủ. Hắn tuyệt đối tin tưởng mình mới là thiên tài thật sự.
Cho nên nội dung hồi đáp của Ninh Khuyết đơn giản là: “Về ba chuyện hoa rực rỡ, cỏ non này nọ thật sự không có gì đáng tranh luận. Điều duy nhất ta muốn nói chính là, nếu trên đời này thật sự có thiên tài độc nhất vô nhị, như vậy kẻ thiên tài ấy chỉ có thể là ta chứ không thể là ngươi, bởi vì chỉ mình ta mới xứng đáng. Như ngươi đã nói, Hạo Thiên chỉ rủ lòng thương với những thiên tài thực sự, thế nên ta thật sự rất khó hiểu, vì sao một thiên tài như ta lại không thể tu hành?”
Tây Lăng thần quốc chính là giáo phái có tín đồ nhiều nhất, những cao nhân ẩn thế nhiều nhất, tài phú và quyền lực cũng là nhiều nhất. Tự nhiên ở đó tụ tập vô số thiên tài, không biết bao nhiêu thế hệ tài năng kinh diễm ngồi trước bảy cuốn thiên thư trong sâu thẳm ngôi miếu đổ nát, trầm mặc tu hành.
Thư viện Đại Đường là nơi có địa vị được tôn sùng nhất, nhiều ẩn sĩ nhất thế gian. Lại có nhân vật như Phu Tử, tự nhiên cũng sẽ có rất nhiều thiên tài, không biết có bao nhiêu người đại trí đại tuệ sống ẩn dật trong thư viện tầng hai sau mấy bức tượng đá.
Mười sáu năm tồn tại ngắn ngủi, học tập ở thư viện cũng đã nhiều năm. Từ trước tới nay, Trần Bì Bì trong mắt các giáo viên cùng đám bạn học đã sớm được công nhận là thiên tài siêu việt nhất thế gian này. Dù cho có gặp phải hai kẻ lạ mặt kia, hắn cũng có đầy đủ tư cách để kiêu ngạo. Vậy nên hắn cũng không cho là lời nhắn mình gửi cho người kia có gì là kiêu căng, bởi hắn cho rằng mình chỉ là đang trình bày một sự thật đơn giản.
Hiện tại hắn rốt cuộc gặp được một kẻ còn ngạo mạn, kiêu căng hơn mình.
Vấn đề ở chỗ, cái gã tự nhận mình là thiên tài độc nhất vô nhị kia chỉ là một kẻ đáng thương, chư khiếu không thông, ngay cả tư cách để tu hành cũng không có. Hắn chỉ có nghị lực mạnh mẽ cùng vài mẹo vặt mà thôi... Được rồi, Trần Bì Bì thừa nhận tên kia có thể xem là thông minh kiêm chăm chỉ, nhưng dựa vào cái gì mà hắn dám cùng mình tranh giành hai chữ thiên tài?
Trong lúc giận dữ, dưới ánh sao ảm đạm xuyên qua đám mây cùng với cơn bực tức trước tiếng ve kêu ngoài cửa sổ, hắn điên cuồng vung bút viết lại cho Ninh Khuyết một đề bài như sau:
“Ngươi dùng phương pháp Vĩnh tự bát pháp đoán chữ, chắc hẳn lúc đọc Hạo Nhiên kiếm bằng cái kiểu đọc chữ quên nghĩa ngu ngốc này đã bị kiếm khí làm tổn thương tim phổi. Giờ ta hỏi ngươi, tim phổi bị thương tổn thì phải làm sao mới có thể chữa lành? Không cần nhắc đến những loại thảo dược tuy tầm thường nhưng có dược lực mạnh mẽ kia, ta chỉ muốn hỏi ngươi: lá ngải phải sắc như thế nào? Mấy lần đun sôi? Bạch chỉ, ngân hạnh phải xử lý ra sao? Cắt miếng hay nghiền nát? Liều lượng hồng sâm đường mật cần bao nhiêu phần? Làm sao hòa lẫn? Quả trám, ngải bụi khi nào cho vào được? Ngươi trả lời mấy câu này cho ta xem.”
Lá ngải, bạch chỉ, ngân hạnh, hồng sâm, đường mật, ngải bụi, quả trám?
Ninh Khuyết nhìn mấy chữ viết trên giấy kia, tưởng tượng dáng vẻ phẫn nộ, điên cuồng vung bút của kẻ có lẽ còn rất trẻ tuổi kia. Đuôi mày hắn hơi nhíu, hắn cảm thấy chuyện này thật sự rất có ý tứ. Tên kia lưu lại câu đố trả đũa mình cũng là lẽ thường tình, thế nhưng câu đố này lại chẳng liên quan gì đến sáu môn tu hành trong thư viện, cũng không hỏi dùng Vĩnh tự bát pháp có thể nhìn ra bao nhiêu đường kiếm ý, mà lại đi hỏi về mặt y dược.
Hắn mơ hồ hiểu được dụng ý của đối phương. Đối phương tự nhận mình là thiên tài độc nhất vô nhị, như vậy dùng phương diện tu hành để ra đề kiểm tra mình thì không công bằng, nên đối phương mới lựa chọn một đề bài không hề liên quan đến sáu môn học của thư viện – một đề bài về cách chọn dược liệu và sắc thuốc.
Ý tứ của người ra đề rất rõ ràng, cũng rất kiêu ngạo: cái gọi là thiên tài phải là toàn tài, một môn thông, vạn môn thông. Nếu dùng vấn đề tu hành để hỏi thì cũng chẳng có gì hay ho, ngược lại chỉ cần dùng mấy vấn đề về hiện trạng cơ thể mình thôi cũng đủ làm mình chết đứng rồi.
“Thật là một kẻ kiêu căng đến cực điểm.”
Ninh Khuyết lắc đầu, sau đó bỗng thu lại nụ cười, bởi vì hắn không biết mình phải trả lời câu hỏi này như thế nào. Những thứ dược vật quen thuộc kia nên phối hợp thế nào mới sắc ra được thuốc chữa trị tốt tổn thương tim phổi của mình đây?
Phải biết vị đại phu ở Trường An kia đã lấy của Tang Tang hai mươi lượng bạc mà cũng chỉ kê được vài đơn thuốc điều dưỡng. Tuy bản thân hắn hồi còn ở trên núi đã quen dùng thảo dược để chữa bệnh, nhưng quả thật cũng không biết nên điều trị tim phổi như thế nào cho đúng.
Ngày thường hắn không tranh giành hơn thua, bởi vì chưa gặp được người đáng để tranh giành. Có ai từng thấy Vương Bột hồi thiếu niên so thư pháp với đám bạn đồng lứa, hay từng thấy Lâm Chí Dĩnh lúc mười bảy tuổi ganh đua với các học sinh trong trường nghệ thuật Hoa Cương bao giờ chưa? Nhưng nếu thiếu niên Vương Bột đụng phải Cam La, Lâm Chí Dĩnh mười bảy tuổi gặp trúng Tôn Diệu Uy...
Ninh Khuyết lần này gặp được một tên tự xưng thiên tài, có khả năng cũng là một thiên tài thực thụ, xứng đáng để kiêu ngạo. Thế nên hắn đương nhiên cũng muốn hơn thua một phen với đối phương, nhưng sự thật phũ phàng, hắn thật sự không biết làm sao trả lời câu hỏi.
“Ta không đáp được đề mục của ngươi.”
Hắn xấu hổ viết trả lời lên giấy, bất chợt lông mày nhíu lại, tay phải siết chặt đầu bút lông, bắt đầu vung bút viết như rồng bay phượng múa: “Nhưng để công bằng, ta cũng ra lại một đề bài cho ngươi, không biết liệu ngươi có trả lời được...”
Những dòng chữ này được chuyển ngữ với sự cộng tác của truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức.