Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 13: Quyển 1 - Chương 13

Sột!

Âm thanh ghê rợn khi mũi tên găm phập vào da thịt vừa vang lên, mũi tên thứ hai và thứ ba gần như cùng lúc nối đuôi nhau bay tới, lần lượt xuyên thủng đúng vị trí trên tấm giáp mềm đã bị mũi tên đầu tiên phá vỡ.

Không ai hiểu nổi Ninh Khuyết đã làm cách nào để bắn ra ba mũi tên liên tiếp trong vài tích tắc chỉ bằng cây cung gỗ hoàng dương trông chẳng có gì đặc biệt kia. Càng không ai ngờ một tên lính bình thường như hắn lại sở hữu tài bắn cung siêu phàm đến thế, khi cả ba mũi tên đều găm trúng một điểm duy nhất.

Gã thư sinh lảo đảo lùi lại hai bước, hắn cảm thấy ngực mình đang ấm lên rồi dần chuyển thành nóng bỏng.

Hắn vô thức cúi đầu xuống và nhìn thấy một mũi tên đã cắm sâu trong ngực, chỉ còn lại đuôi tên và một đoạn thân ngắn thò ra ngoài. Máu tươi thấm ướt áo, tựa như trên ngực hắn vừa nở ra một bông hoa đỏ thắm.

Đôi mắt gã thư sinh tràn ngập vẻ không thể tin nổi. Hắn nhìn chằm chằm vào đóa hoa đỏ rực rồi ngã phịch xuống mặt đất.

Dẫu là người tu hành, dẫu đã dùng thủ đoạn Ma tông để thu nguyên khí đất trời vào cơ thể, nhưng liệu có ai có thể tiếp tục khống chế ý niệm của mình một khi trái tim đã bị bắn xuyên?

Khi hắn gục xuống, sợi tơ vô hình giữa đất trời theo đó cũng đứt phựt.

Đầu ngón tay đầy máu mất đi sự khống chế nên không còn khả năng uy hiếp đến tính mạng vị niệm sư đang vô cùng suy yếu.

Lữ Thanh Thần khẽ nhướng mày, hất bay ngón tay trước mặt.

Ngón tay bay sát qua mặt lão, đâm thẳng lên cỗ xe ngựa. Sau mấy tiếng động răng rắc, một nửa cỗ xe đã đổ sập, nát vụn.

Trong ngón tay đó chứa đựng không ít nguyên khí trời đất mà gã thư sinh đã thu nạp trước đó. Dù đã mất đi ý niệm khống chế, nó vẫn tạo ra sức phá hoại kinh khủng. Nếu không có ba mũi tên kia, chắc chắn nó sẽ gây ra thương tổn nghiêm trọng cho Lữ Thanh Thần, và khi đó trận ám sát này sẽ dẫn đến một kết cục hoàn toàn khác.

Đám người xung quanh tất nhiên hiểu được điều này. Gã thư sinh lại càng rõ hơn, hắn đau đớn ngẩng đầu nhìn về phía sau, muốn nhìn mặt mũi kẻ vừa ám toán mình rốt cuộc ra sao.

Bắn ba mũi tên đúng thời điểm then chốt, dùng tài bắn cung tuyệt luân phá vỡ tấm áo giáp quý giá, hạ gục một Đại kiếm sư tưởng chừng bất khả xâm phạm, chặn đứng cơn sóng dữ và cứu công chúa Đại Đường thoát khỏi hiểm nguy... Liệu tất cả những điều đó có xứng đáng để hắn nhận lấy ánh mắt biết ơn, kính trọng hay thậm chí sùng bái từ những người xung quanh không?

Ninh Khuyết không nghĩ vậy. Hắn vẫn nắm chắc cây cung trong tay, tên đã cài vào dây, cung đã giương, nhằm vào gã ��ại kiếm sư đang gục dưới đất, hai lỗ tai chăm chú lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất trong rừng.

Hắn đang cảnh giác.

"Hạ Hầu."

"Hạ Hầu."

"Hạ Hầu...."

Từ lúc cô tỳ nữ nhận định gã Đại kiếm sư chính là tay sai của Hạ Hầu và bản thân đối phương cũng đã thừa nhận điều đó, trong đầu Ninh Khuyết vẫn liên tục lẩm nhẩm cái tên này.

Hạ Hầu không phải Hạ Hầu Đông, Hạ Hầu Tây gì cả.

Hắn họ Hạ, tên Hầu.

Là một trong bốn người đứng đầu quyền lực của Đại Đường, võ công hắn cao cường không ai sánh kịp, chiến tích huy hoàng rực rỡ, tính cách cực kỳ lạnh lùng kiêu ngạo. Cả đời hắn gần như luôn trấn giữ Mãnh Liễu doanh được canh phòng nghiêm ngặt, nổi danh thiên hạ với sự tàn nhẫn hiếu sát.

Bản thân hắn họ Hạ nhưng lại không cho phép con cháu của mình lấy họ Hạ, mà phải dùng chính tên hắn làm họ. Con trưởng tên Hạ Hầu Kính, con thứ Hạ Hầu Úy. Trước sự lạ đời như vậy, có một học sĩ trong triều chất vấn hắn thì Hạ Hầu ngạo mạn đáp lại:

- Ta sẽ tạo ra một dòng họ lưu truyền muôn đời, lấy ta làm thủy tổ, tên ta phải là họ. Họ Hạ Hầu.

.................................

Hạ Hầu tướng quân là một danh tướng, nhưng đó không phải nguyên nhân khiến Ninh Khuyết cứ lẩm nhẩm tên hắn trong đầu, lòng hắn vẫn dậy sóng đủ mọi cung bậc cảm xúc, từ ngỡ ngàng, kinh sợ cho đến coi thường, châm biếm.

Từ lúc hắn bốn tuổi, cái tên được che phủ bằng máu tươi, dương danh bằng hung tàn này đã khắc sâu trong lòng, chưa từng giây phút nào phai nhạt.

Ninh Khuyết chưa từng thấy mặt Hạ Hầu.

Nhưng hắn rất tường tận Hạ Hầu thích gì ghét gì, tiểu thiếp được Hạ Hầu sủng ái nhất là ai, vì sao sau đó Hạ Hầu lại sai người nấu nàng. Hắn biết mỗi bữa Hạ Hầu đều ăn ba cân thịt dê, thậm chí ngay cả thói quen sinh hoạt cá nhân hàng ngày của Hạ Hầu cũng rõ như lòng bàn tay.

Hắn tin rằng trên khắp thế gian mình là người hiểu vị danh tướng Đại Đường này nhất, cũng như không ai khao khát được tự tay kết liễu Hạ Hầu hơn hắn.

Ẩn giấu sâu dưới vẻ ngoài thô bạo và ngạo ngược của vị tướng quân này là một trái tim lạnh lùng sáng suốt. Hắn tàn nhẫn hiếu sát nhưng chỉ tin vào chính đôi tay của mình, do đó hắn tuyệt đối không đặt toàn bộ hy vọng ám sát công chúa thành công vào một gã Đại kiếm sư nửa vời như vậy.

Hắn nhất định sẽ phái ra những tử sĩ trung thành nhất, ẩn mình trong bóng tối để quan sát tình hình, và thậm chí là xuất hiện để kết thúc mọi chuyện vào thời điểm quan trọng nhất.

Trong mắt Ninh Khuyết, hiện tại chính là thời điểm tốt nhất.

Một nửa cỗ xe đã vỡ nát, nửa kia còn nguyên. Phía trong lộ ra một đứa bé trai mặt mũi đầy bụi đang ngồi khóc nỉ non, cô tỳ nữ vội vàng nhấc váy định chạy tới.

Bàn tay phải của Ninh Khuyết nhanh như chớp xô nàng ngã văng xuống đất.

Những ngọn cây phía trên đầu chợt nổ tung, mảnh gỗ bắn tung tóe che khuất tầm mắt mọi người. Từ trong đám mảnh vụn đó, hai gã bịt mặt mặc đồ đen hiện ra. Chúng gầm lên, ném xuống hai viên đạn kim loại, đồng thời rút trường kiếm sau lưng ra, ánh kiếm lạnh lẽo thấu xương.

Hai viên đạn kim loại có sơn đỏ bên ngoài chính là loại đạn lửa cực hiếm, chỉ được cấp phát cho quân tinh nhuệ đóng ở biên giới của Đại Đường, có khả năng gây cháy vô cùng khủng khiếp.

Ninh Khuyết quanh năm sống trong quân doanh nơi biên giới nên đương nhiên không lạ lẫm gì. Hắn cấp tốc ném cung tên xuống, nhanh chóng thò cả hai tay ra sau lưng nắm lấy chuôi đao, miệng gào lên:

- Ô!

Mọi bản quyền nội dung của chương truyện này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free