(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 68: Quyển 1 - Chương 68
Múa rìu trước Lỗ Ban, bán rượu trước Đỗ Khang, phơi sách trước Phu Tử chính là những hành vi ngông cuồng nhất. Nhưng nếu thay đổi góc nhìn, liệu Lỗ Ban, Đỗ Khang, Phu Tử khi chứng kiến kẻ múa may kia, lại nhận ra đối phương là một tồn tại được ca tụng như thần thánh, như bậc tối cao trong lĩnh vực của họ ở thế tục, thì không biết trong lòng những người đó có sinh ra cảm giác bứt rứt như Ninh Khuyết lúc này không?
Hắn muốn chế tác một con chim gỗ để nói cho người kia biết rằng đây chính là hình thức sơ khai của máy bay; muốn nấu một bình rượu để nói cho kẻ mất nước kia rằng đây mới thực sự là rượu ngon; muốn viết vài cuốn sách để bảo tên kia rằng đây mới chính là tinh hoa kết đọng; muốn viết mấy chữ để chỉ cho hắn thấy thế nào mới gọi là thư pháp. Dù ngươi có là Nhân Hoàng, Thiên Đế, ta cũng bắt ngươi phải ngoan ngoãn lắng nghe.
Giờ phút này, Ninh Khuyết đang chìm đắm trong cảm giác mãnh liệt đó, ánh mắt hắn tràn đầy thỏa mãn nhìn nét chữ dần hình thành trên giấy Tuyên Châu. Hắn tưởng tượng mình đang trò chuyện trực tiếp với lão sư thư pháp của Hoàng đế, ung dung, tiêu sái giành lấy bút mực của mấy lão già kia mà nghiêm nghị răn dạy.
- Lại sai! Đưa tay ra đây ta kẻ!
Đối với năm chữ vừa viết, hắn cảm thấy cực kỳ hài lòng, thậm chí cho rằng đó là năm chữ tốt nhất hắn từng viết trong mấy năm gần đây. Ngoài việc giấy và bút đều là đồ cao cấp, Ngự Thư Phòng là một nơi đặc biệt, thì nguyên nhân quan trọng nhất chính là trong lòng hắn tích tụ quá nhiều sự bứt rứt, và hơn hết là vì năm chữ do Hoàng đế viết trên bàn.
Hắn say sưa thưởng thức chuyển động nơi đầu bút, trong lúc nhất thời khí thế gia tăng rất nhanh nhưng không làm hỏng tờ giấy. Hắn dự tính sau khi hoàn thành sẽ gấp tờ giấy này cho vào tay áo rồi lặng lẽ mang ra khỏi cung. Nhưng đúng lúc này, bên ngoài Ngự Thư Phòng vốn yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng quát lớn.
- Đồ hỗn trướng, ngươi chạy đi đâu.
Ninh Khuyết cả kinh, vừa nhìn lại đã thấy một cánh tay đẩy cửa Ngự Thư Phòng ra.
Đồng tử hắn co rụt lại, phản ứng cực kỳ nhanh, ngón tay hắn đẩy vội bút mực lộn xộn trên bàn vào một góc khuất của giá sách. Ngay sau đó, hắn quay người lại, hai tay chắp vào nhau tựa như đang chăm chú đọc sách trên giá. Tay áo hắn hơi phẩy quá đà khiến mấy cuốn sách trên giá nghiêng sang một bên, che khuất bức "Hoa nở nơi thiên đường" vào sâu bên trong nhất, khiến không ai nhận ra nơi này từng có người động vào.
Bước vào Ngự Thư Phòng là một tướng lãnh trung niên hơi thấp nhưng cường tráng. Hắn mặc trên người sắc phục thị vệ cung đình, thắt ngang lưng sợi dây hắc kim biểu thị thân phận cực cao của mình. Vị tướng lãnh trung niên này chứng kiến Ninh Khuyết đứng bên cạnh giá sách nhìn sách chuyên chú như một mọt sách, ngay lập tức trong mắt hiện lên vẻ tức giận, hắn lạnh lùng quát:
- Mẹ nó, là ai cho ngươi vào đây?
Ninh Khuyết giả vờ chuyên chú nhưng thực tế tai vẫn luôn chú ý động tĩnh phía sau. Nghe được câu này, trong lòng hắn giật mình, đoán rằng chuyện này có chút hiểu lầm. Hẳn là hắn đã nghe nhầm những điều mà tiểu thái giám đề cập cho hắn, chứ không thể nào là những âm mưu, quỷ kế trong nội cung, bởi muốn xử lý một nhân vật nhỏ bé như hắn thì chẳng cần phải phức tạp đến thế. Nhưng không có ý chỉ mà tự ý vào Ngự Thư Phòng, loại tội danh này muốn lớn thì lớn, muốn bé thì bé, bất luận thế nào hắn cũng không muốn bị vướng vào rắc rối nguy hiểm này.
Hắn như một thư sinh ngây thơ bị những cuốn sách của Hoàng thượng mê hoặc, xoay đầu nhìn lại, dụi dụi đôi mắt nhìn vị thủ lĩnh cục mịch đang đứng ở cửa với ánh mắt đầy ngơ ngác:
- Ta phụng chỉ Hoàng thượng vào cung yết kiến, không biết là có chuyện gì?
Tên thị vệ đầu lĩnh cục mịch cảm thấy nao nao, cơ bản là hắn không tưởng tượng được người bị hắn bắt ngay tại Ngự Thư Phòng lại có thể bình tĩnh, thản nhiên như thế. Trên mặt hắn không khỏi hiện lên vẻ không hiểu, ôm trán một cách thống khổ, hắn tức giận tự nhủ:
- Lão Triều khốn kiếp, không chịu dạy cho hắn chút quy củ nội cung nào sao.
Ninh Khuyết từ thư án đi ra chắp tay thi lễ, hỏi một cách đầy nghi hoặc:
- Vị tướng quân này, ngài nhận ra Triều đại ca sao?
Tại ngõ Bốn Bảy, tại Xuân Phong Đình, dù cho Triều Tiểu Thụ biểu hiện khí phách hiên ngang cỡ nào, Ninh Khuyết thủy chung không bao giờ chịu nhận lấy hai chữ huynh đệ kia. Tuy nhiên, lần này vì bảo vệ chính bản thân, hắn không để ý nhiều mà buông ra hai chữ "đại ca", phản thủ vi công, đem câu hỏi áp ngược lại. Mục đích là chuyển hướng sự chú ý của đối phương khỏi Ngự Thư Phòng.
Xác nhận Ngự Thư Phòng bốn phía vắng lặng, mặt mũi thủ lĩnh thị vệ tràn đầy cảnh giác nhìn quanh phòng. Sau khi xác nhận không có gì bất thường, hắn lại đưa tay che trán, trong lòng không giấu được sự hoảng sợ, nhìn sang Ninh Khuyết đầy thống khổ, hắn mở miệng:
- Tiểu tử, ngươi tranh thủ thời gian cút khỏi đây cho ta. Lão tử ở bên ngoài tìm ngươi nửa canh giờ, ai ngờ được ngươi lại cả gan đi vào đây. Ngươi nhớ kỹ, ngươi hôm nay chưa từng ghé qua nơi này, cả đời này đều không được nghĩ tới, không được khoe khoang cùng người khác. Bằng không thì ta lập tức tiêu diệt ngươi.
Ninh Khuyết đi theo tên đầu lĩnh thị vệ ra ngoài Ngự Thư Phòng. Trên đường đi, hắn liên tục lải nhải mấy câu trên. Theo hướng Tây đi vòng quanh khoảng hai bước thì đã tới gần phòng trực của thị vệ ở Xuân Hòa Điện.
Trong căn phòng âm u, hắn cuối cùng biết được sự ôn tồn của vị thủ lĩnh cục mịch trước mặt, âm điệu Hà Bắc thuần, từng chữ đều phảng phất mang theo mùi hành tây. Người này rõ ràng chính là Đại Đường Phó thống lĩnh thị vệ cung đình Từ Sùng Sơn, cũng chính là người mà đêm qua Triều Tiểu Thụ muốn hắn đi gặp.
- Hoàng thượng vốn rất say mê thư pháp, vừa vặn ngươi là kẻ bán chữ nên mới dùng thân phận này đưa ngươi vào cung để tránh tai mắt của kẻ khác. Kết quả tiểu tử ngươi thật không biết điều, không nói tiếng nào lập tức mò vào Ngự Thư Phòng. Ngươi không lẽ tự cho mình là Thư đàn thánh thủ? Ng��ơi thực sự cho rằng Bệ hạ mời ngươi tới để khen ngợi thư pháp của ngươi sao?
Từ Sùng Sơn chỉ vào mũi của Ninh Khuyết, gào thét thấp giọng một cách đầy phẫn nộ, nước bọt bắn tung tóe.
Ninh Khuyết vuốt vuốt cái mũi khó xử, hắn âm thầm nghĩ đến việc Hoàng thượng thì ra mời hắn đến không phải vì thưởng thức tài nghệ của hắn. Nhưng hắn trong Ngự Thư Phòng cũng đã viết xong chữ, ngươi có thể làm khó ta sao? Nghĩ đến chuyện này, nghĩ đến bức "Hoa nở nơi thiên đường" còn giấu trong giá sách kia, hắn âm thầm suy tính tìm cách sau này lấy nó ra.
Từ Sùng Sơn sau khi mắng mệt mỏi, hắn thở hồng hộc, tay chống nạnh nói:
- Thôi, nói chính sự nhé.
Ninh Khuyết cười hì hì trả lời:
- Mời ngài nói.
Từ Sùng Sơn nhìn hắn một cách quái dị nói:
- Ngươi cứ cười đùa tí tửng thế này, đâu ra vẻ gì như lời lão Triều nói.
- Đó là do uy phong lẫm liệt của Thủ lĩnh đại nhân ngài – Ninh Khuyết chân thành giải thích.
Ngay cả lời nịnh bợ ngô nghê, vụng về cũng có tác dụng. Huống chi tên nịnh bợ này nhìn bề ngoài lại là một thiếu niên non nớt, ngu ngốc. Sắc mặt Từ Sùng Sơn dịu đi đôi chút, hắn ho nhẹ hai tiếng rồi lại hỏi:
- Ngươi bây giờ có rõ lão Triều là người của ai không?
Ninh Khuyết hơi nhíu mày, hỏi ngu ngơ:
- Triều đại ca là thuộc hạ của Thống lĩnh đại nhân?
- Ta không có lá gan làm thượng cấp của Xuân Phong Đình lão Triều. Hơn nữa… về sau ngươi không nên gọi hắn là Triều đại ca, năm đó… mấy lão nhân kia cũng đã không còn nhiều, chúng ta quen gọi hắn là Triều nhị ca.
Từ Sùng Sơn nghiêm mặt nói. Ngay sau đó hắn nhớ tới trận giết chóc dưới đêm mưa xuân hôm qua, lại nhớ tới đánh giá của lão Triều với thiếu niên này, hắn bất chợt thấy Ninh Khuyết thuận mắt hơn một ít. Chợt mỉm cười, hắn hỏi:
- Đêm hôm qua tại sao ngươi lại giúp lão Triều?
- Ta được năm trăm lượng bạc – Ninh Khuyết thành thật trả lời.
Không một ai có thể vì năm trăm lượng bạc mà chịu xông pha sinh tử cho một kẻ mới quen, huống chi người này vẫn chỉ là một tên nhóc mười sáu tuổi, một thiếu niên sắp nhập học học viện. Từ Sùng Sơn không tin hắn, cũng không cho r��ng hắn tham tiền. Từ tính tình, cách biểu hiện của hắn, Từ Sùng Sơn càng nhìn hắn thuận mắt hơn nhiều.
- Bệ hạ ưa thích những người trung thành, ta cũng vậy – Từ Sùng Sơn mỉm cười nhìn hắn nói tiếp:
- Một vấn đề nữa ta cần hỏi đó là liệu ngươi có nguyện ý cống hiến, hy sinh tính mạng, thậm chí là danh dự của ngươi vì Đế quốc không?
Ninh Khuyết cau mày suy nghĩ trong thời gian dài. Một mặt hắn đang đoán nguyên nhân sâu xa vị đại nhân này hỏi hắn câu trên, đồng thời cũng không rõ tại sao lại dùng hai chữ "danh dự"? Chẳng lẽ danh dự còn quan trọng hơn tính mạng sao?
Vấn đề này rất rộng và bao quát, rất nghiêm túc, rất thần kỳ khiến cho người khác lần không ra đầu mối. Nhớ tới tướng quân Kỷ Nhâm, nhớ tới những người cùng đồng sinh cộng tử, nhớ tới dân chúng Trường An nhiệt tình… thần sắc hắn chăm chú, chậm chạp trả lời:
- Nếu bị ép buộc, ta có thể hiến tính mạng.
Nói tới đây bỗng nhiên hắn nhớ tới cảnh tượng đêm hôm qua, sau khi Triều Tiểu Thụ lưu luyến không buông bát mì. Hắn nhìn về cửa hàng phía xa đ���i diện với nơi người ngoại quốc cô đơn họ Liêu trước kia tự thuật, chần chờ chốc lát, hắn thở ra một câu:
- Có nhiều thứ không thể bỏ được.
Từ Sùng Sơn nhìn Ninh Khuyết đầy nghiêm túc, hắn phát hiện thiếu niên trước mặt không phải nói ra mấy lời khí phách trước tiên, mà là chăm chú suy nghĩ, thậm chí có chút khó xử. Đối với điểm này, Phó thống lĩnh đại nhân không hề giận mà cực kỳ thưởng thức. Hắn tinh tường rằng, câu trả lời sau thời gian suy nghĩ thận trọng có thể tin hơn so với lúc nhiệt huyết sôi trào.
- Từ bây giờ, ngươi chính là một thành viên trong thị vệ Đại Đường.
Không nói năng dài dòng, không khảo thí như trường học, chỉ đơn giản vài câu nói, Từ Sùng Sơn liền trực tiếp quyết định thu nạp tên thiếu niên này vào thị vệ Đại Đường. Trong đó, ngoài lý do là Triều Tiểu Thụ, thì nguyên nhân chính là hắn có chút ưa thích tính tình của tên thiếu niên này khi trả lời câu hỏi.
Lần này đến phiên Ninh Khuyết im lặng hoảng sợ. Hắn nhìn khối yêu bài bằng gỗ, nhìn lên dòng chữ khắc thân phận… trầm mặc m��t lúc, hắn thở dài, mờ mịt trả lời:
- Nói một hồi lại trở thành thị vệ đại nội rồi sao?
- Mấy tên đại thần ngu ngốc trong triều đem bí ẩn nơi Ngự Long Bang khui ra, ngươi đừng nghĩ ta như bọn hắn. Hai chữ "ngu ngốc" chẳng qua là Bệ hạ trong lúc giận dữ nói ra mà thôi. Chính vì thế mà ta cần thêm ít nhân thủ để an bài ẩn nấp.
Từ Sùng Sơn giải thích đầy lạnh lùng:
- Đây là niềm vinh quang với toàn thể con dân Đại Đường, ngươi không thể nghĩ tới chuyện cự tuyệt.
- Vấn đề không phải cự tuyệt hay không – Ninh Khuyết bất đắc dĩ nói:
- Vấn đề là triều đình cần ta làm điều gì? Ta lại có thể làm gì? Điều mấu chốt là ta bây giờ cần lập tức tham gia khảo thí vào Thư viện.
Nghe được hai chữ "Thư viện", Từ Sùng Sơn sắc mặt hơi đổi. Nguyên nhân không gì khác, mà là làm thị vệ cho lão nhân kia, hắn biết rõ Triều Tiểu Thụ năm đó tao ngộ những chuyện gì. Cũng chính bởi chuyện cũ này mà năm đó cả đám thị vệ đều được hưởng những đãi ngộ chưa từng có. Mang theo dáng vẻ tươi cười, hắn ôn hòa nói:
- Ngươi yên tâm, ngươi vẫn có thể tiến vào Thư viện. Sau khi rời khỏi Thư viện không phải vẫn phải cống hiến, phục vụ cho triều đình sao? Cả hai điều này không hề xung đột.
- Ngài còn chưa trả lời ta cần phải làm gì? – Ninh Khuyết kiên trì hỏi.
- Ngự Long Bang bị mang ra ánh sáng, nhưng giang hồ thành Trường An vẫn không xảy ra biến động gì – Từ Sùng Sơn nhăn mày nói ra nhiệm vụ:
- Nhiệm vụ của ngươi rất đơn giản, đó là sưu tập tình báo. Cụ thể là gì sau này sẽ nói rõ.
Nếu giang hồ không phải là vấn đề, như vậy vấn đề nan giải bên ngoài của triều đình tất nhiên là thế giới của tu hành giả. Liên tưởng đến việc mình sắp vào Thư viện, cùng với những nhiệm vụ mơ hồ mà Phó thống lĩnh đại nhân ám chỉ, hắn chợt nghĩ, liệu triều đình có đang nhắm vào Thư viện?
Tấm mộc bài thị vệ đã bị mồ hôi nơi bàn tay hắn làm cho hơi ẩm ướt. Nhưng hắn biết rõ, những chuyện này hắn không thể từ chối được, chỉ mong mọi việc sau này không đi chệch khỏi tưởng tượng của hắn.
Nếu trong cuộc sống có những việc ngươi không thể nào phản kháng, vậy thì ngươi phải làm sao? Nếu như ngươi không quá khăng khăng phản kháng, chẳng phải mọi thứ sẽ nhẹ nhõm hơn sao? Theo suy nghĩ này, Ninh Khuyết thoát ra khỏi cảm giác buồn rầu cực nhanh. Hắn gãi gãi đầu, ánh mắt lướt qua đầu vai Từ Sùng Sơn, xuyên qua cửa sổ của căn phòng u ám này hỏi:
- Có thể hỏi lại một điều nữa không?
Từ Sùng Sơn đáp lại ngắn gọn:
- Nếu có thể, ta sẽ trả lời.
- Vì sao lại là ta? – Ninh Khuyết hỏi.
Từ Sùng Sơn trả lời:
- Lão Triều đánh giá ngươi khá cao, hắn cho rằng vận khí của ngươi ít nhiều thì thành tựu sau này sẽ vượt trên hắn. Đồng thời qua sự tình đêm qua, Thường Tam, Trần Thất cũng rất coi trọng ngươi. Dựa trên quy củ thị vệ, vô luận là ám thị vệ (làm việc bí mật) hay những thị vệ làm việc công khai, ý kiến của các bậc tiền bối đều được coi trọng.
- Đại nhân… – Ninh Khuyết vuốt trán nói:
- Nếu nhiều người biết rõ thân phận ám thị vệ của ta như vậy, ta muốn thỉnh giáo một điều, liệu chữ "ám" bên trong "ám thị vệ" có ý nghĩa là gì? Chẳng lẽ ngài muốn ta quay tr��� lại ngõ bốn mươi bảy đốt ít pháo, lại bày ra hai đạo hoành phi công bố cho toàn bộ thiên hạ biết chuyện này?
Từ Sùng Sơn đương nhiên ngửi ra mùi bất mãn, tức giận trong lời nói của hắn. Hắn khẽ nhíu mày giải thích:
- Đại Đường là nơi có quy củ rõ ràng, cho dù trong nội cung có người biết thân phận của ngươi thì hắn cũng không dám đắc tội Bệ hạ mà vạch trần. Về phần mấy người Thường Tam, sự trung thành của bọn hắn không cần phải bàn cãi nữa.
Ninh Khuyết lắc đầu, hạ tay xuống nói:
- Chỉ có thời gian mới là thước đo chân lý tiêu chuẩn.
- Vài chục năm đã đủ chứng minh chưa – Từ Sùng Sơn mặt không thay đổi nói:
- Bất quá những lời vừa rồi ta rất thích. Đáng tiếc ngươi lại muốn khảo thí vào Thư viện, vậy nên thân phận của ngươi có chút thay đổi. Nếu không, bằng vào sự thưởng thức của lão Triều cùng với những lời vừa rồi, ta thực sự muốn bồi dưỡng ngươi trở thành người kế nghiệp.
- Từ Sùng Sơn ta mặc dù xuất thân trong quân đội, huyết tính ngày xưa vẫn còn đôi phần. Có thể ta không được tiêu sái như lão Triều, nhưng ta sẽ không giao tính mạng của mình cho một người chưa rõ lai lịch. Chức trách của thị vệ liên quan đến an nguy của Hoàng thượng, cho nên thị vệ trước tiên phải điều tra, đào bới lý lịch tổ tông mười tám đời của ngươi.
- Đáng tiếc đối với ngươi, tư liệu chỉ xác nhận từ lúc ngươi bảy tuổi là cô nhi, còn về tổ tông thì không rõ. Tuy nhiên, biểu hiện của ngươi lúc còn ở Vị Thành rất tốt, chúng ta đánh giá rất cao.
Từ Sùng Sơn duỗi bàn tay to lớn vỗ vỗ lên đầu vai Ninh Khuyết nói:
- Lý lịch tòng quân của ngươi, quân công của ngươi trong mấy năm qua đủ để chứng minh sự trung thành của ngươi đối với Đại Đường, đối với Bệ hạ.
Nghe được lai lịch của mình bị điều tra, Ninh Khuyết không hề kinh hoảng. Hắn biết rõ, trên thế giới này ngoại trừ Tang Tang cùng Hắc Tử đã chết, không ai biết được hắn là ai.
Hắn chậm chạp nắm lấy thẻ bài trong lòng bàn tay đã có chút ẩm ướt, trầm mặc một lúc rồi nói:
- Theo như lời ngài lúc trước, nếu không có người chủ động liên lạc ta thì ta làm sao có thể báo cáo tình hình trở lên? Lần gặp sau có lẽ sẽ không diễn ra trong hoàng cung chứ? Ta chưa từng nghĩ chuyện này có thể thực hiện ở một nơi như thế này.
- Vì sao không được? – Từ Sùng Sơn ngạo nghễ nói:
- Khắp thiên hạ này, không nơi nào an toàn hơn so với hoàng cung Đại Đường.
Ninh Khuyết thở dài một tiếng, hắn bất đắc dĩ tiếp nhận sự thật này. Ngẩng đầu lên, hắn mở miệng đầy tâm trạng:
- Danh tính phía trên không được để ai biết, vậy ta… Lúc nào diện kiến Hoàng thượng đây?
Từ Sùng Sơn kinh ngạc nhìn hắn, rồi bật chợt cười ra tiếng, ôm bụng ngặt nghẽo nói:
- Ngươi… Chẳng lẽ ngươi cho rằng hôm nay vào cung là để diện kiến Hoàng thượng sao?
- Không phải thế sao?
- Ngươi bao nhiêu tuổi?
- Mười sáu.
- Họ gì?
- Ninh.
Từ Sùng Sơn chăm chú nhìn hắn nói:
- Ngươi không phải cao nhân trăm tuổi, cũng không phải họ hàng của hoàng tộc, vậy thân phận ngươi có gì đặc biệt hơn người khác?
Ninh Khuyết vân vê hàng lông mày thanh tú của mình, lắc lắc đầu.
Từ Sùng Sơn thở dài một tiếng, nhìn thiếu niên đang lắc đ���u nói:
- Thường Tam bọn hắn đã nhiều năm vậy cũng chưa từng gặp Hoàng thượng, vậy ngươi cho mình có tư cách gì để gặp Hoàng thượng?
Ninh Khuyết trầm mặc một lúc rồi nói:
- Thư pháp của ta không tệ. Nếu như Bệ hạ ưa thích, nói không chừng không muốn để ta làm thị vệ mà trực tiếp tuyển vào cung làm quan trông coi bút sách gì đấy.
Từ Sùng Sơn thu liễm nụ cười, nhìn hắn nói đầy trào phúng:
- Ngoại trừ thị vệ, có thể ở lâu trong cung cũng chỉ có thái giám.
Ninh Khuyết cứng mặt, cười ngượng nghịu, hắn cũng không dám tiếp tục chủ đề này.
Từ Sùng Sơn là Phó thống lĩnh thị vệ Đại Đường đương nhiên bề bộn nhiều việc. Hôm nay hắn cố ý dành ít thời gian, cuối cùng buộc phải kéo dài cuộc gặp với tên thiếu niên này đã là nể mặt Triều Tiểu Thụ lắm rồi. Sau khi nói chuyện xong, hắn không chút do dự tống cổ đối phương đi, đoạn vội vã quay về Điện Chính Sự.
Ninh Khuyết đi ra khỏi phòng thị vệ, xung quanh không một bóng người. Hắn thật sự lo lắng, chính hắn làm thế nào để xuất cung đây? Ở lại có hay không sẽ lại v�� tình đi lạc vào Ngự Thư Phòng, vô tình đi lạc vào một cung viện nào đó, hoặc đại loại gặp phải sự tình gì đó không nên biết… Ngẫu nhiên hắn lại nhớ tới Công chúa điện hạ… Sau đó hắn lại thấy vị thái giám tiến cử hắn vào cung như một u hồn chẳng biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh.
Mặc dù muốn hỏi một ít sự tình không rõ ràng lắm về việc vì sao để hắn lại nơi Ngự Thư Phòng khiến hắn vừa sợ hãi vừa say mê hưởng thụ thú văn chương như thuốc phiện kia, tuy nhiên cân nhắc từ góc độ an toàn, hắn quyết định ngậm miệng vẫn tốt hơn. Thành thật đi theo vị thái giám, xuyên qua mấy cánh cửa đá vắng người, rồi lại ngồi xe ngựa đi ngang qua Tẩy Y Cục (nơi giặt quần áo) để rời khỏi hoàng cung.
Sau khi đi qua hẻm sau Tẩy Y Cục, Ninh Khuyết chợt nhận thấy hơi buồn bực bèn kéo hé rèm xe lên nhìn ra bên ngoài, bất chấp ánh mắt cảnh cáo của tên thái giám bên cạnh.
Ánh mắt hắn xuyên qua những ngõ hẻm chằng chịt, lướt qua vô số âm thanh nhộn nhịp, rơi vào một góc tòa cung điện ở phía xa. Điểm xuyết trên nền trời xanh nhạt là vô số mái hiên với đủ hình thù, thần thái khác nhau.
Hắn không biết những mái hiên này gọi tên là gì, là điềm lành gì, là con vật gì. Sau cảm giác kinh ngạc lúc mới nhìn, hắn chỉ cảm thấy thêm buồn bực, tim đập càng lúc càng nhanh, phảng phất như muốn đứt gãy cả xương sườn. Cùng với đó, trong tầm mắt hắn, những mái hiên xa xa ngày càng trở nên rõ ràng. Bị mưa gió xói mòn không biết bao năm tháng, những mái ngói mấy trăm năm càng ngày càng linh động, tựa như sắp hóa thành những sinh vật sống ngay tức thì.
Rên khẽ một tiếng rồi tự đưa tay che miệng, hắn không khỏi nhớ tới cái ngày mưa gió hắn cùng Tang Tang đi trên con đường Chu Tước ở Trường An, nhìn những con vật tựa như hung ác trên mái hiên. Mặt hắn càng lúc càng tái nhợt, nhưng ánh mắt lại không hề rời đi.
…
…
Từ sáng sớm, trong Ngự Thư Phòng đã lộ ra một cuộc cãi lộn gà bay chó chạy. Phó thống lĩnh thị vệ Từ Sùng Sơn cùng Phó tổng quản đại nội Lâm công công đứng như hai pho tượng hai bên phía ngoài Ngự Thư Phòng. Bất kể âm thanh gì, trên mặt họ cũng không hề biến sắc, bởi sâu thẳm trong lòng, cả hai vị đại nhân này đều đang sợ hãi đến cực điểm. Cả hai đồng thời cảm thấy không khí bên trong Ngự Thư Phòng lúc này quả thật ngột ngạt đến khó thở.
Đại Đường Thiên Khải năm thứ mười ba, chưa ai từng chứng kiến Hoàng đế nổi giận đến thế. Ngay cả vụ việc ở Xuân Phong Đình đêm qua, Bệ hạ cũng chỉ vỗ bàn, đập ghế, mắng vài câu “ngu ngốc” mà thôi. Nhưng hôm nay lại khác, trong Ngự Thư Phòng đã vỡ không biết bao nhiêu chén trà và không biết bao nhiêu lời thô tục mà mỗi câu đều tuyệt đối không thể lọt ra ngoài.
- Tiểu Thụ! Nếu ngươi còn không chấp nhận như vậy thì đừng trách lão tử thu thập ngươi!
- Còn như thế nào thu thập ngươi? Trẫm… Trẫm cũng chưa biết!
- Tên gia hỏa ngu muội đến cực điểm này, sao ngay cả đạo lý nhỏ bé trong cuộc sống cũng không hiểu được hả!
- Hôm nay, trẫm gọi một tiếng Triều nhị ca lần cuối, rốt cuộc ngươi ở hay đi!
Trong Ngự Thư Phòng bỗng nhiên yên tĩnh. Từ Sùng Sơn cùng Lâm công công đứng ngoài cửa cũng không nhịn được quay đầu lại nhìn chăm chú, xác nhận ánh mắt khiếp sợ cùng hâm mộ của đối phương. Cả hai lần nữa ăn ý quay đầu không nói gì thêm nữa.
Trong phòng yên lặng một thời gian dài, sau đó vang lên một thanh âm cực kỳ ôn hòa mà dứt khoát:
- Không lưu!
Lại một tiếng "lạch cạch" nặng nề vang lên, hẳn là vị Đại Đường Hoàng đế kia vừa ném bay cái nghiên Phượng Hoàng châu trầm mà hắn cực kỳ yêu thích. Đứng ở ngoài, Từ Sùng Sơn cùng Lâm công công cuối cùng cũng không thể đứng yên nữa, nhất là Từ Sùng Sơn. Hắn lo lắng Bệ hạ trong cơn giận dữ sẽ đưa ra một quyết định mà sau này phải hối hận, hai chân liền định bước vào can gián.
Đúng lúc này thì cửa Ngự Thư Phòng “két” một tiếng mở ra. Triều Tiểu Thụ trong bộ thanh sam bình tĩnh bước ra, rồi đóng cửa lại. Hắn nâng tà áo dài, quỳ rạp xuống đất, cực kỳ nghiêm túc khấu đầu ba cái, thực hiện đại lễ quân thần chưa từng có từ trước đến nay.
Sau đó, hắn đứng dậy mỉm cười hướng Từ Sùng Sơn cùng Lâm công công thi lễ. Hắn rời đi khỏi Ngự Thư Phòng, không có thái giám hay cung nữ nào đi cùng dẫn đường. Hắn một mình chậm rãi bước đi, tựa như đang bình thản dạo chơi trong công viên. Mấy mươi năm trước, hắn đã đến đây rất nhiều lần, với vô vàn cảm xúc. Những năm gần đây, số lần tiến cung của hắn ít đi, nhiều thứ đã trở thành hoài niệm.
Đi đến nơi gọi là Hồ lớn, Triều Tiểu Thụ dường như có điều suy nghĩ. Hắn chắp tay sau lưng, lặng lẽ ngắm đàn cá vui vẻ bơi lội trong hồ. Bỗng nhiên vầng trán giãn ra, hắn nở một nụ cười nhẹ nhõm, khoan khoái.
Hắn mỉm cười hướng về trong hồ, những con cá chép vàng đang bơi lội vui vẻ bỗng cứng đờ lại, hoàn toàn bất động. Tựa như trong làn nước lấp lánh kia, những sinh vật vốn dạt dào sinh khí bỗng trở nên vô hồn.
Triều Tiểu Thụ thì thầm:
- Chim ở lâu trong lồng thì phản tự nhiên.
Trời đất như lồng chim, tâm hồn là thân xác bị giam cầm. Phá lồng mà ra chính là thoát khỏi xiềng xích của thiên địa này.
…
…
Trong Ngự Thư Phòng, kim quan bị quăng lăn lóc ở một góc hẻo lánh. Hoàng đế Đại Đường lúc này đang căm tức nhìn chằm chằm vào bức án thư pháp tự tay viết sáng nay: “Thời khắc cá vượt biển” (Ngư dược thử thì hải), mặt đầy vẻ tiếc nuối, không cam lòng.
Hắn cũng không biết trong góc giá sách, có câu “Hoa nở nơi thiên đường” (Khai nở bỉ ngạn thiên) mà hắn đã lén viết.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía ngự viên xa xa, lông mày đang nhăn lại chậm rãi giãn ra, cuối cùng hóa thành một mảng giải thoát bình tĩnh. Hắn nhàn nhạt tự giễu:
- Có lẽ ngươi đã đúng.
...
...
Tại một góc nội cung, một vị đạo sĩ khoảng chừng bốn mươi tuổi đang bắt mạch cho Hoàng hậu nương nương. Đột nhiên lông mày hắn khẽ nhướng, ngón tay rất vô lễ bấm một cái vào cổ tay đầy đặn của Hoàng hậu, giật mình quay đầu nhìn về phía sau.
Hoàng hậu khẽ nhíu mày, thầm nghĩ Quốc sư đại nhân vốn trước giờ luôn điềm tĩnh, ôn hòa, sao lại đột nhiên thất thố đến vậy?
Đạo sĩ nọ kinh ngạc nhìn một cái, đột nhiên dậm chân kêu lên:
- Ta sai rồi, ta thật sự sai rồi! Năm đó lẽ ra ta nên sớm khích lệ Bệ hạ để ngài sớm ly khai, hoặc dứt khoát để ngài vào Thư viện…
- Dùng năng lực của Phu Tử, dùng ngộ tính của Tiểu Thụ, chắc hẳn hiện nay Đại Đường đã nhiều hơn một gã cường giả siêu cấp, thậm chí có thể cùng tên biến thái ở Nam Tấn tranh tài một phen. Đáng tiếc, thật sự đáng tiếc, đáng tiếc đã qua vài chục năm rồi!
...
...
Ngõ hẻm bên ngoài Tẩy Y Cục, Ninh Khuyết ngồi trên xe ngựa kiên cường nhìn chằm chằm vào phía xa mấy con thú trên mái hiên giống như sắp sống lại. Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt, tim đập ngày càng nhanh. Đột nhiên mọi cảm giác của hắn đều biến mất.
...
...
Trước cửa Chu Tước hoàng cung.
Nam tử trung niên quay đầu nhìn lên mấy con thạch thú trên mái hiên chánh điện, cao giọng cười ha hả. Tiếng cười dị thường tiêu sái, khoáng đạt, không vương một chút tạp niệm. Những con thú trên mái hiên tựa như hiểu được ý nghĩa tiếng cười, một lần nữa trở nên an tĩnh.
Vừa cười vừa bước đi đầy tiêu sái, bóng thanh sam bồng bềnh ra khỏi cửa chính hoàng cung.
Sau hôm nay, Trường An không còn vị Lão Triều của Xuân Phong Đình nữa.
Thế gian này lại xuất hiện thêm một vị cường giả đ�� ngộ đạo khi ngắm cảnh hồ, tiến vào cảnh giới Thiên Mệnh.
Truyện này do truyen.free độc quyền chuyển ngữ, mọi sao chép xin vui lòng ghi rõ nguồn.