(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 8: Quyển 1 - Chương 8
Dù có người tiếp ứng đi nữa, việc chọn địa điểm vẫn vô cùng quan trọng. Nếu là ta quyết định, thà chọn nơi tiếp ứng ngay giữa con đường lớn còn hơn là ở trên núi Tùng Quả.
Ninh Khuyết nhìn xuống một vị trí được đánh dấu bằng mực đỏ nổi bật trên bản đồ, nói tiếp:
"Họ chọn đi theo con đường Bắc Sơn mà không hề biết rằng, tuy là đường độc đạo nhưng suốt bảy dặm hai bên toàn rừng rậm, cực kỳ thích hợp để bố trí mai phục."
Dứt lời, hắn trầm ngâm một lát rồi gấp tấm bản đồ nhét vào trong áo, lắc đầu tự giễu nói:
"Thật lòng mà nói, cái gọi là nhiệm vụ dẫn đường này, ngoài việc đưa họ tới Bắc Sơn, thì chủ yếu là để đánh lạc hướng địch nhân thôi. Cô công chúa ngu xuẩn kia rõ ràng không tin tưởng Mã tướng quân, vậy thì đương nhiên cũng chẳng tin tưởng gì ta."
"Một ả ngu xuẩn dắt theo một lũ ngu xuẩn." Nghĩ đến những kẻ phục kích vô hình đang ẩn nấp đâu đó bên đường, lại nghĩ đến đám binh lính tiếp ứng chẳng biết có đến thật hay không, tâm trạng Ninh Khuyết càng nặng nề khó chịu. Hắn bực tức chửi rủa: "Đã lăn lộn trên thảo nguyên cả năm trời, sao vẫn ngu xuẩn đến thế nhỉ? Thật không hiểu nổi cái tiếng hiền đức của cô ta đào ở đâu ra."
"Xoảng" một tiếng, Ninh Khuyết rút ba thanh đao đã hơi gỉ sét ra khỏi vỏ, vẩy chút nước lên tảng đá rồi im lặng ngồi mài đao. Sau khi đi vào đường Bắc Sơn, có lẽ hắn sẽ phải liên tục tắm máu mà chiến đấu, lâm trận mài đao tuy hơi muộn, nhưng ít ra cũng giúp người ta bình tĩnh lại phần nào.
"Nếu khi tới đường Bắc Sơn chúng ta lập tức tách ra, vậy những chuyện ngươi muốn thỉnh giáo vị tiên sinh kia sẽ phải làm sao?" Tang Tang ngơ ngẩn hỏi.
"Sống sót là quan trọng nhất." Ninh Khuyết vẫn cúi đầu mài đao, động tác chậm rãi nhưng chắc chắn. "Chỉ cần sống sót tới Trường An, những chuyện đó sớm muộn gì cũng sẽ học được. Bằng như chúng ta đem hai cái mạng nhỏ đặt vào tay lũ ngu xuẩn kia, thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa đâu."
Càng đi về phía nam, khí trời càng trở nên ấm áp. Theo lý mà nói, cảnh sắc bên ngoài lúc này hẳn phải vô cùng tươi sáng và đẹp đẽ. Thế nhưng, vì đội ngũ đang tiến vào Mân Sơn, địa hình cao dần lên, cỏ non hai bên đường từ từ nhường chỗ cho những chòm cây cổ thụ cao vút. Sắc xanh vẫn chưa phủ kín, cái lạnh tiêu điều từ mùa đông trước vẫn còn đọng lại đây đó trên cành lá.
Nhiệt độ ngoài trời dần hạ xuống, không khí trong đoàn xe cũng theo đó mà căng thẳng hơn. Ai cũng biết rõ một điều: nếu nhân vật lớn ở thành Trường An dám to gan mưu hại công chúa điện hạ muốn ngăn nàng bình yên trở v��� đô thành, thì dãy Mân Sơn nằm giữa miền biên giới và châu quận này chính là cơ hội cuối cùng của hắn.
Trong bầu không khí lo lắng bất an ấy, sau mấy ngày di chuyển, đoàn người cuối cùng cũng đến được rìa con đường Bắc Sơn. Nhìn những tán cây rậm rạp che kín cả bầu trời, đại đa số thành viên trong đoàn chẳng những không hề căng thẳng lo lắng như Ninh Khuyết, trái lại, còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Mấy bữa nay, cô tỳ nữ xinh xắn cũng không còn thường xuyên tìm Tang Tang nói chuyện phiếm nữa. Hầu hết thời gian nàng ngồi im lặng trong xe. Lúc này, một nụ cười mơ hồ đang đọng trên khóe môi nàng.
Sau khi hạ quyết định rời khỏi thảo nguyên, nàng đã nhanh chóng phái sứ giả quay về đế quốc để thông báo. Dù trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy khó lòng tới kịp Trường An để xin triều đình phái quân đội tiếp ứng, nhưng vị sứ giả cũng đủ thời gian đi liên lạc với những thuộc hạ trung thành của nàng.
Mười ngày trước, khi nhận được bức thư khẩn cấp từ quận Cố Sơn, nàng không chút do dự hạ quyết định tiến vào đường Bắc Sơn, vì nàng biết vị đô úy trẻ tuổi Hoa Sơn Nhạc hẳn đã mang theo thân binh đến đợi ở cuối con đường phía nam chân núi rồi.
Mới rời khỏi Đại Đường một năm, nàng tin rằng lòng trung thành của những thuộc hạ ngày xưa vẫn không hề thay đổi. Dù có vài kẻ bị mụ đàn bà trong hoàng cung mua chuộc, nhưng Hoa Sơn Nhạc không thể nằm trong số đó, bởi lẽ...
ánh mắt hắn nhìn nàng vẫn luôn dịu dàng nóng bỏng.
Khi cách địa điểm tiếp ứng khoảng ba mươi dặm, trời đã gần tối, đoàn xe đành dừng lại hạ trại nghỉ ngơi. Xuyên rừng đi trong đêm là hành vi cực kỳ mạo hiểm, thậm chí có tên thị vệ còn đề nghị nàng cứ đóng trại luôn ở đầu đường, chờ đợi binh lính của Hoa Sơn Nhạc đến tiếp ứng.
Đối với đề nghị này, nàng còn đang cân nhắc, nhưng dù thế nào, hiện giờ nàng và Tiểu Man đã vô cùng an toàn. Bởi vậy, nụ cười một lần nữa trở lại trên khuôn mặt xinh tươi, tiếng cười nói vui vẻ lại vang lên trong doanh trại.
Trong ráng chiều, một chiếc lều đơn sơ cô độc được dựng bên ngoài hàng rào phòng thủ làm từ năm cỗ xe ngựa cùng mấy chiếc rương lớn. Thủ lĩnh đội thị vệ của công chúa có hỏi qua, nhưng chủ nhân chiếc lều vẫn khăng khăng giữ ý, không chịu rời vào bên trong.
"Nếu không cách xa bọn họ một chút, nhỡ chẳng may xảy ra chuyện thì sao chạy kịp?"
Ninh Khuyết hài hước giải thích, hắn dùng dây thừng buộc chặt chiếc ô lớn lại, đợi Tang Tang đeo lên chắc chắn rồi mới rảnh rỗi bện đoạn cuối sợi thừng thành một đóa hoa xinh xắn.
Tang Tang ngẩng đầu, nhìn cái cằm đang lún phún râu của hắn, hỏi:
"Chúng ta chạy trốn, còn họ thì sao?"
Ninh Khuyết đang kiểm tra tình trạng của cây cung, nghe nàng hỏi bèn nhìn xuống nàng, lặng lẽ ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn đen đúa của cô bé thị nữ, một lúc sau mới chân thành đáp:
"Ngươi có lẽ đã quên những chuyện xảy ra khi còn nhỏ, nhưng ta chưa bao giờ quên cả. Ngươi được ta lôi ra từ đống xác, còn ta để sống sót tới ngày nay đã phải trải qua những ký ức bi thảm mà người bình thường khó lòng tưởng tượng nổi."
"Tang Tang, trong lòng ngươi phải luôn ghi nhớ một điều: chúng ta khốn khổ, vô cùng khốn khổ, thậm chí phải đánh đổi bằng chính sinh mạng của mình mới có thể tiếp tục sống trên mặt đất này. Khó khăn nhường ấy mới giành được sự sống, sao có thể dễ dàng đi tìm cái chết được?"
Nói xong, Ninh Khuyết không giải thích thêm câu nào nữa, hắn đem mấy thanh đao đã mài kỹ cắm vào trong vỏ, dùng dây thừng cuốn lên vài vòng, ước lượng độ dài cho thật thích hợp rồi đeo lên lưng.
Tang Tang chẳng buồn hỏi thêm, nàng yên lặng thu thập hành lý, dùng đôi tay nhỏ bé kiểm tra độ thẳng của từng mũi tên. Nàng biết, khi màn đêm buông xuống cũng là lúc nàng và Ninh Khuyết tiến vào dãy Mân Sơn mênh mông, nhưng nàng không hề sợ hãi, vì khi còn nhỏ, nàng đã vô số lần cùng hắn xuyên qua rừng rậm dưới màn đêm trên lưng hắn.
Đúng lúc này, bàn tay đang nắm vỏ đao của Ninh Khuyết chợt cứng lại.
Rèm cửa chiếc lều đơn sơ bị nhấc lên, cô tỳ nữ chui vào. Nét cười trên khuôn mặt xinh xắn nhanh chóng hóa thành lạnh lùng băng giá.
Vốn nàng định đến tìm Tang Tang để nói chuyện phiếm, không ngờ gặp cảnh hai người đang thu dọn hành lý, ngay cả kẻ ngu đến mấy cũng biết bọn họ sắp sửa bỏ đi.
"Các ngươi định làm gì vậy?" Nàng lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt Ninh Khuyết, rồi hỏi: "Tại thời điểm này, hành động của ngươi khiến người ta không thể không nghi ngờ."
Ninh Khuyết im lặng một lát rồi bật cười, định giải thích vài câu, chợt vành tai hắn giật giật, hai lúm đồng tiền trên má biến mất, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Hắn vội đeo ba thanh đao lên lưng, đưa tay đẩy cô tỳ nữ ra khỏi lều một cách cực kỳ vô lễ.
Doanh trại đóng ở phía ngoài đầu đường Bắc Sơn, không có rừng rậm che chắn. Ánh mặt trời ấm áp cuối ngày bao trùm khắp nơi, nhưng ánh sáng đó cũng đỏ rực hệt như tấm màn dệt từ máu tươi.
Những ngọn gió thổi qua khu rừng đang dần thức giấc dưới hơi xuân nghe như tiếng oan hồn nỉ non than khóc. Ninh Khuyết nhíu mày nhìn sâu vào trong rừng, chăm chú lắng nghe để phân biệt những tiếng động khác thường, bỗng hắn hét lên:
"Có địch tập kích!"
Âm thanh vi vu xen lẫn trong gió cuối cùng cũng đã lộ ra chân tướng. Một mũi tên từ trong rừng bay ra như ánh chớp, rít lên vù vù, bắn thẳng về phía chiếc xe ngựa sang trọng bên trong hàng rào phòng ngự.
Từng dòng chữ của bản dịch này được chăm chút bởi truyen.free, rất mong quý độc giả tôn trọng bản quyền.