Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1031: Thánh Địa Hồi Sinh: Liên Minh Vạn Vật Giữa Bão Tố

Mộ Dung Tĩnh không hề quay lại Băng Ngục sau khi đưa ra quyết định của đời mình. Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng nàng, thay vì thiêu đốt nàng thành tro tàn, lại hóa thành một nguồn sức mạnh mãnh liệt, thôi thúc nàng hành động. Nàng biết rõ Thánh Địa Linh Dược nằm ở đâu, và nàng cũng biết, với tốc độ của Thiên Diệu Tôn Giả, sự tàn phá đã bắt đầu. Nàng không có thời gian để do dự, không có thời gian để than khóc cho những niềm tin cũ đã sụp đổ.

Thánh Địa Linh Dược giờ đây chìm trong một màn sương khói dày đặc, không phải sương sớm mà là khói lửa cuồn cuộn bốc lên từ những khu vườn linh thảo rực rỡ một thời. Tiếng la hét hỗn loạn của Hắc Thiết Vệ, tiếng gầm gừ man rợ của Thiên Diệu Ảnh, hòa lẫn với tiếng kiếm khí xé gió, tiếng thảo dược bị nghiền nát dưới gót giày thô bạo, và tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự hủy diệt. Mùi khói cay xè, mùi đất cháy khét, mùi linh thảo thơm ngát giờ đây pha lẫn với mùi máu tanh nồng, tạo thành một hỗn hợp ghê tởm, lẩn quẩn trong không khí u ám, nặng trĩu những hạt mưa phùn lạnh buốt. Mưa như những giọt nước mắt vô tận của trời đất, cố gắng dập tắt ngọn lửa tàn phá đang hoành hành, nhưng vô vọng.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn ấy, Bạch Lộc Tiên Tử, với mái tóc trắng như tuyết giờ đây lấm lem tro bụi, đôi sừng hươu nhỏ trên đầu đã nứt nẻ, đang cố gắng chống đỡ những đợt tấn công như vũ bão của Hắc Thiết Vệ. Nàng y phục trắng tinh khôi đã nhuốm màu bùn đất và máu, từng nhát kiếm của nàng dù vẫn thanh thoát nhưng đã lộ rõ vẻ kiệt sức. Đôi mắt trong veo, hiền từ giờ đây chất chứa nỗi tuyệt vọng khôn cùng khi chứng kiến từng bụi linh thảo, từng gốc dược liệu quý giá bị giẫm nát, bị thiêu rụi. Bên cạnh nàng, Linh Dược Sư Bạch Lão, thân hình gầy yếu run rẩy, đôi mắt mờ đục giờ đây đong đầy nước mắt. Ông dùng hết chút linh lực cuối cùng của mình, tạo ra một màn chắn mong manh bảo vệ những linh vật nhỏ bé và vài chậu linh thảo quý hiếm nhất. Tuy nhiên, màn chắn ấy đang rung lên bần bật, sắp vỡ tan dưới áp lực của Thiên Diệu Ảnh – một cái bóng mờ ảo, mang hình dáng của Thiên Diệu Tôn Giả, tỏa ra khí tức áp bức, lạnh lẽo, vô cảm.

"Những kẻ ngu muội! Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự chống đối Thiên Diệu Tôn Giả!" Thiên Diệu Ảnh gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng sấm, chứa đầy uy quyền và sự khinh miệt. Nó vung một chưởng khí đen kịt, xé toạc không khí, trực diện đánh thẳng vào màn chắn của Bạch Lão.

"Không... Thánh Địa của chúng ta..." Bạch Lộc Tiên Tử thốt lên yếu ớt, thân thể nàng chao đảo, gần như gục ngã. Nàng biết, tất cả đã kết thúc. Hy vọng đã tắt.

Đúng vào khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, một luồng sáng chói lọi xé tan màn mưa phùn và khói lửa, tựa như một vì sao băng lao xuống trần thế. Luồng sáng ấy không mang theo khí tức hủy diệt, mà là một sự bùng nổ của sinh lực và ý chí kiên cường, khiến không khí nặng nề bỗng chốc trở nên thanh thoát hơn đôi chút. Kèm theo đó là một giọng nói trầm ổn, nhưng vang vọng đến tận tâm can của mỗi linh vật, mỗi linh thảo đang run rẩy: "Sự sống không phải để bị hủy hoại, mà để được tôn trọng!"

Đó là Tần Mặc. Hắn cùng Tô Lam và Lục Vô Trần đã kịp thời đến nơi. Tần Mặc thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây ẩn chứa một sự phẫn nộ kìm nén, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên tia sắc bén. Y phục vải thô đơn giản của hắn không hề có chút hoa mỹ, nhưng lại khiến hắn nổi bật giữa không gian nhuốm màu chiến tranh.

Ngay lập tức, Tô Lam, với dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, lao thẳng vào đội hình Hắc Thiết Vệ. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, vốn chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, giờ đây phát ra ánh sáng lam nhạt, mỗi nhát chém đều nhanh như chớp, chính xác và mạnh mẽ, đẩy lùi từng tên Hắc Thiết Vệ. Nàng không nói nhiều, chỉ có ánh mắt kiên quyết và những động tác dứt khoát, chứng tỏ sự phẫn nộ không kém gì Tần Mặc.

Lục Vô Trần, dù khuôn mặt vẫn khắc khổ và ánh mắt còn vương sự hoài nghi, nhưng giờ đây đôi mắt ấy bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết. Hắn gầm lên một tiếng, linh hồn thức tỉnh từ sâu thẳm cơ thể hắn, những linh hồn binh khí vô hình theo hắn đã được Tần Mặc giúp đỡ, giờ đây hiện hữu như những bóng ma hùng mạnh, cùng hắn tạo thành một lá chắn vững chắc, chặn đứng đường tiến của quân địch. Tiếng rít gào của những linh hồn binh khí hòa cùng tiếng hô xung phong của Lục Vô Trần, tạo nên một khí thế áp đảo, khiến Hắc Thiết Vệ phải lùi bước.

Nhưng điều bất ngờ nhất lại đến từ phía sau liên minh của Tần Mặc. Một làn khí tức băng giá đột nhiên bùng nổ, không lạnh lẽo theo kiểu hủy diệt, mà là sự tinh khiết đến tận cùng, như thể chính Băng Ngục đã đến đây. Mộ Dung Tĩnh xuất hiện, mái tóc đen mượt buộc cao gọn gàng, y phục tông môn sang trọng vẫn còn nguyên vẹn, nhưng đôi mắt nàng lại rực cháy một ngọn lửa không thể dập tắt. Nàng không cầm quạt ngọc, mà đôi tay nàng giơ cao, một luồng kiếm khí băng giá cuồn cuộn tuôn trào, tựa như một cơn bão tuyết thu nhỏ.

"Sức mạnh không phải để tàn sát, mà để bảo vệ!" Giọng Mộ Dung Tĩnh lạnh lùng vang vọng, từng từ ngữ như những mảnh băng sắc nhọn, găm thẳng vào Thiên Diệu Ảnh. Kiếm khí băng giá của nàng quét sạch một nhóm Hắc Thiết Vệ đang xông tới, biến chúng thành những bức tượng băng vô tri trước khi tan vỡ thành bụi. Nàng lao thẳng vào Thiên Diệu Ảnh, không chút do dự, không chút sợ hãi, ánh mắt nàng chất chứa sự khinh bỉ và phẫn nộ tột cùng.

Thiên Diệu Ảnh, vốn vô cảm, dường như cũng bị bất ngờ trước sự xuất hiện của Mộ Dung Tĩnh và đòn tấn công đầy uy lực của nàng. Nó không ngờ rằng một người từng là tín đồ trung thành của Thiên Diệu Tôn Giả lại dám công khai đối đầu. Cuộc phản công của liên minh Tần Mặc diễn ra nhanh chóng và mạnh mẽ. Với sự phối hợp ăn ý của Tần Mặc trong việc chỉ huy, Tô Lam và Lục Vô Trần dẫn đầu tuyến đầu, cùng với sự bùng nổ sức mạnh bất ngờ của Mộ Dung Tĩnh, tình thế chiến trường nhanh chóng đảo ngược. Hắc Thiết Vệ bắt đầu hỗn loạn, tiếng la hét của chúng giờ đây chuyển thành tiếng kêu hoảng loạn khi chúng bị áp đảo. Thiên Diệu Ảnh, không thể chống cự trước ba cường giả cùng lúc, cuối cùng phải gầm lên một tiếng không cam lòng, hóa thành một luồng khói đen rồi nhanh chóng rút lui, bỏ lại những tên Hắc Thiết Vệ đang hoảng loạn. Mưa phùn vẫn rơi, nhưng giờ đây, nó như gột rửa đi phần nào máu tanh và khói lửa, mang theo một làn gió mát lành, báo hiệu sự thay đổi của cục diện.

***

Đêm dần buông xuống Thánh Địa Linh Dược. Mây đã tan, những vì sao lấp lánh yếu ớt xuất hiện trên bầu trời đen nhung, và một vầng trăng khuyết lặng lẽ tỏa ánh sáng bạc xuống khung cảnh hoang tàn. Không khí chiến tranh đã lắng xuống, nhưng sự tàn phá vẫn hiện hữu rõ ràng. Những hố sâu do pháp thuật để lại, những gốc linh thảo cháy xém, những mảng đất bị nhuốm máu, tất cả đều là bằng chứng cho cuộc tấn công tàn bạo vừa qua. Tiếng than khóc yếu ớt của những người bị thương, tiếng gió lướt qua những ngọn cây còn sót lại, và tiếng chữa trị dịu nhẹ của các thành viên liên minh, tạo nên một không gian buồn bã nhưng tràn đầy hy vọng. Mùi khói và máu đã dần được thay thế bằng mùi dược liệu tươi mới đang được đắp lên vết thương, mùi đất ẩm và không khí trong lành dần trở lại.

Tần Mặc, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, chậm rãi đi qua từng khu vực bị tàn phá. Hắn không dùng linh lực chữa trị như các tu sĩ khác. Thay vào đó, hắn đặt tay lên những gốc linh thảo cháy xém, lên những tảng đá nứt vỡ, lên những thân cây bị gãy đổ. Hắn lắng nghe. Lắng nghe "ý chí tồn tại" của chúng, những tiếng thút thít đau đớn, những khát khao được sống, được hồi sinh. Khi hắn lắng nghe, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, không mạnh mẽ chói lòa, mà dịu dàng và ấm áp, như một lời an ủi, một lời hứa hẹn. Những gốc linh thảo khô héo, dù không thể lập tức trở lại như cũ, nhưng dường như đã được xoa dịu, không còn gào thét trong câm lặng. Những linh vật nhỏ bé bị thương, khi Tần Mặc chạm vào, liền cảm thấy một sự bình yên lan tỏa, cơn đau dịu đi, và chúng dần chìm vào giấc ngủ phục hồi.

Bạch Lộc Tiên Tử, với vẻ mặt tiều tụy nhưng đôi mắt đã ánh lên hy vọng, bước đến bên Tần Mặc. Nàng nhìn những linh thảo đang dần ổn định, nhìn những linh vật đang được xoa dịu, và một giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, không phải vì đau khổ, mà vì sự giải thoát và lòng biết ơn sâu sắc. "Tần Mặc... các ngươi đã cứu chúng ta... cứu lấy hy vọng này," nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn yếu ớt, nhưng chứa đựng sự chân thành tột độ. "Nếu không có các ngươi, Thánh Địa này đã thực sự biến mất."

Linh Dược Sư Bạch Lão, được Tô Lam đỡ đến, cũng thở dài một hơi. Khuôn mặt ông lão gầy yếu, tóc bạc trắng, giờ đây không còn vẻ tuyệt vọng. "Sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt quá giới hạn... hắn muốn hủy diệt tất cả những gì không quy phục hắn. May mắn thay, các ngươi đã đến," ông nói, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức, nhưng ánh mắt lại sáng lên một tia hy vọng mới mẻ. "Ta đã từng nghĩ, Tiên Lộ là con đường duy nhất, nhưng giờ đây ta đã hiểu. Đó không phải là Tiên Lộ, đó là con đường của sự chiếm hữu và hủy diệt."

Tần Mặc quay lại nhìn họ, đôi mắt hắn bình thản nhưng sâu sắc. Hắn nhìn những người dân, những tu sĩ trung lập đã đến đây để tìm kiếm sự chữa lành và chứng kiến cuộc chiến vừa qua. Họ đều mang vẻ mặt sợ hãi, bàng hoàng, nhưng giờ đây đã pha lẫn sự ngưỡng mộ và hy vọng khi nhìn thấy liên minh của Tần Mặc. "Chúng ta không tìm kiếm quyền lực, chỉ tìm kiếm sự cân bằng," Tần Mặc nói, giọng hắn không hề hùng hồn, nhưng lại có sức nặng phi thường, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Mỗi vật đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc thăng tiên một cách tàn nhẫn. Con đường của Thiên Diệu Tôn Giả là một con đường hủy diệt bản chất, và đó không phải là tương lai mà Huyền Vực cần."

Giữa những lời nói của Tần Mặc, Mộ Dung Tĩnh đứng đó, vẻ mặt nàng đã dịu đi nhiều, không còn sự căng thẳng hay phẫn nộ tột độ như khi giao chiến. Nàng lặng lẽ nhìn Tần Mặc, nhìn cách hắn giao tiếp với vạn vật, nhìn cách hắn xoa dịu những nỗi đau mà không cần dùng đến sức mạnh thô bạo. Nàng đã từng coi thường hắn, coi hắn là kẻ yếu đuối, nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng sức mạnh thật sự không nằm ở sự hủy diệt, mà nằm ở sự thấu hiểu và bảo vệ. Ánh mắt nàng dừng lại trên những linh thảo đang được Tần Mặc xoa dịu, và nàng nhớ lại câu nói của Bạch Lộc Tiên Tử: "Vạn vật đều có khả năng tự chữa lành, nếu ta cho chúng sự yên bình." Nàng nhận ra, Tần Mặc chính là hiện thân của sự yên bình ấy.

Sau một lúc im lặng, Mộ Dung Tĩnh bước tới, đứng thẳng cạnh Tần Mặc, hành động của nàng như một lời tuyên bố không lời trước tất cả những người đang chứng kiến. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đầu tiên đang le lói, xua đi màn đêm u tối. "Con đường của hắn... đã hoàn toàn sai lầm," nàng nói, giọng nàng trầm thấp, nhưng rõ ràng và kiên định, như một lời thề. "Ta... sẽ không để nó tiếp diễn. Ta sẽ không để Thiên Diệu Tôn Giả hủy hoại thêm bất cứ sinh linh nào nhân danh cái gọi là Tiên Lộ đó nữa." Lời nói của nàng không chỉ là sự giải thoát của chính bản thân nàng khỏi gánh nặng của niềm tin cũ, mà còn là một lời hứa, một lời cam kết với Tần Mặc và với toàn bộ Huyền Vực. Những người dân và tu sĩ trung lập xung quanh, khi nghe thấy lời tuyên bố dứt khoát của Mộ Dung Tĩnh, không khỏi kinh ngạc. Một cường giả từ Huyền Băng Cung, một tông môn từng là trụ cột của Thiên Diệu Tôn Giả, nay lại công khai đứng về phía Tần Mặc. Điều này không chỉ củng cố niềm tin vào liên minh Vạn Vật Quy Chân, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả, khiến cán cân quyền lực trong Huyền Vực bắt đầu dịch chuyển một cách rõ rệt.

***

Cùng thời điểm đó, tại Luyện Đan Thất của Thiên Diệu Tôn Giả, không khí nóng bức và ngột ngạt đến cực điểm. Tiếng lò đan bốc cháy rào rào, tiếng sấm sét nổ vang không ngừng, không phải vì thành công đột phá, mà là do những phản ứng dữ dội của các loại dược liệu bị ném vào lò một cách điên cuồng, tạo ra những đợt bạo loạn linh lực. Mùi thảo dược cháy khét lẹt, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi khói cay xè bao trùm toàn bộ không gian, khiến bất cứ ai bước vào cũng cảm thấy khó thở.

Thiên Diệu Tôn Giả, thường ngày luôn giữ vẻ uy nghiêm và thanh lịch, giờ đây lại đứng giữa Luyện Đan Thất, toàn thân run rẩy vì giận dữ. Mái tóc trắng như tuyết của hắn rối bù, y phục lụa trắng thêu kim tuyến xộc xệch, và đôi mắt xanh thẳm, vốn sắc lạnh và đầy tính toán, giờ đây lại tóe ra những tia lửa giận dữ cuồng loạn. Hắn không ngừng đập phá đồ đạc xung quanh, những pháp khí tinh xảo, những bình ngọc quý giá vỡ tan tành dưới sức mạnh bùng nổ của hắn.

Thiên Diệu Ảnh, kẻ đã may mắn sống sót và rút lui khỏi Thánh Địa Linh Dược, đang quỳ gối run rẩy trước mặt Thiên Diệu Tôn Giả, báo cáo về thất bại thảm hại. Mỗi lời nó nói ra đều như đổ thêm dầu vào ngọn lửa cuồng nộ đang cháy trong lòng chủ nhân.

"Ngươi nói gì? Thánh Địa Linh Dược không bị hủy diệt hoàn toàn? Và Mộ Dung Tĩnh... nàng ta... dám can thiệp?" Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây run rẩy vì giận dữ, uy áp khủng khiếp tỏa ra từ hắn khiến cả không gian xung quanh như bị bóp nghẹt. Hắn vung tay, một viên đan dược đang được luyện trong lò bỗng chốc phát nổ, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc không khí vốn đã ngột ngạt. "Mộ Dung Tĩnh! Ngươi dám... phản bội ta? Ngươi dám quay lưng lại với con đường mà ta đã vạch ra cho Huyền Vực? Ngươi dám thách thức ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả này?!"

Hắn bước đến gần Thiên Diệu Ảnh, ánh mắt xanh biếc tóe lửa, như muốn thiêu đốt kẻ dưới trướng thành tro bụi. "Và Tần Mặc... cái tên phàm nhân không linh căn đó... ngươi nghĩ ngươi có thể ngăn cản Thiên Đạo sao?! Ngươi nghĩ ngươi có thể đảo ngược bánh xe số phận mà ta đã định ��oạt sao?!" Hắn cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo và tàn bạo, nhưng ẩn chứa nỗi tức giận tột độ. "Một kẻ phàm tục, dám dùng lý lẽ tầm thường để chống lại con đường thăng hoa của vạn vật? Dám dùng sự yếu đuối để đối đầu với sức mạnh tuyệt đối?"

Thiên Diệu Tôn Giả quay lưng lại, nhìn về phía Luyện Đan Lô đang bùng cháy dữ dội. Hắn siết chặt nắm đấm, từng khớp ngón tay trắng bệch. "Được lắm! Được lắm!" Hắn nghiến răng, giọng nói hắn trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, không còn chút run rẩy nào, chỉ còn sự tàn bạo và tính toán. "Nếu không muốn quy phục, vậy thì hãy hủy diệt! Ta sẽ cho chúng thấy, sự trung lập chỉ là một ảo ảnh. Ta sẽ cho chúng thấy, chống lại ta là tìm đến cái chết!"

Hắn quay lại, ánh mắt quét qua những Thiên Diệu Ảnh còn lại, những kẻ đang run rẩy vì sợ hãi. "Chuẩn bị... một cuộc thanh trừng quy mô lớn! Ta sẽ cho Huyền Vực thấy, kẻ nào mới là Chúa Tể thực sự! Kẻ nào mới là người duy nhất có thể định đoạt số phận của vạn vật!" Lệnh của hắn vang vọng khắp Luyện Đan Thất, mang theo một làn sóng linh lực hủy diệt. Hắn không còn quan tâm đến việc thuyết phục hay dẫn dắt. Giờ đây, chỉ còn lại sự tàn bạo, sự chiếm hữu và khao khát khẳng định quyền uy tuyệt đối. Đại chiến toàn diện giữa hai phe Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây, là điều không thể tránh khỏi. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ dùng các biện pháp tàn bạo và quy mô lớn hơn để trừng phạt những kẻ dám chống đối, biến Huyền Vực thành chiến trường thực sự, không còn chỗ cho sự khoan nhượng. Số phận của vạn vật, giờ đây, nằm trong tay hai con đường đối lập hoàn toàn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free