Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1032: Lời Thề Máu: Thiên Diệu Triệu Tập Đại Hội

Tiếng gầm thét cuồng loạn của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn vương vấn trong không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và thảo dược cháy khét lẹt. Luyện Đan Thất giờ đây hoang tàn, không còn vẻ tinh xảo thần thánh như vốn có, mà thay vào đó là một chiến trường đổ nát của những mảnh vỡ pháp khí và bình ngọc. Tuy nhiên, sự hỗn loạn bên ngoài không thể sánh bằng cơn bão tố đang gào thét trong lòng Thiên Diệu Tôn Giả. Mộ Dung Tĩnh, một đệ tử từng được hắn kỳ vọng sẽ trở thành trụ cột của Thiên Đạo, nay lại công khai phản bội, đứng về phía kẻ mà hắn coi là chướng ngại vật lớn nhất trên con đường thăng tiên. Điều này không chỉ là một thất bại chiến thuật, mà còn là một đòn giáng mạnh vào niềm kiêu hãnh và uy quyền tuyệt đối của hắn.

Hắn đứng đó, giữa đống đổ nát, mái tóc bạc phơ vẫn còn vương những sợi tơ rối bù do cơn thịnh nộ vừa qua, nhưng đôi mắt xanh thẳm đã không còn tóe lửa cuồng loạn. Thay vào đó, chúng trở nên lạnh lẽo, thâm sâu như một vực thẳm không đáy, ẩn chứa sự tính toán và tàn bạo đến cực điểm. Hắn không còn gào thét, không còn đập phá. Sự giận dữ đã được nén lại, biến thành một ý chí thép, một quyết tâm hủy diệt không gì lay chuyển nổi. Hắn đã hiểu ra, những kẻ yếu đuối, những kẻ nửa vời, những kẻ còn vướng bận vào cái gọi là 'bản chất' hay 'lựa chọn', đều là những trở ngại cần phải bị quét sạch. Con đường thăng tiên, con đường duy nhất để cứu vãn Huyền Vực khỏi sự mục ruỗng, không thể dung thứ cho bất kỳ sự mềm yếu hay dao động nào.

"Thiên Diệu Ảnh!" Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong Luyện Đan Thất đổ nát, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. "Truyền lệnh! Triệu tập tất cả các thế lực trong Huyền Vực, từ tông môn lớn đến tiểu gia tộc, từ thánh địa ẩn thế đến những bang phái du hiệp... Tất cả phải tề tựu tại Thiên Cung trong ba ngày tới. Bất luận là ai, nếu dám vắng mặt, sẽ coi như là kẻ địch của Thiên Đạo, và sẽ phải gánh chịu hậu quả tương xứng."

Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, khẽ rung động. Nó không nói gì, chỉ cúi đầu thật sâu, linh thể mờ nhạt dần rồi biến mất, mang theo mệnh lệnh sắt đá của chủ nhân. Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu, mùi cháy khét vẫn còn nồng nặc trong không khí. Khi hắn mở mắt ra, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. "Tần Mặc... Mộ Dung Tĩnh... Các ngươi muốn thách thức ý chí của ta? Vậy ta sẽ cho các ngươi thấy, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới... mà là một cỗ máy nghiền nát những kẻ dám chống đối!" Hắn ngẩng đầu nhìn lên trần nhà đổ nát, như thể đang nhìn xuyên qua tầng mây, đến tận cùng của Huyền Vực. "Đại chiến toàn diện giữa hai phe Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả là không thể tránh khỏi và sẽ bùng nổ rất nhanh, không còn đường lùi. Ta sẽ không nhân nhượng thêm nữa. Huyền Vực này, phải đi theo con đường của ta!"

***

Ba ngày sau, tại Thiên Cung, một khung cảnh tráng lệ nhưng đầy áp lực hiện ra trước mắt. Các cung điện bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa biển mây trắng ngần, kiến trúc tinh xảo và lộng lẫy, không gì sánh bằng ở phàm trần. Cầu vồng tự nhiên nối liền các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh huyền ảo, dẫn lối đến đại điện chính. Những vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên đua nhau khoe sắc, suối nước chảy từ trên trời đổ xuống, tạo nên những thác nước nhỏ, phát ra âm thanh du dương như tiếng nhạc tiên. Mọi thứ đều toát lên vẻ siêu phàm, thần thánh, như một cõi tiên cảnh thực sự. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết bao trùm lấy không gian, khiến người ta cảm thấy thư thái và an lạc, dù chỉ là thoáng qua.

Tuy nhiên, bầu không khí bên trong đại điện lại hoàn toàn trái ngược. Nắng vàng rực rỡ xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống hàng trăm đại diện từ các tông môn, thế lực lớn nhỏ đang ngồi trên các chiếu hoặc ghế ngọc. Họ là những tông chủ uy nghiêm, những trưởng lão già nua, những thế hệ trẻ đầy triển vọng, nhưng tất cả đều mang vẻ mặt nặng trĩu suy tư, thậm chí là sợ hãi. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy đại điện, không phải là sự thanh tịnh thường thấy ở Thiên Cung, mà là một sự im lặng nặng nề, đầy căng thẳng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, hay tiếng hít thở dồn dập của một vài tu sĩ trẻ.

Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, đứng ở vị trí gần ngai vàng, ánh mắt sắc sảo của y thỉnh thoảng liếc nhìn ra phía sau, nơi cánh cửa lớn vẫn còn đóng chặt. Y không nói một lời, nhưng sự hiện diện của y đã đủ để khẳng định sự nghiêm trọng của tình hình. Những lời thì thầm lo lắng bắt đầu lan truyền như một làn sóng nhỏ, dù bị kìm nén hết mức.

"Chư vị có nghe tin về Thánh Địa Linh Dược không?" Một tu sĩ trung niên thì thầm với người ngồi cạnh, giọng y run rẩy. "Nghe nói... bị Thiên Diệu Tôn Giả ra lệnh tấn công dữ dội. Bạch Lộc Tiên Tử và Linh Dược Sư Bạch Lão... suýt nữa thì..."

"Suỵt! Ngươi muốn chết sao?" Người ngồi cạnh vội vã cắt lời, ánh mắt liếc nhìn Trần Trưởng Lão, đầy vẻ sợ hãi. "Thiên Diệu Tôn Giả triệu tập chúng ta vào lúc này... hẳn là có liên quan đến việc đó. E rằng... không có chỗ cho sự trung lập nữa rồi."

Những cái gật đầu nặng nề, những ánh mắt dò xét lẫn nhau. Mỗi người đều mang trong lòng một nỗi lo sợ riêng, nhưng đều hướng về cùng một nguồn gốc: Thiên Diệu Tôn Giả. Sự kiện Thánh Địa Linh Dược, một thánh địa vốn trung lập, bị tàn phá chỉ vì không chịu quy phục, đã trở thành một tấm gương cảnh cáo đẫm máu. Nó cho thấy sự tàn nhẫn và quyết liệt của Thiên Diệu Tôn Giả trong việc đàn áp những kẻ không cùng chí hướng. Các thế lực trung lập giờ đây hiểu rằng, họ không còn có thể đứng ngoài cuộc. Cuộc chiến giữa hai con đường, một bên là thăng tiên cực đoan, một bên là cân bằng bản chất, đã thực sự bùng nổ, và họ buộc phải lựa chọn phe.

Viên Minh, đại diện cho một tông môn nhỏ bé mang tên Thanh Khê Các, ngồi ở một góc khuất trong đại điện, trái tim y đập thình thịch trong lồng ngực. Dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú của y giờ đây đờ đẫn, đôi mắt buồn xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây trắng bồng bềnh. Thanh Khê Các luôn chủ trương ẩn mình, không tranh đoạt, không ham muốn quyền lực. Y phục đã bạc màu của y càng làm nổi bật sự khiêm nhường, nhưng cũng phản ánh sự yếu thế của tông môn. Y đã nghe về Tần Mặc, về liên minh Vạn Vật Quy Chân, và cả những gì đã xảy ra tại Thánh Địa Linh Dược. Y không thể phủ nhận rằng ý tưởng 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc đã lay động y sâu sắc. Nhưng trước uy quyền của Thiên Diệu Tôn Giả, liệu y có thể làm gì?

"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới..." Lời tiên tri cổ xưa bỗng văng vẳng trong tâm trí Viên Minh. Y cảm thấy một sự bất an sâu sắc. Cái gọi là 'Thiên Đạo' mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi, liệu có phải là con đường đúng đắn? Hay nó sẽ dẫn đến một vực thẳm hủy diệt? Y nhìn quanh, thấy sự sợ hãi, sự tính toán, nhưng cũng có cả những tia bất mãn ngầm ẩn trong ánh mắt của các tu sĩ khác. Y biết, không chỉ riêng y là có những hoài nghi này. Nhưng ai sẽ dám đứng lên?

Đúng lúc đó, một làn sóng linh lực vô hình lan tỏa khắp đại điện, khiến tất cả mọi người đồng loạt nín thở. Cánh cửa lớn chính giữa đại điện từ từ mở ra, không một tiếng động.

***

Một luồng sáng chói lòa từ bên ngoài chiếu rọi vào, nhuộm vàng cả không gian. Thiên Diệu Tôn Giả bước vào, dáng người thanh lịch, cao ráo, toàn thân toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực không thể lay chuyển. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm. Y phục lụa trắng thêu kim tuyến của hắn tuy có phần xộc xệch trong Luyện Đan Thất vài ngày trước, giờ đây đã phẳng phiu, tinh tươm, nh�� chưa từng vướng bận bụi trần. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, quét một vòng khắp đại điện, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can của mỗi người. Không khí tinh khiết của Thiên Cung bỗng chốc trở nên ngột ngạt dưới áp lực vô hình mà hắn mang lại.

Hắn không ngồi lên ngai vàng được đặt ở vị trí cao nhất, mà đứng thẳng, dáng vẻ uy phong lẫm liệt, như một vị thần giáng thế. Giọng nói của hắn trầm ấm nhưng mang theo uy áp khó tả, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh, không chấp nhận sự phản đối. "Chư vị tu sĩ, các vị tông chủ, trưởng lão... Ta triệu tập các ngươi đến đây không phải để bàn bạc, mà để tuyên bố."

Cả đại điện hoàn toàn im lặng, không một tiếng động, chỉ còn tiếng gió mây lướt qua bên ngoài và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mỗi người.

Thiên Diệu Tôn Giả tiếp tục, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo một sự tự tin tuyệt đối, pha lẫn sự phẫn nộ bị kìm nén. "Trong suốt hàng ngàn năm, niềm tin sắt đá rằng mọi thứ đều có thể thăng tiên nếu tu luyện đến cực hạn đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh của Huyền Vực ta. Đây là con đường duy nhất, là Thiên Đạo mà ta đã dày công nghiên cứu, dẫn dắt. Nhưng giờ đây, một kẻ phàm nhân không linh căn, một kẻ mang danh Tần Mặc, dám dùng lý lẽ tầm thường để chống lại sự thăng hoa của vạn vật. Hắn gieo rắc những tư tưởng lệch lạc, về 'cân bằng bản chất', về 'không cần phải thăng tiên', làm lung lay nền tảng tín ngưỡng của cả Huyền Vực."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt xanh thẳm quét qua từng gương mặt đang cúi gằm xuống, không dám đối diện. "Và đáng buồn hơn, Mộ Dung Tĩnh, một đệ tử từng được ta tin tưởng, từng là niềm hy vọng của Huyền Băng Cung, lại bị mê hoặc bởi tà thuyết đó. Nàng ta, đã công khai phản bội Thiên Đạo, đứng về phía kẻ thù, dùng kiếm khí của mình để bảo vệ những kẻ yếu đuối, những kẻ không chịu vươn lên!" Giọng hắn bỗng cao hơn một chút, ẩn chứa sự phẫn nộ không thể che giấu. "Kẻ mang danh Tần Mặc và kẻ phản bội Mộ Dung Tĩnh đang hủy hoại trật tự ngàn năm của Huyền Vực! Chúng là mầm họa, là ung nhọt cần phải được loại bỏ!"

Một làn sóng xôn xao nhỏ lan truyền trong đại điện, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt sắc lạnh của Thiên Diệu Tôn Giả.

"Ta, Thiên Diệu, không thể ngồi yên nhìn thiên hạ chìm trong hỗn loạn." Hắn tuyên bố hùng hồn, vang dội như tiếng chuông đồng. "Huyền Vực đang đứng trước ngưỡng cửa của sự đổi thay, và chỉ có một con đường duy nhất để tồn tại và phát triển: đó là con đường thăng tiên, con đường mà ta đang dẫn dắt. Từ nay, tất cả các thế lực phải tuyên thệ trung thành tuyệt đối với con đường duy nhất dẫn đến Tiên Đạo! Ai dám chống lại, Thánh Địa Linh Dược sẽ là tấm gương sáng nhất cho sự ngoan cố đó!"

Khi nhắc đến Thánh Địa Linh Dược, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng của nhiều người. Tên của thánh địa cổ xưa đó, vốn là biểu tượng của sự trung lập và hòa bình, giờ đây lại được nhắc đến như một lời cảnh cáo đẫm máu. Thiên Diệu Tôn Giả vung tay phải lên, một quầng sáng đỏ rực bỗng chốc bùng lên giữa không trung, kết thành một biểu tượng kỳ lạ, xoắn xuýt vào nhau như những sợi gân máu. Đó là "Lời Thề Máu", một cổ thuật thề ước đã thất truyền từ lâu, có khả năng ràng buộc linh hồn và sinh mệnh của kẻ thề. Ánh sáng đỏ rực của Lời Thề Máu chiếu rọi lên những gương mặt xanh xao, run rẩy trong đại điện.

"Chư vị hãy đặt tay lên đây!" Giọng Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Tuyên thệ trung thành với Thiên Đạo, với ý chí của Thiên Diệu này. Tuyên thệ sẽ dốc toàn lực diệt trừ Tần Mặc, Mộ Dung Tĩnh, và bất kỳ kẻ nào dám chống đối con đường thăng tiên vĩ đại. Kẻ nào không thề, kẻ nào dám phản kháng, sẽ coi như là kẻ thù, và sẽ phải gánh chịu hậu quả còn thảm khốc hơn cả Thánh Địa Linh Dược!" Hắn không còn quan tâm đến việc thuyết phục hay dẫn dắt. Giờ đây, chỉ còn lại sự tàn bạo, sự chiếm hữu và khao khát khẳng định quyền uy tuyệt đối. Đại chiến toàn diện giữa hai phe Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây, là điều không thể tránh khỏi.

***

Trong không khí ngột ngạt và áp bức đó, Lời Thề Máu đỏ rực như một vết thương rỉ máu giữa không trung, phát ra một thứ ánh sáng ma mị, khiến linh hồn mỗi người đều cảm thấy bị xiềng xích. Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó, sừng sững như một pho tượng thần, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng gương mặt. Hắn chờ đợi.

Sự im lặng kéo dài như vô tận, nặng nề đến mức có thể bóp nghẹt cả hơi thở. Các đại diện bắt đầu xao động, ánh mắt dò xét lẫn nhau. Một số cúi đầu, cố gắng tránh đi ánh nhìn sắc lạnh của Thiên Diệu Tôn Giả. Một số khác siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, lộ rõ sự căng thẳng và phẫn nộ ngầm. Nhưng không ai dám lên tiếng.

Trần Trưởng Lão, với vẻ mặt nghiêm trọng, là người đầu tiên tiến lên. Y không chút do dự, đặt tay lên Lời Thề Máu. Một luồng sáng đỏ rực bùng lên, bao phủ lấy y, rồi chìm vào trong cơ thể. Trần Trưởng Lão quay lại, ánh mắt sắc sảo hơn, như thể đã được củng cố thêm niềm tin. "Thiên Đạo bất diệt! Chúng ta sẽ theo Thiên Diệu Tôn Giả đến cùng!" Giọng y vang vọng, phá vỡ sự im lặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh.

Sau Trần Trưởng Lão, một vài tông chủ của các thế lực lớn, vốn đã có quan hệ mật thiết với Thiên Diệu Tôn Giả, cũng lần lượt tiến lên, đặt tay lên Lời Thề Máu. Mỗi lần như vậy, một luồng sáng đỏ lại bùng lên rồi chìm vào, như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Nỗi sợ hãi lan truyền, nhưng cũng có một sự chấp nhận khó cưỡng. Trước sức mạnh tuyệt đối và sự tàn bạo đã được chứng minh, nhiều người chọn cách khuất phục, để bảo toàn tông môn, bảo toàn sinh mạng.

Viên Minh, đại diện Thanh Khê Các, vẫn ngồi yên tại chỗ. Trái tim y đập rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Y nhìn những người đã tuyên thệ, thấy sự sợ hãi và tính toán trong mắt họ, nhưng y cũng nhận ra một vài tia bất khuất, một vài ánh mắt vẫn còn giữ được sự kiên định, dù chúng đang cố gắng che giấu. Y nghĩ về Thanh Khê Các, về những người dân hiền lành của mình, không muốn bị cuốn vào vòng xoáy chính trị và chiến tranh này. Mâu thuẫn giằng xé nội tâm y. Nếu y không tuyên thệ, tông môn của y sẽ bị hủy diệt, đó là điều chắc chắn. Nhưng nếu y làm vậy, y sẽ phải quay lưng lại với lương tri của mình, với ý niệm về 'cân bằng bản chất' mà Tần Mặc đã gieo vào lòng y. "Đây không phải là Thiên Đạo... Đây là sự ép buộc!" Y thầm nghĩ, cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào.

Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt sắc như dao, đảo qua một đại diện của một tông môn trung lập đang do dự, mặt mày trắng bệch. Hắn khẽ nhếch môi, giọng nói mang theo một sự đe dọa rõ ràng. "Ta cho các ngươi thời gian suy nghĩ. Nhưng hãy nhớ, sự lựa chọn của các ngươi sẽ định đoạt vận mệnh tông môn, gia tộc của các ngươi. Và không có chỗ cho sự trung lập. Kẻ nào không tuyên thệ... sẽ phải gánh chịu hậu quả."

Lời nói đó như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng mỗi người. Một số đại diện miễn cưỡng tiến lên, mặt mày trắng bệch, tay run rẩy đặt lên Lời Thề Máu. Ánh mắt họ trống rỗng, như đã mất đi một phần linh hồn. Nhưng vẫn có những người khác, vẫn ngồi yên, ánh mắt kiên định hoặc đầy bất mãn, dù họ biết mình đang đối mặt với cái chết. Họ là những tông chủ già nua, những trưởng lão đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của Huyền Vực, không còn muốn cúi đầu trước bất kỳ ai. Họ là những người tin vào một con đường khác, dù chưa hình dung ra rõ ràng.

Thiên Diệu Tôn Giả không ép buộc ngay lập tức. Hắn chỉ ra hiệu cho Thiên Diệu Ảnh, người lặng lẽ xuất hiện từ trong bóng tối, tay cầm một cuốn sổ mờ ảo. Thiên Diệu Ảnh bắt đầu ghi lại danh sách những kẻ chưa hành động, từng cái tên một. Mỗi lần một cái tên được ghi xuống, một luồng khí lạnh lại bao trùm lấy người đó, như một bản án tử hình đã được định đoạt. Hắn không cần phải nói thêm lời nào. Hành động đó đã đủ để gieo rắc nỗi kinh hoàng sâu sắc nhất.

Viên Minh cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua mình khi Thiên Diệu Ảnh liếc nhìn về phía y. Y biết, tên của Thanh Khê Các sắp được ghi vào danh sách đó. Y nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: Tần Mặc, đứng giữa Thánh Địa Linh Dược đổ nát, dùng lời lẽ bình dị mà sâu sắc để trấn an vạn vật, khẳng định giá trị của sự sống và bản chất. Một tia hy vọng le lói, một sự lựa chọn khác, một con đường khác.

Thiên Diệu Tôn Giả nhìn những gương mặt cuối cùng vẫn còn ngồi yên, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi hắn. "Được lắm. Ta đã thấy rõ ý chí của các ngươi. Huyền Vực này sẽ sớm được thanh tẩy. Đại chiến toàn diện giữa hai phe Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả là không thể tránh khỏi. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ dùng các biện pháp tàn bạo và quy mô lớn hơn để trừng phạt những kẻ dám chống đối, biến Huyền Vực thành chiến trường thực sự. Những thế lực không tuyên thệ hoặc thể hiện sự bất tuân sẽ sớm trở thành mục tiêu tiếp theo của ta." Giọng hắn vang vọng, mang theo một lời tiên tri tàn khốc, đẩy cả Huyền Vực vào một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của máu và lửa. Số phận của vạn vật, giờ đây, nằm trong tay hai con đường đối lập hoàn toàn, và không còn chỗ cho sự mềm yếu hay do dự.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free