Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1033: Thông Điệp Tự Do: Phản Hồi Từ Liên Minh Vạn Vật Quy Chân

Huyền Vực sau "Lời Thề Máu" của Thiên Diệu Tôn Giả chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như mặt biển trước cơn phong ba bão táp. Những kẻ đã tuyên thệ thì mang theo nỗi ám ảnh của sự khuất phục, những kẻ chưa thì ôm ấp mối lo sợ về họa diệt môn cận kề. Nhưng ngay trong lòng cơn bão tố của nỗi sợ hãi và áp lực, một tia sáng khác, một lời thề khác đang được nhen nhóm.

***

Đêm đã về khuya, những làn sương mỏng như lụa là giăng mắc quanh Tháp Mật Đàm của Thanh Vân Tông, khiến ngọn tháp cổ kính chìm trong vẻ huyền ảo, tĩnh mịch. Bên trong, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng, bí mật và linh khí dồi dào, như một trung tâm của ý chí và quyết định. Tiếng gió đêm khẽ khàng lướt qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, mang theo hơi lạnh ẩm ướt, nhưng không làm dịu đi sức nóng từ những suy tư đang dâng trào. Mùi gỗ trầm cổ thụ và hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra, tạo nên một không gian trang nghiêm, nơi những ánh mắt sắc bén đang hội tụ.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, ngồi ở vị trí trung tâm. Khuôn mặt thanh tú của hắn trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như đang nhìn thấu vào tận cùng bản chất của mọi vấn đề. Ánh nến bập bùng chiếu lên mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng của hắn, tạo ra những bóng đổ lay động trên vách tường. Hắn lắng nghe, mỗi lời nói vang lên đều được hắn nghiền ngẫm kỹ lưỡng, nặng trĩu trách nhiệm. Bên cạnh hắn là Tô Lam, ánh mắt phượng sáng ngời, kiên định. Nàng ngồi thẳng, thanh kiếm cổ bên hông như một phần kéo dài của linh hồn kiếm khách của nàng, toát lên sự tập trung cao độ. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi cái chau mày đều thể hiện sự suy tính cẩn trọng.

Mộ Dung Tĩnh, dáng vẻ tuấn tú, khí chất cao ngạo vẫn còn vương vấn, tay khẽ quạt nhẹ chiếc quạt ngọc. Nàng vừa nhận được tin tức chi tiết về "Lời Thề Máu" tại Thiên Cung, và những gì nàng kể lại khiến cả không gian như nín thở. Giọng nói của nàng tuy vẫn giữ sự thanh thoát, nhưng ẩn chứa một nỗi xót xa khó tả cho những gì nàng từng tin tưởng và nay đã sụp đổ. Nàng trải ra một tấm bản đồ Huyền Vực đã cũ kỹ, trên đó đánh dấu những tông môn, những vùng đất đang chịu áp lực nặng nề nhất.

"Thiên Diệu Tôn Giả quả nhiên không hề khoan nhượng," Mộ Dung Tĩnh khẽ nói, ngón tay ngọc chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một tông môn nhỏ đã vội vàng tuyên thệ. "Hắn dùng nỗi sợ hãi làm công cụ, ép buộc các thế lực phải lựa chọn. Sự sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí họ, khiến họ khuất phục. Ta thấy rõ sự cam chịu trong ánh mắt của nhiều người đã đặt tay lên Lời Thề Máu. Nhưng ẩn sâu bên trong, ta cũng nhận ra sự bất mãn, sự phẫn nộ không thể nói thành lời, và một khao khát tự do mãnh liệt, dù họ không dám thừa nhận."

Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt giao nhau. "Ta từng ở vị trí đó, Tần Mặc. Ta biết áp lực ấy lớn đến nhường nào. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn họ quy phục, hắn muốn phá vỡ ý chí tồn tại của họ, biến họ thành những công cụ vô tri, phục vụ cho con đường thăng tiên ích kỷ của hắn. Hắn tin rằng đó là Thiên Đạo, là con đường duy nhất." Có một chút chua chát trong giọng nàng khi nhắc đến "Thiên Đạo" mà nàng từng trung thành.

Tần Mặc khẽ gật đầu, sự trầm tư trong ánh mắt càng thêm sâu sắc. "Chúng ta không thể để sự sợ hãi đó biến thành sự cam chịu vĩnh viễn. Một khi ý chí tồn tại bị bóp méo, vạn vật sẽ đánh mất bản chất của mình, và thế giới này sẽ không còn là thế giới nữa." Hắn nói, giọng bình thản nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân, như một lời khẳng định sắt đá. "Phải cho họ thấy một con đường khác, một sự lựa chọn khác. Một con đường mà họ có thể giữ gìn bản chất, giữ gìn ý chí tự do, không bị ép buộc phải trở thành một cái bóng của lý tưởng thăng tiên méo mó."

Lục Vô Trần, người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch trong đời, gật đầu đồng tình. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn, nhưng đôi mắt sâu trũng nay lại ánh lên một tia hy vọng mới, một sự kiên định không thể lay chuyển. Y cần mẫn ghi chép lại những điểm chính, đôi khi lại thở dài nhẹ, như trút đi gánh nặng của quá khứ. "Chính là như vậy, Tần Mặc. Lời thề của Thiên Diệu Tôn Giả đã hủy hoại không ít tâm hồn. Nếu chúng ta không hành động, cả Huyền Vực này sẽ trở thành một tập hợp của những cái vỏ rỗng tuếch, chỉ biết truy cầu hư vô."

Tô Lam tiếp lời, giọng nói mạch lạc, có tính logic cao, tập trung vào bản chất vấn đề. "Nhưng thông điệp của chúng ta phải đủ mạnh mẽ để chống lại uy áp của h���n, và đủ thực tế để họ tin vào sự bảo vệ của chúng ta. Chúng ta cần một lời tuyên bố rõ ràng, không chỉ là lời hứa suông. Nó phải là một ngọn hải đăng cho những kẻ đang lạc lối trong màn đêm sợ hãi." Nàng liếc nhìn Lục Vô Trần, rồi lại nhìn Tần Mặc. "Chúng ta đã chứng minh sức mạnh của liên minh tại Thánh Địa Linh Dược. Giờ là lúc phải công khai khẳng định lập trường, cho họ thấy rằng lựa chọn tự do là có thật, và có người sẵn sàng bảo vệ họ."

Bạch Lộc Tiên Tử, với dáng vẻ thanh thoát, sừng hươu nhỏ trên đầu và đôi mắt trong veo hiền từ, khẽ lên tiếng. Giọng nàng dịu dàng, như tiếng suối chảy, nhưng lại mang một sự kiên quyết lạ thường. "Vạn vật đều có ý chí tồn tại của riêng mình. Một thanh kiếm muốn chém, một con thú muốn chạy trốn, một đóa hoa muốn nở. Khi chúng bị ép buộc làm trái với bản chất, chúng sẽ héo mòn, sẽ mục nát từ bên trong, dù có mang danh 'thăng tiên' đi chăng nữa. Lời thề máu đó đã trói buộc không chỉ con người, mà còn cả linh vật, cả cây cỏ, cả đất đá. Chúng đang kêu gào trong câm lặng." Nàng hướng ánh mắt về phía Tần Mặc, đầy tin tưởng. "Ngài là người duy nhất có thể nghe thấy chúng, Tần Mặc. Ngài là hy vọng của chúng."

Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận những lời nói của Bạch Lộc Tiên Tử thấm sâu vào lòng. Hắn đã nghe thấy, không chỉ là lời thề của con người, mà là tiếng than khóc của chính Huyền Vực, của vạn vật đang bị ép buộc phải từ bỏ bản chất. Mở mắt ra, ánh nhìn của hắn đã trở nên kiên định, không còn chút mơ hồ nào. "Chúng ta sẽ phát đi một thông điệp. Một thông điệp không phải để ép buộc, mà là để nhắc nhở về quyền được lựa chọn, quyền được là chính mình. Chúng ta sẽ không chỉ nói, mà sẽ hành động. Chúng ta sẽ bảo vệ những ai dám đứng lên vì ý chí tồn tại của mình."

Mộ Dung Tĩnh đặt quạt xuống, ánh mắt sắc lạnh lóe lên quyết đoán. "Nếu Thiên Diệu Tôn Giả tuyên bố đại chiến không thể tránh khỏi, vậy thì chúng ta sẽ cho hắn thấy một cuộc chiến không chỉ bằng binh lực, mà còn bằng ý chí, bằng lòng người." Nàng vẽ một đường trên bản đồ, bao trọn lấy những vùng đất đang dao động. "Thông điệp này sẽ là ngòi nổ, Tần Mặc. Nó sẽ khiến Thiên Diệu Tôn Giả càng thêm cuồng nộ, và hắn sẽ không ngần ngại dùng những biện pháp tàn bạo nhất. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc tổng phản công của hắn."

Tần Mặc gật đầu. Hắn biết rõ điều đó. Trách nhiệm đặt nặng lên vai hắn, nặng tựa núi Thái Sơn. Nhưng hắn không đơn độc. Hắn nhìn những gương mặt kiên định xung quanh, cảm nhận được sức mạnh của sự đồng lòng. "Vậy hãy để lời của chúng ta vang vọng khắp Huyền Vực. Rằng Liên Minh Vạn Vật Quy Chân sẽ không bao giờ chấp nhận sự ép buộc, và chúng ta sẽ là lá chắn cho quyền tự do lựa chọn của mọi sinh linh."

***

Sáng hôm sau, tại Đan Đỉnh Sơn, không khí vốn đã nóng bức quanh năm nay lại càng thêm ngột ngạt, nặng mùi thảo dược. Trong một Luyện Đan Thất cổ kính, nơi tiếng lửa cháy liu riu dưới những lò đan và tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng tạo nên bản giao hưởng của sự tập trung, Bạch Lão đang run rẩy nhìn vào một pháp khí truyền tin. Ông vừa nhận được thông điệp từ Liên Minh Vạn Vật Quy Chân.

Linh Dược Sư Bạch Lão, vị trưởng lão đan s�� già nua của Đan Đỉnh Sơn, với khuôn mặt khắc khổ và chòm râu bạc phơ, trông như già thêm vài tuổi sau Đại Hội của Thiên Diệu Tôn Giả. Đôi mắt ông trũng sâu, hằn lên nỗi lo âu đã ăn mòn tâm trí. Ông đã chứng kiến các đệ tử của mình, những đan sư trẻ tuổi tài năng, miễn cưỡng đặt tay lên Lời Thề Máu, ánh mắt họ trống rỗng, như những con rối bị giật dây. Nỗi đau ấy còn hằn sâu hơn cả những vết sẹo do lửa đan khắc lên tay ông.

"Tự do lựa chọn... liệu có còn khả năng đó nữa không?" Bạch Lão thì thầm, giọng khàn đặc, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Ông đặt pháp khí xuống, đôi tay run rẩy vuốt chòm râu bạc đã phai màu theo năm tháng. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những làn khói từ lò đan bốc lên cuồn cuộn, hòa vào không trung buổi sớm, như những gánh nặng không lời của số phận đang đè nén lên Đan Đỉnh Sơn. Mùi dược liệu nồng nặc và khói nhẹ phảng phất trong không gian, mang theo nỗi ưu tư của những bí thuật luyện đan, của những linh dược có thể cứu người, nhưng không thể cứu nổi tâm hồn đang chao đảo.

Từ thuở khai sơn lập phái, Đan Đỉnh Sơn luôn trung lập, chỉ chuyên tâm vào thuật luyện đan và y đạo, tránh xa mọi tranh chấp thế tục. Họ tin rằng sức mạnh lớn nhất là chữa lành, là duy trì sự sống, chứ không phải là hủy diệt hay ép buộc. Nhưng giờ đây, cái gọi là "trung lập" đã trở thành một thứ xa xỉ. Thiên Diệu Tôn Giả đã tuyên bố không có chỗ cho sự trung lập. Hoặc là quy phục, hoặc là bị tiêu diệt. Bạch Lão cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực thẳm, một bên là danh dự và lương tri, một bên là sự sống còn của toàn bộ tông môn.

"Sư phụ..." Một giọng nói trẻ trung vang lên, kéo Bạch Lão khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Lâm Phong, một đệ tử trẻ tuổi với ánh mắt sáng rỡ và tràn đầy nhiệt huyết, bước đến. Y là một trong số ít những người đã nghe về Tần Mặc và Liên Minh Vạn Vật Quy Chân với một niềm tin mãnh liệt, không chút hoài nghi. Lâm Phong đã chứng kiến sư phụ mình và các trưởng lão đau đáu thế nào khi phải lựa chọn. "Nếu có một con đường khác, một con đường không cần phải từ bỏ bản chất của mình, chúng ta có nên thử không, sư phụ?"

Ánh mắt Lâm Phong ngập tràn hy vọng, một thứ hy vọng mà Bạch Lão đã đánh mất từ lâu. Đối với Lâm Phong, ý niệm về "cân bằng bản chất" và "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc truyền bá là một luồng gió mát lành thổi vào giữa sự ngột ngạt của con đường thăng tiên độc đoán. Y đã nhìn thấy sự thay đổi trong những linh dược, những thảo mộc được Tần Mặc "khai thông ý chí", chúng không chỉ mạnh mẽ hơn mà còn mang một sức sống mãnh liệt hơn.

Bạch Lão nhìn đệ tử của mình, ánh mắt của Lâm Phong như một ngọn lửa nhỏ, nhóm lên trong lòng ông một tia ấm áp hiếm hoi. Ông nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói tại Thánh Địa Linh Dược, về việc trân trọng từng sự sống, từng vật tính. "Ngươi còn quá trẻ, Lâm Phong," Bạch Lão khẽ nói, giọng vẫn còn vẻ mệt mỏi, "Ngươi không biết sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả đáng sợ đến nhường nào. Hắn không chỉ có thể hủy diệt thân thể, mà còn có thể bóp méo linh hồn, khiến ngươi tự nguyện từ bỏ chính mình." Ông thở dài lần nữa. "Đan Đỉnh Sơn của chúng ta đã giữ gìn trung lập hàng ngàn năm. Giờ đây, chúng ta phải lựa chọn. Lựa chọn đứng về phía Tần Mặc... có nghĩa là chúng ta sẽ phải đối đầu trực diện với Thiên Diệu Tôn Giả, với toàn bộ thế lực của hắn. Đó là một cuộc chiến không cân sức."

Lâm Phong cúi đầu, nhưng không hề nao núng. "Sư phụ, nhưng lựa chọn không làm gì, hoặc quy phục trong sợ hãi, cũng có nghĩa là Đan Đỉnh Sơn sẽ mất đi bản chất của mình. Chúng ta sẽ trở thành một tông môn chỉ biết tuân lệnh, chứ không còn là nơi ươm mầm sự sống và chữa lành nữa. Con tin, ý chí tồn tại của vạn vật ở Đan Đỉnh Sơn này, từ những linh thảo đến những vạc đan, cũng không muốn bị ép buộc."

Lời nói của Lâm Phong như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Bạch Lão. Ý chí tồn tại của những linh dược... Chúng đã gắn bó với Đan Đỉnh Sơn hàng ngàn năm, cùng ông trải qua biết bao thăng trầm. Ông có thể cảm nhận được khát khao được sinh trưởng tự do, được cống hiến theo bản năng của chúng. Nếu ông chọn khuất phục, không chỉ con người mà cả những linh vật vô tri kia cũng sẽ phải chịu số phận bị ép buộc, bị biến chất.

Bạch Lão nhìn lại pháp khí truyền tin, rồi lại nhìn đệ tử đầy hy vọng. Sự cân nhắc hiện rõ trong đôi mắt ông. Đây không còn là chuyện của một cá nhân, một tông môn. Đây là chuyện của cả Huyền Vực, của ý chí tồn tại của vạn vật. Ông biết rằng quyết định này sẽ định đoạt số phận của Đan Đỉnh Sơn, và có lẽ, của cả chính ông. Nhưng liệu có một con đường nào khác, một con đường dẫn đến sự yên bình mà ông hằng mong mỏi cho Đan Đỉnh Sơn, cho vạn vật?

***

Cùng lúc đó, tại Hoàng Thành Thiên Long, nhịp sống huyên náo của phố chợ sáng vẫn diễn ra như thường lệ, nhưng ẩn sâu bên dưới những tiếng rao hàng ồn ào, tiếng ngựa xe lộc cộc và tiếng cười nói vui vẻ, một làn sóng ngầm của lo lắng và suy đoán đang cuộn chảy. Nắng ấm chan hòa trải vàng trên những mái ngói rêu phong, làm nổi bật sắc màu rực rỡ của các sạp hàng và dòng người tấp nập. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng hòa quyện với mùi bụi đường và hương hoa từ các khu vườn quý tộc, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác quen thuộc của sự phồn thịnh.

Thông điệp của Tần Mặc và Liên Minh Vạn Vật Quy Chân, được truyền đi dưới nhiều hình thức khác nhau, đã bắt đầu len lỏi vào từng ngõ ngách của Hoàng Thành. Những tờ giấy in đơn giản với những dòng chữ mạnh mẽ được dán lên các bức tường, những lời thì thầm truyền miệng trong các quán trà, những bài hát được trẻ con truyền tai nhau. Chúng không mang theo sự uy hiếp hay ép buộc, mà là một lời mời gọi, một lời nhắc nhở về quyền tự do vốn có.

Tại một quán trà nhỏ ven đường, vài tu sĩ trung lập, với y phục đơn giản và vẻ mặt mệt mỏi, đang ngồi uống trà, ánh mắt họ không ngừng lướt qua những tờ giấy dán trên tường. Họ là những người đã từng có mặt tại Đại Hội của Thiên Diệu Tôn Giả, đã chứng kiến sự tàn bạo và độc đoán của hắn. Nỗi sợ hãi vẫn còn hằn sâu trong tâm trí họ, nhưng thông điệp của Tần Mặc lại gieo vào lòng họ một tia hy vọng mong manh.

"Liên minh Vạn Vật Quy Chân... liệu họ có đủ sức để chống lại Thiên Diệu Tôn Giả không?" Một tu sĩ trung niên thì thầm, giọng nói đầy hoài nghi nhưng cũng không giấu được sự khao khát một sự lựa chọn khác. Hắn là một trưởng lão của một tông môn nhỏ, đã chịu áp lực cực lớn để tuyên thệ. Hắn biết, nếu không có ai đứng ra, cả Huyền Vực này sẽ biến thành nô lệ cho Thiên Diệu Tôn Giả.

Người tu sĩ ngồi đối diện hắn, một nữ tu trẻ hơn, ánh mắt nàng lo lắng nhưng cũng đầy suy tư. "Nếu những gì họ nói là thật, về việc bảo vệ ý chí tồn tại của vạn vật, thì đó là điều mà chúng ta luôn tin tưởng. Nhưng Thiên Diệu Tôn Giả quá mạnh. Lời thề máu của hắn... ta không biết liệu có ai có thể phá vỡ nó hay không."

Gần đó, một người dân phàm tục, một tiểu thương buôn bán vải vóc, đang chăm chú đọc một tờ giấy dán trên tường. Hắn không hiểu rõ những khái niệm cao siêu về tu luyện hay thăng tiên, nhưng những lời về "quyền được là chính mình", "không bị ép buộc" lại chạm đến tận đáy lòng hắn. Cuộc sống của hắn vốn đã bình dị, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, giống như người dân Vô Tính Thành. Hắn chỉ muốn một cuộc sống yên bình, không bị ai quấy nhiễu.

"Nếu có ai đó bảo vệ chúng ta khỏi sự ép buộc đó, tôi sẽ nguyện theo!" Hắn thốt lên, giọng nói chân thật, mộc mạc, vang vọng giữa ti���ng ồn ào của phố chợ. Lời nói của hắn, dù đơn giản, lại như một tiếng chuông đánh thức, khiến những tu sĩ trong quán trà phải ngẩng đầu nhìn hắn. Ý chí tồn tại của một người phàm, đơn thuần và mạnh mẽ, không bị vướng bận bởi những toan tính lợi hại.

Trong một góc khuất, một thương nhân đang mặc bộ y phục bằng vải thô, đầu đội nón rộng vành, lặng lẽ quan sát. Đó chính là Lục Vô Trần, đang cải trang để thu thập thông tin và củng cố mạng lưới truyền tin. Khuôn mặt khắc khổ của y được che giấu một phần dưới vành nón, nhưng ánh mắt y vẫn sắc bén, lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của người dân và tu sĩ. Y cảm nhận rõ ràng sự dao động trong lòng người, nỗi sợ hãi lẫn niềm hy vọng. Những lời nói mộc mạc của người tiểu thương kia, những ánh mắt băn khoăn của các tu sĩ trung lập, tất cả đều là bằng chứng cho thấy thông điệp của Tần Mặc đã gieo mầm.

Lục Vô Trần khẽ siết chặt tay. Y nhớ lại lời nói của Tần Mặc: "Chúng ta không thể để sự sợ hãi đó biến thành sự cam chịu." Đúng vậy, chính những con người bình dị này, với ý chí tồn tại thuần khiết của họ, mới là nền tảng của Huyền Vực. Nếu họ bị ép buộc phải từ bỏ bản chất, thì dù có bao nhiêu tu sĩ thăng tiên đi chăng nữa, thế giới này cũng sẽ trở thành một nơi vô hồn. Y cảm thấy một sự quyết tâm mới dâng trào trong lòng, xua đi phần nào sự mệt mỏi và hoài nghi đã đeo bám y suốt nhiều năm. Nhiệm vụ của y, giờ đây, không chỉ là truyền bá thông điệp, mà là khơi dậy ý chí tự do trong lòng vạn vật, để họ dám lựa chọn, dám đứng lên.

Sự chia rẽ trong lòng người càng trở nên rõ ràng. Một bên là sự sợ hãi và cam chịu dưới áp lực của Thiên Diệu Tôn Giả, một bên là tia hy vọng mong manh, một lời mời gọi đến từ một con đường khác, một con đường của sự cân bằng và tự do. Hoàng Thành Thiên Long, biểu tượng của sự phồn thịnh và quyền lực, giờ đây lại trở thành chiến trường cho cuộc chiến giành giật lòng người, một cuộc chiến tư tưởng thầm lặng nhưng đầy khốc liệt.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt, nhuộm vàng rực rỡ cả tầng mây trên cao, Thiên Cung hiện ra giữa không trung như một giấc mộng huyễn hoặc. Các cung điện bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo, tráng lệ và lộng lẫy, không gì sánh bằng ở phàm trần. Những cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh huyền ảo. Các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời xuống, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và thần thánh. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết bao trùm lấy không gian, khiến mọi thứ đều toát lên vẻ siêu phàm, thoát tục.

Tuy nhiên, trong đại điện chính của Thiên Cung, bầu không khí lại đặc quánh sự cuồng nộ và áp lực vô hình. Thiên Diệu Tôn Giả, đứng sừng sững giữa không gian rộng lớn, bóng lưng cao lớn in hình trên vách đá được chạm khắc tinh xảo. Hắn vừa nhận được báo cáo về "Thông Điệp Tự Do" của Tần Mặc, và nụ cười lạnh lẽo trên môi hắn càng thêm cứng lại, biến thành một đường cong méo mó đầy khinh miệt và giận dữ. Đôi mắt xanh thẳm của hắn, vốn luôn ẩn chứa sự uy nghiêm và cao ngạo, giờ đây tóe ra những tia lửa giận dữ, cuồng nộ.

"Một đám kiến hôi..." Giọng hắn vang vọng khắp đại điện, không lớn, nhưng mang theo một sức nặng khiến cả những trưởng lão trung thành nhất cũng phải run rẩy. "Dám thách thức Thiên Đạo của ta. Dám dùng cái gọi là 'tự do lựa chọn' để gieo rắc sự hỗn loạn, để cản trở con đường thăng tiên vĩ đại mà ta đang kiến tạo!"

Hắn siết chặt bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Linh lực vô biên trong cơ thể hắn dao động dữ dội, tạo thành những luồng khí xoáy vô hình, khiến những ngọn nến trong đại điện lay động kịch liệt, suýt chút nữa thì tắt ngúm. Không khí xung quanh hắn dường như bị bóp méo, tạo ra một áp lực kinh hoàng lan tỏa khắp Thiên Cung, khiến những tiên nữ đang ca múa phải ngừng lại, run rẩy quỳ xuống, không dám ngẩng đầu.

"Tự do ảo tưởng..." Hắn lặp lại, ánh mắt tràn ngập khinh thường. "Chúng không hiểu rằng, chỉ có sự thống nhất ý chí, sự dâng hiến tuyệt đối cho Thiên Đạo mới có thể cứu vãn Huyền Vực này khỏi sự mục nát. Cái gọi là 'ý chí tồn tại' của vạn vật chỉ là những vọng niệm yếu ớt, cần phải được tôi luyện, được định hướng, để trở thành một phần của đại đạo thăng tiên vĩ đại." Đối với Thiên Diệu Tôn Giả, hắn chính là hiện thân của Thiên Đạo, là người duy nhất có quyền định đoạt số phận của vạn vật, dẫn dắt chúng đến đỉnh cao của sự tồn tại. Bất kỳ ai dám cản trở đều là nghịch thiên, đều phải bị trừng phạt.

Hắn quay người lại, bước chân mạnh mẽ vang vọng trên nền đá cẩm thạch. "Tốt thôi," hắn nói, giọng nói lạnh lẽo như băng giá, mang theo một lời tiên tri tàn khốc. "Để ta cho các ngươi thấy cái giá của sự tự do ảo tưởng đó. Các ngươi muốn lựa chọn? Ta sẽ cho các ngươi lựa chọn giữa sự quy phục và sự diệt vong!"

Ánh mắt hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu lên cao, soi sáng khắp Huyền Vực. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng ý chí giết chóc và sự cuồng nộ đã biến thành một làn sóng năng lượng vô hình, bao trùm lấy Thiên Cung. Hắn đã quyết định. Tần Mặc và Liên Minh Vạn Vật Quy Chân đã vượt quá giới hạn. Đã đến lúc phải dùng những biện pháp tàn khốc nhất, quy mô lớn nhất để dập tắt cái ngọn lửa hy vọng phản kháng mà Tần Mặc vừa nhóm lên. Một cơn bão lớn hơn, một trận đại chiến toàn diện, không thể tránh khỏi, sắp sửa càn quét khắp Huyền Vực, và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ là người châm ngòi cho nó, để định đoạt số phận của vạn vật, theo cách của riêng hắn. Số phận của Huyền Vực, giờ đây, đã hoàn toàn nằm trong tay hai con đường đối lập, và không còn chỗ cho sự mềm yếu hay do dự.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free