Vạn vật không lên tiên - Chương 1068: Băng Phong Tuyến Đầu: Cấm Thuật Của Vô Trần
Khi ánh sáng chói lòa tàn đi, cảnh tượng trước mắt Tần Mặc và liên minh tựa như một nhát dao cứa sâu vào trái tim Huyền Vực. Không Gian Chi Môn, vốn hùng vĩ và kiên cố, giờ đây đã biến thành một vết thương khổng lồ, một lỗ hổng sâu hun hút, không ngừng rên rỉ những âm thanh nứt vỡ đau đớn. Những mảnh đá vụn lơ lửng trong không khí hỗn loạn, mang theo mùi của sự tàn phá và linh lực tan chảy. Cả liên minh, dù đã dốc cạn sức lực, vẫn bị đánh bật ra xa, cơ thể bầm dập, linh lực khô cạn. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự suy yếu của Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của cánh cổng, đang oằn mình chống chịu, nhưng những vết nứt trên thân thể nó vẫn không ngừng lan rộng, báo hiệu một sự sụp đổ không thể tránh khỏi.
Hắn ngước nhìn Thiên Diệu Tôn Giả đang lơ lửng trên không trung, ánh mắt xanh thẳm lạnh lùng và đầy quyền uy ấy tựa như lưỡi kiếm bén nhọn xuyên thấu mọi phòng ngự. Hắn biết, họ đang ở thế yếu. Nỗ lực thức tỉnh ý chí của vạn vật trong chương trước, dù đã tạo ra chút hỗn loạn, nhưng không đủ để xoay chuyển hoàn toàn cục diện chiến trường trước một thế lực tàn bạo và quyết đoán đến vậy. Thiên Diệu Tôn Giả đã phản công bằng một hỏa lực hủy diệt không thể tưởng tượng, đẩy họ vào bước đường cùng. Không Gian Chi Môn đang trên bờ vực sụp đổ, và nếu nó mất đi, không chỉ là một rào chắn vật lý, mà là toàn bộ hy vọng về một Huyền Vực cân bằng sẽ tan thành mây khói.
"Không... không thể để nó sụp đổ!" Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm nghẹn lại. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng từ tận cùng ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, một nỗi đau âm ỉ, không tiếng động, nhưng lại lay động tận sâu linh hồn hắn. "Huyền Vực sẽ mất đi một lá chắn cuối cùng... một bản chất cuối cùng..."
Quân đoàn Thiên Diệu Tôn Giả, dẫn đầu bởi Thiên Diệu Ảnh mờ ảo và những Hắc Thiết Vệ vô tri, vô giác, cùng vô số Thú Cưỡi Của Tu Sĩ đang bị ép buộc, lại bắt đầu điên cuồng tràn qua khe nứt khổng lồ. Mùi máu tanh và sắt nồng nặc hòa lẫn với khói bụi mịt mù, tạo thành một màn sương u ám bao trùm Vạn Kiếm Thành. Tiếng gào thét hung hãn của Hắc Thiết Vệ, tiếng gầm gừ đau đớn của linh thú, tiếng vũ khí va chạm chói tai, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của tận thế. Mỗi bước tiến của quân địch đều như một nhát búa giáng xuống hy vọng mong manh còn sót lại.
"Thành Linh không trụ được bao lâu nữa! Chúng ta phải làm gì đây, Tần Mặc?" Tô Lam, dù kiên cường, nhưng giờ đây đôi mắt nàng cũng hiện lên vẻ tuyệt vọng. Nàng không ngừng vung kiếm, mỗi đường kiếm đều tinh xảo và mạnh mẽ, đẩy lùi hàng chục Hắc Thiết Vệ cùng lúc, nhưng quân địch vẫn đông như kiến cỏ, không ngừng tràn lên. Linh lực trên Vô Ưu Kiếm của nàng đã mờ đi trông thấy, cho thấy nàng đã tiêu hao đến mức nào. Nàng nghiến răng, cơ thể mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách vẫn đứng vững, cố gắng bảo vệ Tần Mặc và những người còn lại.
Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình thành dáng người đàn ông trung niên uy nghi, cũng đang chiến đấu như một vị thần. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh của ngàn năm tích lũy, của ý chí không khuất phục. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" Hắn gầm lên, đẩy lùi một nhóm Hắc Thiết Vệ đang cố gắng vượt qua. Nhưng ngay cả hắn cũng không thể chống lại thủy triều. Các vết nứt trên thanh Vô Danh Kiếm, dù đã được Tần Mặc cố gắng điều hòa "vật tính", vẫn đang âm thầm lan rộng, biểu hiện cho sự quá tải của nó.
Tần Mặc lướt đi giữa làn đạn, Vô Danh Kiếm phát ra luồng sáng thuần túy, chặn đứng các đòn tấn công chí mạng nhắm vào liên minh. Hắn cố gắng tìm kiếm sơ hở, một điểm yếu trong hàng ngũ địch, hay một phương pháp nào đó để củng cố Không Gian Chi Môn, nhưng mọi thứ dường như đều vô vọng. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của "vật tính" trong không khí, sự giằng xé giữa ý chí bị áp đặt và bản năng sinh tồn của vạn vật. Tuy nhiên, dưới áp lực tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, những ý chí tự do đó lại bị bóp méo, trở nên yếu ớt và dễ dàng bị kiểm soát.
Từ phía sau, tiếng gầm thét của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, uy áp kinh hoàng khiến mặt đất rung chuyển. "Tiến lên! Đừng để bất cứ thứ gì cản trở con đường thăng tiên của các ngươi!" Giọng nói của hắn tràn đầy sự kiêu ngạo và tàn nhẫn, một mệnh lệnh tuyệt đối, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. Từng lời nói của hắn như những sợi dây xiềng xích vô hình, trói buộc ý chí của vạn vật địch, ép buộc chúng lao vào chỗ chết. Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng của những con Thú Cưỡi Của Tu Sĩ, những linh vật bị ép buộc chiến đấu, chúng gầm gừ nhưng ánh mắt lại chất chứa nỗi buồn và sự đau khổ, một sự giằng xé giữa bản năng sinh tồn và ý chí bị bẻ cong.
Áp lực dồn nén đến tột cùng. Thiết Giáp Thành Linh phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn, không còn là những âm thanh vật lý mà là những rung động tận sâu trong linh hồn, báo hiệu sự tan rã không thể tránh khỏi. Nó đã oằn mình chống đỡ quá lâu, chịu đựng quá nhiều vết thương. Tần Mặc nhìn vào đôi mắt của Tô Lam, thấy sự kiên cường nhưng cũng ẩn chứa sự hoài nghi. Hắn biết, nếu không có một sự thay đổi đột phá, mọi thứ sẽ kết thúc.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, một bóng người gầy gò, khắc khổ, với mái tóc đã điểm bạc, tiến lên phía trước tuyến phòng thủ. Đó là Lục Vô Trần. Gương mặt ông tái nhợt, nhưng ánh mắt lại bừng lên một tia sáng lạ thường, đầy sự kiên định xen lẫn bi thương. Ông nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Tô Lam đang chiến đấu trong vô vọng. Một nụ cười nhợt nhạt, nhưng lại vô cùng thanh thản, hiện lên trên môi ông.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ giữa cơn bão chiến tranh, Tần Mặc bỗng "nghe" thấy một ý chí mãnh liệt từ Lục Vô Trần. Đó không phải là khao khát thăng tiên, không phải là ham muốn quyền lực, mà là một ý chí thuần túy của sự bảo vệ, của một sự lựa chọn cuối cùng để giữ lại "bản chất" cho những gì hắn yêu thương. Một sự lựa chọn không hề vĩ đại, nhưng lại vô cùng bi tráng.
"Tần Mặc... ta đã từng khao khát một cuộc sống bình thường... bình an đến hết đời tại Vô Tính Thành," Lục Vô Trần cất giọng khàn đặc, mỗi lời nói như xuyên qua làn khói bụi, đến tai Tần Mặc. Giọng ông yếu ớt, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh ghê gớm của ý chí. "Nhưng có những thứ... phải bảo vệ." Ông nhìn về phía Không Gian Chi Môn đang nứt vỡ, nhìn về phía những chiến binh đang đổ máu, và cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên Tần Mặc, như một sự ủy thác vô hình.
Tần Mặc cảm nhận được sự bất ổn trong linh lực của Lục Vô Trần, một dòng chảy cuộn trào, không phải để tấn công, mà để bùng nổ. Hắn hiểu ý định của Lục Vô Trần, trái tim hắn thắt lại. "Vô Trần, không! Ngươi không cần phải..." Hắn vội vàng lao tới, cố gắng ngăn cản. Cái giá của cấm thuật luôn là sinh mệnh và bản chất, hắn không muốn Lục Vô Trần phải trả cái giá đó.
Nhưng Lục Vô Trần đã ngắt lời hắn, ánh mắt ông kiên quyết, không một chút dao động. "Đây là con đường của ta... để giữ lại... cho ta... và cho họ..." Ông không cho Tần Mặc cơ hội nói thêm. Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc thấy một tia sáng cuối cùng lóe lên trong đôi mắt sâu trũng của Lục Vô Trần, một tia sáng của sự giải thoát và chấp nhận. Ông không còn là một tu sĩ khao khát thăng tiên, cũng không còn là một người chỉ biết hoài nghi. Ông là một người đàn ông, chọn cách bảo vệ những gì mình trân trọng, dù cái giá phải trả là tất cả.
Lục Vô Trần nhắm mắt lại. Toàn thân ông bắt đầu phát ra một luồng khí băng giá cực độ, không gian xung quanh ông dường như bị bóp méo, nhiệt độ giảm xuống một cách đột ngột, đối nghịch hoàn toàn với hơi nóng và sát khí của chiến trường. Các đường vân cấm thuật cổ xưa, tinh xảo và phức tạp, hiện lên trên da thịt ông, phát sáng xanh lam rực rỡ. Chúng không ngừng hút cạn linh lực, sinh mệnh, và cả ý chí tồn tại của ông, chuyển hóa thành một nguồn năng lượng khổng lồ, nguyên thủy. Không khí trở nên nặng nề, như thể không gian và thời gian đang bị đông cứng. Một thứ mùi kim loại lạ lùng, đắng chát bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi băng tuyết. Đó là mùi của sự hy sinh, của một giao kèo với vận mệnh. Cấm thuật 'Băng Phong Vạn Linh' bắt đầu được kích hoạt, một trường lực băng giá khổng lồ hình thành, nuốt chửng khu vực tuyến đầu, không chỉ làm chậm lại mà còn hóa đá cả thời gian và không gian.
Cấm thuật 'Băng Phong Vạn Linh' bùng nổ! Một làn sóng băng giá khổng lồ, lạnh lẽo thấu xương, quét qua tuyến đầu, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Không chỉ đất đá, mà cả những Hắc Thiết Vệ vô tri, vô giác, những Thú Cưỡi Của Tu Sĩ đang gầm gừ, đều bị đóng băng tại chỗ, biến thành những bức tượng băng khổng lồ, với biểu cảm hung dữ hoặc đau khổ cố định trên khuôn mặt. Tiếng băng vỡ vụn lách tách vang vọng khắp chiến trường, xen lẫn những tiếng rên rỉ yếu ớt của quân địch khi chúng bị sức mạnh cấm thuật tước đoạt sinh mệnh.
Trong khoảnh khắc, chiến trường đột ngột im lặng, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng băng nứt. Mùi máu và sắt nồng nặc bị át đi bởi mùi băng tuyết lạnh lẽo, xen lẫn thứ mùi kim loại đắng chát kỳ lạ. Một bức tường băng khổng lồ, cao ngút trời, mọc lên từ mặt đất, kiên cố và hùng vĩ, chặn đứng hoàn toàn dòng tiến công của quân địch. Nó tựa như một biểu tượng của sự hy sinh, một lá chắn được dựng lên bằng cả sinh mệnh.
Từ xa, Thiên Diệu Tôn Giả nhìn thấy cảnh tượng đó, gương mặt tuấn tú của hắn co rúm lại vì phẫn nộ. "Cấm thuật... đáng chết!" Hắn gầm lên, giọng nói mang theo sự tức giận tột độ, không thể tin được rằng một tu sĩ nhỏ bé lại có thể tạo ra sức mạnh hủy diệt đến vậy. "Dừng lại! Rút lui tạm thời!" Hắn ra lệnh, không muốn mạo hiểm thêm lực lượng của mình trước sức mạnh bất ngờ này. Hắn biết, cái giá của cấm thuật là khủng khiếp, nhưng tác dụng của nó cũng không thể xem thường.
Nhưng cái giá phải trả là khủng khiếp. Tần Mặc và Tô Lam nhìn về phía Lục Vô Trần. Ông đứng đó, giữa bức tường băng khổng lồ, thân thể đã hoàn toàn suy kiệt, các đường vân cấm thuật vẫn còn hằn sâu trên da thịt, phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt. Rồi, ông từ từ tan rã. Không phải đổ máu, không phải bị xé xác, mà là tan rã thành những hạt băng nhỏ li ti, lấp lánh trong không khí, như những giọt sương mai bị đông cứng vĩnh cửu. Hơi thở của ông yếu ớt đến mức gần như không còn, và rồi, ông đổ gục xuống.
"Vô Trần! Không! Ngươi không thể bỏ cuộc!" Tô Lam la lên, tiếng kêu xé lòng, nàng vội vã lao về phía Lục Vô Trần, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Nàng quỳ xuống bên cạnh ông, cố gắng truyền linh lực, nhưng vô vọng. Sinh mệnh của ông đã cạn kiệt, ý chí của ông đã cháy hết.
Tần Mặc lao đến, đỡ lấy thân thể đang dần suy yếu của Lục Vô Trần. Hắn cảm nhận được sinh mệnh của Lục Vô Trần đang trôi đi nhanh chóng, không thể níu giữ. Trong khoảnh khắc đó, một sự trống rỗng, một nỗi đau xé lòng ập đến. "Cái giá này... quá đắt..." Hắn thì thầm, giọng nói nghẹn lại. Hắn cảm nhận được ý chí của Lục Vô Trần đang dần lụi tàn, không phải là biến mất hoàn toàn, mà là hòa tan vào trong bức tường băng khổng lồ, trở thành một phần của nó, bảo vệ nó. Một sự bảo vệ vĩnh cửu, nhưng lại phải trả bằng chính sự tồn tại của mình.
Thiên Diệu Tôn Giả, sau một khoảnh khắc choáng váng vì sức mạnh cấm thuật, đã ra lệnh rút lui một cách phẫn nộ. Quân đoàn của hắn, dù bị tổn thất một phần, nhưng vẫn còn rất mạnh. Hắn không muốn mạo hiểm thêm nữa. Nhưng sự phẫn nộ trong mắt hắn cho thấy, hắn sẽ không bỏ qua mối thù này. Hắn vẫn còn giấu những quân bài hoặc sức mạnh cấm kỵ khác để đối phó với những tình huống bất ngờ.
Tần Mặc ôm lấy Lục Vô Trần, nhìn những hạt băng lấp lánh tan biến vào không khí. Đây không phải là sự thăng tiên mà vạn vật khao khát, mà là một sự hy sinh tột cùng để bảo vệ bản chất. Nỗi đau và sự bất lực dâng trào trong lòng hắn, nhưng sâu thẳm, một tia quyết tâm cứng rắn hơn bao giờ hết. Sự hy sinh của Lục Vô Trần, cái giá khủng khiếp mà ông đã trả, không thể trở nên vô nghĩa. Tần Mặc biết, hắn phải tìm ra một con đường, một giải pháp vượt lên trên sức mạnh thuần túy, một con đường có thể bảo vệ bản chất của vạn vật, không cần phải trải qua những hy sinh bi tráng như thế này. Có lẽ, Huyền Vực Tâm Châu, hay thậm chí Đan Dược Vô Tính, có thể nắm giữ chìa khóa để "chữa lành" không chỉ Không Gian Chi Môn, mà cả những linh hồn đã tan rã vì bảo vệ nó. Áp lực đè nặng lên vai hắn, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt trầm tư của Tần Mặc, một tia hy vọng mong manh về một con đường cân bằng, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, vẫn cháy sáng mãnh liệt. Hắn sẽ không để những hy sinh này trở thành vô nghĩa. Tuyến đầu đã tạm thời giữ vững, nhưng cuộc chiến vẫn còn rất dài.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.