Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1069: Tâm Nhãn Khai Hoang: Điểm Yếu Của Khai Linh

Gió rít gào, từng đợt thấu xương cuốn qua tàn tích đổ nát của Không Gian Chi Môn, mang theo mùi băng giá sắc lạnh cùng hơi ẩm của đất đá vụn vỡ. Không gian nơi đây tựa hồ bị thời gian đông cứng, nhuộm một vẻ bi tráng đến tột cùng. Bức tường băng khổng lồ, cao vút chạm mây, sừng sững chắn ngang chân trời, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của rạng đông, lấp lánh như hàng triệu mảnh pha lê vỡ. Nó hùng vĩ, uy nghiêm, nhưng đồng thời cũng là một tượng đài bi thương, một lời nhắc nhở không thể xóa nhòa về cái giá phải trả cho sự kiên cường. Tần Mặc quỳ gối bên Lục Vô Trần, thân thể gầy gò của y đang dần tan rã, không phải là máu thịt bị xé toạc, mà là hóa thành những hạt băng nhỏ li ti, lấp lánh trong không khí, rồi biến mất.

Mùi máu tanh nồng nặc từ chiến trường đêm qua đã bị mùi băng tuyết tinh khiết này lấn át, nhưng trong không khí vẫn còn vương vấn một thứ hương vị kim loại đắng chát, thứ mùi của sự tận diệt và hy sinh. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ này là tiếng gió rít qua những khe nứt trên bức tường băng, tạo thành những khúc ca ai oán, cùng với tiếng lách tách khẽ khàng của những mảnh băng đang dần tan chảy hoặc nứt vỡ dưới áp lực vô hình. Bầu không khí nặng nề, một sự tuyệt vọng vô hình đè nén lên vạn vật, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi uất hận thầm lặng.

Tần Mặc đưa bàn tay run rẩy, nhẹ nhàng đặt lên cánh tay Lục Vô Trần, nơi từng là da thịt, giờ chỉ còn là những tinh thể băng giá. Hắn cố gắng truyền linh khí, cố gắng kết nối với ý chí tồn tại đang dần phai nhạt của y, nhưng tất cả đều vô vọng. Từng dòng linh lực vừa chạm vào, liền bị hóa giải thành hư vô, như nước đổ vào cát. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Lục Vô Trần kiên cường, trầm mặc hiện lên rõ nét, rồi tan biến, giống như những hạt băng kia. "Không... không thể nào! Ta không thể để ngươi ra đi như vậy!" Tần Mặc thì thầm, giọng nói khản đặc, nghẹn lại trong cổ họng. Hắn đã hứa, đã tự nhủ sẽ bảo vệ những người dân Vô Tính Thành, những người lựa chọn một cuộc sống bình dị, không tranh đoạt. Nhưng giờ đây, một trong số họ, một người đã đứng lên chống lại định mệnh, lại đang tan biến ngay trước mắt hắn. Nỗi đau xé lòng dâng trào, một cảm giác bất lực đến tột cùng.

Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ đây đượm một nỗi buồn sâu thẳm. Nàng không còn la lên, không còn bật khóc, chỉ lặng lẽ quan sát. Nàng hiểu rõ, cái giá của cấm thuật 'Băng Phong Vạn Linh' là sinh mệnh, là sự hòa tan ý chí vào chính phép thuật đó. Nàng đã chứng kiến sự kiên cường của Lục Vô Trần, và giờ là sự ra đi bi tráng của y. Nàng khẽ cắn môi, cảm nhận sự lạnh giá từ bức tường băng lan tỏa vào tận tâm khảm. "Hắn đã làm tất cả những gì có thể," Tô Lam nói, giọng khẽ như hơi thở, "Giờ chúng ta phải tiếp tục chiến đấu để sự hy sinh của hắn không vô nghĩa." Lời nói của nàng như một lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua màn sương mù của nỗi đau, gợi nhắc về trách nhiệm nặng nề đang đè nặng lên vai tất cả.

Thiết Giáp Thành Linh, một khối ý thức vô hình nhưng hiện hữu, cũng cảm nhận được sự tan biến của Lục Vô Trần. Những ánh sáng kỳ ảo trên các bức tường của Thiết Giáp Thành, vốn là biểu hiện của Thành Linh, giờ đây cũng yếu ớt hơn, lay động như ngọn nến trước gió. Một luồng ý niệm trầm buồn, nặng nề truyền đến tâm trí Tần Mặc: *“Ý chí của Lục Vô Trần đang dần phai nhạt... Cấm thuật này quá tàn khốc. Nó không chỉ lấy đi sinh mệnh, mà còn hòa tan ý chí vào vật chất, không còn luân hồi, không còn tồn tại độc lập. Một sự hy sinh vĩnh viễn.”* Lời của Thành Linh như một gáo nước lạnh tạt vào tâm can Tần Mặc, khẳng định sự vô vọng trong nỗ lực của hắn. Hắn không thể cứu vãn Lục Vô Trần, không thể kéo y trở về từ ngưỡng cửa của hư vô. Cái chết này không giống bất kỳ cái chết nào mà Tần Mặc từng chứng kiến. Nó không phải là chấm dứt, mà là một sự chuyển hóa, một sự hòa tan hoàn toàn vào thế giới, trở thành một phần của bức tường băng, mãi mãi trấn giữ nơi này.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo tột cùng từ những hạt băng lấp lánh đang trôi đi trên đầu ngón tay hắn. Hắn lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng toàn bộ ý thức, cố gắng cảm nhận ý chí của Lục Vô Trần. Hắn nghe thấy, một ý chí yếu ớt, nhưng kiên định, đang hòa vào từng tinh thể băng, trở thành hơi thở của bức tường khổng lồ này. Đó là ý chí bảo vệ, ý chí không khuất phục. Nó không còn là ý chí của một cá thể, mà là ý chí của một bức tường, một lá chắn. Sự hòa tan này, dù bi thảm, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc: Lục Vô Trần đã trở thành một phần của bản chất thế giới, một phần của sự cân bằng mà hắn đã chiến đấu để bảo vệ. Nhưng cái giá này... quá đắt. Tần Mặc mở mắt, đôi mắt trầm tư giờ đây ánh lên một tia quyết tâm sắt đá. Sự hy sinh của Lục Vô Trần không thể trở nên vô nghĩa. Hắn phải tìm ra một con đường, không chỉ để chiến thắng cuộc chiến này, mà còn để những hy sinh như vậy không còn lặp lại. Có lẽ, Huyền Vực Tâm Châu, hay thậm chí Đan Dược Vô Tính, có thể nắm giữ chìa khóa để "chữa lành" không chỉ Không Gian Chi Môn, mà cả những linh hồn đã tan rã vì bảo vệ nó. Một tia hy vọng mong manh, như ánh sáng yếu ớt của rạng đông xuyên qua màn sương, lóe lên trong lòng hắn.

***

Vài giờ sau, khi ánh sáng ban mai đã phá tan hoàn toàn màn đêm, Tô Lam đứng trên một vọng gác tạm bợ được dựng vội vàng từ những khối đá và gỗ còn sót lại sau trận chiến. Nơi đây, dù đã lùi sâu hơn so với tuyến đầu ban đầu, vẫn mang đậm dấu vết của sự tàn phá. Mùi thuốc súng còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi máu tanh nhàn nhạt. Những tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh vọng lên từ các lán trại tạm bợ, xen lẫn tiếng ra lệnh khẽ khàng của các chỉ huy đang cố gắng củng cố lại đội hình. Xa xa, tiếng vũ khí va chạm lanh canh thỉnh thoảng lại vang lên, đó là âm thanh của quân địch đang thăm dò, tìm kiếm những khe hở mới sau khi bị bức tường băng vĩ đại của Lục Vô Trần chặn đứng. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, một sự u ám bao trùm, nhưng trong từng ánh mắt của những người lính, vẫn có thể thấy được sự tập trung cao độ, một ý chí kiên cường không chịu khuất phục.

Đôi mắt phượng của Tô Lam, vốn đã sắc bén, giờ đây càng thêm phần tinh anh, quét qua toàn bộ đội hình của Thiên Diệu Tôn Giả. Từ vị trí này, nàng có thể thấy rõ những đơn vị địch đang tập hợp lại, những Hắc Thiết Vệ với áo giáp đen kịt, những Thú Cưỡi của Tu Sĩ với dáng vẻ hung tợn, và cả những tu sĩ mặc y phục đủ màu sắc đang lượn lờ trên không trung. Nàng không chỉ nhìn thấy sức mạnh vũ bão của chúng, mà còn cảm nhận được một điều gì đó sâu xa hơn, một sự "gượng ép" trong ý chí của vạn vật bị khai linh. Nàng đã chiến đấu với chúng, đã chứng kiến sự cuồng loạn và vô tri của chúng, nhưng giờ đây, sau sự kiện kinh hoàng của cấm thuật 'Băng Phong Vạn Linh', nàng nhận ra một chân tướng mới.

*“Chúng mạnh, nhưng không phải là chính chúng. Ý chí của chúng bị bẻ cong, bị giằng xé,”* Tô Lam thầm nghĩ, ánh mắt nàng dừng lại trên một đội quân Hắc Thiết Vệ đang di chuyển. *“Chúng không còn là bản thân mình, mà là những công cụ bị điều khiển. Điều đó tạo ra một sự không ổn định sâu sắc trong vật tính của chúng.”* Nàng nhớ lại cách những linh vật bị Thiên Diệu Tôn Giả ép buộc tuân phục đã dao động khi Tần Mặc cố gắng thức tỉnh chúng. Và cách Lục Vô Trần đã dùng ý chí và bản chất của mình để tạo nên một bức tường băng, một sự tồn tại thuần túy, đối lập hoàn toàn với sự "khai linh" cưỡng ép.

Nàng tiếp tục quan sát, tỉ mỉ phân tích từng đơn vị. Những con Thú Cưỡi khổng lồ, dù có vẻ ngoài hung tợn, nhưng ánh mắt của chúng lại trống rỗng, vô hồn, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia đau khổ, bị đàn áp. Chúng di chuyển theo một khuôn mẫu cứng nhắc, thiếu đi sự linh hoạt và bản năng tự nhiên của một linh thú. Các binh khí, được "khai linh" để có sức mạnh hủy diệt, cũng vậy. Chúng chiến đấu một cách máy móc, không có sự uyển chuyển, không có sự gắn kết thực sự với chủ nhân của mình. Tô Lam nhận ra, những vết nứt vô hình đang tồn tại trong sự kiên cố giả tạo của quân đoàn "khai linh" này. Sức mạnh của chúng là vay mượn, là bị ép buộc, chứ không phải là tự thân phát triển.

"Ngươi thấy gì, Tô Lam? Chúng lại đang tập hợp lực lượng mới," Cổ Kiếm Hồn truyền ý niệm đến, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một chút lo lắng. Ý thức của y, sau trận chiến dữ dội, vẫn còn ẩn chứa trong thanh kiếm cổ bên hông Tô Lam. Y đã cùng nàng chiến đấu qua bao phen sinh tử, và giờ đây, y cũng cảm nhận được sự bất an trước lực lượng đông đảo của địch.

Tô Lam khẽ lắc đầu. "Không chỉ là tập hợp lực lượng, Cổ Kiếm Hồn. Ta đang nhìn thấy điểm yếu chí mạng của chúng." Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió lạnh buốt lùa qua mái tóc. "Thiên Diệu Tôn Giả đã quá tập trung vào việc 'khai linh' vạn vật, ép buộc chúng tu luyện, ép buộc chúng chiến đấu. Hắn tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt được sức mạnh tối thượng. Nhưng hắn đã quên mất một điều cốt lõi: vạn vật đều có ý chí của riêng mình, có vật tính của riêng mình. Khi ý chí đó bị bẻ cong, khi vật tính đó bị cưỡng ép, thì dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng sẽ có những vết nứt, những điểm yếu."

Nàng tiếp tục suy nghĩ, liên kết những mảnh ghép thông tin. Sự dao động của các linh vật khi Tần Mặc thức tỉnh chúng. Sự cứng nhắc trong lối chiến đấu của quân địch. Và đặc biệt, cách Lục Vô Trần đã dùng ý chí thuần khiết của mình để tạo nên một phép thuật không thể bị phá vỡ bằng sức mạnh đơn thuần. Tất cả đều chỉ ra một chân lý: sức mạnh thực sự không nằm ở sự cưỡng ép, mà nằm ở sự cân bằng và tự do của ý chí. "Đó là điểm yếu... điểm yếu chết người của Thiên Diệu Tôn Giả," Tô Lam thì thầm, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt nàng. *“Hắn tự cho mình là người nắm giữ chân lý, nhưng lại đang phá hoại chính bản chất của chân lý đó. Và đây, chính là cơ hội của chúng ta.”* Nàng quay người, bước xuống vọng gác, trong lòng đã hình thành một ý tưởng táo bạo, một kế hoạch có thể xoay chuyển cục diện.

***

Trong căn hầm chỉ huy tạm thời, ánh sáng yếu ớt từ những viên linh thạch được đặt rải rác trên vách đá chỉ đủ soi rõ tấm bản đồ chiến trường được trải rộng trên mặt bàn đá gồ ghề. Không khí trong hầm ẩm thấp, mang theo mùi đất, mùi mốc và một chút mùi mồ hôi, nhưng lại bao trùm bởi sự nghiêm túc và căng thẳng. Tiếng thì thầm của một vài quân sư đang trao đổi chiến thuật, tiếng bút lông quẹt nhẹ trên bản đồ, và đôi khi là tiếng thở dài nặng nề, tất cả tạo nên một bức tranh trầm mặc của thời chiến.

Tần Mặc ngồi đó, vẻ mặt trầm tư. Dù đã cố gắng che giấu, nhưng nỗi đau từ sự ra đi của Lục Vô Trần vẫn hằn sâu trong đôi mắt hắn, như một đám mây đen che phủ tâm hồn. Hắn nhìn chằm chằm vào bản đồ, nơi những mũi tên đỏ và xanh đan xen, tượng trưng cho những cuộc giao tranh khốc liệt. Áp lực đè nặng lên đôi vai gầy của hắn, không chỉ là trách nhiệm lãnh đạo liên minh, mà còn là gánh nặng của những sinh mạng đã hy sinh, và những sinh mạng đang đặt niềm tin vào hắn.

Tô Lam đứng đ���i diện, dáng vẻ thanh tú của nàng nổi bật giữa không khí u ám. Nàng đã thay bộ y phục tu sĩ tinh xảo bằng một bộ giáp nhẹ tiện lợi hơn, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự thông minh và kiên định. Bên cạnh nàng, Thiết Giáp Thành Linh hiện diện dưới dạng một hình ảnh 'nữ thần chiến binh' bằng linh lực, áo giáp đá và kim loại tỏa ra ánh sáng mờ ảo, đôi mắt rực cháy. Cổ Kiếm Hồn, vẫn ẩn mình trong thanh kiếm cổ, cũng đang lắng nghe.

"Thưa Tần Mặc," Tô Lam cất tiếng, giọng nói của nàng rõ ràng và mạch lạc, phá vỡ sự im lặng nặng nề. "Tôi đã quan sát kỹ lưỡng đội hình của Thiên Diệu Tôn Giả. Sức mạnh của chúng đến từ sự 'khai linh' cưỡng ép, nhưng đây cũng chính là điểm yếu chí mạng của chúng." Nàng dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người.

Tần Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm tư nhìn thẳng vào Tô Lam, ra hiệu nàng tiếp tục.

"Các linh vật và vật thể bị khai linh quá mức, ý chí của chúng bị bóp méo, tạo ra sự không ổn định sâu sắc," Tô Lam tiếp tục, đưa ngón tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi tập trung nhiều linh thú và binh khí được khai linh của địch. "Chúng không thể linh hoạt ứng biến, và một khi ý chí bị lung lay, chúng sẽ sụp đổ nhanh chóng. Sự 'khai linh' của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là một sự thức tỉnh tự nhiên, mà là một sự cưỡng bức, ép buộc chúng phải tuân theo một 'vật tính' không phải của chính mình. Điều này khiến chúng trở nên mong manh hơn chúng ta tưởng."

Thiết Giáp Thành Linh vang vọng ý niệm: *“Quả đúng như vậy. Bản chất của vật chất không thể bị bẻ cong vô độ mà không tạo ra những rạn nứt.”*

Cổ Kiếm Hồn cũng truyền ý niệm đến: *“Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Ý chí bị ép buộc, dù có mạnh đến đâu, cũng sẽ có giới hạn.”*

Tô Lam gật đầu, đồng tình với những lời của các đồng minh. "Tôi đề xuất một kế hoạch phản công nhỏ, tập trung vào việc phá vỡ 'vật tính' của một số đơn vị chủ chốt của địch bằng cách gây ra sự xung đột trong ý chí của chúng, thay vì đối đầu trực diện bằng sức mạnh." Nàng dùng bút lông chấm vào bản đồ, vạch ra những điểm yếu chiến lược mà nàng đã phát hiện. "Chúng ta sẽ không tấn công bằng vũ lực thuần túy, mà sẽ tấn công vào bản chất tồn tại của chúng. Tần Mặc, năng lực của ngài để nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật sẽ là chìa khóa. Ngài có thể khuếch đại sự giằng xé trong ý chí của chúng, khiến chúng tự sụp đổ."

Tần Mặc lắng nghe từng lời, đôi mắt vẫn nhìn vào bản đồ, nhưng tâm trí hắn đang suy nghĩ sâu sắc. Hắn hiểu rõ sự mạo hiểm của kế hoạch này. Nó không chỉ đòi hỏi sự tinh tế tột cùng, mà còn phải đối mặt với nguy cơ bị phản công dữ dội từ Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng hắn cũng nhìn thấy tia hy vọng trong đó. Đây không phải là một cuộc đối đầu sức mạnh, mà là một cuộc chiến của triết lý, của bản chất.

"Kế hoạch này mạo hiểm," Tần Mặc lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, nhưng đầy sức nặng. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tô Lam, "nhưng... có thể đó là con đường duy nhất." Hắn hít một hơi thật sâu, gạt bỏ nỗi đau đang cồn cào trong l��ng. "Chúng ta cần một chiến thắng để vực dậy tinh thần, và quan trọng hơn, để sự hy sinh của Lục Vô Trần không vô nghĩa. Hắn đã dùng chính bản thân mình để bảo vệ sự cân bằng, chúng ta không thể để sự hy sinh đó trở thành vô ích."

Tần Mặc gật đầu chấp thuận. Quyết định đã được đưa ra. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một tia hy vọng mong manh về một con đường cân bằng, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, vẫn cháy sáng mãnh liệt. Hắn biết rằng, để bảo vệ bản chất của vạn vật, để những hy sinh như của Lục Vô Trần không còn lặp lại, hắn phải tìm cách "chữa lành" không chỉ những vết thương trên chiến trường, mà cả những vết rạn nứt trong ý chí của vạn vật. Có lẽ, kế hoạch của Tô Lam sẽ là bước đi đầu tiên, mở ra một phương thức "giải thoát" ý chí của vạn vật khỏi sự cưỡng ép, và cũng là khởi đầu cho một chiến lược lớn hơn, mà Huyền Vực Tâm Châu hay Đan Dược Vô Tính có thể là chìa khóa cuối cùng. Trách nhiệm đè nặng, nhưng quyết tâm của Tần Mặc đã cứng rắn hơn bao giờ hết. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, nhưng giờ đây, họ đã có một tia sáng dẫn đường trong bóng tối.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free