Vạn vật không lên tiên - Chương 1070: Băng Phong Phản Kích: Ý Chí Loạn Động
Gió rít thê lương, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và những hạt tuyết li ti lướt qua chiến trường Băng Phong, nơi giờ đây đã biến thành một vùng đất chết chóc phủ trắng xóa. Những khối băng khổng lồ, hình thù kỳ dị, sừng sững như những tượng đài bi tráng, là minh chứng cho cấm thuật 'Băng Phong Vạn Linh' mà Lục Vô Trần đã thi triển. Chúng phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi sớm mai, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa u buồn. Từng tiếng rên khe khẽ của gió như lời ai oán, than khóc cho những sinh linh đã ngã xuống và cho cả người thi triển cấm thuật. Mùi không khí lạnh, băng tuyết tinh khiết hòa lẫn với mùi tanh nhàn nhạt của máu còn vương lại từ trận chiến đêm qua, tạo nên một bầu không khí nặng nề, căng thẳng nhưng cũng ẩn chứa sự tĩnh mịch đ���n đáng sợ.
Tần Mặc quỳ gối bên Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy sâu thẳm hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng không chút nao núng. Hắn vẫn giữ chặt lấy bàn tay lạnh buốt của lão tu sĩ, cố gắng truyền đi dòng năng lượng 'ý chí tồn tại' mỏng manh của mình. Dòng năng lượng này không đủ để đảo ngược quá trình tan rã đang diễn ra, nhưng nó ít nhất cũng làm chậm lại sự biến mất của Lục Vô Trần, như một sợi tơ cố gắng níu giữ một ngọn đèn dầu sắp cạn. Thân thể Lục Vô Trần giờ đây đã hóa băng gần như hoàn toàn, trong suốt như ngọc, nhưng những vết nứt nhỏ li ti đã bắt đầu lan ra từ sâu bên trong, báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Khuôn mặt khắc khổ của lão tu sĩ vẫn giữ nguyên biểu cảm an nhiên, như thể đã tìm thấy sự giải thoát trong cấm thuật cuối cùng của mình. Tần Mặc cảm nhận được sự trống rỗng dần lan tỏa từ trong linh hồn Lục Vô Trần, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một ý chí kiên cường, bất khuất vẫn còn đọng lại, như ngọn lửa cuối cùng âm ỉ cháy trong lòng băng giá. Hắn biết, lão tu sĩ đã trao gửi tất cả, không chút hối tiếc.
“Vô Trần, ta sẽ không để sự hy sinh của ngươi trở nên vô nghĩa,” Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, trầm khàn như tiếng gió vờn trên băng. “Chúng ta sẽ thắng, vì ngươi, vì tất cả. Vì một Huyền Vực nơi vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải thành tiên.”
Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam đứng thẳng, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường giữa khung cảnh bi ai. Nàng mặc một bộ giáp nhẹ màu xanh lam, được thiết kế để tiện lợi cho việc di chuyển tốc độ cao, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn ánh lên sự thông minh và kiên định. Từng sợi tóc đen dài được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật sự sắc sảo của vị chiến lược gia. Ánh mắt nàng không ngừng quét qua bức tường băng sừng sững, rồi hướng về phía xa, nơi đội hình quân địch của Thiên Diệu Tôn Giả đang tái tập hợp, như một bầy kiến khổng lồ đang chuẩn bị cho cuộc tấn công tiếp theo. Thiết Giáp Thành Linh hiện diện dưới dạng một hình ảnh 'nữ thần chiến binh' bằng linh lực, áo giáp đá và kim loại của nàng tỏa ra ánh sáng mờ ảo, đôi mắt rực cháy như hai ngọn lửa xanh biếc, đứng nghiêm trang như một pho tượng hộ vệ. Cổ Kiếm Hồn, không hiện hình, nhưng ý niệm của hắn sắc bén như lưỡi kiếm, vẫn luôn hiện hữu, sẵn sàng chiến đấu. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó luôn hướng về chủ nhân, sẵn sàng bảo vệ bằng mọi giá. Bầu không khí nặng nề bởi sự mất mát nhưng cũng tràn đầy quyết tâm đang bao trùm lấy liên minh nhỏ bé.
Tô Lam, với giọng nói rõ ràng và mạch lạc, phá vỡ sự im lặng đang nuốt chửng tất cả. "Kế hoạch đã sẵn sàng, Tần Mặc. Chúng ta cần hành động ngay trước khi chúng ổn định lại và Thiên Diệu Tôn Giả tìm ra cách khắc chế bức tường băng này." Nàng không hề nói về sự đau buồn, chỉ tập trung vào chiến thuật, vào mục tiêu trước mắt. Đó là cách nàng đối mặt với mất mát, bằng sự lý trí tuyệt đối và hành động. "Chúng ta đã xác định được các điểm yếu then chốt trong tuyến đầu của chúng, những đơn vị bị 'khai linh' cưỡng ép nặng nề nhất, ý chí của chúng đã bị bóp méo đến cực điểm."
Tần Mặc khẽ gật đầu, buông tay Lục Vô Trần ra, nhưng ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn lão tu sĩ một lần cuối, như một lời hứa hẹn không lời. Hắn đứng dậy, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên một vẻ kiên định đến kinh người. "Hãy bắt đầu," hắn nói, giọng hắn không lớn, nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian lạnh lẽo, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Nhớ kỹ, không phải là hủy diệt, mà là thức tỉnh... hoặc ít nhất là gây rối loạn để chúng ta có thời gian." Hắn nhấn mạnh từng lời, thể hiện rõ triết lý cốt lõi của mình. Hắn không muốn gây thêm đau đớn vô ích, nhưng trong cuộc chiến này, sự lựa chọn thường không được rõ ràng như vậy. "Sự giằng xé trong ý chí của chúng, chính là điểm yếu của Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng ta sẽ không chiến đấu bằng sức mạnh thuần túy, mà bằng sự thấu hiểu bản chất tồn tại."
Tô Lam gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên sự tán đồng. Nàng hiểu Tần Mặc muốn gì. Không phải là giết chóc, m�� là làm lay động căn cơ của kẻ địch, làm tan rã niềm tin và sự kiểm soát của chúng. "Chúng ta sẽ dùng tốc độ và sự bất ngờ. Hắc Phong sẽ đưa ngài đến vị trí chiến lược, Tần Mặc. Ngài sẽ là trung tâm của sự giằng xé ý chí. Thiết Giáp Thành Linh, ngài sẽ tạo ra sự hỗn loạn vật lý, chặn đứng đường lui của chúng. Cổ Kiếm Hồn, ngài sẽ xuyên phá vào ý chí của binh khí, pháp khí của chúng, làm chúng trở nên vô dụng." Nàng phân công rõ ràng, từng lời nói đều dứt khoát, không chút do dự. "Đây chỉ là một đợt phản công nhỏ, mục tiêu là phá vỡ đội hình tuyến đầu, tạo ra một khoảng trống, và quan trọng nhất, là gieo rắc sự hoài nghi vào lòng chúng, vào cái gọi là 'thăng tiên' cưỡng ép của Thiên Diệu Tôn Giả."
Tần Mặc đưa mắt nhìn về phía quân địch, nơi những bóng đen của Hắc Thiết Vệ và Thú Cưỡi Của Tu Sĩ đang dần hiện rõ trong ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Trong lòng hắn, nỗi đau từ sự hy sinh của Lục Vô Trần vẫn còn âm ỉ, nhưng giờ đây nó đã biến thành một ngọn lửa phẫn nộ thầm lặng, cháy rực trong đôi mắt hắn. Hắn không muốn ai phải chịu đựng số phận như Lục Vô Trần, bị bản chất của chính mình nuốt chửng vì một mục tiêu vĩ mô mà không ai thực sự hiểu được. Hắn không muốn bất kỳ linh hồn nào bị bóp méo, bị cưỡng ép phải đi ngược lại với 'vật tính' của chính mình. "Hãy hành động cẩn trọng," Tần Mặc nói thêm, giọng trầm xuống, "nhưng dứt khoát. Thời gian không còn nhiều." Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để họ có quá nhiều thời gian để thở. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến của thể xác, mà còn là cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, và quan trọng nhất, là cuộc chiến của 'ý chí tồn tại'.
***
Ánh nắng yếu ớt của buổi trưa đông chiếu rọi xuống chiến trường Băng Phong, nơi không khí lạnh buốt như đóng băng cả thời gian. Tuy nhiên, sự tĩnh mịch đã bị phá vỡ hoàn toàn bởi tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng la hét hung hãn của Hắc Thiết Vệ và tiếng gầm gừ vang dội của Thú Cưỡi Của Tu Sĩ. Quân đoàn của Thiên Diệu Tôn Giả, do Thiên Diệu Ảnh chỉ huy, đã bắt đầu cuộc tiến công mới. Chúng tiến lên từ phía ngoại vi của bức tường băng khổng lồ, cố gắng tìm kiếm điểm yếu để phá vỡ phòng tuyến. Mùi không khí lạnh, giờ đây lại tanh nồng mùi máu và mùi lưu huỳnh từ các pháp khí tu sĩ, tạo nên một bầu không khí hiếu chiến, tàn bạo và ngột ngạt. Hàng ngàn Hắc Thiết Vệ, thân hình bọc giáp sắt đen kịt, vô cảm như những cỗ máy chiến tranh, đang lao lên phía trước, theo sau là những Thú Cưỡi khổng lồ, đôi mắt chúng đỏ rực nhưng lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi và giằng xé nội tâm khó hiểu.
Đúng lúc đó, một nhóm nhỏ, nhanh nhẹn như những bóng ma, lao ra từ bức tường băng. Đó là Tô Lam và các chiến hữu của mình. Nàng dẫn đầu, tốc độ nhanh đến kinh người, không phải để đối đầu trực diện với cả một đội quân khổng lồ, mà để lướt qua, tấn công vào các điểm yếu đã được xác định từ trước. Mục tiêu của họ không phải là giết chóc, mà là gieo rắc sự hỗn loạn và hoài nghi.
"Phân tán! Mục tiêu: các vật thể khai linh tuyến đầu! Đánh vào ý chí của chúng!" Giọng Tô Lam vang lên sắc bén, không hề pha lẫn một chút cảm xúc thừa thãi, như một mệnh lệnh tuyệt đối. Nàng vung kiếm, một luồng kiếm khí thanh thoát nhưng mạnh mẽ lướt qua, không phải để chém giết, mà để tạo ra một luồng xung kích vô hình, làm rung chuyển 'ý chí tồn tại' của một Thú Cưỡi khổng lồ đang lao tới. Con thú rống lên đau đớn, đột nhiên chững lại, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ bối rối, như thể đang bị giằng xé giữa hai mệnh lệnh trái ngược.
Cùng lúc đó, Cổ Kiếm Hồn thi triển thần thông. Từ thanh kiếm cổ rỉ sét mà hắn nương tựa, hàng ngàn lưỡi kiếm ý chí vô hình bắn ra, không có hình thù vật lý nhưng lại sắc bén đến kinh người. Chúng không nhắm vào cơ thể Hắc Thiết Vệ, mà xuyên phá thẳng vào 'vật tính' của những binh khí mà chúng đang cầm. Một thanh đại đao trong tay Hắc Thiết Vệ bỗng dưng rung lên bần bật, như thể đang gào thét trong câm lặng. Một cây trường thương khác cong vẹo một cách kỳ lạ, cán thương nứt toác, lưỡi thương như muốn tự bẻ gãy. Các binh khí bị 'khai linh' cưỡng ép, vốn được ban cho sức mạnh nhưng lại thiếu đi 'ý chí' tự thân, giờ đây bị tấn công vào căn nguyên, chúng trở nên nặng nề, khó điều khiển, thậm chí tự va vào nhau, tạo ra những tiếng kim loại va chạm hỗn loạn trong đội hình địch.
Thiết Giáp Thành Linh, với hình dạng nữ thần chiến binh, giơ cao đôi tay được tạo thành từ đá và kim loại. Từ cơ thể nàng, những luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra, không phải để tấn công, mà để hấp thụ và phản chiếu. Nàng hút lấy những luồng năng lượng công kích từ địch, rồi phản xạ lại chúng theo những góc độ kỳ lạ, tạo ra những ảo ảnh vật lý, những làn sóng xung kích vô hình đẩy bật hoặc làm lệch hướng những Hắc Thiết Vệ đang tiến lên. Cả một khu vực trong đội hình địch bỗng dưng trở nên hỗn loạn, Hắc Thiết Vệ mất phương hướng, chúng va vào nhau, tự ngã, thậm chí còn bị chính đồng đội xô đẩy.
Tần Mặc, trên lưng Hắc Phong, lướt đi giữa chiến trường như một bóng ma. Hắc Phong với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, di chuyển cực kỳ linh hoạt, tránh né mọi đòn tấn công trực diện. Tần Mặc không trực tiếp ra tay, hắn chỉ nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn nghe thấy 'ý chí tồn tại' của vạn vật xung quanh, của những binh khí đang rên rỉ vì bị giằng xé, của những Thú Cưỡi đang gào thét trong bối rối. Hắn cảm nhận được sự cưỡng ép, sự bóp méo bản chất mà Thiên Diệu Tôn Giả đã áp đặt lên chúng. Hắn truyền đi những làn sóng 'ý chí tồn tại' của riêng mình, không phải là mệnh lệnh, mà là một cảm giác. Cảm giác về sự tự do. Cảm giác về bản chất nguyên thủy. Dù chỉ là một làn sóng nhỏ, nhưng nó đã khuếch đại sự hỗn loạn trong ý chí của các vật thể bị khai linh, như một ngọn lửa nhỏ được thổi bùng thành đám cháy lớn. Những vật thể vốn đã bị giằng xé nội tại, giờ đây lại càng thêm hoang mang, bối rối, không còn phân biệt được mệnh lệnh nào là thật, mệnh lệnh nào là giả, mệnh lệnh nào là của chủ nhân, mệnh lệnh nào là của chính bản năng sâu thẳm nhất đang trỗi dậy. Từng bước đi của Tần Mặc, dù nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sức nặng triết lý, làm rung chuyển cả một đội quân mà không cần một chiêu thức võ thuật nào.
***
Trung tâm chiến trường Băng Phong giờ đây đã biến thành một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. Tiếng gầm gừ đau đớn, giằng xé nội tâm của Thú Cưỡi Của Tu Sĩ vang vọng khắp nơi, không còn là tiếng gầm hung hãn mà là những âm thanh thê lương, ai oán. Những con thú khổng lồ, vốn là trụ cột của đội hình địch, giờ đây mất kiểm soát hoàn toàn. Chúng quay sang tấn công lẫn nhau, cắn xé đồng loại bằng hàm răng sắc nhọn và móng vuốt kinh hoàng. Một số khác thì đứng yên bất động, đôi mắt đỏ rực nhưng trống rỗng, như thể đang trải qua một cơn ác mộng nội tại kinh hoàng, gào thét trong câm lặng. Tiếng kim loại va chạm hỗn loạn của Hắc Thiết Vệ, không còn là âm thanh của một đội hình kỷ luật, mà là tiếng loảng xoảng của những chiến binh đang tự va vào nhau, vũ khí rơi loảng xoảng, đội hình tan rã từng mảng lớn. Tiếng la hét bất ngờ của các tu sĩ khi bị chính 'đồng đội' tấn công, khi thú cưỡi của họ nổi loạn, khi binh khí trong tay trở nên nặng nề và phản chủ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và bàng hoàng. Mùi hỗn tạp của băng, máu, kim loại và cả sự sợ hãi nồng nặc trong không khí, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, bất ngờ và căng thẳng cực độ.
Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, đang đứng trên một đỉnh băng cao, chứng kiến cảnh tượng này với vẻ mặt khó coi. Hắn cố gắng trấn áp bằng uy áp của mình, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, mang theo sự tức giận và uy lực tuyệt đối: "Chuyện gì đang xảy ra?! Trấn áp chúng ngay lập tức! Kẻ nào dám làm loạn sẽ bị trừng phạt!" Uy áp của hắn mạnh mẽ, như một cơn bão tinh thần, cố gắng đè bẹp sự nổi loạn của 'ý chí tồn tại' trong các vật thể. Nhưng vô ích. Sự hỗn loạn đã vượt quá tầm kiểm soát.
Tần Mặc, trên lưng Hắc Phong, lướt qua những cảnh tượng kinh hoàng này, cảm nhận rõ ràng từng luồng 'ý chí tồn tại' đang giằng xé trong các vật thể địch. Hắn không hề vui mừng, mà trong lòng lại dâng lên một sự đau đớn sâu sắc. Hắn hiểu. Hắn hiểu sự đau khổ của một ý chí bị ép buộc phải đi ngược lại bản chất của chính mình. Những con thú không muốn chiến đấu vì một lý tưởng không phải của chúng. Những binh khí không muốn phục tùng một chủ nhân chỉ muốn lợi dụng chúng. Sự 'khai linh' cưỡng ép của Thiên Diệu Tôn Giả, vốn là một sự bóp méo, giờ đây đã bị chính Tần Mặc và liên minh của hắn lợi dụng, biến thành một con dao hai lưỡi, đâm ngược vào chính kẻ đã tạo ra nó.
Tần Mặc nhắm mắt lại, truyền đi một làn sóng 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lần này, không chỉ là cảm giác 'tự do', mà là một lời động viên thầm lặng, một sự thấu hiểu cho nỗi đau của chúng. Làn sóng này lan truyền như một dịch bệnh trong hàng ngũ địch, khuếch đại sự giằng xé, làm tan rã sự kiểm soát của Thiên Diệu Ảnh. Các linh thú gào thét, không còn tấn công nhau mà gục xuống, run rẩy. Các binh khí rơi khỏi tay Hắc Thiết Vệ, nằm lăn lóc trên nền băng, như thể được giải thoát khỏi gánh nặng.
"Rút lui chiến thuật!" Giọng Tô Lam vang lên, dứt khoát và kịp thời. Nàng đã đạt được mục tiêu của mình. Quân địch đã hoàn toàn hỗn loạn, không còn khả năng tổ chức phản công. Liên minh của Tần Mặc, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, nhanh chóng rút lui, ẩn mình trở lại sau bức tường băng khổng lồ do Lục Vô Trần tạo ra. Mùi máu và sự hoảng loạn vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, có thêm một mùi hương của chiến thắng, dù chỉ là tạm thời.
Thiên Diệu Tôn Giả, từ một nơi xa xôi, cảm nhận được sự hỗn loạn trên chiến trường. Hắn không có mặt trực tiếp, nhưng linh giác của hắn bao trùm lấy mọi thứ. Vẻ mặt hắn, vốn luôn thanh lịch và uy nghiêm, giờ đây đã biến sắc. Một nếp nhăn khó chịu xuất hiện giữa đôi lông mày trắng như tuyết của hắn. Hắn không thể tin được. Đội quân tinh nhuệ, được 'khai linh' kỹ lưỡng của hắn, lại có thể bị đánh bại bởi một chiến thuật quỷ dị như vậy, không phải bằng sức mạnh, mà bằng cách thao túng 'ý chí tồn tại'. Sự phẫn nộ bắt đầu dâng lên trong lòng hắn, như một dòng dung nham nóng chảy.
Tần Mặc, khi trở về sau bức tường băng, vẫn cảm nhận được sự đau đớn từ 'ý chí tồn tại' của các vật thể địch. Hắn biết, việc đánh thức sự giằng xé này cũng gây ra nỗi thống khổ khôn cùng cho chúng. Đây không phải là một chiến thắng hoàn toàn, mà là một chiến thắng đau đớn. Nhưng ít nhất, nó đã mang lại cho liên minh một chút thời gian quý báu. Hắn ngước nhìn Lục Vô Trần, thân thể giờ đã tan rã thêm một chút, những vết nứt đã sâu hơn. "Vô Trần, chúng ta đã có được chút thời gian," hắn thì thầm. "Nhưng ta sẽ tìm một con đường, để không ai phải chịu đựng sự giằng xé này nữa. Không phải là hủy diệt, không phải là cưỡng ép, mà là một sự cân bằng thực sự."
Chiến thuật 'ý chí loạn động' đã thành công. Tuy nhiên, Tần Mặc hiểu rằng đây chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua. Sự phẫn nộ của hắn sẽ bùng nổ, và có lẽ, hắn sẽ sử dụng những sức mạnh cấm kỵ đáng sợ hơn. Tần Mặc nhìn vào bàn tay mình, nơi Huyền Vực Tâm Châu đã từng xuất hiện, và nghĩ về Đan Dược Vô Tính. Hắn biết, để thực sự 'chữa lành' và 'giải thoát' vạn vật khỏi sự cưỡng ép, hắn cần một phương pháp triệt để hơn, một con đường không chỉ dừng lại ở việc gây rối loạn, mà là m���t con đường dẫn đến sự cân bằng bản chất thực sự. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, và gánh nặng trên vai Tần Mặc càng lúc càng lớn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, ngọn lửa quyết tâm đã cháy rực hơn bao giờ hết, hướng về một tương lai nơi vạn vật có thể tự do lựa chọn, không bị ép buộc phải "thăng tiên" bằng mọi giá.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.