Vạn vật không lên tiên - Chương 1076: Thất Bại Tuyệt Đối: Ý Chí Cân Bằng Trỗi Dậy
Luồng sáng xanh thẳm từ bàn tay của phân thân Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một đòn tấn công thuần túy linh lực, nó còn mang theo một thứ ý niệm lạnh lẽo, vô tình, một sự khinh miệt sâu sắc đối với mọi sự tồn tại không tuân theo con đường thăng tiên do hắn định nghĩa. Nó không chỉ nhằm mục đích hủy diệt vật chất, mà còn muốn nghiền nát ý chí, bẻ gãy niềm tin. Khi nó va chạm với những tấm chắn cuối cùng của Vô Tính Thành, không gian quanh đó dường như bị bóp méo, rồi vỡ vụn. Tiếng nổ kinh thiên động địa không chỉ xé rách màng nhĩ mà còn như một tiếng gầm thét xé toạc linh hồn, chấn động đến tận cốt tủy của mọi sinh linh trong thành.
Tô Lam, với thanh kiếm tàn phế trong tay, đã dốc cạn sức lực để tạo ra một vầng kiếm quang cuối cùng, mờ nhạt như ánh nến trước bão. Nàng gồng mình, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự bất khuất, nhưng nàng biết đây là vô ích. Kiếm quang bị luồng sáng xanh nuốt chửng không chút kháng cự, như một giọt nước rơi vào biển lửa. Một lực phản chấn khủng khiếp đánh thẳng vào nàng, khiến máu tươi trào ra từ khóe môi. Thanh kiếm cổ kính mà nàng đã gắn bó bao năm, thứ từng là biểu tượng của sự kiên định và ý chí sắc bén, giờ đây phát ra tiếng rạn nứt bi thương, rồi vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất như những mảnh vỡ của một giấc mơ. Nàng ngã xuống, cơ thể run rẩy, đôi mắt lờ đờ nhìn những mảnh kiếm lấp lánh trên nền đất, trong lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng vô bờ. “Không… không thể nào!” Nàng thều thào, giọng nói yếu ớt đến thảm thương, không còn chút nào vẻ sắc sảo hay kiên định của một kiếm khách. Bản thân nàng, một tu sĩ kiếm đạo lừng lẫy, giờ đây lại bất lực đến vậy trước một đòn đánh.
Lục Vô Trần, thân ảnh gầy gò của y đã bị linh lực cuồng bạo xô đẩy không ngừng. Y cố gắng vận dụng mọi chút linh lực còn sót lại, tạo ra một lá chắn tâm linh, nhưng nó mong manh như tơ nhện. Lá chắn vỡ tan, và y cảm thấy một cơn đau thấu xương lan khắp cơ thể. Một ngụm máu lớn nữa trào ra từ miệng y, hòa cùng với những dòng máu cũ đã nhuộm đỏ vạt áo. Y ngã quỵ, hai tay ôm chặt lấy ngực, hơi thở đứt quãng. Đôi mắt y mờ đi, nhìn lên bầu trời u ám, nơi sức mạnh hủy diệt vẫn còn đang hoành hành, mang theo một nỗi hoài nghi sâu sắc. “Đây… đây là kết thúc thật sao…?” Giọng nói khản đặc của y chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng nó chứa đựng sự chất vấn về mọi giá trị, mọi niềm tin mà y từng theo đuổi. Liệu vạn vật thật sự có thể thăng tiên, hay đây chỉ là một định mệnh không thể tránh khỏi của sự diệt vong?
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình đồ sộ của y bị hất văng, lăn lông lốc giữa những khối đá đổ nát. Lớp lông trắng như tuyết giờ đây nhuốm màu đỏ thẫm của máu, và một vết rách sâu hoắm hiện rõ trên vai y. Y cố gắng chống hai chân trước xuống đất, gầm lên một tiếng giận dữ, nhưng tiếng gầm đó yếu ớt, lẫn trong sự đau đớn tột cùng. “GRỪỪỪ!!!” Đôi mắt vàng rực của y vẫn đầy căm hờn, vẫn muốn xé xác kẻ thù, nhưng cơ thể y không còn nghe lời nữa. Y gục xuống, hơi thở nặng nề, nằm bất động giữa đống đổ nát của một tháp canh bị phá hủy, ý chí chiến đấu vẫn còn đó, nhưng thể xác đã kiệt quệ. Một thần thú thượng cổ, một biểu tượng của sức mạnh tự nhiên, giờ đây cũng phải nằm im trong bất lực.
Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của Vô Tính Thành, gánh chịu trực diện toàn bộ sức công phá. Các bức tường thành rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn lan nhanh như mạng nhện. Tiếng kim loại rên rỉ, tiếng đá vỡ vụn vang lên liên hồi, không ngừng nghỉ, như những tiếng than khóc của một sinh thể khổng lồ đang bị xé nát. Hình ảnh nữ thần chiến binh mờ ảo mà nó tạo ra để che chở cho thành trì cũng trở nên mờ nhạt, rồi dần dần tan biến, để lại những vết nứt sâu hoắm trên thân thể đá của chính nó. Ý chí kiên cố và bền bỉ của nó vẫn còn đó, nhưng nỗi đau thể xác mà cả Vô Tính Thành phải chịu đựng đã khiến nó phát ra tiếng rên rỉ trầm đục, như tiếng đất trời chuyển mình trong cơn tuyệt vọng. Một phần tường thành sụp đổ hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoác đầy gạch đá vụn, một vết thương sâu thẳm trên cơ thể thành trì.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đã dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc. Nó gầm gừ dữ dội, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự kiên cường và trung thành. Nhưng sức mạnh của phân thân Thiên Diệu Tôn Giả quá lớn, nó không thể chống đỡ. Hắc Phong bị hất văng, đập mạnh vào một bức tường, thân thể cường tráng của nó giờ đây cũng đầy vết thương, những tiếng rên rỉ đau đớn vang lên trong cổ họng. Dù vậy, nó vẫn cố gắng cựa quậy, ánh mắt vẫn hướng về Tần Mặc, đầy lo lắng.
Tần Mặc, bị đẩy lùi vài bước, cảm nhận được từng đợt đau đớn truyền đến từ vạn vật trong thành. Hắn có thể nghe thấy tiếng rên rỉ của những khối đá vỡ vụn, tiếng than khóc của những cành cây bị gãy, tiếng thét thảm thiết của Uẩn Linh khi chuông đồng của nó bị biến dạng, và cả tiếng nức nở yếu ớt của Tiểu Thảo, cô bé đang run rẩy co ro trong một góc, chiếc lá non trên đầu nó héo úa đi trông thấy. Cảm giác đau đớn này không chỉ là của riêng hắn, mà là của toàn bộ Vô Tính Thành, của mọi sinh linh yếu ớt đang bị nghiền nát dưới sức mạnh tuyệt đối. Hắn đứng vững, nhưng trong lòng là một cơn bão tố. Sức mạnh của hắn, khả năng nghe được ý chí của vạn vật, dường như trở thành một lời nguyền, khiến hắn phải cảm nhận mọi nỗi đau này một cách chân thực nhất. Hắn nhìn phân thân Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt kiên định không rời, nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác bất lực, một sự thất vọng tràn ngập. Khoảng cách sức mạnh là quá lớn.
Khi bụi tan, một khung cảnh hoang tàn hiện ra trước mắt. Những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội, vốn mộc mạc và kiên cố, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, gạch đá vương vãi khắp nơi. Con đường lát đá cuội nhẵn bóng đã bị xới tung, xuất hiện những hố sâu hun hút. Những vườn cây ăn trái nhỏ, từng xanh tốt và trĩu quả, giờ đây chỉ còn trơ trọi nh��ng gốc cây cháy đen, cành lá gãy nát. Dòng suối trong lành chảy qua thành, giờ đây bị vẩn đục bởi đất đá và tro bụi, tiếng róc rách quen thuộc đã bị thay thế bởi tiếng chảy xiết bất thường. Mùi gỗ ẩm, mùi đất tươi, mùi hoa cỏ dại... tất cả đã bị át đi bởi mùi khói khét lẹt, mùi đất đá vỡ vụn và mùi máu tanh. Không khí yên bình, tĩnh lặng của Vô Tính Thành đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt của những người sống sót, tiếng khóc thút thít của những đứa trẻ, và tiếng kêu thảm thiết của Uẩn Linh, tiếng chuông của nó giờ đây nghe như một lời ai oán.
Phân thân Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng yên giữa không trung, không hề nhúc nhích, như thể đòn tấn công vừa rồi chỉ là một động tác nhỏ không đáng kể, không hề tiêu hao chút sức lực nào của hắn. Ánh mắt xanh thẳm lạnh lẽo của hắn đảo qua một lượt những kẻ đang vật lộn trong đống đổ nát, không chút cảm xúc, không chút nhân từ. Hắn dường như không quan tâm đến sự sống hay cái chết, chỉ là một c��� máy tuân theo một mục tiêu duy nhất: thăng tiên, và loại bỏ mọi trở ngại trên con đường đó. Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo luôn đi theo hắn, vẫn lẳng lặng đứng phía sau, không một tiếng động, không một cử chỉ, chỉ là một sự hiện diện vô cảm, tuân lệnh tuyệt đối.
“Thật sự là phí thời gian,” phân thân Thiên Diệu Tôn Giả cất giọng, tiếng nói của hắn vẫn vang vọng khắp không gian, như sấm sét, mang theo sự khinh thường tuyệt đối, không chỉ dành cho Tần Mặc và đồng minh, mà cho toàn bộ triết lý của Vô Tính Thành. “Kẻ yếu thì mãi mãi là kẻ yếu, dù có cố gắng đến đâu. Ý chí của các ngươi, chẳng qua chỉ là một ảo ảnh tự lừa dối. Sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý duy nhất để vươn tới Thăng Tiên.” Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói đó thấm sâu vào tâm trí của những người còn sống sót, để chúng nghiền nát mọi hy vọng, mọi sự phản kháng. Rồi, hắn lại tiếp tục, giọng nói lạnh lẽo hơn, mang theo một lời cảnh báo rợn người. “Hãy nhớ lấy, đây là cái giá cho kẻ dám đi ngược lại thiên đạo. Ta s��� quay lại. Lần tới, sẽ không còn là cảnh cáo.”
Nói xong, hắn không thèm liếc nhìn Vô Tính Thành thêm một lần nào nữa, xoay người, cùng với Thiên Diệu Ảnh, hóa thành một luồng sáng xanh biếc, vụt biến mất vào khoảng không, để lại Vô Tính Thành trong đổ nát, trong nỗi kinh hoàng và sự câm lặng đến đáng sợ. Sự rút lui của hắn không phải là một sự nhân từ, mà là một sự khẳng định quyền lực tuyệt đối, một lời đe dọa không cần phải nói thêm.
Tần Mặc, với thân thể đau nhức, chậm rãi đứng dậy. Mỗi cử động đều khiến hắn cảm thấy toàn thân như bị xé toạc, nhưng hắn không quan tâm. Hắn nhìn quanh, từng chút một, thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh tượng hoang tàn của Vô Tính Thành. Hắn thấy Tô Lam nằm bất tỉnh, thanh kiếm của nàng đã vỡ tan, biểu tượng cho sự thất bại hoàn toàn của một kiếm khách. Hắn thấy Lục Vô Trần ho ra máu, đôi mắt mờ đi vì nỗi tuyệt vọng, lời nói của y vẫn còn văng vẳng trong tai Tần Mặc, một câu hỏi không lời đáp: “Đây… đây là kết thúc thật sao…?” Hắn thấy Bạch Hổ Lão Tổ nằm b���t động, thân hình đồ sộ của y giờ đây chỉ là một đống lông trắng nhuốm máu, một vết thương sâu hoắm trên vai y như một lời nhắc nhở về sự bất lực. Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của thành trì, giờ đây phát ra tiếng rên rỉ trầm đục, ý chí của nó bị tổn thương nặng nề, những vết nứt mới trên cơ thể đá của nó như những vết sẹo không thể xóa nhòa. Hắc Phong, con sói trung thành, cũng nằm đó, đôi mắt đỏ rực giờ đây đầy sự mệt mỏi và đau đớn.
Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ từ những người dân Vô Tính Thành, những người vốn quen với cuộc sống bình yên, nay phải đối mặt với sự hủy diệt tàn khốc. Tiếng khóc than của họ, tiếng rên rỉ của Uẩn Linh, và tiếng nức nở yếu ớt của Tiểu Thảo, tất cả như một bản giao hưởng bi thương vang vọng trong tâm trí hắn. Mỗi tiếng động, mỗi cảm xúc đều như những mũi kim đâm vào tim Tần Mặc, khiến hắn đau đớn khôn tả. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng sự tổn thương của từng ngọn cỏ, từng viên đá, từng linh hồn trong thành. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy hắn, nặng nề như chì.
Khoảng cách sức mạnh là quá lớn. Một sự thật hiển nhiên, tàn nhẫn đến mức không thể chối cãi. Phân thân của Thiên Diệu Tôn Giả, chỉ là một phần nhỏ của sức mạnh thật sự, đã có thể dễ dàng nghiền nát tất cả sự phản kháng của họ. Tần Mặc nhận ra, đối đầu trực diện bằng sức mạnh, bằng linh lực, chỉ là tự sát. Hắn đã dùng sai cách. Hắn đã cố gắng chiến đấu theo cách của đối thủ, theo cách của Huyền Vực, nơi sức mạnh là tất cả. Nhưng hắn không phải là một tu sĩ bình thường, hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện. Điểm mạnh của hắn nằm ở một nơi khác, một thứ mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể hiểu được, không thể cảm nhận được.
Nỗi tuyệt vọng ban đầu dần lắng xuống, nhường chỗ cho một tia suy tư sâu sắc. Ánh mắt Tần Mặc từ u tối chuyển sang một vẻ đăm chiêu, đầy tính toán. Hắn đã sai ở đâu? Hắn nhìn vào những đổ nát, vào những sinh linh đang rên xiết. Thiên Diệu Tôn Giả muốn cưỡng ép vạn vật thăng tiên, biến chúng thành công cụ, biến chúng thành những bản thể không còn là chính nó. Còn hắn, Tần Mặc, hắn muốn bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Hai con đường đối lập, không thể dung hòa. Và hắn đã cố gắng dùng vũ lực để bảo vệ, nhưng vũ lực của hắn quá yếu ớt.
Đêm buông xuống Vô Tính Thành, mang theo sự tĩnh lặng đến rợn người sau cơn bão. Ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua những đám mây tàn dư, chiếu rọi xuống những đổ nát, tạo nên những bóng hình méo mó, u ám. Tiếng suối róc rách, tiếng chim hót, mùi hương hoa cỏ dại… tất cả đã bị thay thế bởi sự im lặng đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít qua những khe hở của tường thành đổ nát, và đôi khi là tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương.
Tần Mặc rời khỏi nơi chiến trường hoang tàn, bước đi một cách nặng nề, cơ thể hắn vẫn còn đau nhức nhưng tâm trí đã bắt đầu trở nên thanh tỉnh. Hắn tìm đến một góc khuất của Vô Tính Thành, nơi một cây cổ thụ từng sừng sững giờ đây đã bị gãy đổ, cành lá tả tơi. Hắn ngồi lặng lẽ bên cạnh gốc cây khổng lồ đó, vươn tay chạm vào thân cây sần sùi. Ngay cả trong sự tàn phá, ý chí tồn tại của nó vẫn còn đó, yếu ớt nhưng kiên cường, cố gắng bám víu vào từng chút sự sống.
Cạnh hắn, Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn, tóc bím hai bên, đôi mắt to tròn, đen láy, giờ đây đã co ro lại, toàn thân run rẩy. Chiếc lá non trên đỉnh đầu cô bé, tượng trưng cho Thiên Tâm Thảo, giờ đây héo úa đi trông thấy, chỉ còn một màu xanh xám xịt. Nhưng ngay cả trong tình trạng thoi thóp đó, Tần Mặc vẫn nghe thấy ý chí của nó, yếu ớt nhưng vẫn kiên cường: ‘Sống… sống…’. Nó đang cố gắng vươn chiếc lá non của mình về phía hắn, như tìm kiếm một nguồn hy vọng.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở thật sâu mùi đất ẩm và khói bụi còn vương vấn. Hắn lắng nghe 'ý chí tồn tại' của vạn vật xung quanh một cách sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn nghe thấy tiếng thở dài của đất, tiếng rên rỉ của đá vỡ, tiếng khát khao sống sót của Tiểu Thảo, tiếng chuông Uẩn Linh đang ngân nga những giai điệu bi thương, nhưng không hề đầu hàng. Hắn nghe thấy tiếng lòng của những người dân Vô Tính Thành, họ sợ hãi, họ đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn một chút niềm tin vào cuộc sống bình dị, vào quyền được là chính mình.
Hắn nhớ lại lời Lão Khang từng nói, về sự bền bỉ của Vô Tính Thành, về quyền được là chính nó của vạn vật. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo ấy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng đẩy thế giới này đến bờ vực đó, cưỡng ép mọi vật trở thành những bản thể không nguyên bản, chỉ để phục vụ cho tham vọng thăng tiên của hắn. Và Tần Mặc, hắn đã cố gắng ngăn cản bằng cách đối đầu với sức mạnh của hắn. Nhưng hắn đã quên mất bản chất của chính mình, quên mất lý do vì sao hắn có thể nghe được ý chí của vạn vật.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Tần Mặc, xua tan đi màn đêm tuyệt vọng. Hắn nhận ra, con đường của hắn không phải là đối đầu bằng sức mạnh, mà là bằng sự đồng cảm, sự liên kết và khôi phục bản chất. Hắn không thể chiến thắng Thiên Diệu Tôn Giả bằng cách trở thành một tu sĩ mạnh mẽ hơn, bởi hắn không phải là tu sĩ. Hắn phải biến điểm yếu của mình – không có sức mạnh tu luyện – thành sức mạnh: khả năng nghe và hiểu vạn vật, khả năng liên kết với ‘vật tính’ nguyên bản của chúng.
Hắn sẽ không chiến đấu theo cách của Thiên Diệu Tôn Giả, không dùng sức mạnh để áp đặt, để hủy diệt. Hắn sẽ chiến đấu theo cách của Vô Tính Thành, theo cách mà Lão Khang đã dạy hắn, theo cách mà vạn vật vẫn luôn tồn tại: bền bỉ, kiên cường, và trung thành với bản chất của mình.
Tần Mặc vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào chiếc lá non héo úa của Tiểu Thảo. Một dòng ý chí ấm áp, an ủi truyền đến cô bé. Tiểu Thảo khẽ rung lên, chiếc lá non trên đầu nó khẽ nhúc nhích, dù vẫn yếu ớt nhưng đã có một chút sức sống quay trở lại.
‘Hắn muốn cưỡng ép vạn vật thăng tiên, biến chúng thành công cụ. Ta sẽ để chúng là chính nó. Hắn hủy diệt, ta hồi sinh. Hắn dùng sức mạnh, ta dùng ý chí. Đây mới là con đường của ta… con đường của Vô Tính Thành.’ Tần Mặc thì thầm trong nội tâm, giọng nói tr���m tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nỗi đau vẫn còn đó, sự tổn thương của Vô Tính Thành vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt của Tần Mặc, giờ đây không còn sự tuyệt vọng, mà là một tia sáng của trí tuệ, của hy vọng, và một ý chí sắt đá hơn bao giờ hết. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, một con đường không cần đến sức mạnh hủy diệt, mà là sức mạnh của sự sống, của bản chất. Vô Tính Thành, dù bị tàn phá, sẽ là nơi thử nghiệm cho chiến lược mới của hắn, nơi sự 'hồi sinh' sẽ bắt đầu, và Thiên Diệu Tôn Giả, dù hùng mạnh đến đâu, cũng sẽ phải đối mặt với một loại sức mạnh mà hắn không thể nào hiểu được.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.