Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1077: Tiếng Gọi Từ Cổ Trấn: Ý Chí Bản Nguyên Thức Tỉnh

Không khí sáng sớm của Vô Tính Thành sau trận cuồng phong hủy diệt mang theo một nỗi u buồn khó tả. Mặt trời vừa ló dạng, trải những tia nắng vàng nhạt lên những đống đổ nát, phơi bày rõ ràng hơn sự tàn phá mà trận chiến đêm qua đã để lại. Gió heo may thổi qua, không còn mang theo hương hoa cỏ dại quen thuộc mà chỉ còn vương vấn mùi đất ẩm, khói bụi và một chút tanh nồng của máu. Từng mảnh vỡ của gạch đá, gỗ mục, và cả những ký ức vụn vỡ của một thành phố bình yên, giờ đây nằm la liệt như những vết thương hằn sâu trên da thịt Huyền Vực.

Tần Mặc đứng lặng lẽ giữa khung cảnh hoang tàn ấy, thân hình không quá cao lớn của hắn dường như càng gầy hơn dưới ánh nắng nhạt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khép hờ, không phải vì muốn tránh n�� cảnh tượng đau thương trước mắt, mà là để tập trung lắng nghe. Hắn cảm nhận từng vết thương của thành trì, tiếng lòng rên rỉ của những vật thể vô tri, tiếng thở dài của đất, tiếng nứt vỡ của đá, và cả những tiếng thầm thì yếu ớt của vạn vật và con người xung quanh đang cố gắng bám víu vào sự sống. Mỗi âm thanh, mỗi rung động đều là một nhát dao khứa vào tâm can hắn, khiến hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết cái giá phải trả cho sự đối đầu trực diện.

Cạnh hắn, Tô Lam, với khuôn mặt thanh tú giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng, siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng quét qua khung cảnh tan hoang, rồi dừng lại trên Tần Mặc, ánh lên sự chờ đợi một chỉ dẫn, một tia hy vọng. Nàng vốn là một kiếm khách kiên cường, nhưng trước sự hủy diệt kinh hoàng của phân thân Thiên Diệu Tôn Giả, nàng cũng cảm thấy sự bất lực tột cùng.

Lục Vô Trần đứng phía bên kia, dáng người gầy gò của y càng thêm khắc khổ. Mái tóc đã điểm bạc của y rối bời trong gió, và đôi mắt sâu trũng của y kh��ng giấu được sự hoài nghi và chán nản. Y đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến, quá nhiều sự tàn phá, và giờ đây, trước một kẻ thù gần như không thể đánh bại, y cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, lẳng lặng ngồi bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác đảo quanh, đôi tai vểnh lên, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, như một bức tượng sống động của sự trung thành và cảnh báo.

Tần Mặc vươn ngón tay thon dài, nhẹ nhàng chạm vào tảng đá xám xịt, loang lổ rêu phong, nơi từng là một phần của bức tường thành kiên cố. Dưới lớp bụi thời gian và vết tích của sự hủy diệt, hắn cảm nhận được một sự lạnh lẽo thấu xương, nhưng sâu thẳm bên trong, một rung động yếu ớt, bền bỉ vẫn còn đó – ý chí tồn tại của một khối đá, một mảnh đất, một ký ức về sự vững chãi. Hắn lắng nghe tiếng ngân nga yếu ớt của Uẩn Linh, tiếng chuông cổ xưa giờ đây như một lời than vãn bi thương, nhưng không hề đầu hàng. Hắn cảm nhận được Tiểu Thảo, cô bé linh hồn thực vật, đang cố gắng vươn những sợi rễ non nớt của mình từ kẽ đá, tìm kiếm một tia hy vọng trong đống đổ nát. Chiếc lá non trên đỉnh đầu cô bé vẫn héo úa, nhưng đã có một sức sống mới, dù mong manh, đang cố gắng trỗi dậy từ bên trong.

Hắn mở mắt, ánh nhìn trầm tĩnh quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần, đôi mắt hắn không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia sáng của trí tuệ và quyết tâm mới. "Sức mạnh không phải là câu trả lời duy nhất," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng phi thường, vang vọng giữa khung cảnh đổ nát. "Chúng ta đã sai lầm khi cố gắng đối đầu bằng chính cách của họ, dùng sức mạnh để chống lại sức mạnh. Thiên Diệu Tôn Giả muốn ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên', phải từ bỏ bản chất để trở thành những công cụ cho tham vọng của hắn. Nếu chúng ta dùng cách của hắn để chiến đấu, chúng ta sẽ không khác gì hắn, và Vô Tính Thành sẽ chẳng còn ý nghĩa gì."

Tô Lam khẽ nhíu mày, sự lo lắng vẫn hiện rõ trong ánh mắt nàng. "Nhưng nếu không phải sức mạnh, thì là gì, Mặc?" Nàng hỏi, giọng mang theo một sự bối rối. "Vạn vật đang đau đớn, Vô Tính Thành đang đổ nát. Ngươi có thể nghe thấy ý chí của chúng, nhưng ngươi không thể dùng ý chí để chống lại một đòn hủy diệt. Chúng ta cần một phương pháp hữu hiệu hơn, một thứ gì đó có thể bảo vệ những gì còn lại." Nàng biết Tần Mặc có những suy nghĩ sâu sắc, nhưng trước hiểm họa hiện hữu, nàng chỉ muốn tìm một con đường thiết thực để sinh tồn.

Lục Vô Trần thở dài, giọng nói trầm yếu của y càng thêm nặng nề. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dừng lại. Hắn sẽ nghiền nát mọi thứ không tuân theo con đường của hắn. Lần này, hắn chỉ phái phân thân. Lần tới, có lẽ sẽ là bản thể. Chúng ta không còn nhiều thời gian để suy ngẫm triết lý nữa rồi, Tần Mặc. Chúng ta cần một kế sách." Y đã quá mệt mỏi với những cuộc chiến bất tận, với sự hủy diệt lặp đi lặp lại. Trong tâm trí y, chỉ còn lại sự tuyệt vọng về khả năng kháng cự.

Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. "Ta đã không quên lời Lão Khang từng nói, và cũng không quên lời cảnh báo: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'. Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy thế giới này đến bờ vực đó. Con đường của ta, con đường của Vô Tính Thành, không phải là đối đầu bằng sức mạnh. Nó là sự hồi sinh, sự liên kết, và việc giữ vững bản chất." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí hai người bạn. "Chúng ta đã nhìn thấy sự hủy diệt của hắn. Nhưng ngay cả trong đổ nát, vạn vật vẫn muốn sống, vẫn muốn là chính nó. Ý chí đó, sự bền bỉ đó, chính là sức mạnh thật sự mà Thiên Diệu Tôn Giả không bao giờ có thể hiểu hay phá hủy."

Hắn vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên vai Tô Lam, rồi sang Lục Vô Trần. "Ta sẽ không dùng sức mạnh để ép buộc vạn vật phải chiến đấu. Ta sẽ dùng sự thấu hiểu để chúng có quyền lựa chọn. Chúng ta không cần phải trở thành những tu sĩ hùng mạnh như Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng ta cần trở lại là chính mình, và giúp vạn vật cũng làm được điều đó." Tần Mặc nói, giọng hắn tràn đầy sự kiên định. "Vô Tính Thành, dù bị tàn phá, sẽ là nơi khởi đầu cho sự hồi sinh. Thiên Diệu Tôn Giả có thể hủy diệt thân thể, nhưng hắn không thể hủy diệt ý chí tồn tại, không thể hủy diệt vật tính nguyên bản."

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời khẳng định cho niềm tin của chủ nhân. Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, trong ánh mắt họ dần hé lộ một tia hy vọng mong manh. Họ không hiểu hoàn toàn những gì Tần Mặc nói, nhưng sự bình tĩnh và kiên định của hắn, giữa khung cảnh tan hoang này, lại mang đến cho họ một niềm tin khó tả. Tần Mặc quay người, ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi những đám mây xám xịt vẫn còn vương vấn. Hắn cảm nhận được một sự thôi thúc mạnh mẽ, một tiếng gọi vô hình, không phải từ những linh khí quen thuộc, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, sâu thẳm hơn, đang chờ đợi hắn.

***

Khi ánh nắng ban ngày dần tắt, nhường chỗ cho những bóng chiều tà đổ dài, Tần Mặc dẫn Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong rời khỏi khu vực trung tâm đ��� nát của Vô Tính Thành. Họ đi về phía rìa thành, nơi cây cối rậm rạp hơn, và những công trình kiến trúc dần nhường chỗ cho những khối đá cổ kính bị vùi lấp. Không khí nơi đây trở nên se lạnh hơn, gió thổi nhẹ mang theo mùi ẩm mốc của đất đá cũ kỹ, xen lẫn hương lá khô mục.

"Có một thứ gì đó... một ý chí rất cổ xưa, rất mạnh mẽ, nhưng không phải linh khí thông thường," Tần Mặc cất tiếng, đôi mắt hắn quét qua từng thân cây cổ thụ, từng phiến đá phủ đầy rêu phong. Hắn không cần nhìn, nhưng ý chí tồn tại của vạn vật xung quanh đang dẫn lối cho hắn, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. "Nó không kêu gọi ta bằng sức mạnh, mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc, như một lời nhắc nhở về những gì đã bị lãng quên."

Hắc Phong đi sát bên Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó khẽ dựng đứng. Đôi mắt đỏ rực của nó không ngừng đảo quanh, thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm gừ nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự cảnh giác cao độ trước một nguồn năng lượng chưa từng gặp. Ngay cả một thần thú thượng cổ như nó cũng cảm nhận được sự khác biệt của luồng ý chí này.

Tô Lam bước đi cẩn trọng phía sau, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm lấy không gian, nặng nề nhưng không mang tính sát phạt. "Nơi này... ta cảm thấy một áp lực khó tả, Mặc," nàng nói, giọng nàng trầm thấp. "Nó không giống tà khí, cũng không giống linh khí tông môn mà chúng ta vẫn thường gặp. Nó cổ xưa đến mức khiến ta cảm thấy mình thật nhỏ bé, nhưng lại không có vẻ gì là ác ý." Áp lực này khác hẳn với sự uy hiếp của phân thân Thiên Diệu Tôn Giả, nó không phải là sự áp đặt của sức mạnh, mà là sự tồn tại thuần túy của thời gian và không gian.

Lục Vô Trần, với bước chân nặng nhọc, khẽ đưa tay vuốt lên một phiến đá cổ thụ đã mục nát. "Nơi đây đã bị lãng quên từ rất lâu," y thở dài. "Ngay cả trong ghi chép cổ của các tông môn lớn cũng chỉ nhắc đến vài dòng mơ hồ về một 'Cổ Trấn Thành Linh' ở rìa Vô Tính Thành, nơi được cho là cội nguồn của 'vật tính' nguyên bản. Nhưng không ai có thể xác định chính xác vị trí hay b���n chất của nó. Nhiều người còn cho rằng đó chỉ là truyền thuyết. Các tu sĩ mạnh mẽ chỉ quan tâm đến linh khí, đến con đường thăng tiên, mà bỏ qua những thứ cổ xưa, không mang lại lợi ích trực tiếp cho việc tu luyện."

Tần Mặc dừng lại trước một khối kiến trúc đá khổng lồ, bị vùi lấp gần như hoàn toàn dưới lớp đất đá, rêu phong và dây leo chằng chịt. Chỉ một phần nhỏ của nó nhô lên khỏi mặt đất, nhưng đủ để Tần Mặc cảm nhận được nguồn ý chí mạnh mẽ đang phát ra từ đó. Nó không phải là một ngôi đền, cũng không phải một phế tích thông thường. Nó mang một vẻ uy nghi tĩnh lặng, như một người khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất. "Nó không phải là truyền thuyết," Tần Mặc khẳng định, giọng hắn trầm hơn. "Nó là sự thật. Và nó đang gọi ta."

Hắn bước đi chậm rãi, ánh mắt tập trung vào kiến trúc đá cổ. Mỗi bước chân của hắn dường như đều hòa hợp với nhịp đập yếu ớt của khối kiến trúc. Càng đến gần, cảm giác rung động càng trở nên rõ rệt, không chỉ trong tâm trí Tần Mặc mà còn lan tỏa ra xung quanh, khiến cả Tô Lam và Lục Vô Trần đều cảm thấy một sự chấn động nhẹ trong linh hồn. Hắc Phong khẽ gầm gừ lần nữa, nhưng tiếng gầm này không còn là cảnh giác, mà là một sự nhận biết, một sự kết nối.

Tần Mặc đưa tay chạm vào phiến đá cổ kính, bề mặt nó lạnh lẽo và thô ráp dưới đầu ngón tay hắn. Nhưng ngay khi chạm vào, một luồng năng lượng ấm áp, cổ xưa dội thẳng vào tâm trí hắn, không phải là linh khí, mà là một dòng chảy của ký ức, của sự tồn tại nguyên bản. Nó như một thư viện khổng lồ chứa đựng những câu chuyện từ thuở khai thiên lập địa của Huyền Vực, những chân lý đã bị lãng quên, những lời thì thầm của vạn vật trước khi con người biết đến tu luyện.

"Nơi này... đã từng là một phần của Cổ Trấn Thành Linh," Tần Mặc thì thầm, đôi mắt hắn nhắm nghiền, hoàn toàn đắm chìm trong dòng chảy ký ức và cảm nhận. "Nó là trái tim của những vật tính nguyên bản, nơi ý chí của Huyền Vực này bắt đầu hình thành. Những tu sĩ truy cầu thăng tiên đã bỏ quên nó, bởi vì nó không mang lại sức mạnh tức thời, không mang lại sự trường sinh. Nhưng nó mang lại sự cân bằng, sự thật về bản chất."

Tô Lam và Lục Vô Trần đứng lặng im, nhìn Tần Mặc với vẻ kinh ngạc tột độ. Họ chưa bao giờ thấy hắn đắm chìm sâu sắc đến vậy. Không có sự hào nhoáng của linh lực, không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một sự kết nối tĩnh lặng, sâu sắc với một thứ gì đó vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ. Tần Mặc, bằng năng lực độc đáo của mình, đang mở ra một cánh cửa mà không ai khác có thể thấy.

***

Đêm dần buông, bầu trời quang đãng nhưng không trăng, khiến không gian chìm trong một màu đen tuyền, sâu thẳm. Chỉ có những vì sao lấp lánh như hàng triệu con mắt đang quan sát, và một luồng sáng yếu ớt, xanh mờ ảo từ kiến trúc đá cổ ẩn sâu trong rừng rậm. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo một sự tĩnh mịch trang nghiêm.

Tần Mặc cùng đồng đội cuối cùng cũng tìm thấy nguồn gốc của luồng ý chí bản nguyên. Đó là một cánh cổng đá khổng lồ, sừng sững giữa rừng cây cổ thụ, cao vút như chạm tới bầu trời. Cánh c���ng không có bất kỳ hoa văn hay ký hiệu nào, chỉ là một khối đá nguyên khối, màu xám đen, với bề mặt nhẵn bóng như được mài dũa bởi hàng triệu năm thời gian. Nó không có vẻ gì là do con người tạo ra, mà giống như một phần tự nhiên của thế giới, một vết nứt nguyên thủy dẫn vào sâu thẳm bản chất của Huyền Vực.

Từ trung tâm cánh cổng, một luồng ý chí vô cùng mạnh mẽ, cổ kính và thuần khiết tỏa ra, không ngừng lan tỏa trong không gian. Nó không mang theo bất kỳ sự đe dọa nào, mà giống như một tiếng gọi thầm thì từ thuở hồng hoang, một lời nhắc nhở về sự khởi nguyên của vạn vật. Tô Lam và Lục Vô Trần cảm thấy một áp lực to lớn đè nặng lên linh hồn, khiến họ khó thở. Nó không phải là áp lực của quyền năng, mà là áp lực của sự tồn tại nguyên thủy, của một sự thật quá lớn lao mà ý thức phàm trần khó lòng dung nạp.

"Đây là cái gì?" Tô Lam thì thầm, giọng nàng lạc đi vì kinh ngạc, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào cánh cổng đá. "Ta chưa từng thấy thứ gì như vậy... Nó không có sức mạnh tấn công, nhưng lại khiến ta run sợ. Nó như... một sự thật hiển nhiên, không thể chối bỏ." Nàng cảm thấy một sự rung động sâu thẳm trong linh hồn, như thể mọi kiến thức, mọi sự tu luyện mà nàng từng biết đều trở nên vô nghĩa trước sự tồn tại nguyên bản này.

Lục Vô Trần nuốt khan, ánh mắt y đầy vẻ hoài nghi lẫn kinh hãi. "Một cánh cổng? Đến đâu chứ? Hay là một loại trấn khí cổ xưa mà không ai biết đến?" Y đã từng nghe về những cổ vật thần bí, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng ra một thứ có thể mang lại cảm giác nguyên thủy và áp đảo đến vậy. Nó không giống bất kỳ bảo vật nào mà y từng thấy, không có linh quang, không có năng lượng dao động, chỉ là sự tĩnh lặng tuyệt đối của một sự tồn tại.

Tần Mặc bước đến gần Cổng Không Gian, từng bước chân hắn vững vàng, không chút do dự. Một sự thân thuộc kỳ lạ bao trùm lấy hắn, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Hắc Phong đi theo sát phía sau, đôi mắt đỏ rực của nó dán chặt vào Tần Mặc, nhưng không còn tiếng gầm gừ. Con sói khổng lồ dường như cũng cảm nhận được sự đặc biệt của nơi này, và sự kết nối sâu sắc giữa chủ nhân của nó với cánh cổng.

"Không phải trấn khí..." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm lắng nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn giơ cả hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía cánh cổng đá, như thể đang chuẩn bị đón nhận một điều gì đó thiêng liêng. "Nó là một ý chí... ý chí bản nguyên của vạn vật... của Huyền Vực này... Nó là lời thầm thì của thế giới, về những gì đã bị lãng quên."

Ngay khi Tần Mặc đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo của Cổng Không Gian, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh lam huyền ảo bùng lên từ trung tâm cánh cổng, bao phủ lấy toàn bộ thân hình hắn. Ánh sáng không chói mắt, mà như một màn sương mờ ảo, lung linh, nhưng nó lại mang theo một sức mạnh vô hình, khiến không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn thân hắn rung động dữ dội, không phải vì đau đớn, mà vì một sự cộng hưởng sâu sắc, một sự hòa nhập hoàn toàn.

Trong khoảnh khắc đó, tâm trí Tần Mặc như được mở ra, đón nhận một dòng chảy tri thức khổng lồ và một sự kết nối sâu sắc với 'ý chí bản nguyên' của Huyền Vực. Hắn nhìn thấy những hình ảnh mơ hồ về sự hình thành thế giới, về những hành tinh sơ khai, về sự trỗi dậy của vạn vật từ hư vô. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của những ngọn núi đầu tiên, tiếng reo ca của những dòng sông cổ xưa, tiếng đập của trái tim Huyền Vực. Hắn nhìn thấy 'chân lý thất lạc', không phải là một bí mật kinh khủng, mà là một sự thật đơn giản đến khó tin: vạn vật đều có quyền được là chính nó, không cần phải truy cầu một sự thăng hoa cưỡng ép nào.

Hắn cảm nhận được một con đường 'cân bằng' mà Lão Khang đã từng nhắc đến, một con đường không cần đến sự hủy diệt hay áp đặt, mà là sự hài hòa giữa tất cả các ý chí tồn tại. Đó là con đường để vạn vật tu mà vẫn giữ được bản chất, để thế giới không bị đẩy đến bờ vực diệt vong vì sự truy cầu vô độ của một thiểu số.

Tô Lam và Lục Vô Trần đứng nhìn với vẻ kinh ngạc tột độ, không thể thốt nên lời. Ánh sáng xanh lam bao trùm Tần Mặc, khiến hắn trông như một vị thần cổ xưa, đang hòa mình vào trái tim của thế giới. Họ cảm nhận được một nguồn năng lượng vô hình, không thể định nghĩa, nhưng lại mang đến một sự bình yên kỳ lạ, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất tồn tại.

Trong sâu thẳm tâm trí Tần Mặc, một giọng nói cổ xưa, nhưng lại vô cùng quen thuộc vang vọng, như tiếng vọng của chính Huyền Vực: *“Ngươi đã đến... Kẻ lắng nghe... Hãy nhớ lấy... sự cân bằng... bản chất... là con đường...”*

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn đen láy, nhưng sâu thẳm hơn, chứa đựng cả vũ trụ của tri thức cổ xưa. Ánh sáng từ Cổng Không Gian dịu dần rồi tắt hẳn, để lại bóng tối bao trùm. Nhưng trong bóng tối đó, có một tia hy vọng mới, một con đường mới đã được khai mở. Hắn đã tìm thấy chìa khóa. Thiên Diệu Tôn Giả có thể nắm giữ sức mạnh hủy diệt, nhưng hắn không bao giờ có thể chạm tới 'ý chí bản nguyên' này, không thể hiểu được sự thật sâu thẳm nhất của Huyền Vực. Và đây, chính là điểm khởi đầu cho cuộc chiến cân bằng của Tần Mặc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free