Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1078: Bản Nguyên Hộ Vệ: Ngũ Hành Kiếm Pháp, Linh Hồn Thức Tỉnh

Ánh sáng xanh lam huyền ảo từ Cổng Không Gian Cổ Xưa đã tắt, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong không khí, như một làn sương mờ của tri thức và sự sống nguyên thủy. Tần Mặc đứng đó, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, toàn thân hắn vẫn rung động nhẹ nhàng, không phải vì sự hỗn loạn mà vì sự cộng hưởng sâu sắc, một sự hòa nhập hoàn toàn với dòng chảy ‘ý chí bản nguyên’ mà hắn vừa chạm tới. Hắn đã mở mắt một lần, nhưng đó chỉ là khoảnh khắc nhận thức ban đầu, giờ đây, hắn đang lặn sâu hơn vào biển cả vô tận của Huyền Vực, giải mã từng tầng lớp bí ẩn.

Trong tâm trí Tần Mặc, không còn là những hình ảnh mơ hồ hay những tiếng vọng xa xăm, mà là một bức tranh toàn cảnh, sống động về sự khởi nguyên. Hắn thấy vũ trụ ban sơ, khi các tinh tú còn là những khối khí hỗn độn, rồi từ đó, những hạt bụi nhỏ nhất dần kết tụ, hình thành nên những hành tinh đầu tiên. Hắn nhìn thấy Huyền Vực, không phải như một thế giới đã định hình, mà là một sinh thể đang thở, đang lớn, đang thay đổi từng giây phút. Những ngọn núi không chỉ là đá, chúng là xương cốt của thế giới, mang theo ký ức của hàng triệu năm địa chấn và kiến tạo. Những dòng sông không chỉ là nước, chúng là huyết mạch, là dòng chảy của linh khí, mang theo câu chuyện của sự sống và cái chết, của sự sinh sôi và hủy diệt. Cả những cơn gió thoảng qua cũng không đơn thuần là luồng khí, chúng là hơi thở của Huyền Vực, mang theo những lời thì thầm của vạn vật, từ cây cỏ dại đến những sinh linh hùng mạnh nhất.

"Đây không phải là sức mạnh để thăng tiên... đây là nền tảng của sự tồn tại... là cách vạn vật duy trì bản chất..." Tần Mặc thầm nhủ trong tâm khảm, mỗi lời như một tia sáng xuyên qua màn sương của sự mê hoặc và hiểu lầm. Hắn nhận ra rằng, con đường ‘thăng tiên’ mà các tu sĩ truy cầu bấy lâu nay, thực chất chỉ là một sự ép buộc, một sự biến chất của ‘ý chí bản nguyên’. Nó cố gắng đẩy vạn vật lên một cảnh giới không thuộc về chúng, phá vỡ sự cân bằng tự nhiên, khiến thế giới mất đi chính mình. ‘Ý chí bản nguyên’ không muốn thăng hoa, nó chỉ muốn tồn tại, muốn được là chính nó, với mọi vẻ đẹp và giới hạn mà tạo hóa đã ban tặng.

Bên cạnh hắn, Uẩn Linh khẽ ngân nga. Tiếng chuông vốn thanh thoát, giờ đây lại mang theo một sự trầm lắng đến lạ, như tiếng vọng từ ngàn xưa, như đang đồng điệu với nhịp thở của Huyền Vực. Những họa tiết tinh xảo trên thân chuông đồng cũ kỹ bỗng trở nên sống động, dường như mỗi đường nét đều đang kể một câu chuyện, một lời thì thầm về sự tồn tại. Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn, cũng không còn vẻ lanh lợi thường ngày, nàng ngồi im lặng bên cạnh Cổng Không Gian, đôi mắt to tròn nhắm nghiền, những bím tóc nhỏ đung đưa theo nhịp thở đều đặn. Từ cơ thể bé nhỏ của nàng, những luồng sinh khí xanh biếc tỏa ra, không ngừng vun đắp cho những mầm non yếu ớt đang cố gắng vươn lên từ nền đất đá hoang tàn xung quanh. Những lá non xanh mơn mởn, vừa bé nhỏ vừa tràn đầy sức sống, phả ra mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết, đối lập hoàn toàn với không khí ẩm mục của đổ nát. Nó giống như một lời khẳng định, rằng dù bị tàn phá đến đâu, sự sống vẫn sẽ tìm cách trỗi dậy, vẫn sẽ tìm về bản nguyên của mình.

Tần Mặc không chỉ cảm nhận được sự sống, hắn còn cảm nhận được sự chết. Sự mục ruỗng của những vật chất không còn ‘ý chí tồn tại’, sự tan biến của những linh hồn bị cưỡng ép vào con đường ‘thăng tiên’ rồi vỡ nát. Hắn thấy rõ ràng sự khác biệt giữa một cái cây chết đi vì quy luật tự nhiên, và một cái cây bị hút cạn sinh lực để nuôi dưỡng một thứ ‘tiên vật’ nhân tạo. Cái chết tự nhiên mang theo sự bình yên, sự trở về với đất mẹ, là một phần của vòng luân hồi vĩnh cửu. Cái chết cưỡng ép thì chỉ có nỗi đau đớn, sự oán hận và sự mất mát vĩnh viễn.

Hắn bắt đầu hiểu sâu sắc hơn về cái gọi là "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Đó không phải là một lời nguyền rủa, mà là một lời cảnh báo, một sự thật hiển nhiên. Bởi lẽ, khi mọi vật đều cố gắng trở thành một thứ gì đó vượt ra ngoài bản chất của chúng, chúng sẽ đánh mất chính mình, và khi tất cả đều mất đi bản chất, thế giới này sẽ không còn là thế giới mà chúng ta biết, nó sẽ trở thành một vùng đất hoang tàn, một mảnh ghép méo mó của một giấc mơ hão huyền.

Dòng chảy tri thức từ Cổng Không Gian như một con sông lớn đổ vào tâm hồn Tần Mặc, rửa sạch mọi nghi hoặc, mọi sự chấp niệm. Hắn không còn nghĩ đến việc ‘chiến thắng’ Thiên Diệu Tôn Giả bằng sức mạnh, mà là ‘thức tỉnh’ Huyền Vực, ‘đánh thức’ vạn vật khỏi giấc mộng ‘thăng tiên’ sai lầm. Con đường ‘cân bằng’ mà Lão Khang từng nhắc đến, giờ đây không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một lộ trình rõ ràng, một kim chỉ nam cho hành động của hắn. Đó là con đường cho phép vạn vật tu luyện, phát triển, nhưng không bao giờ thoát ly khỏi bản chất, không bao giờ phải từ bỏ chính mình để trở thành một thứ xa lạ.

Hắn cảm nhận được sự vững chãi của đất, sự mềm mại của nước, sự linh hoạt của gió, sự mãnh liệt của lửa, và sự kiên cường của kim loại. Ngũ hành không chỉ là những yếu tố cấu thành thế giới, mà chúng là những biểu hiện của ‘ý chí bản nguyên’, mỗi hành mang một khát vọng tồn tại riêng, một cách thức để duy trì sự cân bằng. Nếu có ai đó có thể dung hòa tất cả, không phải để phá vỡ, mà là để thấu hiểu và dẫn dắt, thì đó mới là con đường chân chính của tu hành. Cảm giác hòa mình vào vũ trụ càng lúc càng mạnh mẽ, Tần Mặc dường như không còn là một cá thể độc lập nữa, mà là một phần không thể tách rời của chính Huyền Vực, một sợi dây liên kết giữa cái cổ xưa nhất và cái hiện tại.

Những tia sáng đầu tiên của bình minh hé rạng nơi chân trời, nhưng không mang theo sự ấm áp, mà là một bầu không khí nặng nề, một áp lực vô hình đang từ từ bao trùm lấy Vô Tính Thành. Mùi đất ẩm và hoa cỏ dại, vốn dịu nhẹ và thanh khiết từ sự hồi sinh yếu ớt của Tiểu Thảo, bỗng bị thay thế bằng một mùi khét lẹt, tanh nồng của tà khí và sự mục ruỗng. Gió bắt đầu rít lên từng hồi thê lương, không phải là tiếng gió tự nhiên, mà là âm thanh của linh lực bị xé toạc, của không gian bị bóp méo. Bầu trời vốn đã u ám, giờ đây càng thêm vần vũ, những đám mây đen kịt kéo đến, ẩn chứa sấm sét cuồn cuộn như cơn thịnh nộ của thần linh.

Trên cao, một bóng người dần hiện rõ, mang theo luồng áp lực kinh hoàng, khiến vạn vật như nín thở. Đó là phân thân của Thiên Diệu Tôn Giả, với vẻ mặt tuấn tú nhưng ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh và đầy sát khí, mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, giờ đây có vẻ hơi xám xịt vì sự vội vã. Hắn không nói một lời, chỉ giơ tay, một chưởng lực cực mạnh mang theo uy áp hủy diệt của Thiên Đạo, xé toạc không khí, gầm rít như một con mãnh thú khổng lồ, lao thẳng xuống nơi Tần Mặc đang tĩnh tọa. Hắn không muốn cho Tần Mặc thêm bất kỳ cơ hội nào để khám phá ra bí mật mà hắn không biết, hay tệ hơn, không muốn Tần Mặc phá vỡ con đường ‘thăng tiên’ mà hắn đã dày công xây dựng.

Nhưng ngay khi chưởng lực kia còn cách Tần Mặc một khoảng, hai thân ảnh bỗng vụt lên, chắn ngang đường đi của đòn tấn công.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự kiên định đến tột cùng. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, nhưng giờ đây, mỗi sợi vải dường như đang rung động theo ý chí của nàng. Thanh kiếm cổ bên hông, vốn được giấu trong bao, giờ đã nằm gọn trong tay nàng. Vô Danh Kiếm không tỏa ra linh quang chói mắt, nhưng lại mang theo một sự trầm ổn lạ thường, như thể nó đã tồn tại từ thuở hồng hoang.

"Ngươi sẽ không chạm tới hắn!" Tô Lam thét lên, giọng nói vang dội, đầy quyết tâm, không còn chút do dự hay nghi ngờ nào. Kiếm của nàng vung lên. Không còn là những chiêu thức kiếm pháp thuần túy, không còn là kiếm ý sắc bén đến mức có thể xé rách không gian. Kiếm của Tô Lam giờ đây mang theo sự biến hóa của ngũ hành, luân chuyển giữa cứng và mềm, tấn công và phòng thủ một cách linh hoạt đến khó tin. Một khắc, kiếm quang rực rỡ như lửa, xé tan luồng tà khí. Khắc sau, nó mềm mại như nước, uốn lượn hóa giải một phần sức mạnh của chưởng lực. Rồi nó lại nặng nề như đất, vững chãi chặn đứng đòn công kích, và sắc bén như kim loại, tìm cách phản kích. Nàng đã không còn chỉ sử dụng kiếm, nàng đã hòa mình vào kiếm, và qua kiếm, nàng hòa mình vào ‘vật tính’ của vạn vật.

Bên cạnh Tô Lam là Lục Vô Trần. Khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi. Thay vào đó, đôi mắt sâu trũng của y bùng lên một ngọn lửa kiên định, một niềm tin sắt đá. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng y lại đứng thẳng tắp như một ngọn núi sừng sững.

"Bản nguyên bất diệt... ý chí bất khuất!" Lục Vô Trần gầm lên, lời nói như tuyên thệ, khuấy động không gian xung quanh. Y không có linh lực hùng hậu như Tô Lam, nhưng y có một thứ khác. Y giơ hai tay lên, không phải để thi triển pháp thuật, mà là để triệu hồi. Từ những mảnh vỡ của Vô Tính Thành, từ những linh hồn nhỏ bé của cây cỏ, đá sỏi bị tàn phá, từ những ‘ý chí tồn tại’ yếu ớt nhưng kiên cường của vạn vật xung quanh, từng luồng sáng mờ ảo tụ lại. Chúng không phải là sức mạnh để tấn công, mà là những tia sáng của sự sống, của ý chí không chịu khuất phục, của khát vọng được là chính nó. Những tia sáng đó, kết hợp với nhau, tạo thành một lá chắn tinh thần vững chắc, khuếch đại ý chí kháng cự của vạn vật bị tổn thương, biến nó thành một bức tường vô hình nhưng không thể xuyên thủng. Đó là ‘Linh Hồn Thức Tỉnh’ của Lục Vô Trần, không phải để điều khiển vạn vật, mà là để liên kết với chúng, để làm tiếng nói cho những gì không thể tự lên tiếng.

Phân thân Thiên Diệu Tôn Giả nhìn thấy cảnh tượng đó, ánh mắt xanh thẳm của hắn lóe lên vẻ khinh miệt. "Vô nghĩa! Tất cả rồi sẽ bị nghiền nát dưới Thiên Đạo!" Giọng nói của hắn vang vọng, mang theo sự ngạo mạn của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực, coi thường mọi sự kháng cự yếu ớt. Hắn không hiểu được những gì đang diễn ra. Hắn chỉ thấy hai kẻ phàm tục đang cố gắng cản đường hắn, bằng những thứ sức mạnh mà hắn cho là thấp kém. Hắn không c��m nhận được sự kết nối sâu sắc, sự đồng điệu giữa Tô Lam, Lục Vô Trần và vạn vật xung quanh. Hắn chỉ thấy một sự yếu đuối đang cố gắng chống cự một cách vô vọng.

Chưởng lực của Thiên Diệu Tôn Giả va chạm với kiếm quang ngũ hành của Tô Lam và bức tường ý chí của Lục Vô Trần. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé rách màn đêm đang dần chuyển mình thành rạng sáng. Đất đá rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn lan rộng khắp mặt đất, như thể trái đất đang rên xiết trong đau đớn. Cây cối vốn đã đổ nát vì trận càn quét trước, giờ lại càng thêm tan hoang bởi dư chấn của trận chiến. Bụi đất và mảnh vỡ bay tứ tung, tạo thành một màn sương mịt mờ bao phủ chiến trường.

Tô Lam và Lục Vô Trần bị đẩy lùi vài bước, máu rịn ra từ khóe môi, nhưng ánh mắt của họ vẫn kiên định, không hề nao núng. Thanh kiếm của Tô Lam vẫn vững vàng trong tay, còn bức tường ý chí của Lục Vô Trần vẫn kiên cường đứng vững. Họ đã chặn được đòn tấn công đầu tiên của phân thân Thiên Diệu Tôn Giả, dù chỉ là trong chốc lát.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong màn đêm. Con sói khổng lồ nhảy cẫng lên, sẵn sàng lao vào chiến đấu, dù nó biết kẻ địch mạnh đến nhường nào. Nó không quan tâm đến sức mạnh hay cấp độ tu vi, nó chỉ biết bảo vệ chủ nhân và những người nó coi là gia đình.

Phân thân Thiên Diệu Tôn Giả nhíu mày. Hắn không ngờ hai kẻ yếu ớt này lại có thể chống đỡ lâu đến vậy. Sự tức giận bắt đầu bùng lên trong ánh mắt hắn. Hắn đã quá quen với việc mọi thứ phải khuất phục dưới sức mạnh tuyệt đối của hắn, và sự kháng cự này, dù chỉ là nhỏ bé, cũng khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm.

"Ngươi... dám dùng thứ sức mạnh thấp hèn này để chống đối bản tọa?!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy giận dữ và bất ngờ, không thể tin vào mắt mình. Hắn không thể hiểu được tại sao những thứ mà hắn coi là "thấp hèn" lại có thể cản được bước chân của hắn, dù chỉ là trong giây lát.

"Thấp hèn hay không, do ý chí quy��t định!" Tô Lam đáp lại, hơi thở dồn dập nhưng giọng nói vẫn mạnh mẽ. Nàng vung kiếm, một luồng kiếm khí ngũ hành lại bùng lên, lần này mang theo sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ‘vật tính’ của kim loại và đất, tạo nên một đòn tấn công vừa sắc bén vừa nặng nề, trực tiếp nhắm vào phân thân Thiên Diệu. Kiếm pháp của nàng không còn chỉ là kỹ thuật, nó là sự cộng hưởng với bản chất của vạn vật, mỗi đòn kiếm như hòa mình vào tự nhiên, khó nắm bắt, khó bị hóa giải. Nàng đã không còn chỉ dựa vào linh lực, mà còn mượn sức mạnh từ chính ‘ý chí tồn tại’ của thế giới.

Lục Vô Trần cũng tiếp lời: "Đây không phải sức mạnh của cá nhân, mà là của vạn vật!" Y triệu hồi thêm những linh hồn nhỏ bé, những tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường, tạo thành một trường năng lượng kiên cường hơn nữa. Phân thân Thiên Diệu Tôn Giả cảm thấy như đang đối đầu với cả Huyền Vực đang gào thét, từng mảnh đất, từng ngọn cây, từng viên đá đều đang cố gắng đẩy lùi hắn. Đó là một cảm giác mà hắn chưa từng trải qua, một sự phản kháng không đến từ một cá nhân hay một tổ chức, mà đến từ chính thế giới này.

Trong lúc đó, Tần Mặc vẫn tĩnh tọa. Ánh sáng từ Cổng Không Gian, vốn đã dịu đi, giờ lại bùng lên mạnh mẽ hơn, bao phủ lấy hắn. Hắn không hề bị phân tâm bởi trận chiến dữ dội xung quanh. Trái lại, hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ chiến trường, từ ý chí kiên cường của Tô Lam và Lục Vô Trần, từ sự phản kháng của vạn vật. Tiếng kiếm va chạm, tiếng gầm thét, tiếng sấm sét, tất cả đều trở thành một phần của dòng chảy tri thức trong tâm trí hắn.

"Cân bằng... không phải là tĩnh lặng... mà là sự hài hòa trong vận động..." Tần Mặc thầm nghĩ. Hắn nhận ra rằng, sự cân bằng không phải là việc ép buộc mọi thứ đứng yên, mà là việc cho phép vạn vật tồn tại và phát triển theo bản chất của chúng, dù trong hỗn loạn hay bình yên. Sự chống đối của Tô Lam và Lục Vô Trần không phải là một hành động đơn độc, mà là một biểu hiện của ‘ý chí bản nguyên’ đang trỗi dậy, đang đòi lại sự công bằng, đòi lại quyền được là chính nó.

Một tia sáng tri thức bùng nổ trong tâm trí Tần Mặc. Hắn không chỉ hiểu về ‘ý chí bản nguyên’, hắn còn hiểu cách để vận dụng nó, không phải để thăng tiên, mà để bảo vệ, để tái tạo, để chữa lành. Hắn nhận ra rằng, Thiên Diệu Tôn Giả, với sức mạnh hủy diệt của mình, mãi mãi không thể chạm tới được tầng sâu nhất của Huyền Vực, bởi vì hắn chỉ nhìn thấy sức mạnh, mà không nhìn thấy ‘bản chất’. Hắn chỉ muốn chinh phục, mà không muốn thấu hiểu.

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn đen láy, nhưng sâu thẳm hơn, chứa đựng cả vũ trụ của tri thức cổ xưa, ánh lên một tia sáng của sự thấu triệt và quyết tâm. Hắn đã tìm thấy chìa khóa. Thiên Diệu Tôn Giả có thể nắm giữ sức mạnh hủy diệt, nhưng hắn không bao giờ có thể chạm tới 'ý chí bản nguyên' này, không thể hiểu được sự thật sâu thẳm nhất của Huyền Vực. Và đây, chính là điểm khởi đầu cho cuộc chiến cân bằng của Tần Mặc, một cuộc chiến không phải để tiêu diệt, mà là để thức tỉnh và tái tạo. Hắn đã sẵn sàng để dẫn dắt Huyền V���c trở về với bản nguyên của chính nó. Tô Lam và Lục Vô Trần đã tạo đủ thời gian, giờ là lúc hắn hành động.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free