Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1079: Ý Chí Bản Nguyên: Chìa Khóa Cân Bằng

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn đen láy như hắc diệu thạch, nhưng giờ đây, chúng sâu thẳm tựa vực thẳm tinh không, chứa đựng cả vũ trụ của tri thức cổ xưa, ánh lên một tia sáng của sự thấu triệt và quyết tâm mà nhân thế chưa từng được chứng kiến. Hắn không còn là thiếu niên Tần Mặc của Vô Tính Thành đơn thuần, mà là một thực thể đã chạm đến tận cùng bản nguyên của Huyền Vực, một linh hồn đã dung nhập cùng nhịp thở của thế giới. Hơi lạnh từ những khối đá cổ kính của Cổng Không Gian vẫn phả vào da thịt, nhưng tâm trí hắn lại bùng cháy với một ngọn lửa minh triết. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát của di tích không còn là âm thanh u ám, mà tựa như khúc ca của ngàn vạn linh hồn đang thì thầm những bí mật của thời gian. Mùi đất khô khan, đá phong hóa và không khí nặng nề của di tích cổ xưa vẫn vương vấn, nhưng trong cảm quan của Tần Mặc, giờ đây nó còn mang theo một mùi hương của sự tái sinh, một hương vị của sự khởi đầu.

Cảm giác đầu tiên dâng lên trong hắn là một sự thanh tĩnh đến lạ lùng, dù xung quanh vẫn còn vương vãi tàn tích của trận chiến khốc liệt vừa qua. Những vết nứt trên mặt đất, những mảnh đá vỡ vụn, tất cả đều là chứng tích cho sự hủy diệt mà phân thân Thiên Diệu Tôn Giả đã gây ra. Nhưng Tần Mặc không màng đến chúng, tâm trí hắn tràn ngập những dòng chảy tri thức mà Cổng Không Gian Cổ Xưa đã trao cho. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi cùng cực đang bao trùm lấy Tô Lam và Lục Vô Trần, hai thân ảnh kiệt quệ đang nằm gục gần đó, hơi thở dồn dập, sắc mặt tái nhợt. Họ đã dốc cạn sức lực, dùng ý chí sắt đá và lòng tin kiên định vào hắn để chống đỡ một kẻ thù tưởng chừng không thể lay chuyển.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền vẫn dựng đứng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa canh gác trong màn đêm, khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp. Nó không rời mắt khỏi Tần Mặc, cảm nhận ��ược sự thay đổi sâu sắc trong chủ nhân. Con sói khổng lồ, vốn luôn hùng dũng, giờ đây lại lộ ra một vẻ lo lắng và căng thẳng tột độ. Nó đã chứng kiến sự khốc liệt của trận chiến, sự tuyệt vọng của việc chống lại một sức mạnh hủy diệt, và giờ đây, nó chỉ muốn xác nhận rằng Tần Mặc vẫn an toàn, rằng tất cả những hy sinh đó không phải là vô ích.

Tần Mặc chậm rãi đứng dậy, cơ thể hắn không hề có chút dấu hiệu của sự mỏi mệt hay kiệt sức, dù đã trải qua một quá trình dung hợp tri thức khổng lồ. Từng bước chân hắn đi trên nền đá vụn đều nhẹ nhàng, tĩnh lặng, tựa như hòa mình vào từng hạt bụi. Hắn bước đến bên Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt đầy sự cảm kích và xót xa. Nỗi đau của vạn vật mà hắn có thể nghe thấy giờ đây cũng hòa lẫn với sự mệt mỏi của hai đồng minh, tạo thành một bản giao hưởng bi tráng nhưng cũng đầy kiên cường.

Hắc Phong thấy Tần Mặc đến gần, liền khẽ dụi đầu vào tay hắn, một hành động vừa mang tính bảo vệ, vừa thể hiện sự gắn kết không lời. Bộ lông mềm mại, ấm áp của nó chạm vào làn da Tần Mặc, kéo hắn về với hiện thực, về với những con người và sinh linh đang cùng hắn gánh vác trách nhiệm này.

Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve đầu Hắc Phong, rồi khẽ khàng quỳ xuống bên Tô Lam. Nàng đang tựa lưng vào một khối đá đổ nát, thanh kiếm cổ vẫn nằm chặt trong tay, nhưng ánh mắt đã nhắm nghiền, lông mi run rẩy. Lục Vô Trần thì nằm úp mặt xuống đất, cơ thể co quắp, những vết thương do linh lực bạo ngược của Thiên Diệu Tôn Giả gây ra vẫn còn rỉ máu. Dù vậy, trên khuôn mặt khắc khổ của y, Tần Mặc vẫn nhận thấy một nét kiên cường khó tả.

"Tô Lam, Lục Vô Trần..." Tần Mặc khẽ gọi, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ta đã hiểu..."

Tô Lam khẽ mở mắt. Đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ đây mờ đi vì kiệt sức, nhưng khi nhìn thấy Tần Mặc, một tia sáng yếu ớt của niềm tin lại bùng lên. Nàng cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể không cho phép. "Tần Mặc, ngươi... đã thành công?" Giọng nàng yếu ớt, đứt quãng, nhưng ẩn chứa một sự khao khát cháy bỏng về câu trả lời. Nàng đã đặt cược tất cả vào sự thấu hiểu của Tần Mặc, vào con đường mà hắn vạch ra.

Lục Vô Trần cũng từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt dính đầy bụi bẩn và máu khô. "Ngươi đã thấy gì?" Y hỏi, giọng khàn đặc, đầy vẻ hoài nghi nhưng cũng không kém phần mong chờ. Y đã quá mệt mỏi với những con đường cũ, với sự truy cầu hư vô, và giờ đây, mọi hy vọng đều đặt trên vai Tần Mặc.

Tần Mặc nhìn vào đôi mắt đầy mong chờ của họ, cảm nhận được sự kỳ vọng và cả những vết thương thể xác lẫn tinh thần mà họ đang gánh chịu. Hắn biết, lời nói của hắn lúc này không chỉ là một sự giải thích, mà còn là một lời hứa, một niềm tin cần được thắp sáng.

"Ta đã thấy... nhịp thở của Huyền Vực," Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm tĩnh nhưng vang vọng một sức mạnh nội tại. "Không phải là linh lực, không phải là đạo lý. Đó là bản năng, là ý chí tự thân của thế giới này để duy trì sự cân bằng." Hắn khẽ đưa tay chạm vào mảnh đất khô cằn dưới chân. Ngay lập tức, một luồng sinh khí vô hình từ lòng đất khẽ run rẩy, như đáp lại lời hắn.

Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, rồi lại nhìn Tần Mặc. Họ vẫn còn mơ hồ, nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt và giọng nói của Tần Mặc khiến họ tin tưởng một cách tuyệt đối, dù lý trí chưa thể hoàn toàn nắm bắt. Sự kiệt quệ dường như tạm thời bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một sự tập trung cao độ.

***

Buổi sáng dần lên, nắng vàng dịu len lỏi qua những kẽ nứt của Cổng Không Gian Cổ Xưa, chiếu rọi vào không gian u tối. Khi Tần Mặc bắt đầu giải thích sâu hơn về 'ý chí bản nguyên', một luồng ánh sáng dịu nhẹ, như có sự sống, lan tỏa từ chính trung tâm Cổng Không Gian. Không khí xung quanh họ không còn mang vẻ tĩnh mịch, cô độc, mà dần chuyển sang trạng thái trang nghiêm, linh thiêng, như thể chính thế giới đang lắng nghe.

"Ý chí bản nguyên không phải là pháp tắc hay đạo lý mà chúng ta từng biết," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn vẫn trầm tĩnh nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự thấu triệt. "Nó là bản năng của thế giới này, khát vọng được là chính nó, được cân bằng. Nó như mạch máu chảy trong vạn vật, như nhịp đập của trái tim Huyền Vực. Mỗi hòn đá, mỗi dòng sông, mỗi ngọn cây, mỗi cơn gió... đều có một ý chí riêng, một bản chất riêng, và tất cả chúng hòa quyện lại thành ý chí bản nguyên của cả thế giới."

Hắn dừng lại, nhìn vào Tô Lam và Lục Vô Trần, những người đang lắng nghe không sót một lời, ánh mắt từ từ bừng sáng.

"Thiên Diệu Tôn Giả muốn 'thăng tiên' vạn vật," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn thoáng chút u buồn. "Nhưng hắn không hiểu rằng đó là ép buộc, là bẻ cong bản nguyên, là hủy diệt sự cân bằng. Hắn muốn tất cả phải vươn lên, phải trở thành những thực thể siêu việt, nhưng hắn lại quên mất rằng sự siêu việt không phải là mục đích cuối cùng của sự tồn tại. Khi một dòng sông bị ép phải chảy ngược, khi một ngọn núi bị ép phải bay lên trời, khi một viên đá bị ép phải có tri giác của con người... đó không phải là sự thăng hoa, mà là sự biến dạng, là sự tự diệt."

Lục Vô Trần khẽ thở dài, trong ánh mắt y hiện lên sự day dứt về những năm tháng y đã từng truy cầu con đường thăng tiên. Y đã từng là một tu sĩ khao khát sức mạnh, khao khát được siêu thoát, nhưng giờ đây, lời của Tần Mặc đã mở ra một chân trời hoàn toàn khác.

"Vậy... chìa khóa để chiến thắng không phải là mạnh hơn hắn, mà là... để vạn vật tìm lại chính mình?" Tô Lam khẽ thốt lên, giọng nàng vẫn còn yếu ớt nhưng tràn đầy sự kinh ngạc và một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng đã từng nghĩ rằng cuộc chiến này chỉ có thể kết thúc bằng việc một bên mạnh hơn bên còn lại, nhưng Tần Mặc đã chỉ ra một con đường thứ ba, một con đường không dựa vào sức mạnh tuyệt đối.

Tần Mặc gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta đã cố gắng chống lại hắn bằng sức mạnh, bằng phép tắc, nhưng Thiên Diệu Tôn Giả quá mạnh, và hắn đại diện cho đỉnh cao của con đường 'thăng tiên cực đoan'. Nhưng hắn không thể chạm tới 'ý chí bản nguyên'. Hắn chỉ có thể phá hủy, mà không thể bẻ cong bản chất sâu thẳm nhất của vạn vật."

"Một con đường khác... một con đường mà chúng ta chưa từng nghĩ tới," Lục Vô Trần lẩm bẩm, ánh mắt y dần trở nên kiên định. Y đã từng chán nản, đã từng tuyệt vọng vì cảm thấy con đường tu luyện của mình là vô nghĩa. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đã cho y thấy một ý nghĩa mới, một mục đích cao cả hơn.

"Hãy nhìn đây." Tần Mặc khẽ đưa tay chỉ vào một khe nứt nhỏ trên bức tường cổ kính của Cổng Không Gian. "Đây là một viên đá. Trong ý chí bản nguyên của nó, nó chỉ muốn là một viên đá, vững chãi, bền bỉ, tồn tại qua ngàn vạn năm. Nó không muốn biết bay, không muốn biết nói, không muốn trở thành một linh thạch có linh trí. Nó chỉ muốn là chính nó. Và khi chúng ta ép buộc nó phải thay đổi, chúng ta đã đi ngược lại ý chí bản nguyên của nó."

Tần Mặc sau đó lại chỉ vào một dòng nước nhỏ đang rỉ ra từ kẽ đá gần đó. "Dòng nước này, nó muốn chảy. Nó muốn hòa mình vào đất, vào sông, vào biển. Nó không muốn biến thành băng vĩnh cửu hay hơi nước vĩnh cửu. Nó muốn là một dòng nước, luân chuyển không ngừng. Đó là ý chí bản nguyên của nó."

Khi Tần Mặc nói, Uẩn Linh – linh hồn của chiếc chuông cổ, vốn đã im lìm từ sau trận chiến – khẽ ngân nga một tiếng trong trẻo, dịu dàng, như tiếng gió thoảng qua những cánh đồng hoa. Tiếng chuông không lớn, nhưng lại mang theo một sự an ủi, một sự đồng điệu sâu sắc.

Và Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn, tóc bím hai bên, đôi mắt to tròn đen láy, hồn nhiên đứng gần đó, bỗng nhiên hưng phấn vươn mình, những chiếc lá nhỏ xíu của cô bé rung rinh như thể đang nhảy múa. Cô bé không hiểu hết những lời lẽ uyên thâm của Tần Mặc, nhưng bản năng của một linh thể gắn liền với sự sống đã mách bảo cô bé rằng Tần Mặc đang nói về một điều gì đó rất đúng đắn, rất quan trọng.

"Bản chất của 'thăng tiên cực đoan' là sự ham muốn kiểm soát, là ép buộc vạn vật phải phục vụ mục đích của kẻ tu luyện," Tần Mặc kết luận. "Nhưng bản chất của 'ý chí bản nguyên' là sự tự do, là quyền được tồn tại theo cách của mình. Thiên Diệu Tôn Giả không thể hiểu được điều này, bởi vì hắn đã bị che mắt bởi khát vọng hư vô. Và đó chính là điểm yếu lớn nhất của hắn."

Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kính phục và niềm tin mãnh liệt. Họ đã hiểu. Họ không cần phải chiến đấu bằng sức mạnh để chiến thắng một sức mạnh khác. Họ cần phải thức tỉnh, phải khôi phục, phải bảo vệ ý chí bản nguyên của Huyền Vực. Đây là một con đường hoàn toàn mới, một con đường chưa từng ai dám nghĩ đến, nhưng nó lại mang theo một chân lý giản dị và sâu sắc đến lạ kỳ.

***

Chiều tà, nắng vàng dịu trải khắp Vô Tính Thành, nhưng không thể xua đi hết vẻ hoang tàn của khu Phố Chợ Sáng. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa u buồn vừa thanh bình. Những tàn tích của trận chiến vẫn còn đó: mái nhà sụp đổ, tường đá nứt vỡ, những dấu vết cháy đen còn vương lại trên nền đất. Bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường, như thể cả thành phố đang nín thở sau cơn bão, nhưng dưới sự hướng dẫn của Tần Mặc, một luồng sinh khí mới, yếu ớt nhưng kiên cường, dần dần lan tỏa.

Tần Mặc dẫn Tô Lam, Lục Vô Trần, Hắc Phong, Uẩn Linh và Tiểu Thảo đến một góc phố đã bị phá hủy nặng nề nhất. Một bức tường thành đổ sập, để lộ ra những viên gạch vỡ vụn, và từ kẽ nứt của chúng, vài cọng cỏ dại yếu ớt đang cố gắng vươn lên. Hắn không nói nhiều, chỉ im lặng quan sát, cảm nhận.

"Hãy nhìn đây," Tần Mặc khẽ nói, chỉ vào một mảng tường đổ nát đã bị phủ một lớp bụi dày. "Thiên Diệu Tôn Giả đã hủy hoại nơi này, nhưng hắn không thể hủy hoại ý chí bản nguyên của nó. Viên đá này, dù vỡ vụn, vẫn muốn là đá. Mảnh gỗ này, dù cháy đen, vẫn muốn là gỗ. Và những hạt mầm này, dù bị vùi lấp, vẫn khao khát vươn lên đón nắng."

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một mảnh tường đổ nát. Ngay lập tức, một luồng sáng xanh biếc từ lòng đất khẽ run rẩy, rồi một chồi non yếu ớt, xanh mơn mởn bắt đầu nhú lên từ kẽ nứt của bức tường, như một phép màu. Chồi non đó không hề bị ép buộc, nó vươn mình lên một cách tự nhiên, theo bản năng vốn có của nó.

"Ý chí bản nguyên... nó vẫn luôn ở đó," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn vang vọng sự minh triết. "Nó không cần chúng ta phải ban phát hay ép buộc. Nó chỉ cần chúng ta lắng nghe, thấu hiểu, và hỗ trợ nó tìm lại sự cân bằng."

Tô Lam nhìn chồi non bé nhỏ, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng đã từng thấy vô số linh dược quý hiếm được bồi đắp bằng linh lực, nhưng chưa bao giờ một chồi non yếu ớt lại có thể khiến nàng xúc động đến thế. Nó là biểu tượng của sự sống, của sự kiên cường, và của một niềm hy vọng mới.

"Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây," Tần Mặc vạch ra kế hoạch, ánh mắt hắn quét qua khung cảnh hoang tàn. "Từ những viên gạch vỡ, từ những cây cỏ héo tàn. Giúp chúng tìm lại bản nguyên, khôi phục sự cân bằng của chính chúng. Không phải là xây dựng lại theo ý muốn của chúng ta, mà là để vạn vật tự do kiến tạo lại chính nó, theo ý chí bản nguyên của chúng."

"Ta hiểu rồi," Tô Lam đáp lại, giọng nàng giờ đây đã mạnh mẽ hơn, không còn chút yếu ớt nào. Nàng rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm phản chiếu ánh nắng chiều. "Kiếm của ta sẽ không chỉ chém. Nó sẽ bảo vệ, nó sẽ dẫn dắt... ý chí của chính nó. Nó sẽ là hiện thân của sự cân bằng, không còn là công cụ của sự hủy diệt hay chinh phục." Trong khoảnh khắc đó, thanh kiếm trong tay nàng như khẽ rung lên, một luồng kiếm ý thuần khiết, không còn mang theo sát khí hay tham vọng, mà chỉ là sự kiên định của bản chất kim loại, của sự sắc bén tự thân, lan tỏa.

Lục Vô Trần cũng đứng thẳng người dậy, dù cơ thể vẫn còn đau nhức. Khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây đã bớt đi vẻ chán nản, thay vào đó là một sự quyết tâm mới. "Linh hồn thức tỉnh... không phải để ép buộc, mà để vạn vật tự lựa chọn con đường của mình. Ta sẽ dùng khả năng của mình để lắng nghe, để kết nối, để khơi gợi ý chí bản nguyên của những linh thể nhỏ bé, để chúng có thể tự mình tái sinh và phát triển."

Tần Mặc nhìn các đồng minh, lòng hắn dâng lên một sự ấm áp. Họ đã thực sự hiểu. Họ đã chấp nhận con đường mà hắn đã tìm thấy.

"Thiên Diệu Tôn Gi��� càng ép buộc, vạn vật càng khao khát được là chính mình," Tần Mặc khẳng định, giọng hắn trầm hùng, vang vọng giữa phố chợ. "Đó là điểm yếu của hắn, và là sức mạnh của chúng ta. Hắn có thể hủy diệt một thành trì, nhưng hắn không thể hủy diệt ý chí bản nguyên của một hòn đá. Hắn có thể ép buộc linh hồn thăng tiên, nhưng hắn không thể bẻ cong khao khát được là chính nó của một sinh linh."

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía xa, như đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng ý chí và sự kiên định. Uẩn Linh khẽ ngân nga, tiếng chuông vang vọng như một lời cầu nguyện, một lời chúc phúc cho con đường mới. Tiểu Thảo chạy đến bên chồi non mới nhú, đôi mắt tròn xoe ngắm nhìn đầy thích thú, như thể cô bé đã tìm thấy một người bạn đồng hành mới, một biểu tượng cho tương lai.

Từ sâu thẳm lòng đất Vô Tính Thành, Thiết Giáp Thành Linh – ý chí của thành trì – cũng phát ra một ý niệm ủng hộ mạnh mẽ. Không phải là một tiếng nói cụ thể, mà l�� một cảm giác vững chãi, kiên cường lan tỏa khắp không gian, như thể từng viên gạch, từng tấc đất của Vô Tính Thành đang đồng lòng, nguyện cùng Tần Mặc và các đồng minh bước đi trên con đường này. Nó đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá, và giờ đây, nó khao khát được phục hồi, được trở về với bản nguyên của một thành trì bảo vệ, một nơi trú ẩn bình yên.

Gánh nặng trên vai Tần Mặc vẫn còn đó, là một trách nhiệm khổng lồ, là nỗi lo lắng liệu con đường này có đủ mạnh để chống lại một kẻ thù hùng mạnh như Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng giờ đây, nỗi lo đó đã hòa lẫn với một niềm hy vọng mãnh liệt và một quyết tâm sắt đá. Hắn không còn đơn độc. Hắn đã tìm thấy chìa khóa, và các đồng minh của hắn đã sẵn sàng cùng hắn mở ra cánh cửa dẫn đến sự cân bằng cho Huyền Vực. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng nó là một khởi đầu được xây dựng trên một nền tảng vững chắc nhất: ý chí bản nguyên của vạn vật.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free