Vạn vật không lên tiên - Chương 1080: Thiên Diệu Pháp Trận: Đòn Hủy Diệt Từ Thiên Không
Từ sâu thẳm lòng đất Vô Tính Thành, Thiết Giáp Thành Linh – ý chí của thành trì – cũng phát ra một ý niệm ủng hộ mạnh mẽ. Không phải là một tiếng nói cụ thể, mà là một cảm giác vững chãi, kiên cường lan tỏa khắp không gian, như thể từng viên gạch, từng tấc đất của Vô Tính Thành đang đồng lòng, nguyện cùng Tần Mặc và các đồng minh bước đi trên con đường này. Nó đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá, và giờ đây, nó khao khát được phục hồi, được trở về với bản nguyên của một thành trì bảo vệ, một nơi trú ẩn bình yên.
Gánh nặng trên vai Tần Mặc vẫn còn đó, là một trách nhiệm khổng lồ, là nỗi lo lắng liệu con đường này có đủ mạnh để chống lại một kẻ thù hùng mạnh như Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng giờ đây, nỗi lo đó đã hòa lẫn với một niềm hy vọng mãnh liệt và một quyết tâm sắt đá. Hắn không còn đơn độc. Hắn đã tìm thấy chìa khóa, và các đồng minh của hắn đã sẵn sàng cùng hắn mở ra cánh cửa dẫn đến sự cân bằng cho Huyền Vực. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng nó là một khởi đầu được xây dựng trên một nền tảng vững chắc nhất: ý chí bản nguyên của vạn vật.
***
Trong khi ánh bình minh dịu dàng đang nhuộm vàng những mái nhà đơn sơ của Vô Tính Thành, mang theo một tia hy vọng mới mẻ, thì ở một nơi xa xôi, vô cùng tráng lệ và uy nghiêm, một buổi bình minh khác đang lên, rực rỡ nhưng lạnh lẽo đến tận cùng.
Giữa không gian hư ảo của Thiên Cung, các cung điện bằng ngọc và vàng lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo, tráng lệ và lộng lẫy, không gì sánh bằng ở phàm trần. Các cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, huyền ảo. Các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời xuống, vỗ về những tảng đá ngọc bích. Mọi thứ đều toát lên vẻ siêu phàm, thần thánh, một thế giới mà phàm nhân chỉ có thể chiêm ngưỡng trong giấc mộng. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, tạo ra những âm thanh du dương như bản hòa ca của tạo hóa. Đôi khi, tiếng chim phượng hoàng hoặc các linh thú thần thoại hót líu lo, hoặc tiếng nhạc tiên vang vọng từ xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và thần thánh. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết tràn ngập không gian, một mùi hương thanh khiết, nhẹ nhàng, khiến người ta cảm thấy thư thái và an lạc, như thể mọi lo toan trần thế đều tan biến.
Trên đài cao nhất của Thiên Cung, nơi ánh sáng ban mai tụ hội, Thiên Diệu Tôn Giả đứng uy nghi, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực của một vị thần. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, như biển sâu thăm thẳm không đáy. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, thoát tục của hắn. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần.
Xung quanh Thiên Diệu Tôn Giả, Thiên Diệu Pháp Trận đã hoàn tất. Pháp trận khổng lồ này bao trùm một phần Thiên Cung, các phù văn cổ xưa rực sáng như hàng ngàn vì tinh tú nhỏ bé, vẽ nên một mạng lưới phức tạp trên không trung. Linh khí từ khắp Thiên Cung, thậm chí từ cả Huyền Vực, cuồn cuộn hội tụ, biến thành những luồng sáng chói lòa, xoáy vào trung tâm pháp trận, tạo ra một áp lực vô hình nhưng cực kỳ kinh khủng. Âm thanh rền vang trầm đục của pháp trận như tiếng gầm của một con thú khổng lồ đang thức giấc, làm rung chuyển cả không gian thần thánh. Mỗi phù văn, mỗi đường nét đều như đang nhảy múa, chứa đựng sức mạnh hủy diệt và ý chí thanh tẩy.
Thiên Diệu Tôn Giả nhìn xuống Huyền Vực xa xôi, một chấm xanh mờ ảo dưới chân hắn. Vẻ mặt hắn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự quyết tâm sắt đá và niềm tin tuyệt đối vào con đường 'thăng tiên' mà hắn đã chọn, con đường mà hắn tin là chân lý duy nhất để cứu rỗi vạn vật khỏi sự mục rữa và suy tàn. Trong ánh mắt xanh thẳm ấy, Tần Mặc cùng Vô Tính Thành chỉ là những chướng ngại vật nhỏ bé, cần phải bị quét sạch để con đường thăng tiên được khai mở hoàn toàn.
Giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để chấn động cả tầng mây, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh, không chấp nhận sự phản đối, không cho phép nghi ngờ. Hắn dùng những từ ngữ vĩ mô, triết lý về 'đạo', 'thiên cơ', 'tiên lộ' để biện minh cho hành động của mình.
"Kẻ nghịch thiên," hắn cất lời, ánh mắt xuyên thấu không gian, như thể đã nhìn thấy Tần Mặc đang đứng giữa Vô Tính Thành. "Ngươi sẽ hiểu thế nào là ý chí chân chính của Thiên Đạo. Vô Tính Thành sẽ bị xóa sổ, và cùng với nó, mọi ảo tưởng về 'cân bằng' yếu ớt của ngươi!"
Dứt lời, Thiên Diệu Tôn Giả giơ tay lên cao, bàn tay thanh tú nhưng ẩn chứa sức mạnh vô biên. Cả Thiên Diệu Pháp Trận rung chuyển kịch liệt hơn bao giờ hết, như một cơn động đất vô hình. Các phù văn bùng cháy dữ dội, linh khí cô đọng đến cực hạn, bỗng chốc hóa thành một cột sáng khổng lồ, đường kính hàng trăm trượng, màu trắng bạc chói lóa, xuyên thẳng qua mây mù, xé rách không gian, nhắm về phía Vô Tính Thành đang nằm yên bình dưới vầng dương. Âm thanh của cột sáng xé gió nghe như tiếng xé toạc tấm lụa của vũ trụ, mang theo một sức mạnh hủy diệt tột cùng, không gì có thể cản phá.
***
Tại Vô Tính Thành, nơi Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và các đồng minh đang bàn bạc về kế hoạch phục hồi, bầu không khí vẫn còn vương vấn sự thanh bình. Các ngôi nhà được xây dựng chủ yếu từ gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, mái ngói màu đất nung đơn giản, tất cả đều hòa mình vào thiên nhiên một cách mộc mạc. Đường phố lát đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn theo địa hình, dẫn đến những khu vườn nhỏ xinh xắn. Nhiều ngôi nhà có vườn cây ăn trái, và các dòng suối nhỏ được dẫn vào tận khu dân cư, tạo thành những con kênh trong lành chảy róc rách. Không có những công trình đồ sộ, tháp cao hay kiến trúc xa hoa, mọi thứ đều mang vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi, một vẻ đẹp của sự giản dị và bền bỉ.
Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây, tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân khi trao đổi hàng hóa hay ngồi uống trà, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường, và đặc biệt là mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình vào mỗi bữa ăn, tất cả tạo nên một hương vị đặc trưng của Vô Tính Thành, một mùi hương của sự sống và sự an yên.
Bỗng nhiên, không khí thay đổi đột ngột. Một áp lực khủng khiếp, vô hình nhưng nặng như núi Thái Sơn, giáng xuống, đè nặng lên từng tấc đất, từng sinh linh. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng tối sầm lại một cách dị thường, như thể có một bàn tay vô hình khổng lồ đang che phủ toàn bộ ánh sáng. Gió bắt đầu rít lên cuồng loạn, không phải cơn gió mát lành thường ngày mà là những luồng gió xoáy mang theo linh khí hỗn loạn, thổi tung bụi đất và lá cây. Mọi âm thanh yên bình bỗng chốc bị thay thế bằng tiếng rít của gió, tiếng va đập của cành cây, và một tiếng gầm rú chói tai đang tiến đến gần.
Tô Lam, đang lắng nghe Tần Mặc nói về cách khôi phục 'ý chí bản nguyên' của những viên gạch vỡ, bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng tràn ngập sự kinh hãi. Nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh hủy diệt đang ập tới, một thứ sức mạnh mà nàng chưa từng đối mặt.
"Cái gì thế này?!" nàng thốt lên, giọng nói vốn thanh thoát giờ đây bị bóp nghẹt bởi sự căng thẳng. "Sức mạnh kinh khủng quá!"
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây tái nhợt, nhìn lên bầu trời đang biến đổi. Đôi mắt sâu trũng của y bỗng bừng lên sự kinh hoàng pha lẫn một sự cam chịu. Y đã từng chứng kiến nhiều thảm họa, nhưng cảm giác về sự hủy diệt sắp tới này vượt xa mọi điều y từng trải qua.
"Thiên Diệu Tôn Giả!" y nghiến răng, giọng khàn đặc. "Hắn ta định xóa sổ tất cả!"
Từ trên cao, một cột năng lượng khổng lồ, màu trắng bạc, xoáy tròn với tốc độ kinh hoàng, lao thẳng về phía Cổng Không Gian Cổ Xưa – tâm điểm của Vô Tính Thành – và toàn bộ Vô Tính Thành nằm trong phạm vi hủy diệt của nó. Tiếng gầm rú của cột năng lượng xé toạc màng nhĩ, như tiếng của hàng vạn quỷ thần cùng lúc thét gào, mang theo ý chí thanh tẩy và hủy diệt không gì sánh được.
Người dân Vô Tính Thành, vốn đang sống trong sự yên bình, đột ngột bị kéo vào cơn ác mộng. Tiếng la hét hoảng loạn vang lên khắp nơi, tiếng trẻ con khóc thét, tiếng người lớn kêu gọi nhau chạy trốn. Sự hoảng sợ lan truyền nhanh như cháy rừng.
Hạ Nguyệt, khuôn mặt thanh tú giờ đây trắng bệch vì sợ hãi, nhưng đôi mắt trong veo của nàng vẫn ánh lên sự kiên định. Nàng cố gắng trấn an những đứa trẻ đang bám víu vào váy mình, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
"Đừng sợ! Chúng ta sẽ ổn thôi! Tần Mặc... Tần Mặc sẽ có cách!"
Thôn Trưởng Vô Tính Thành, ông lão với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt hiền từ, cố gắng giữ vẻ kiên nghị, nhưng trong lòng ông là một nỗi lo lắng tột cùng. Ông từng nói bình yên là tài sản quý giá nhất, và giờ đây, tài sản ấy đang bị đe dọa nghiêm trọng. Ông cùng vài người đàn ông khỏe mạnh cố gắng hướng dẫn người dân chạy đến những nơi trú ẩn kiên cố hơn, nhưng sự hoảng loạn quá lớn, và sức mạnh từ trên trời giáng xuống dường như không thể tránh khỏi.
Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đứng yên giữa sự hỗn loạn. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây ánh lên sự nghiêm trọng tột độ. Hắn không cần nhìn, hắn cảm nhận được. Hắn nghe được "ý chí hủy diệt thuần túy" từ Pháp Trận, một ý chí không ngừng nghỉ muốn xóa sổ mọi thứ không tuân theo con đường "thăng tiên" của nó. Đó là một cơn bão của sự thanh tẩy, một sự phủ nhận hoàn toàn đối với "vật tính" và "ý chí bản nguyên" của vạn vật.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, gầm lên một tiếng dữ tợn, tiếng gầm vang vọng như sấm, uy hiếp những kẻ muốn tiến gần Tần Mặc. Nó không chần chừ, xông ra chắn trước Tần Mặc, bộ lông d��ng đứng, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Từ sâu thẳm lòng đất, Thiết Giáp Thành Linh – ý chí của thành trì – cũng phát ra một tiếng rền rĩ đau đớn, như thể chính nó đang cảm nhận được sự hủy diệt sắp đến. Các bức tường thành, vốn kiên cố như đá tảng, tự động nâng cao hơn, các kết giới cổ xưa được khắc sâu vào lòng đất bỗng phát sáng rực rỡ, tạo thành những lớp lá chắn năng lượng chằng chịt. Nhưng chúng rung chuyển dữ dội, kêu răng rắc dưới áp lực khủng khiếp của đòn tấn công từ Thiên Diệu Pháp Trận, như thể không thể chống đỡ được bao lâu.
***
Cột năng lượng từ Thiên Diệu Pháp Trận giáng xuống, xé toạc bầu trời Vô Tính Thành. Âm thanh chói tai của sự va chạm, tiếng nổ vang trời, và tiếng đổ vỡ của nhà cửa bị thổi bay thành cát bụi như tiếng sấm sét liên hồi. Nó xuyên qua các lớp phòng ngự của Vô Tính Thành như xé giấy, không gì có thể ngăn cản bước tiến của nó. Từng tòa nhà gần Cổng Không Gian Cổ Xưa, vốn là những công trình mộc mạc nhưng kiên cố, giờ đây vỡ vụn, nát tan trong tích tắc, biến thành những đám bụi đất khổng lồ, mù mịt bay lên, che khuất tầm nhìn. Mùi khét lẹt của linh khí bị đốt cháy, mùi bụi đất nồng nặc và mùi sợ hãi lan tỏa khắp không gian, lấn át đi mùi gỗ ẩm và hoa cỏ dại quen thuộc.
Tô Lam và Lục Vô Trần không chút do dự, mặc dù cơ thể vẫn còn đau nhức từ trận chiến trước, họ lao lên, trở thành hai mũi tên bảo vệ Tần Mặc và Vô Tính Thành. Tô Lam vung thanh Vô Danh Kiếm, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm rạch ngang không gian, thi triển 'Ngũ Hành Phản Bổn', tạo ra một vòng xoáy năng lượng ngũ hành hòng làm chậm hoặc làm chệch hướng cột sáng. Nàng dốc toàn lực, từng đường kiếm đều mang theo sự kiên định của bản chất kim loại, của sự sắc bén tự thân, cố gắng cân bằng lại dòng năng lượng hủy diệt. Lục Vô Trần vận dụng 'Linh Hồn Thức Tỉnh', khuếch đại ý chí của vạn vật xung quanh, tạo thành một lá chắn tinh thần, một bức tường vô hình của sự sống hòng cản phá đòn tấn công. Tuy nhiên, sức mạnh của Pháp Trận quá lớn, đòn tấn công từ Thiên Diệu Tôn Giả kh��ng phải là một đòn đánh thông thường, mà là một ý chí hủy diệt tuyệt đối. Các phòng ngự của họ chỉ có thể giảm bớt phần nào sức mạnh của nó, khiến cột sáng hơi chệch hướng và chậm lại một chút, nhưng không thể ngăn chặn hoàn toàn. Tô Lam bị đẩy lùi, cơ thể đau nhức, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn về phía Tần Mặc.
"Tần Mặc! Chúng ta không cầm cự được bao lâu!" nàng hét lên, giọng nói bị tiếng nổ và tiếng gió rít át đi gần hết.
Tần Mặc đứng yên, thân hình gầy gò của hắn dường như là một điểm tĩnh lặng giữa cơn bão hủy diệt. Hắn không lao vào chiến đấu trực diện, đôi mắt nhắm hờ, tập trung toàn bộ 'ý chí bản nguyên' của mình để 'nghe' Pháp Trận. Hắn không chỉ nghe âm thanh, mà nghe được 'ý chí' của nó, khát vọng sâu thẳm nhất của nó. Hắn nhận ra mục đích thực sự của nó là 'thanh tẩy' mọi 'vật tính' không tuân theo ý chí thăng tiên, biến chúng thành hư vô, để mở đường cho một trật tự mới, một trật tự chỉ có 'thăng tiên'.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc hiểu rằng đối đầu trực diện chỉ là vô ích. Hắn không thể dùng sức mạnh để chống lại một sức mạnh hủy diệt tuyệt đối như thế. Hắn phải dùng chính triết lý mà hắn vừa khám phá.
Từ sâu thẳm trong lòng đất, Thiết Giáp Thành Linh rền rĩ đau đớn, các bức tường thành nứt toác, các kết giới phát sáng yếu ớt dần. Cổng Không Gian Cổ Xưa, đích đến của Pháp Trận, cũng bắt đầu nứt vỡ. Những vết rạn lớn xuất hiện trên bề mặt đá cổ kính, ánh sáng màu xanh huyền ảo từ bên trong chập chờn, như một trái tim đang ngừng đập.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây sáng rực một thứ ánh sáng thấu triệt, một tia sáng của trí tuệ và sự kiên định. Hắn nhìn thẳng vào cột năng lượng hủy diệt đang lao tới, và rồi, hắn không nói với Tô Lam hay Lục Vô Trần, mà là với Thiết Giáp Thành Linh, với cả Vô Tính Thành, với từng viên gạch, từng tấc đất, từng giọt nước, từng ngọn cây.
"Thành Linh!" Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn không quá lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng giữa tiếng gầm rú của pháp trận, như một mệnh lệnh kh��c sâu vào lòng đất. "Đừng chống lại trực diện! Hãy… biến đổi! Hòa mình vào dòng chảy của nó, nhưng không khuất phục!"
Đó không phải là một lời kêu gọi chiến đấu, mà là một lời dẫn dắt, một lời hướng dẫn để vạn vật tìm thấy con đường của chính nó giữa cơn bão. Tần Mặc không lao vào chiến đấu mà tập trung kết nối với Thiết Giáp Thành Linh và những 'vật' xung quanh, cố gắng hướng dẫn chúng một cách phản ứng độc đáo, dựa trên triết lý 'cân bằng' mà hắn vừa khám phá. Không phải là chống đối, mà là thay đổi, là thích nghi, là tìm thấy bản nguyên của chính mình trong dòng chảy hủy diệt, để không bị cuốn phăng. Tuy nhiên, đòn tấn công vẫn tiếp diễn, áp lực tăng lên gấp bội, và Cổng Không Gian Cổ Xưa đã nứt một khe lớn, như thể sắp sửa vỡ tan thành từng mảnh. Thời gian đang cạn kiệt, và Tần Mặc phải hành động ngay lập tức, nếu không, tất cả sẽ biến thành hư vô. Cả Huyền Vực, có lẽ, sẽ không còn là Huyền Vực nữa.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.