Vạn vật không lên tiên - Chương 1112: Làn Sóng Phản Kháng: Con Đường Đến Tâm Hạch Huyền Vực
Tần Mặc đứng vững giữa tâm điểm của cơn bão. Ánh sáng của ‘khiên chắn ý chí’ bao trùm lấy hắn, lấp lánh như hàng vạn vì tinh tú được dệt bằng sợi tơ vô hình của khát vọng. Mỗi một tia sáng nhỏ bé trong đó đều mang theo một ý chí kiên định, một lời khẳng định không lời: “Ta là chính ta.” Chúng là những viên đá thô mộc, những cành cây khô héo, những giọt sương mai mong manh, những hạt bụi li ti, tất cả đều được Tần Mặc hiệu triệu, từ chối bị hòa tan vào hư vô dưới sức ép của ‘Đại Thanh Tẩy’. Hắn nhắm mắt lại, toàn thân run rẩy vì kiệt sức, nhưng ý chí lại như đại dương mênh mông, đón nhận từng làn sóng phản kháng, từng tiếng lòng thầm kín của vạn vật.
Bên ngoài ‘khiên chắn’, chiến trường vẫn cuồng loạn. Mây mù bị gió mạnh xé toạc từng mảng, để lộ ra những vệt sáng lờ mờ xuyên qua tán cây rậm rạp của khu rừng nguyên sinh, nơi mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại và cả mùi tanh nồng của máu và tà khí từ Thiên Diệu Tôn Giả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tiếng gầm rú của Bạch Hổ Lão Tổ vang dội khắp núi rừng, mỗi tiếng gầm đều mang theo uy lực của thần thú, chấn động cả không gian. Lão hổ khổng lồ, lông trắng như tuyết, đang dùng thân mình hộ giá, từng vết thương rách toạc trên da thịt không làm suy suyển ý chí chiến đấu của y. Y gầm lên một tiếng, hàm răng sắc nhọn cắn phập vào một luồng năng lượng hư vô đang lao tới, cố gắng xé nát nó trước khi nó chạm đến ‘khiên chắn’ mỏng manh.
“Tần Mặc, cố lên! Chúng ta sẽ giữ vững phòng tuyến!” Giọng Tô Lam vang lên, thanh thoát nhưng đầy kiên định. Nàng vung kiếm, thân hình mảnh mai nhưng tựa như một ngọn gió xoáy, luồn lách giữa các đòn tấn công của Thiên Diệu. Thanh kiếm cổ trong tay nàng không ngừng phát ra những luồng kiếm khí sắc bén, đẩy lùi những tia sáng xanh lam u tối đang cố gắng xuyên thủng phòng tuyến do Thiết Giáp Thành Linh dựng nên. Thiết Giáp Thành Linh, với hình ảnh nữ thần chiến binh được tạo thành từ đá và kim loại, đang đứng vững như một ngọn núi. Mỗi một bức tường được nàng triệu hồi đều hấp thụ sức công phá khủng khiếp, những vết nứt liên tục xuất hiện rồi lại được hàn gắn bởi ý chí bất diệt của thành trì. Những viên đá, những phiến kim loại trên thân ảnh nàng rung lên bần bật, nhưng không hề lùi bước.
Tần Mặc cảm nhận được sự kiên cường của đồng hữu, cảm nhận được từng tia đau đớn mà họ đang gánh chịu, và cả niềm tin vững chắc mà họ đặt vào hắn. Lòng hắn thắt lại, nhưng chính điều đó lại tiếp thêm sức mạnh cho ý chí của hắn. Hắn không thể gục ngã. Hắn là sợi dây liên kết, là người hiệu triệu, là tiếng nói của những bản nguyên bị lãng quên.
“Lời kêu gọi này… không phải là yếu đuối, mà là khao khát được là chính mình! Thiên Diệu, ngươi không thể bóp méo ý chí của cả Huyền Vực!” Ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí hắn, không chỉ là lời tự nhủ mà còn là lời tuyên bố gửi đến kẻ thù vô hình. Hắn nhận ra, ‘khiên chắn ý chí’ này không chỉ bảo vệ hắn khỏi sự hủy diệt vật lý, mà còn là một cánh cửa, một cầu nối đi sâu hơn vào bản nguyên của Huyền Vực Tâm Châu, và xa hơn nữa, vào chính Pháp Tướng của Thiên Diệu Tôn Giả, nơi vô số ‘vật tính’ đang bị giam cầm. Từng nhịp đập của ‘khiên chắn’ cũng là từng nhịp đập của Huyền Vực, từng tiếng vọng của ý chí vạn vật. Hắn dồn toàn bộ tâm lực, tinh thần, và cả sinh mệnh mình, không phải để chiến đấu bằng bạo lực, mà để thức tỉnh.
Sâu thẳm trong không gian siêu hình, nơi Pháp Tướng của Thiên Diệu Tôn Giả ngự trị, một thế giới u ám, nặng nề đang dần bị xáo trộn. Đây là một không gian không có ánh sáng mặt trời, không có gió mây, chỉ có những luồng năng lượng xanh lam u tối cuộn xoáy, xiềng xích vô số ‘vật tính’ bị cưỡng ép. Chúng tồn tại dưới dạng những tia sáng mờ nhạt, những hình ảnh mơ hồ của bản nguyên nguyên thủy: một con sông bị đóng băng vĩnh cửu, một ngọn lửa bị dập tắt, một hạt giống vĩnh viễn không thể nảy mầm, một viên đá bị nén ép đến biến dạng. Chúng rên rỉ không thành tiếng, đau đớn vì bị bóp méo, bị tước đoạt quyền được là chính mình, bị buộc phải chuyển hóa thành những công cụ phục vụ cho mục đích ‘thăng tiên’ của Thiên Diệu. Tiếng rên rỉ ấy bị kìm nén, bị đè nén dưới lớp áp lực nặng nề, tựa như hàng vạn linh hồn bị giam cầm trong ngục tối.
Nhưng rồi, một luồng ý niệm ấm áp, mạnh mẽ từ bên ngoài xuyên qua lớp vỏ kiên cố của Pháp Tướng. Nó không phải là linh lực hay pháp tắc, mà là một lời hiệu triệu thuần túy, một lời khẳng định đầy quyền năng. “Các ngươi có quyền được là chính mình! Không ai có thể định nghĩa giá trị của các ngươi bằng cách ép buộc!”
Lời hiệu triệu của Tần Mặc, được truyền tải qua ‘khiên ch���n ý chí’ và kết nối sâu sắc với Huyền Vực Tâm Châu, bắt đầu vang vọng trong không gian u ám này. Đầu tiên là những rung động yếu ớt, tựa như một giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng lặng. Rồi những tia sáng yếu ớt của các ‘vật tính’ bắt đầu lung lay, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thức tỉnh bất chợt. Một con sông bị đóng băng bỗng cảm thấy hơi ấm, một ngọn lửa tắt lịm bỗng nhen nhóm một đốm than hồng.
Thiên Diệu Tôn Giả, đang điên cuồng tấn công ‘khiên chắn ý chí’ bên ngoài, chợt cảm thấy một sự bất ổn sâu bên trong Pháp Tướng của mình. Y gầm lên một tiếng, giọng nói vang vọng khắp không gian siêu hình, đầy sự phẫn nộ và khó tin. “Không thể nào! Ý chí thấp hèn của các ngươi không đáng tồn tại! Các ngươi chỉ là công cụ, là bậc thang để ta đạt đến cảnh giới vô thượng!”
Nhưng lời gầm thét của y chỉ càng kích thích sự phản kháng. Các ‘vật tính’ nhỏ bé, từng bị coi là thấp kém, yếu ớt, lại bùng nổ một sức sống mãnh liệt. Một tia sáng từ một viên đá bị nén ép bỗng hóa thành một khối thạch anh cứng rắn, không còn biến dạng mà vững chãi hơn bao giờ hết, tỏa ra ánh sáng màu xám tro kiên định. Một dòng nước bị cưỡng ép đóng băng lại tan chảy, rồi bốc hơi, hóa thành một đám mây trắng, tự do trôi nổi. Một ngọn lửa bị dập tắt bùng lên một cách dữ dội, không còn bị khống chế mà tự do nhảy múa, nhuộm đỏ một góc không gian.
Hàng vạn, hàng triệu ‘vật tính’ cùng lúc thức tỉnh. Tiếng rên rỉ bị kìm nén giờ đây biến thành những tiếng gầm gừ, những tiếng rắc vỡ của xiềng xích vô hình, những âm thanh của ý chí đang bùng nổ. Không gian siêu hình u ám bỗng chốc trở nên hỗn loạn, không còn là màu xanh lam đồng nhất của Thiên Diệu, mà là muôn vàn màu sắc của bản nguyên đang phản kháng. Những tia sáng va chạm vào nhau, không phải để hủy diệt, mà để củng cố thêm ý chí của đối phương, tạo thành một làn sóng phản kháng khổng lồ.
Làn sóng ý chí này không ngừng dội vào Pháp Tướng từ bên trong. Những vết nứt nhỏ bé ban đầu giờ đây lan rộng như mạng nhện trên kết cấu khổng lồ của Pháp Tướng. Từng ph���n của nó bắt đầu rung chuyển, không còn sự ổn định và uy nghi như trước. Năng lượng xanh lam u tối của Thiên Diệu bị đẩy lùi, bị hóa giải bởi chính những ‘vật tính’ mà y từng giam cầm và thao túng. Sự hỗn loạn lan nhanh, không thể ngăn cản, bởi nó không đến từ một đòn tấn công vật lý, mà đến từ sự thức tỉnh của bản nguyên, từ ý chí tồn tại không thể bị bóp méo. Tần Mặc, thông qua kết nối sâu sắc, cảm nhận được sự bùng nổ này, một nụ cười nhạt hiện lên trên đôi môi tái nhợt của hắn, biết rằng hắn đã thành công.
Cảnh tượng bên ngoài chiến trường chính càng trở nên kinh thiên động địa. Pháp Tướng khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả, vốn là một công trình vĩ đại, một biểu tượng của quyền năng và sự cưỡng ép, giờ đây đang tan rã một cách ngoạn mục. Từng mảng thân thể khổng lồ của Pháp Tướng nứt vỡ, không phải do ngoại lực tác động, mà là từ bên trong. Những luồng năng lượng hỗn loạn, xanh lam u tối hòa quyện với muôn vàn tia sáng của bản nguyên, bắn tung tóe ra khắp không gian. Tiếng rắc vỡ liên tục vang lên, tựa như một tòa thành bằng băng đang tan chảy dưới ánh mặt trời gay gắt, nhưng âm thanh đó lại mang theo sự đau đớn tột cùng, một tiếng rên rỉ của một thực thể khổng lồ đang bị xé nát.
Mây mù trên bầu trời, vốn bị ảnh hưởng bởi sức mạnh của Thiên Diệu, giờ đây tan dần, để lộ ra một bầu trời nhuốm màu hoàng hôn kỳ lạ, nơi ánh sáng vàng cam rực rỡ pha trộn với những vệt xanh lục, tím than của những luồng năng lượng đang thoát ra từ Pháp Tướng. Gió mạnh vẫn thổi, nhưng giờ đây nó không chỉ mang theo mùi đất và cây cỏ, mà còn cả mùi ozone nồng nặc và mùi tanh tưởi của tà khí đang bị giải phóng.
Thiên Diệu Tôn Giả, người đã hóa thân vào Pháp Tướng, giờ đây bị ép buộc phải hiện nguyên hình. Y đứng lơ lửng giữa không trung, toàn thân run rẩy bần bật, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều như bị giằng xé. Khuôn mặt tuấn tú thường ngày giờ đây méo mó vì giận dữ và bất lực, ánh mắt xanh thẳm chuyển sang đỏ ngầu, đầy vẻ điên loạn. Y gầm lên một tiếng, không còn là tiếng gầm uy nghi mà là tiếng th��t tuyệt vọng, vang vọng khắp chiến trường, làm rung động cả không gian.
“Không! Không thể nào! Các ngươi... lũ phế vật này... dám phản bội ta! Ta ban cho các ngươi cơ hội thăng hoa, ban cho các ngươi mục đích sống, vậy mà các ngươi... dám...!”
Lời thét của y chỉ càng làm tăng thêm sự hỗn loạn. Thiên Diệu điên cuồng vung tay, những luồng năng lượng xanh lam u tối bắn ra không ngừng, không còn nhắm vào Tần Mặc hay đồng minh của hắn một cách có mục đích, mà bắn phá mọi thứ xung quanh trong cơn thịnh nộ. Y đánh vào những thân cây cổ thụ, khiến chúng tan thành tro bụi. Y giáng đòn xuống mặt đất, tạo ra những khe nứt sâu hoắm, như muốn xé toạc cả đại địa. Y không thể chấp nhận sự thật rằng, chính những ‘vật tính’ mà y đã cưỡng ép, đã biến thành công cụ, lại là nguyên nhân khiến Pháp Tướng của y tan rã, khiến kế hoạch vĩ đại của y sụp đổ từ bên trong.
Tô Lam, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhưng cũng đầy hy vọng này, không kìm được xúc động. Nàng thu kiếm, ánh mắt vẫn cảnh giác với Thiên Diệu đang điên lo��n, nhưng giọng nói lại tràn đầy niềm vui và sự khâm phục. “Thành công rồi! Tần Mặc đã làm được! Hắn đã khiến vạn vật thức tỉnh!”
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng, không còn là tiếng gầm chiến đấu mà là tiếng gầm của sự chiến thắng, của bản năng được giải phóng. Thiết Giáp Thành Linh cũng phát ra những luồng sáng lấp lánh từ thân thể bằng đá, như một lời reo hò không lời. Các đồng minh khác, dù kiệt sức, cũng đều nhìn về phía Tần Mặc với ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Tại vị trí trung tâm của Pháp Tướng vừa tan rã, nơi trái tim của nó từng đập, một khe nứt khổng lồ dần mở ra. Khe nứt ấy không tối tăm như một vết thương, mà lại phát ra ánh sáng vàng kim và xanh lam hòa quyện, rực rỡ và huyền ảo đến khó tả. Từ bên trong khe nứt, một luồng khí tức thanh khiết, cổ xưa, nhưng cũng vô cùng quen thuộc tuôn trào ra. Đó là tiếng gọi của Huyền Vực Tâm Châu, ‘ý chí cân bằng’ của thế giới, nay không còn bị Thiên Diệu thao túng. Nó không phải là một lối vào vật lý đơn thuần, mà là một cánh cổng dẫn sâu vào b���n nguyên của Huyền Vực, một con đường đến với Tâm Hạch Huyền Vực.
Tần Mặc, thân thể gầy gò nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ kiên định phi thường, nhìn thẳng vào khe nứt ấy. Hắn cảm nhận rõ ràng ‘lời kêu gọi’ mãnh liệt từ bên trong, một tiếng vọng của sự cân bằng, của bản nguyên, của một thế giới đang cần được chữa lành. Hắn biết, đây chính là con đường mà hắn phải đi, nơi hắn sẽ đối mặt trực tiếp với bí mật cuối cùng của Thiên Diệu Tôn Giả và số phận của Huyền Vực.
Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn điên cuồng, chợt khựng lại. Y cảm nhận được luồng khí tức từ khe nứt, và một nỗi sợ hãi tột cùng bỗng hiện rõ trong đôi mắt đỏ ngầu. Y biết, Tần Mặc đã tìm ra con đường, con đường dẫn đến tận cội nguồn sức mạnh của y. Y gầm lên một tiếng cuối cùng, dữ tợn và tuyệt vọng, “Ngươi sẽ không bao giờ chạm tới! Kế hoạch của ta... không thể nào thất bại được!” Y vươn tay, cố gắng phóng ra một đòn cuối cùng để ngăn cản.
Nhưng Tần Mặc không hề nao núng. Hắn không nói một lời, chỉ dứt khoát bước về phía khe nứt. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, không chút do dự. ‘Khiên chắn ý chí’ vẫn bao bọc lấy hắn, nhưng giờ đây nó không còn là một lá chắn phòng thủ, mà là một dòng chảy dẫn lối, mang theo ý chí của vạn vật, mở ra con đường đến với bản nguyên tối thượng. Phía sau hắn, Tô Lam và các đồng minh đều đứng yên, ánh mắt dõi theo, tin tưởng tuyệt đối vào sự lựa chọn của hắn. Họ biết, Tần Mặc không chỉ là người dẫn dắt họ, mà còn là niềm hy vọng duy nhất của cả Huyền Vực này. Hắn bước vào ánh sáng vàng kim và xanh lam rực rỡ của khe nứt, thân ảnh hắn dần chìm vào không gian huyền ảo, bỏ lại phía sau một chiến trường tan hoang và một Thiên Diệu Tôn Giả đang điên loạn trong tuyệt vọng. Con đường đến Tâm Hạch Huyền Vực đã mở ra.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.