Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1190: Thiên Diệu Giáng Thế: Tuyên Ngôn Thăng Tiên Cưỡng Chế

Sau khi các đồng minh trọng yếu tản đi, mang theo những trách nhiệm nặng nề và hy vọng mong manh, Tần Mặc không lập tức rời khỏi Lạc Nhật Cung. Hắn đứng trầm tư một lúc lâu trong đại điện trống trải, Thiên Châm Cổ Ấn vẫn lơ lửng bên cạnh, tỏa ra ánh sáng xanh ngọc dịu nhẹ như một ngọn hải đăng giữa biển đêm mênh mông. Sự cô độc bủa vây, nhưng cũng chính trong tĩnh lặng đó, ý chí của hắn càng thêm kiên cố. Hắc Phong dụi đầu vào tay hắn, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ấm áp, là nguồn an ủi vô tiếng. Tô Lam và Lục Vô Trần ở lại bên hắn, cùng chia sẻ khoảnh khắc tĩnh lặng trước bão tố này.

Họ không nán lại Lạc Nhật Cung quá lâu. Càng sớm rời đi, càng ít nguy cơ bị Thiên Diệu Tôn Giả phát hiện. Dưới sự chỉ dẫn của Tần Mặc, ba người và một sói khổng lồ nhanh chóng men theo những con đường ẩn khuất nhất, hướng về phía Bắc. Cuộc hành trình không ngừng nghỉ, qua những ngọn núi hùng vĩ, những cánh rừng rậm rạp, cho đến khi họ tìm thấy một thôn làng nhỏ nép mình dưới chân dãy Linh Thú Sơn Mạch, giữa một thung lũng xanh mướt.

Sáng sớm hôm đó, mưa phùn nhẹ giăng mắc khắp nơi, phủ lên những mái nhà gỗ đơn sơ một lớp sương mỏng như lụa. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ và khói bếp quyện vào nhau, tạo nên một không khí yên bình, gần gũi, đầy hơi thở của sự sống. Tiếng suối chảy róc rách từ khe núi, tiếng chim hót lảnh lót từ những tán lá ướt đẫm, hòa vào nhau thành một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đang ngồi bên bếp lửa nhỏ trong một căn nhà hoang vắng ở bìa làng, cố gắng lấy lại chút hơi ấm. Hắc Phong nằm cuộn tròn bên ngoài, bộ lông đen tuyền ẩn mình vào bóng cây, chỉ đôi mắt đỏ rực thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh, cảnh giác.

Tần Mặc nhắm mắt, cố gắng lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự dịu dàng của thôn làng này, ý chí của những ngôi nhà gỗ muốn bảo vệ người ở, ý chí của những cánh đồng muốn nuôi dưỡng sự sống. Một sự bình yên mà Huyền Vực đang d���n đánh mất. Nhưng rồi, một luồng nhiễu động nhẹ lướt qua tâm trí hắn, như một tiếng vọng xa xăm. Nó không phải là sự hỗn loạn dữ dội, mà là một sự chệch hướng tinh tế, một sự bồn chồn ẩn sâu.

Tô Lam, với linh giác sắc bén của một kiếm khách, cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường. Nàng khẽ mở mắt, ánh nhìn quét qua không gian ẩm ướt ngoài cửa sổ. "Linh khí đang trở nên hỗn loạn," nàng cất tiếng, giọng nói mang theo sự nghiêm trọng. "Tốc độ nhanh hơn dự kiến." Nàng cảm nhận được những luồng khí nguyên bản của Huyền Vực đang bị kéo căng, bị xé rách, như một tấm lụa quý giá đang chịu sự giày vò từ bên trong. Nàng nhớ lại lời Tần Mặc đã nói về Thiên Diệu Tôn Giả và kế hoạch ‘thăng tiên cưỡng chế’ của hắn. Liệu hắn đã bắt đầu rồi ư? Nhanh đến vậy sao?

Lục Vô Trần khẽ thở dài, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hằn sâu những nếp nhăn. Ông ngẩng đầu, ánh mắt trũng sâu nhìn ra bầu trời u ám. "Hắn bắt đầu rồi sao? Nhanh đến vậy..." Giọng ông yếu ớt, nhưng chất chứa một sự suy tư nặng nề. ��ng đã từng chứng kiến quá nhiều sự cuồng vọng của những kẻ theo đuổi con đường thăng tiên, nhưng chưa bao giờ có ai dám điên rồ đến mức muốn "thăng tiên cưỡng chế" toàn bộ thế giới. Điều này không còn là tu luyện, mà là ép buộc, là hủy diệt.

Tần Mặc từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một vẻ trầm tư khó hiểu. Hắn không chỉ cảm nhận linh khí. Hắn cảm nhận được những làn sóng ý chí nhỏ bé, yếu ớt từ vạn vật xung quanh đang bị khuấy động. Những cây cổ thụ trong rừng sâu đang run rẩy, những dòng suối đang gào thét một cách vô thanh, ngay cả những viên đá dưới chân cũng phát ra một tần số hoang mang. "Không chỉ linh khí..." hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, ánh mắt nhìn thẳng lên bầu trời đang dần tụ mây dị thường. "Ý chí của vạn vật cũng đang bị khuấy động." Hắn nhắm mắt lại lần nữa, đặt tay lên Thiên Châm Cổ Ấn đang treo lơ lửng trước ngực. Luồng năng lượng từ Cổ Ấn chảy vào tâm trí hắn, giúp hắn kết nối sâu hơn với mạng lưới ý chí của Huyền Vực. Hắn cảm nhận được một cơn sóng thần vô hình đang hình thành, một áp lực vô biên đang đè nén lên mọi vật thể sống và không sống. Đó là một ý chí mạnh mẽ, tàn bạo, đang cố gắng định hình lại toàn bộ thế giới theo ý muốn của kẻ chủ đạo.

Trong rừng, tiếng gà gáy thưa thớt đột ngột im bặt. Những con chim đang hót líu lo cũng ngừng bặt. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn tiếng mưa phùn lất phất và tiếng tim đập thình thịch của chính họ. Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn, bỗng chồm dậy, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú lên bầu trời, phát ra một tiếng gầm gừ thấp, đầy cảnh giác. Nó cảm nhận được một mối đe dọa vô hình, một uy áp kinh hoàng đang bao trùm từ nơi rất xa.

Người dân trong thôn, vốn quen với cuộc sống bình dị, cũng bắt đầu cảm thấy bất an. Họ bỏ dở công việc đồng áng, bỏ dở bữa sáng, đổ ra ngoài sân, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Những đám mây xám xịt ban đầu bỗng bắt đầu xoáy tròn một cách kỳ lạ, như một cơn lốc vô hình đang khuấy động. Từng tia sét yếu ớt bắt đầu xẹt qua, không phải là s���m chớp của cơn mưa thông thường, mà là một sự biến động của năng lượng, một dấu hiệu của sự kiện phi phàm sắp sửa xảy ra. Tần Mặc mở mắt. Hắn biết, điều Thiên Diệu Tôn Giả đang làm không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một sự khởi đầu, một nghi lễ lớn lao đang được tiến hành để lay chuyển toàn bộ Huyền Vực. Hắn siết chặt Thiên Châm Cổ Ấn trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, và cả sức nặng của vận mệnh Huyền Vực đang đặt trên vai hắn.

Từ phía xa, một luồng ánh sáng chói lòa đột nhiên xuyên phá tầng mây, rọi thẳng xuống Huyền Vực như một cột sáng khổng lồ. Tiếp theo đó, một hình ảnh vĩ đại, gần như bao trùm cả bầu trời, dần dần hiện rõ. Đó là Thiên Diệu Tôn Giả, đứng uy nghiêm trên một đài cao bằng ngọc bích, xung quanh là những cung điện vàng son lộng lẫy, lơ lửng giữa mây trắng bồng bềnh. Thiên Cung... Nơi ấy, từng ánh cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, huyền ảo. Những vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời xuống, tạo nên một khung cảnh siêu phàm, thần thánh, không gì sánh bằng ở phàm trần. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm cung điện tạo ra những âm thanh du dương, hòa quyện với tiếng nhạc tiên vang vọng từ xa xăm, và cả tiếng chim phượng hoàng, linh thú thần thoại hót líu lo. Một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và thần thánh. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát tràn ngập không khí, thanh khiết và nhẹ nhàng, khiến người ta cảm thấy thư thái và an lạc, dù chỉ là qua hình ảnh hư ảo trên bầu trời.

Thiên Diệu Tôn Giả, với mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, đứng sừng sững như một vị thần. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, hoàn toàn đúng như những gì Tần Mặc đã biết về hắn. Hắn giơ tay lên cao, một luồng ánh sáng chói lòa từ Thiên Cung bắn ra, kết nối với vô số cột sáng khác đang trỗi dậy từ các thánh địa tu luyện trên khắp Huyền Vực. Những cột sáng này không ngừng mở rộng, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới năng lượng khổng lồ, bao trùm và khóa chặt toàn bộ Huyền Vực. Đây chính là khởi đầu cho nghi lễ định mệnh của hắn.

Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả, trầm ấm nhưng mang theo uy áp tuyệt đối, vang vọng khắp nơi, xuyên qua từng tầng không gian, từng ngóc ngách của thế giới, như một mệnh lệnh không thể chối cãi.

"Hỡi vạn vật Huyền Vực! Hỡi những linh hồn đang tồn tại trên mảnh đất này!" Giọng hắn không chỉ là âm thanh, mà là ý chí, là sự định đoạt. "Ta, Thiên Diệu, bằng ý chí tối cao của một kẻ đã chạm đến ngưỡng cửa của chân lý, tuyên cáo: Kỷ nguyên thăng tiên đã đến! Đây không còn là giấc mơ hão huyền của kẻ phàm tục, mà là định mệnh đã được an bài! Huyền Vực sẽ được tẩy rửa, được nâng tầm, tiến hóa thành Tiên giới chân chính!"

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt xanh thẳm quét qua không gian hư vô, như đang nhìn thẳng vào từng linh hồn nhỏ bé nhất. "Những kẻ phàm tục, những ý chí yếu đuối, những linh hồn không đủ kiên định để vươn tới sự vĩ đại... sẽ bị đào thải! Hoặc, chúng sẽ được tái sinh trong ánh sáng vĩnh hằng của một Tiên giới mới, một khởi đầu mới, nơi mọi thứ đều thuần khiết và cao cả! Đây là ân điển, không phải sự lựa chọn! Đây là sự ban tặng từ Thiên Đạo, không phải là quyền được chối bỏ!"

Dưới chân Thiên Diệu Tôn Giả, vô số cường giả và tu sĩ đang quỳ bái, thần sắc cuồng tín. Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi, cũng nằm trong số đó. Ánh mắt ông ta sắc sảo, đầy quyền lực, giờ đây lại ngập tràn sự sùng bái và tự mãn. Ông ta tin rằng, Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt họ đến một tương lai rực rỡ, nơi mọi yếu kém sẽ bị xóa bỏ. Lời tuyên bố của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một sự định đoạt, mà còn là một sự thanh trừng, một sự biến đổi khắc nghiệt sắp diễn ra, đúng như Tần Mặc đã dự cảm. Những cột sáng năng lượng khổng lồ trên bầu trời tiếp tục mở rộng, khóa chặt Huyền Vực, tạo ra một áp lực vô hình, đè nặng lên mọi sinh linh, mọi vật thể, như một lời cảnh báo về sự kiện "thăng tiên cưỡng chế" sắp diễn ra.

Cùng lúc ��ó, tại Vô Tính Thành, nơi vốn dĩ bình yên và xa rời mọi sự tranh đoạt, Phố Chợ Sáng đang tấp nập những tiếng rao hàng, tiếng cười nói và tiếng gà kêu quen thuộc. Mùi thức ăn, hoa quả và đất quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí dân dã, ấm áp và thân thiện. Nắng nhẹ trải vàng trên những gian hàng gỗ đơn giản, trên những con đường lát đá cuội, trên mái che bằng vải thô. Lý Đại Ca, với khuôn mặt chất phác và làn da ngăm đen, đang mặc cả mua một mớ rau tươi. Phàm Nhân Thị Vệ, với thân hình cường tráng và khuôn mặt nghiêm nghị, đang tuần tra, đảm bảo trật tự cho khu chợ.

Bỗng nhiên, mọi âm thanh đều chìm vào im lặng. Tiếng rao hàng tắt ngúm, tiếng cười nói ngưng bặt. Hàng trăm ánh mắt đồng loạt ngước lên bầu trời, nơi hình ảnh khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả hiện rõ mồn một. Giọng nói của hắn, đầy uy quyền và lạnh lùng, vang vọng đến tận Vô Tính Thành, nơi mà người dân chưa bao giờ bận tâm đến chuyện thăng tiên hay tu luyện.

"Thăng tiên... cưỡng chế?" Lý Đại Ca lắp bắp, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ hoang mang và sợ hãi. "Vậy là chúng ta... cũng phải?" Hắn nhìn sang những người xung quanh, cố tìm kiếm một câu trả lời, một sự trấn an. Nhưng tất cả mọi người đều có chung một vẻ mặt lo âu, bối rối. Họ chỉ mong muốn một cuộc sống yên ổn, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Giờ đây, một thế lực tối cao lại muốn định đoạt cả vận mệnh của họ, ép buộc họ phải thay đổi bản chất của mình.

Phàm Nhân Thị Vệ siết chặt ngọn giáo trong tay, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự lo lắng. "Thế giới sẽ thay đổi... Chúng ta phải làm gì?" Hắn không phải là kẻ yếu đuối, nhưng hắn hiểu rằng, trước một ý chí mạnh mẽ đến mức có thể bao trùm cả Huyền Vực như vậy, sức lực của một phàm nhân là quá nhỏ bé. Lời tuyên bố của Thiên Diệu Tôn Giả, "Những kẻ phàm tục sẽ bị đào thải", như một lời nguyền rủa đổ xuống đầu họ.

Người dân Vô Tính Thành xôn xao, bàn tán, những tiếng thì thầm lan nhanh như lửa cháy đồng khô. Một số người cố gắng trấn an những đứa trẻ đang sợ hãi nép vào lòng mẹ, nhưng chính họ cũng không thể che giấu được sự sợ hãi và hoang mang tột độ. Họ chưa bao giờ nghe nói về một thứ gọi là "thăng tiên cưỡng chế". Đối với họ, thăng tiên là câu chuyện cổ tích, là điều xa vời của những kẻ tu sĩ. Giờ đây, nó lại trở thành một mối đe dọa thực sự, một cơn ác mộng đang hiện hữu. Ánh mắt họ dõi theo những cột sáng năng lượng đang khóa chặt bầu trời, cảm thấy như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cuộc sống bình yên của họ. Họ không hiểu "vật tính" hay "ý chí tồn tại" là gì, nhưng họ cảm nhận được bản chất thuần túy của mình đang bị đe dọa, một sự thay đổi không mong muốn đang đến gần. Kẻ yếu không có quyền tồn tại, lời nói đó vang vọng trong tâm trí họ, gieo rắc nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt.

Sau khi hình ảnh Thiên Diệu Tôn Giả biến mất khỏi bầu trời, Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đã tìm được một hang động bí mật để ẩn mình. Đó là một hang đá tự nhiên, có dấu vết của một cuộc sống đơn sơ, với một bàn đá thô sơ và một ít rơm khô trải làm giường. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, tiếng gió nhẹ thoảng qua cửa hang, tạo nên một không gian tĩnh mịch, thanh tịnh nhưng cũng đầy vẻ cô độc. Mùi đất ẩm và rêu phong quyện vào nhau, phảng phất chút hương trầm nhẹ từ những linh thảo mọc sâu trong hang. Linh khí trong hang động dồi dào hơn bên ngoài, như một lớp bảo vệ vô hình.

Tần Mặc vẫn đứng đó, ánh mắt trầm tư dõi về phía chân trời, nơi hình ảnh Thiên Diệu Tôn Giả vừa biến mất. Dù hắn đã biết trước, nhưng khi tận mắt chứng kiến và cảm nhận được sự uy hiếp từ lời tuyên bố đó, một áp lực vô hình vẫn đè nặng lên tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận rõ ràng từng làn sóng ý chí hỗn loạn, sợ hãi, nhưng cũng đầy tham vọng và cuồng tín đang lan tràn khắp Huyền Vực. Những ý chí yếu ớt đang run rẩy, những ý chí kiên định đang phản kháng, và những ý chí mù quáng đang hân hoan đón nhận. Đó là một bản giao hưởng của sự hỗn loạn, một điềm báo về thảm họa hủy diệt sắp đến nếu không được ngăn chặn.

Lục Vô Trần thở dài thườn thượt, sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn m��t khắc khổ của ông. "Hắn thực sự đã điên rồi. Cưỡng chế vạn vật thăng tiên... Đây là sự hủy diệt chứ không phải tiến hóa." Giọng ông yếu ớt, nhưng đầy sự chua chát. Ông đã từng chứng kiến những kẻ cuồng vọng chạy theo con đường thăng tiên, nhưng chưa bao giờ có ai dám đẩy mọi thứ đến mức cực đoan như Thiên Diệu Tôn Giả. Ông cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc về khả năng thành công của họ khi đối mặt với một thế lực hùng mạnh và một triết lý đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật như vậy. Liệu có ai có thể chống lại được sự cuồng tín đến mức này?

Tô Lam nắm chặt thanh kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo. Đôi mắt phượng của nàng sáng ngời, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. "Áp lực này... Nó không chỉ tác động đến linh khí, mà còn cố gắng bẻ cong ý chí của vạn vật. Chúng ta có đủ thời gian không?" Nàng biết Tần Mặc đã có kế hoạch, nhưng tốc độ và quy mô của Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt quá dự kiến. Mỗi giây phút trôi qua, Huyền Vực lại bị lún sâu hơn vào vực thẳm của sự biến đổi cưỡng ép.

Tần Mặc quay lại, ánh mắt hắn quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần, kiên định và đầy quyết tâm. Hắn đặt tay lên Thiên Châm Cổ Ấn, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh tiềm ẩn của nó. Một luồng sáng yếu ớt nhưng kiên cường phát ra từ Cổ Ấn, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. "Thời gian là thứ xa xỉ nhất lúc này," hắn cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực. "Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Kế hoạch Cộng Hưởng Ý Chí... là con đường duy nhất." Hắn nhìn vào đôi mắt của Tô Lam và Lục Vô Trần, như muốn truyền cho họ sự kiên định của mình. "Chúng ta phải nhanh hơn hắn, thức tỉnh ý chí thực sự của Huyền Vực trước khi mọi thứ quá muộn."

Hắc Phong khẽ gầm gừ, cọ đầu vào chân Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng đang đè lên vai hắn. Nó hiểu được sự cấp bách, sự nguy hiểm, và trên hết, sự kiên định không lay chuyển của chủ nhân. Tần Mặc vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, cảm nhận sự trung thành và ủng hộ vô điều kiện. Thiên Diệu Tôn Gi�� đã tuyên bố "kỷ nguyên thăng tiên", nhưng Tần Mặc sẽ tuyên bố một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên của sự lựa chọn, của sự cân bằng bản chất. Trận chiến định mệnh không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả ý chí và triết lý, đã chính thức bắt đầu, và Tần Mặc cùng những đồng minh ít ỏi của hắn là hy vọng duy nhất để đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả, để giữ cho Huyền Vực không sụp đổ dưới gót giày của sự cuồng vọng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free