Vạn vật không lên tiên - Chương 1261: Hòa Âm Của Đau Đớn: Tiếng Gào Thét Từ Tận Cùng Ý Chí
Luồng sáng đen đỏ của sự hủy diệt bao trùm mọi ngóc ngách của thế giới, Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn, từng ánh lên vẻ trầm tư và sự quan sát tinh tế của một thiếu niên Vô Tính Thành, giờ đây rực sáng một ánh nhìn thấu triệt, một sự thấu hiểu vũ trụ. Không còn sự kinh hoàng hay tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một quyết tâm sắt đá. Hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành nữa, không còn là một thiếu niên không có linh căn. Hắn là một hiện thân, một cầu nối, một người gánh vác. Hắn thấy rõ 'ý chí phản kháng' của vạn vật. Chúng không còn là những đốm sáng lẻ loi mà đã hòa quyện thành một làn sóng năng lượng khổng lồ, thuần khiết, đổ dồn vào hắn. Hắn thấy ý chí của một ngọn núi cổ thụ, sừng sững qua bao thiên tai, không muốn bị san phẳng để khai thác linh thạch. Hắn nghe thấy tiếng vọng của một dòng sông cuộn chảy, đã tưới mát bao cánh đồng, không muốn bị cạn khô để nuôi dưỡng tiên dược. Hắn cảm nhận được ý chí của một thanh kiếm cổ xưa, đã cùng chủ nhân trải qua bao trận chiến, không muốn bị bẻ gãy để luyện thành binh khí cao cấp hơn. Hắn thấu hiểu khát khao của một linh thú dũng mãnh, muốn tự do bay lượn trên bầu trời, không muốn bị biến đổi thành thú cưỡi cho tiên nhân. Tất cả những ý chí ấy, dù nhỏ bé đến đâu, đều chứa đựng một khát khao cháy bỏng: được là chính mình, được giữ gìn bản chất tồn tại cốt lõi của chúng. Chúng không muốn "thăng tiên" nếu cái giá phải trả là sự từ bỏ chính mình, sự biến chất và sự hủy diệt của thế giới mà chúng là một phần. Hàng triệu, hàng tỷ ý chí, từ cỏ cây hoa lá đến đất đá sông núi, từ linh thú thần cầm đến binh khí cổ xưa, tất cả đều đang tìm về một điểm duy nhất: Tần Mặc. Hắn trở thành trung tâm của một cơn bão tĩnh lặng, nơi mọi nỗi đau và hy vọng đều hội tụ. Hắn là hiện thân của 'Ý Chí Huyền Vực', là người duy nhất có thể lắng nghe và dẫn dắt những khát khao chân thật nhất của thế giới. Toàn bộ cơ thể hắn, dù vẫn là thân hình không quá cao lớn, hơi gầy, nhưng lại toát ra một thứ uy áp vô hình, một sức mạnh không đến từ linh lực, mà đến từ sự kết nối vô biên với vạn vật. "Ta nghe thấy các ngươi… Ta không cho phép các phép các ngươi mất đi bản chất của mình!" Giọng nói của Tần Mặc không phát ra từ cổ họng, mà vang vọng trực tiếp trong tâm trí của mọi sinh linh, mọi vật thể còn sót lại trên Huyền Vực. Nó trầm ổn, kiên định, như một lời thề son sắt, một tuyên ngôn mạnh mẽ giữa cơn hoang tàn của tận thế. Lời nói của hắn, không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại chứa đựng sức nặng của cả một thế giới, của một triết lý sống. Hắn đưa hai tay ra, không phải để tấn công, mà như thể muốn ôm lấy toàn bộ Huyền Vực đang tan rã. Một luồng sáng thuần khiết, trắng trong, đối lập hoàn toàn với luồng sáng đen đỏ cuồng bạo từ Huyền Vực Tâm Châu, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể hắn. Ánh sáng này không chói lóa, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an lạ lùng, một tia hy vọng mỏng manh nhưng kiên cường giữa biển cả hủy diệt. Nó là ánh sáng của sự sống, của sự cân bằng bản chất, của ý chí tồn tại không bị vặn vẹo. Cảnh tượng ấy, như một bức tranh đối lập giữa sự điên loạn hủy diệt và sự kiên cường của hy vọng, diễn ra giữa lúc Huyền Vực đang oằn mình trong những giây phút cuối cùng. Những vết nứt không gian tiếp tục lan rộng, những ngọn núi sụp đổ, những dòng sông cạn khô, nhưng ánh sáng thuần khiết từ Tần Mặc vẫn âm thầm lan tỏa, như một lời hứa, một sự kháng cự cuối cùng. Sức mạnh thực sự của Tần Mặc không nằm ở việc đối đầu trực tiếp bằng linh lực, mà là khả năng tập hợp và dẫn dắt 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Tiếng gào thét của Huyền Vực Tâm Châu là một lời kêu gọi trực tiếp đến Tần Mặc, báo hiệu rằng nó có thể được 'cứu' hoặc 'thanh tẩy' bởi ý chí của hắn. Sự hội tụ của hàng triệu 'ý chí phản kháng' vào Tần Mặc sẽ tạo ra một lực lượng bất ngờ, chưa từng có để chống lại Thiên Diệu Tôn Giả. Đây là thời khắc. Huyền Vực đang tan rã, nhưng trong Tần Mặc, một sức mạnh mới đang bùng nổ, một sức mạnh đến từ sự đồng cảm và thấu hiểu, một sức mạnh có thể cứu lấy bản chất của thế giới. Hắn đã sẵn sàng.
***
Tần Mặc đứng giữa tàn tích Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng của quyền uy và sự vĩnh hằng, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát thê lương, bị nuốt chửng bởi luồng sáng đen đỏ cuồn cuộn từ Huyền Vực Tâm Châu. Những cung điện bằng ngọc và vàng, từng lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo và tráng lệ không gì sánh bằng ở phàm trần, nay đã vỡ vụn, rơi lả tả như những cánh hoa tàn úa. Các cầu vồng tự nhiên từng kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ quang phổ hỗn loạn, nhấp nháy rồi tắt lịm. Những vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời, đã hóa thành những vũng bùn khô cạn, những mảnh lá úa tàn bị xé toạc bởi năng lượng hủy diệt. Không khí không còn mùi hương liệu quý hiếm hay hoa mây thơm ngát, thay vào đó là mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi khói khét lẹt và một thứ mùi tanh tưởi của sự mục rữa, tan rã. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm đã biến thành tiếng gào thét của không gian bị xé nát, tiếng nổ liên hồi như hàng vạn sấm sét giáng xuống cùng lúc, tạo thành một bản giao hưởng của tận thế.
Toàn bộ cơ thể Tần Mặc run rẩy không ngừng, không phải vì sợ hãi trước cảnh tượng hủy diệt kinh hoàng, mà vì bị quá tải bởi hàng triệu tiếng gào thét, rên rỉ, van xin từ mọi ngóc ngách của Huyền Vực. Hắn cảm thấy mình như một con đập đang cố gắng chặn đứng cả một đại dương đau khổ, mỗi giọt nước là một ý chí bị bóp méo, một bản chất bị cưỡng ép. Năng lượng đen đỏ từ Huyền Vực Tâm Châu, mang theo ý niệm thăng tiên điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả, cuộn xoáy như một cơn bão vũ trụ, cố gắng nuốt chửng mọi thứ. Nhưng luồng sáng thuần khiết, trắng trong từ cơ thể Tần Mặc c��ng bùng lên mạnh mẽ không kém, tạo thành một lớp màn chắn vô hình, mỏng manh nhưng kiên cường, chống lại sự tàn phá. Ánh sáng này không chói lóa, không rực rỡ, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an lạ lùng, một tia hy vọng mỏng manh nhưng kiên cố giữa biển cả hủy diệt. Nó là ánh sáng của sự sống, của sự cân bằng bản chất, của ý chí tồn tại không bị vặn vẹo.
Tần Mặc nhắm chặt đôi mắt, cố gắng điều hòa dòng chảy cảm xúc hỗn loạn đang nhấn chìm hắn. Hắn không còn phân biệt được đâu là cảm xúc của chính mình, đâu là nỗi đau của vạn vật. Mọi thứ hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy ý chí và cảm nhận trong tâm khảm hắn. Mỗi thớ thịt, mỗi mạch máu của hắn đều như đang cộng hưởng với từng tiếng nứt gãy của mặt đất, từng tiếng than vãn của dòng sông, từng tiếng rên rỉ của linh thú. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, nhưng sâu thẳm bên trong, một ý chí kiên định vẫn sừng sững, không lay chuyển.
"Đau đớn... quá nhiều... Ta nghe thấy các ngươi!" Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói không ph��t ra thành tiếng, nhưng ý niệm lại mãnh liệt đến mức có thể xé toạc linh hồn. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà bằng toàn bộ ý thức, bằng từng tế bào trong cơ thể. Hắn cảm thấy như mình đang được kéo căng ra, nối liền với từng hạt bụi, từng sợi cỏ, từng tảng đá trên khắp Huyền Vực. Mỗi vết nứt trên mặt đất là một nhát dao cứa vào da thịt hắn, mỗi tiếng sụp đổ của thành trì là một tiếng xương cốt hắn gãy lìa.
Sự đau đớn này không phải là của một cá nhân, mà là sự thống khổ của cả một thế giới đang oằn mình trong cơn hấp hối. Hắn cảm nhận được ý chí của một ngọn núi cao ngàn trượng, từng sừng sững trấn giữ một phương, giờ đây đang bị ép hóa thành linh thạch, tinh hoa của nó bị rút cạn, thân thể nó nứt toác, gào thét trong câm lặng vì muốn được giữ nguyên vẹn bản chất hùng vĩ của mình. Hắn nghe được tiếng than khóc của một dòng sông lớn, đã chảy qua bao thế hệ, nuôi dưỡng bao sinh linh, giờ đây bị bốc hơi từng chút một, linh lực của nó bị cưỡng ép thăng hoa, nước mắt của nó là những giọt sương cuối cùng đọng lại trước khi tan biến vào hư không.
Nỗi đau đớn ấy không chỉ dừng lại ở những vật thể vô tri. Hắn còn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những linh thú bị biến dạng, cơ thể chúng bị vặn vẹo, linh hồn bị cưỡng ép thăng cấp, nhưng bản năng hoang dã của chúng lại bị kìm kẹp, muốn vùng vẫy thoát khỏi xiềng xích của "tiên đạo" giả tạo. Tiếng rên rỉ của chúng không phải vì vết thương thể xác, mà vì sự giày vò trong linh hồn, vì không được là chính mình. Hắn cảm nhận được ý chí của một tòa thành cổ, Thiết Giáp Thành Linh, từng kiên cố đứng vững qua bao phong ba bão táp, giờ đây từng viên gạch, từng phiến đá đều muốn tách rời, không muốn bị biến thành một "tiên thành" mục ruỗng từ bên trong.
Tần Mặc đưa hai tay ra phía trước, lòng bàn tay hướng về Huyền Vực Tâm Châu đang cuồng loạn, nhưng ánh mắt lại nhắm nghiền. Luồng sáng thuần khiết từ hắn không chỉ trấn an mà còn bắt đầu lan tỏa, như những sợi tơ mỏng manh nhưng kiên cố, len lỏi vào từng vết nứt, từng kẽ hở của thế giới đang tan rã. Đó không phải là một sức mạnh hung hãn để đối đầu, mà là một sự kết nối dịu dàng, một lời hứa thầm lặng. Hắn không cố gắng ngăn chặn sự hủy diệt bằng vũ lực, mà bằng cách khơi gợi, thức tỉnh những "ý chí phản kháng" đang ngủ yên, đang bị đè nén.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc không chỉ là Tần Mặc. Hắn là dòng sông, là ngọn núi, là linh thú, là thành trì. Hắn là tất cả, và tất cả là hắn. Nỗi đau của thế giới là nỗi đau của hắn, và hy vọng của hắn cũng là hy vọng cuối cùng của thế giới. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự tan biến, nhưng đồng thời cũng đang ở đỉnh điểm của sự thấu hiểu. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì, miễn là có thể bảo vệ được bản chất tồn tại cốt lõi của vạn vật.
***
Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng thác hình ảnh và cảm xúc cuộn trào, không ngừng nghỉ, mãnh liệt hơn bất kỳ cơn hồng thủy nào. Không còn là những tiếng vọng rời rạc, mà là một bản giao hưởng hỗn loạn của sự đau đớn, một bức tranh sống động của sự hủy diệt đang diễn ra khắp Huyền Vực. Hắn nhìn thấy một dòng sông linh thiêng, từng uốn lượn như dải lụa bạc qua những cánh đồng xanh tươi, giờ đây bị ép khô cạn. Dưới ánh mắt của hắn, mặt sông nứt nẻ, những con cá linh chết khô, thân thể biến thành những tinh thạch vô hồn. Ý chí của dòng sông ấy không phải là gào thét phẫn nộ, mà là một tiếng rên rỉ đau đớn, một khát khao đơn giản: "Ta chỉ muốn chảy... không phải bốc hơi thành tiên!" Tiếng vọng ấy vang vọng trong tâm hồn Tần Mặc, mang theo mùi đất ẩm bị cháy khô, mùi tanh của nước tù đọng và sự tuyệt vọng của dòng chảy bị giam cầm.
Hắn lại thấy một cây cổ thụ ngàn năm tuổi, gốc rễ bám sâu vào lòng đất, cành lá vươn cao ôm trọn cả một khu rừng. Giờ đây, thân cây bị ép cong queo, những cành lá xanh tươi hóa thành ngọc bích, nhưng lại rụng rời từng chiếc, không còn sự sống. Ý chí của cây cổ thụ ấy không muốn sự vĩnh cửu của ngọc ngà, mà chỉ muốn được bám rễ sâu, được hô hấp cùng đất trời: "Hãy để ta bám rễ sâu... không phải hóa thành tiên mộc!" Mùi lá cây bị ép khô, mùi nhựa cây hóa đá, tất cả đều truyền tải một nỗi thống khổ sâu sắc.
Một tảng đá kiên cố, từng là nền móng của một ngọn núi hùng vĩ, giờ đây bị nứt toác, từng mạch đá bị cưỡng ép biến đổi thành linh thạch, tinh hoa bị rút cạn. Ý chí của nó, một sự kiên định đã trải qua hàng vạn năm phong sương, giờ đây tan biến trong hỗn loạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và tiếng vang của sự vỡ vụn. Tần Mặc cảm nhận được tiếng rên rỉ thê lương của những linh thú bị biến dạng, cơ thể chúng bị vặn vẹo thành những hình hài quái dị, linh hồn chúng bị cưỡng ép thăng cấp, nhưng ánh mắt chúng vẫn ánh lên nỗi sợ hãi và khao khát được trở về hình hài nguyên thủy, được tự do bay lượn trên bầu trời, được chạy nhảy trên mặt đất. Tiếng than vãn của những thành trì bị xé nát, từng viên gạch, từng phiến đá đều mang theo ký ức về bao thế hệ cư dân, về những câu chuyện đã khắc sâu vào chúng, giờ đây đều bị phá hủy, bị biến thành những đống đổ nát vô hồn. Thậm chí cả Cổ Kiếm Hồn, ý chí của một thanh kiếm cổ xưa, cũng đang gào thét trong tâm trí Tần Mặc. Nó không muốn bị tinh luyện thành tiên khí, mà muốn được cùng chủ nhân trải qua bao trận chiến, được bảo vệ những giá trị thiêng liêng. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," tiếng vọng của nó vang lên, nhưng giờ đây nó đang run rẩy, bị bẻ cong dưới áp lực hủy diệt.
Tần Mặc không chỉ cảm nhận mà còn đáp lại từng 'tiếng kêu cứu' ấy. Hắn không nói, nhưng ý chí của hắn hòa vào chúng, không phải để thay đổi hay điều khiển, mà để củng cố, để nhắc nhở chúng về bản chất nguyên thủy, về cái "tôi" chân thật nhất của mỗi vật thể. Luồng sáng thuần khiết từ Tần Mặc ngày càng mạnh, giống như một sợi dây liên kết vô hình, kéo những 'ý chí phản kháng' lại với nhau, tạo thành một mạng lư���i ý thức khổng lồ, bao trùm toàn bộ Huyền Vực. Hắn cảm thấy mình như một người nhạc trưởng, đang cố gắng hòa tấu một bản giao hưởng đau thương, nhưng trong đó vẫn ẩn chứa những nốt nhạc kiên cường của sự sống, của hy vọng.
Và rồi, giữa tất cả những tiếng vọng hỗn loạn ấy, một ý chí đặc biệt, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn, đột nhiên nổi bật lên. Đó là tiếng vọng từ Huyền Vực Tâm Châu, từ sâu thẳm lõi của thế giới. Nó không phải là một tiếng gào thét của sự hủy diệt, mà là một lời van xin thầm lặng, một khao khát được giải thoát khỏi sự cưỡng ép, được trở về với trạng thái cân bằng nguyên thủy. "Giải thoát... Ta muốn cân bằng..." Tiếng vọng ấy không chỉ là ý niệm, mà nó còn mang theo một luồng năng lượng thuần khiết, yếu ớt nhưng đầy khao khát, hòa vào luồng sáng của Tần Mặc. Nó giống như một đứa trẻ bị bắt cóc, giờ đây nhìn thấy tia sáng hy vọng, đang cố gắng vươn tay về phía người cứu rỗi.
Tần Mặc hoàn toàn bị chấn động. Hắn nhận ra, Huyền Vực Tâm Châu không phải là một công cụ v�� tri, mà nó cũng có ý chí, có bản chất riêng, và nó cũng đang đau đớn tột cùng khi bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép. Nó không muốn "thăng tiên" theo cách này, nó muốn được cân bằng. Đây là mấu chốt. Không phải đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả bằng sức mạnh, mà là giải thoát Huyền Vực Tâm Châu, trả lại cho nó quyền được là chính mình, được cân bằng.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm thấy toàn bộ gánh nặng của Huyền Vực đổ dồn lên vai mình, nhưng hắn không hề run sợ. Hắn đã thấu hiểu. Hắn đã kết nối. Hắn đã trở thành hiện thân của 'ý chí tồn tại' của thế giới. Luồng sáng thuần khiết từ hắn không còn chỉ là sự phòng ngự, mà đã trở thành một làn sóng ý chí, một lời tuyên ngôn thầm lặng, sẵn sàng lan tỏa và thức tỉnh mọi thứ.
***
Quay trở lại với thế giới thực, cảnh tượng tại Thiên Cung đã trở nên thảm khốc hơn bao giờ hết. Các đồng minh của Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần, Bạch Hổ Lão Tổ, Vô Danh Khách, cùng với những ý niệm kiên cường của Thạch Trụ và Thiết Giáp Thành Linh, đang cố gắng chống đỡ những đợt sóng năng lượng hủy diệt cuồn cuộn từ Huyền Vực Tâm Châu. Bầu trời không còn nguyên vẹn, bị xé nát thành từng mảnh bởi những vết nứt không gian khổng lồ, lộ ra hư vô đen kịt phía sau. Những ngọn núi sụp đổ không ngừng, những dòng sông cạn khô, để lại những vệt nứt sâu hoắm trên mặt đất như vết sẹo của thế giới. Mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh, mùi khét của năng lượng hỗn loạn quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi vị ghê tởm, báo hiệu sự tận diệt.
Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng đó, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, cơ thể hắn tỏa ra một thứ hào quang đen đỏ, khuôn mặt vặn vẹo trong một nụ cười điên dại. Đôi mắt xanh thẳm của hắn, từng sắc lạnh và đầy sự tính toán, giờ đây chỉ còn là sự mù quáng và ảo tưởng, không một chút biểu cảm đau khổ hay hối hận. Hắn dường như hoàn toàn chìm đắm trong ảo tưởng về 'thăng tiên' của mình, coi sự hủy diệt này là 'quá trình thanh tẩy' cần thiết để Huyền Vực đạt đến một cảnh giới cao hơn. Hắn nâng cao hai tay, hào quang đen đỏ từ Huyền Vực T��m Châu như một phần mở rộng của cơ thể hắn, cuồng loạn và hủy diệt.
"Thấy chưa? Huyền Vực đang thăng hoa! Đang trở về với bản chất cao quý nhất của nó!" Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo một sự tự mãn bệnh hoạn, như thể hắn là người kiến tạo ra một kỳ tích vĩ đại, chứ không phải kẻ hủy diệt. Hắn tin rằng mình đang dẫn dắt thế giới đến một cảnh giới siêu việt, mà không hề hay biết rằng mình đang đẩy nó vào vực thẳm.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú nay lấm lem bụi đất và vết máu, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây tràn đầy sự tuyệt vọng. Nàng dùng thanh kiếm cổ của mình để chém tan những luồng năng lượng hỗn loạn lao tới, nhưng mỗi nhát kiếm đều mang theo sự bất lực. "Hắn... hắn không nhìn thấy gì sao? Đây là địa ngục!" Nàng thốt lên, giọng nói khản đặc vì khói bụi và sự hoảng loạn. Thanh kiếm trong tay nàng cũng rung lên bần bật, ý chí của nó khao khát được chém nát sự cưỡng ép, nhưng sức mạnh của nàng không đủ.
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, đang cố gắng dùng một tấm khiên linh lực để bảo vệ Vô Danh Khách. Đôi mắt sâu trũng của lão ánh lên sự kinh hoàng và thảng thốt. Lão đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày thế giới lại tự hủy diệt đến mức này. "Điên cuồng! Hắn ta đã hoàn toàn điên rồi!" Lão thì thầm, giọng nói yếu ớt, đầy sự chán nản.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết giờ đây đã nhuốm màu đen đỏ của năng lượng hủy diệt, gầm lên một tiếng đau đớn khi một vết nứt không gian khổng lồ xé toạc một phần cơ thể hắn. Dù là thần thú hùng mạnh, hắn cũng không thể chống lại sự tan rã của bản chất thế giới. Ánh mắt hổ vàng rực của hắn nhìn về phía Tần Mặc, nơi luồng sáng thuần khiết đang âm thầm lan tỏa, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong sự tuyệt vọng. Hắn kinh ngạc nhận ra, sức mạnh thực sự của Tần Mặc không nằm ở linh lực, mà là khả năng thức tỉnh và dẫn dắt 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Đây sẽ là chìa khóa để hóa giải thảm họa.
Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, vẫn đứng vững một cách kỳ lạ, mặc dù bầu rượu trên tay hắn đã vỡ nát. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," hắn lẩm bẩm, giọng nói u sầu, bi quan nhưng cũng có một tia hy vọng mong manh vào Tần Mặc.
Tần Mặc mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không còn chỉ là sự thấu cảm hay nỗi đau, mà còn là sự kiên định tột cùng, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn đã lắng nghe, đã cảm nhận, và giờ hắn đã hiểu. Luồng sáng từ hắn không còn chỉ là ánh sáng đơn thuần, mà là hiện thân của hàng triệu 'ý chí tồn tại' đã được thức tỉnh, một làn sóng ý thức thuần khiết, mạnh mẽ hơn bất kỳ linh lực nào. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí hỗn loạn tràn vào lồng ngực, nhưng khi thoát ra, nó đã biến thành một luồng khí trong lành, mang theo hơi thở của sự sống.
Hắn nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, đôi mắt không chút sợ hãi, không chút do dự. Sức mạnh thực sự của Tần Mặc không nằm ở việc đối đầu trực tiếp bằng linh lực, mà là khả năng thức tỉnh và dẫn dắt 'ý chí tồn tại' của vạn vật, đây sẽ là chìa khóa để hóa giải thảm họa. Sự kết nối sâu sắc của Tần Mặc với Huyền Vực Tâm Châu cho thấy hắn có thể sẽ 'nói chuyện' hoặc 'thanh tẩy' nó, chứ không phải phá hủy. Bản chất của Thiên Diệu Tôn Giả đã bị tha hóa đến mức không thể nhận ra sự thật, gợi ý rằng hắn có thể không có con đường quay đầu. Những vết sẹo để lại trên Huyền Vực sau sự kiện này sẽ rất lớn, cần một quá trình tái thiết lâu dài.
Tần Mặc biết, thời khắc quyết định đã điểm. Hắn đã sẵn sàng cho bước đi tiếp theo, một bước đi không phải để chiến đấu, mà để cân bằng, để trả lại bản chất cho vạn vật, để cứu lấy Huyền Vực khỏi bờ vực của sự hủy diệt.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.