Vạn vật không lên tiên - Chương 1262: Biến Dị Kinh Hoàng: Khi Thăng Tiên Nuốt Chửng Bản Chất
Tần Mặc mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không còn chỉ là sự thấu cảm hay nỗi đau, mà còn là sự kiên định tột cùng, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn đã lắng nghe, đã cảm nhận, và giờ hắn đã hiểu. Luồng sáng từ hắn không còn chỉ là ánh sáng đơn thuần, mà là hiện thân của hàng triệu 'ý chí tồn tại' đã được thức tỉnh, một làn sóng ý thức thuần khiết, mạnh mẽ hơn bất kỳ linh lực nào. Hắn hít một hơi thật sâu, không khí hỗn loạn tràn vào lồng ngực, nhưng khi thoát ra, nó đã biến thành một luồng khí trong lành, mang theo hơi thở của sự sống.
Hắn nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, đôi mắt không chút sợ hãi, không chút do dự. Sức mạnh thực sự của Tần Mặc không nằm ở việc đối đầu trực tiếp bằng linh lực, mà là khả năng thức tỉnh và dẫn dắt 'ý chí tồn tại' của vạn vật, đây sẽ là chìa khóa để hóa giải thảm họa. Sự kết nối sâu sắc của Tần Mặc với Huyền Vực Tâm Châu cho thấy hắn có thể sẽ 'nói chuyện' hoặc 'thanh tẩy' nó, chứ không phải phá hủy. Bản chất của Thiên Diệu Tôn Giả đã bị tha hóa đến mức không thể nhận ra sự thật, gợi ý rằng hắn có thể không có con đường quay đầu. Những vết sẹo để lại trên Huyền Vực sau sự kiện này sẽ rất lớn, cần một quá trình tái thiết lâu dài.
Tần Mặc biết, thời khắc quyết định đã điểm. Hắn đã sẵn sàng cho bước đi tiếp theo, một bước đi không phải để chiến đấu, mà để cân bằng, để trả lại bản chất cho vạn vật, để cứu lấy Huyền Vực khỏi bờ vực của sự hủy diệt.
***
Thiên Cung, từng là biểu tượng tột cùng của sự thanh khiết và quyền năng, nay chỉ còn là một bức tranh bi thảm của sự biến chất. Những cung điện bằng ngọc bích và vàng son, từng lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo tựa như tác phẩm của thần linh, giờ đây đang oằn mình trong cơn hấp hối. Các cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, từng lung linh sắc màu, đã bị nhuộm đen đỏ bởi năng lượng hủy diệt, chúng uốn éo như những con trăn khổng lồ đang giãy giụa. Vườn thượng uyển, nơi linh thảo và hoa tiên đua nở, suối nước chảy từ trời cao, nay đã héo tàn, hóa thành một đống bùn nhão nhụa, từ đó trồi lên những khối u thịt ghê tởm. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, không khí trong lành tinh khiết đã bị thay thế bởi mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt, và một thứ mùi hôi thối khó tả của sự phân hủy và biến chất. Âm thanh du dương của gió mây, tiếng nhạc tiên, tiếng chim phượng hoàng đã chìm nghỉm trong tiếng gào thét ghê rợn, tiếng xé xác, tiếng gặm nhấm kinh tởm và tiếng cười điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả.
Tần Mặc đứng giữa tàn tích ấy, ánh sáng thuần khiết từ cơ thể hắn cố gắng chống lại luồng năng lượng đen đ�� từ Huyền Vực Tâm Châu đang cuồng loạn. Nhưng thay vì chỉ phá hủy, thứ năng lượng bệnh hoạn kia lại bắt đầu bóp méo, biến chất mọi thứ xung quanh theo một cách kinh hoàng hơn cả sự tan biến. Hắn cảm nhận được sự thay đổi không chỉ bằng mắt thường mà bằng từng tế bào, từng mạch máu, từng sợi ý chí trong cơ thể. Từng phiến đá ngọc của Thiên Cung, vốn cứng rắn và thuần khiết, giờ đây bắt đầu chảy nhão, uốn éo như thể chúng được làm từ xương thịt mềm oặt. Từ những phiến ngọc đang tan chảy đó, những khối u thịt mọc ra, rồi biến thành những xúc tu nhớp nháp, nhầy nhụa, biết co giật, vươn ra tứ phía như những ngón tay của một thực thể khổng lồ đang hấp hối. Chúng không còn là đá ngọc, mà là một thứ vật chất hữu cơ bệnh hoạn, đang sống một cách quái dị.
Từ phía xa, Tần Mặc cảm nhận được tiếng gào thét của Huyền Vực, không còn là tiếng gào thét của sự tan rã, mà là tiếng gào thét của sự biến chất, của bản chất bị cưỡng ép thay đổi. Đó là một bản giao hưởng của nỗi đau, của sự tha hóa, một thứ âm thanh xé lòng hơn cả cái chết.
"Đây không phải hủy diệt... đây là sự bóp méo... ý chí thăng tiên đã biến thành ác mộng!" Tần Mặc thầm thì, giọng nói mang theo nỗi đau đớn tột cùng, như thể chính linh hồn hắn đang bị xé toạc. Hắn đưa tay ra, cảm nhận từng rung động của sự biến dị đang lan tràn. Hắn cố gắng dùng ý chí thuần khiết của mình, dòng chảy của hàng triệu 'ý chí tồn tại' đã được thức tỉnh trong hắn, để định hình lại, để trả lại bản chất nguyên thủy cho những gì đang bị bóp méo. Nhưng dường như, mỗi nỗ lực của hắn chỉ làm quá trình biến chất trở nên rõ ràng hơn, dữ dội hơn, như thể hắn đang chạm vào một vết thương đang mưng mủ, khiến nó càng thêm sưng tấy.
Thiên Diệu Tôn Giả, đứng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, mái tóc trắng như tuyết bay trong gió năng lượng đen đỏ, đôi mắt xanh thẳm nay rực lên vẻ điên cuồng và mê muội. Hắn nâng cao hai tay, hào quang từ Huyền Vực Tâm Châu như một phần mở rộng của cơ thể hắn, cuồng loạn và hủy diệt. Hắn nhìn cảnh tượng kinh hoàng xung quanh, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú không một chút nếp nhăn của hắn lại tràn ngập một sự mãn nguyện bệnh hoạn.
"Thấy chưa? Sự thanh lọc đang diễn ra! Kẻ yếu sẽ bị loại bỏ, kẻ mạnh sẽ thăng hoa!" Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo một sự tự mãn ghê rợn, như thể hắn là người kiến tạo ra một kỳ tích vĩ đại, chứ không phải kẻ hủy diệt. Hắn tin rằng mình đang dẫn dắt thế giới đến một cảnh giới siêu việt, mà không hề hay biết rằng mình đang đẩy nó vào vực thẳm sâu nhất của sự biến chất. Ánh mắt hắn lướt qua Tần Mặc, không một chút dao động, không một chút nghi ngờ. Trong tâm trí hắn, Tần Mặc chỉ là một chướng ngại vật nhỏ nhoi trên con đường 'thăng tiên' vĩ đại mà hắn đã vạch ra. Hắn không nhìn thấy nỗi đau, không nghe thấy tiếng gào thét của bản chất bị bóp méo, chỉ thấy một quá trình 'tái sinh' vĩ đại đang được hoàn thành.
Xung quanh, các đồng minh của Tần Mặc đang chống đỡ một cách tuyệt vọng. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú nay lấm lem bụi đất và vết máu, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây tràn đầy sự kinh hoàng và giằng xé. Nàng dùng thanh kiếm cổ của mình, mỗi nhát kiếm đều mang theo ý chí kiên cường, chém tan những xúc tu ngọc đang vươn tới, nhưng mỗi khi lưỡi kiếm chạm vào, nàng lại cảm thấy một sự ghê tởm trào dâng. Nàng biết, những thứ này không phải là đá, mà là một dạng sống bệnh hoạn, đang cố gắng bám víu vào sự tồn tại méo mó của chúng. Thanh kiếm trong tay nàng cũng rung lên bần bật, ý chí của nó khao khát được chém nát sự cưỡng ép, nhưng sức mạnh của nàng không đủ để chống lại một thảm họa tầm cỡ thế giới. "Hắn... hắn không nhìn thấy gì sao? Đây là địa ngục!" Nàng thốt lên, giọng nói khản đặc vì khói bụi và sự hoảng loạn, nhưng vẫn mang theo một sự phẫn nộ tột cùng.
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, đang cố gắng dùng một tấm khiên linh lực để bảo vệ Vô Danh Khách khỏi những mảnh vỡ đang biến chất. Đôi mắt sâu trũng của lão ánh lên sự kinh hoàng và thảng thốt. Lão đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày thế giới lại tự hủy diệt đến mức này. "Điên cuồng! Hắn ta đã hoàn toàn điên rồi!" Lão thì thầm, giọng nói yếu ớt, đầy sự chán nản và tuyệt vọng. Tấm khiên linh lực của lão cũng bắt đầu rạn nứt, những luồng năng lượng đen đỏ ăn mòn từng chút một, khiến lão cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm linh lực của mình.
Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, vẫn đứng vững một cách kỳ lạ, mặc dù bầu rượu trên tay hắn đã vỡ nát từ lâu. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt xót xa ấy đã nói lên tất cả nỗi đau mà hắn đang cảm nhận. Hắn đã từ bỏ thế giới này từ lâu, nhưng giờ đây, chứng kiến nó bị bóp méo đến mức này, hắn lại cảm thấy một sự đau lòng khó tả.
***
Tần Mặc nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi, mà để tập trung hơn vào 'ý chí tồn tại' đang gào thét khắp Huyền Vực. Hắn không chỉ nghe thấy, hắn còn 'nhìn th��y' toàn cảnh thảm họa đang diễn ra ngoài Thiên Cung. Một bức tranh kinh hoàng, vẽ nên bởi sự mù quáng và khát vọng vô độ.
Linh Thú Sơn Mạch, nơi từng là thánh địa của các thần thú, giờ đây đã biến thành một khối thịt khổng lồ, một đống hỗn độn của xương và cơ bắp. Từ những khe núi, những tảng đá, những cái cây cổ thụ, xương cốt của linh thú trồi ra như những gai nhọn kinh tởm, xuyên qua da thịt đang rỉ máu và mủ. Máu và mủ chảy thành sông, cuồn cuộn đổ xuống các thung lũng, biến những dòng suối trong lành thành những con sông dung nham đen đỏ, sủi bọt và bốc hơi độc. Khứu giác của Tần Mặc cảm nhận rõ mùi máu tanh nồng nặc, mùi thịt cháy khét và một mùi chất lỏng nhớp nháp bao trùm cả một vùng rộng lớn.
Trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, những cây cổ thụ cao chọc trời, từng là biểu tượng của sự sống mãnh liệt, đã vặn vẹo thành những hình thù quái dị, như những khúc xương khô khổng lồ bị đun chảy. Rễ cây biến thành hàng ngàn xúc tu biết di chuyển, chúng bò trườn trên mặt đất, ngoe nguẩy như những con rắn khổng lồ đang đói khát. Lá cây không còn màu xanh tươi, mà chuyển sang một màu xanh xám bệnh hoạn, từ đó mọc ra những con mắt đỏ ngầu, trợn trừng nhìn mọi thứ xung quanh. Chúng nhấp nháy liên tục, như thể đang quan sát, đang phán xét, đang đau đớn. Thính giác của Tần Mặc bắt được tiếng lá cây rít lên như tiếng khóc thét, tiếng rễ cây cào cấu mặt đất như tiếng gặm nhấm kinh tởm.
Những linh thú từng hùng mạnh, từng là chúa tể của sơn lâm, giờ đây bị biến thành những thực thể không tên, một sự kết hợp quái dị giữa các loài, hoặc vật chất vô tri biến thành hữu cơ một cách bệnh hoạn. Một con hổ từng oai phong, giờ có thân hình của một con nhện khổng lồ, với tám chân sắc nhọn và bộ lông hóa thành gai cứng. Một con đại bàng từng sải cánh trên trời cao, giờ có đôi cánh của dơi, thân hình như một khối thịt bùng nhùng, từ đó mọc ra hàng chục con mắt. Chúng điên cuồng tấn công lẫn nhau hoặc bất cứ thứ gì chúng gặp, ý chí bị bóp méo thành sự thèm khát hủy diệt và biến chất. Chúng không còn là linh thú, mà là những cỗ máy giết chóc ghê tởm, bản năng nguyên thủy bị vặn vẹo đến tận cùng.
"Không... Đây không phải là sự sống... Đây là cái chết giả tạo!" Tần Mặc thốt lên trong nội tâm, một tiếng gầm thét không thành lời, vang vọng trong ý thức. Hắn cảm nhận sự đau đớn tột cùng từ những linh hồn bị biến chất, từ những vật tính bị cưỡng ép phá vỡ. Đó là một sự hủy hoại còn kinh khủng hơn cả việc bị xóa sổ, bởi vì nó là sự tha hóa, sự phản bội bản chất của chính mình. Hắn cố gắng truyền tải ý chí trấn định, một làn sóng năng lượng thuần khiết của sự cân bằng bản chất, nhưng dường như nó chỉ là giọt nước giữa đại dương hỗn loạn, bị nuốt chửng bởi cơn sóng thần của sự biến dị.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết giờ đây đã nhuốm màu đen đỏ của năng lượng hủy diệt, gầm lên một tiếng đau đớn và giận dữ. Hắn đang chiến đấu với một thực thể từng là một con Xích Lân Giao, đồng loại của hắn. Xích Lân Giao giờ đây có thân hình bị kéo dài một cách bệnh hoạn, vảy đỏ rực đã biến thành những khối u thịt sần sùi, từ đó chảy ra một chất dịch màu xanh lục. Đôi mắt nó không còn sự hung dữ tự nhiên, mà là một sự điên loạn, vô hồn. Bạch Hổ Lão Tổ vung vuốt, xé toạc một mảng thịt của nó, nhưng không cảm thấy chút thỏa mãn nào, chỉ có sự ghê tởm và đau lòng. Hắn cảm thấy bị sỉ nhục bởi sự tha hóa của 'vật tính' này, bởi chính bản chất của linh thú đã bị vấy bẩn.
"Gầm!" Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng, không phải để đe dọa, mà là để bày tỏ nỗi đau tột cùng khi phải chiến đấu với những gì từng là đồng loại, là một phần của sơn mạch mà hắn đã bảo vệ. Mỗi nhát cắn, mỗi vết cào đều chất chứa sự giằng xé, một sự phẫn nộ không thể tả xiết khi chứng kiến sự biến chất này. Ánh mắt hổ vàng rực của hắn nhìn về phía Tần Mặc, nơi luồng sáng thuần khiết vẫn đang âm thầm lan tỏa. Trong biển cả tuyệt vọng này, tia sáng của Tần Mặc vẫn là hy vọng duy nhất, một lời hứa hẹn về sự cân bằng, về sự trở lại của bản chất. Hắn truyền một ý niệm mạnh mẽ đến Tần Mặc, một lời th��c giục, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Tần Mặc để hóa giải thảm họa này, dù nó có kinh hoàng đến đâu.
***
Trong một phần của Huyền Vực, nơi từng là một thành phố lớn sầm uất, giờ đây đã trở thành một đống đổ nát kinh hoàng, một bức tranh bi thảm của sự biến chất. Những tòa nhà cao tầng, từng vươn lên kiêu hãnh, giờ đây tan chảy, uốn éo như thể chúng được làm từ xương và thịt, từ đó rỉ ra một chất lỏng màu đen, nhớp nháp. Các con đường nứt toác thành những vực sâu vô định, từ đó trồi lên những thực thể không tên, nửa đá nửa sinh vật, với hình thù quái dị, liên tục biến hình, không có một hình dạng cố định. Chúng tấn công bất cứ ai chúng gặp, không chút cảm xúc, chỉ có sự điên cuồng của bản năng bị bóp méo. Một thứ mùi hôi thối khó tả của sự phân hủy và biến chất tràn ngập không khí, trộn lẫn với mùi máu và lưu huỳnh, khiến không gian trở nên ngột ngạt và đáng sợ. Ánh sáng đỏ máu và xanh xám bệnh hoạn bao trùm khắp nơi, tạo nên một khung cảnh như địa ngục.
Tô Lam và Lục Vô Trần đang cố gắng bảo vệ một nhóm người sống sót ít ỏi. Những người dân thường, vốn yếu ớt, giờ đây đang bị biến chất ngay trước mắt họ. Cơ thể họ vặn vẹo, xương cốt trồi ra một cách kinh tởm, ánh mắt vô hồn, biến thành những thực thể gớm ghiếc, không còn là con người. Tô Lam vung thanh kiếm cổ, kiếm khí sắc bén như những tia chớp bạc, chặt đứt các xúc tu biến dị đang vươn tới. Nàng gầm lên trong đau đớn, không phải vì vết thương thể xác, mà vì nỗi đau tinh thần khi phải đối mặt với cảnh tượng này.
"Chúng không phải là quái vật... chúng là nạn nhân! Nhưng chúng ta không thể không chiến đấu!" Nàng hét lên, giọng nói khản đặc, hòa lẫn với tiếng gào thét ghê rợn từ những thực thể biến dị. Nước mắt hòa lẫn với bụi đất, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, dù cho trong lòng là một sự giằng xé tột cùng. Nàng biết, nếu không chiến đấu, tất cả sẽ bị nuốt chửng, bị tha hóa.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, dùng linh lực đẩy lùi những thực thể đáng sợ đang ào ạt lao tới. Lão nhìn c���nh tượng kinh hoàng, ánh mắt tuyệt vọng. "Đây... đây là Tiên Giới mà hắn muốn tạo ra sao? Một địa ngục biến chất!" Lão thì thầm, giọng nói yếu ớt, đầy sự chán nản và hoài nghi về ý nghĩa của cuộc sống. Lão đã từng truy cầu sự siêu thoát, nhưng giờ đây, cái gọi là 'thăng tiên' đã biến thành một lời nguyền tột cùng, một sự tha hóa bản chất không thể chấp nhận được.
Cổ Kiếm Hồn, hiện thân là một thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, đang chém giết điên cuồng. Thanh kiếm xoay tròn trong tay Tô Lam, tạo thành một vòng xoáy kiếm khí hủy diệt. Mỗi khi lưỡi kiếm của nó xuyên qua một thực thể biến dị, nó lại cảm nhận được sự đau đớn của một 'vật tính' bị bóp méo, một ý chí tồn tại bị cưỡng ép biến chất. Điều này khiến nó cảm thấy ghê tởm chính hành động của mình, như thể mỗi nhát kiếm là một nhát dao đâm vào chính bản thân nó. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," Cổ Kiếm Hồn truyền ý niệm đến Tô Lam, nhưng trong sâu thẳm, nó cũng đang nghi ngờ liệu ý chí của nó có thể chịu đựng được sự tha hóa này bao lâu. Ý chí 'chém' của nó giờ đây không chỉ hướng về kẻ thù, mà còn hướng về sự biến chất, khao khát chém nát sự bóp méo này.
Thiết Giáp Thành Linh đang oằn mình chống đỡ. Các bức tường của nó, từng vững chãi như núi, giờ đây rỉ ra một chất lỏng màu đen, nhớp nháp. Các khối giáp sắt bắt đầu mềm nhũn, biến thành những hình thù kinh tởm, như thể chúng đang tan chảy và biến đổi. Nó cố gắng dựng lên những lá chắn cuối cùng bằng linh lực của thành trì, nhưng chúng cũng đang bị ăn mòn và biến chất từng chút một. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc, không phải là tiếng kêu cứu, mà là một sự kiên cường đến tuyệt vọng, một lời thề sẽ bảo vệ cấu trúc và ý chí của mình đến hơi thở cuối cùng, dù phải chứng kiến chính bản thân nó bị mục ruỗng. Ánh sáng của nó, từng rực rỡ như ngọn hải đăng, giờ đây chỉ còn lập lòe như ngọn nến trước gió, nhưng vẫn không tắt.
Tần Mặc mở mắt. Hắn đã nhìn thấy đủ. Sự biến dị không phải là kết thúc, mà là một giai đoạn mới của thảm họa, đòi hỏi một phương pháp đối phó hoàn toàn khác. Khái niệm 'thanh tẩy' hoặc 'phục hồi bản chất' sẽ trở nên quan trọng hơn 'ngăn chặn hủy diệt'. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phải đối mặt với hậu quả trực tiếp của sự mù quáng của mình khi 'Tiên Giới' mà hắn tạo ra là một địa ngục biến chất. Và sự biến đổi của Huyền Vực sẽ để lại những vết sẹo vĩnh viễn, ảnh hưởng đến quá trình tái thiết sau này.
Hắn nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, người đang chìm đắm trong ảo tưởng 'thăng hoa' của mình. Tần Mặc không còn chỉ là một thiếu niên lắng nghe 'ý chí tồn tại', hắn giờ đây là hiện thân của tất cả sự phản kháng, của tất cả những gì thuần khiết còn sót lại trong Huyền Vực. Hắn đã hiểu, thăng tiên không phải là một con đường, mà là một lựa chọn. Và khi lựa chọn đó bị cưỡng ép, bị tha hóa, nó sẽ biến thành ác mộng. Hắn phải ngăn chặn điều này, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sức mạnh của sự cân bằng, của bản chất.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, luồng ánh sáng thuần khiết từ cơ thể hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn chỉ là ánh sáng đơn thuần, mà là một làn sóng ý chí hùng vĩ. Hắn giơ tay về phía Huyền Vực Tâm Châu, không phải để tấn công, mà để... chạm vào. Ý chí của hắn, kết nối với hàng triệu 'ý chí tồn tại' đang gào thét, giờ đây hóa thành một dòng chảy vô hình, trực tiếp hướng về trái tim đang hấp hối của Huyền Vực. Hắn không thể để cho Huyền Vực bị bóp méo đến tận cùng. Hắn phải thanh tẩy nó, phải trả lại bản chất cho nó, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì. Toàn bộ Huyền Vực rung chuyển dữ dội hơn, như thể đang phản ứng lại lời kêu gọi của Tần Mặc, hoặc đang gồng mình chống lại sự cưỡng ép cuối cùng.
Thời khắc Tần Mặc thực hiện hành động quyết định đã đến.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.