Vạn vật không lên tiên - Chương 1304: Nền Móng Hài Hòa: Kiến Tạo Vô Tính Thành Mới
Ánh nắng cuối buổi sáng vẫn còn vương vấn trên quảng trường, nhưng trong lòng Tần Mặc, một buổi bình minh mới đã thực sự hé rạng. Hắn cúi đầu, không chỉ là một hành động tôn trọng mà còn là một khoảnh khắc trầm tư, để lắng nghe những tiếng lòng còn vang vọng từ buổi nói chuyện. Hạt giống đã gieo, hắn biết, nhưng việc vun trồng nó thành một khu rừng sum suê, đầy sức sống, sẽ là một hành trình dài và gian nan. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt còn đầy hoài nghi, những linh thú nhỏ bé còn ẩn chứa sợ hãi, và cả những ánh nhìn tràn đầy hy vọng. Con đường phía trước còn dài, nhưng ánh sáng của hy vọng đã rực rỡ hơn bao giờ hết trên bầu trời Huyền Vực.
***
Bình minh hôm sau, Vô Tính Thành đã bừng tỉnh trong một nhịp điệu hoàn toàn mới. Nơi đây, xưa kia vốn là một vùng đất bị lãng quên, nay đang rộn ràng như một tổ kiến vỡ, nhưng không phải bởi sự hỗn loạn, mà là bởi sự phối hợp nhịp nhàng, đầy ý thức. Tần Mặc đứng trên một gò đất cao, nơi không khí trong lành mang theo mùi gỗ tươi và đất mới, quan sát toàn cảnh công trường xây dựng Vô Tính Thành mới. Ánh nắng ấm dịu trải dài trên những ngôi nhà đang dần hình thành, được xây dựng chủ yếu từ gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, mái ngói màu đất nung đơn giản. Đường phố lát đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn theo địa hình tự nhiên, không cố gắng bẻ cong hay ép buộc. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ các con kênh nhỏ dẫn vào tận khu dân cư, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái mới được ươm trồng, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của sự sống đang hồi sinh. Không có những công trình đồ sộ, tháp cao hay kiến trúc xa hoa, mọi thứ đều mang vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi, tôn trọng tối đa bản chất của từng vật liệu.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận không khí. Hắn nghe thấy tiếng búa đục gõ đều, không vội vã, tiếng cưa xẻ gỗ vang vọng nhưng không chói tai, như thể chính những dụng cụ ấy cũng đang tìm thấy ý nghĩa trong công việc của mình. Hắn lắng nghe tiếng lòng của từng viên đá cuội, từng thớ gỗ lim, chúng không còn khao khát biến thành pháp bảo hay linh khí, mà chỉ muốn vững vàng, bền bỉ, trở thành một phần của mái nhà, của con đường, của sự bình yên. Ý chí tồn tại của chúng, vốn đã bị lãng quên dưới áp lực của sự “thăng tiên” vô độ, nay đang được hồi sinh, được lắng nghe và trân trọng.
Bên cạnh hắn, Tô Lam, với dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, đang xem xét các bản vẽ chi tiết, đôi mắt phượng sáng ngời toát lên sự thông minh và kiên định. Nàng khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lục Vô Trần, người đang kiểm tra độ vững chắc của một móng nhà. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, nay đã không còn vẻ chán nản hay hoài nghi như trước. Thay vào đó, trong đôi mắt sâu trũng của y, Tần Mặc thấy một ngọn lửa mới, ngọn lửa của sự tập trung và mục đích.
“Tiến độ thế nào rồi? Có gặp khó khăn gì không?” Tần Mặc mở lời, giọng nói trầm tĩnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi công trường đang nhộn nhịp bên dưới.
Tô Lam khẽ vuốt mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, rồi chỉ vào một điểm trên bản vẽ. “Cơ bản thuận lợi, Tần Mặc. Linh lực của Thiết Giáp Thành Linh và sự chỉ dẫn của Mộc Lâm Chủ đã giúp ích rất nhiều trong việc vận chuyển và sắp xếp vật liệu. Chúng ta không cần tốn quá nhiều sức người cho những việc nặng nhọc. Chỉ có một vài khu vực địa mạch vẫn còn yếu ớt, cần anh đích thân quan tâm để đảm bảo sự ổn định lâu dài của Vô Tính Thành mới.” Nàng nói, giọng rõ ràng, mạch lạc, nhưng pha lẫn chút lo lắng.
Lục Vô Trần tiến lại gần, chỉ vào một khu vực khác trên bản vẽ, nơi một công trình có vẻ bề thế hơn đang được khởi công. “Thiết kế của Nhan Sơ rất tinh tế, vừa giữ được nét mộc mạc của Vô Tính Thành, vừa tích hợp được các yếu tố cần thiết cho một trung tâm giáo dục. Tuy nhiên, việc ổn định nền móng cho ‘Tháp Tri Thức’ vẫn là một thách thức. Nó sẽ là nơi lưu giữ tri thức, kinh nghiệm, và là biểu tượng cho sự học hỏi không ngừng của kỷ nguyên mới. Nền móng của nó phải đủ vững chãi để chịu đựng cả thời gian và những tư tưởng mới mẻ sẽ được gieo mầm tại đó.” Y nói, giọng trầm và có trọng lượng, ám chỉ không chỉ về mặt kỹ thuật mà còn về ý nghĩa triết lý sâu xa.
Nhan Sơ, với đôi tay thô ráp nhưng khéo léo, đang hướng dẫn một nhóm thợ xây dựng đặt những viên đá nền. Y nghe thấy lời Lục Vô Trần, liền tiến lại gần, khuôn mặt lấm lem bụi đá nhưng đôi mắt tinh tế vẫn sáng rực. “Chúng ta cần đảm bảo từng viên đá, từng thớ gỗ đều được đặt đúng vị trí, đúng ‘ý chí’ của nó. Không phải là sự ép buộc, mà là sự lắng nghe. Một viên đá muốn nằm ở chân móng, một thớ gỗ muốn trở thành xà nhà. Khi chúng ta tôn trọng ‘vật tính’ của chúng, chúng sẽ tự nhiên trở nên vững chắc và bền bỉ. Đó mới là nền tảng vững chắc nhất, không chỉ cho Tháp Tri Thức mà cho cả Vô Tính Thành này.” Lời nói của Nhan Sơ như một bản tuyên ngôn cho triết lý kiến trúc mới, nơi sự hài hòa và bản chất là yếu tố tiên quyết.
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua từng chi tiết công trình, từ những khối đá lớn được Thiết Giáp Thành Linh di chuyển một cách nhẹ nhàng, gần như không gây ra tiếng động, đến những cành cây được Mộc Lâm Chủ chỉ định để giúp chữa lành những vết sẹo nhỏ trên đất, nơi cây cối đã từng bị tổn thương. Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, đang biểu hiện sự hiện diện của mình qua những rung động trầm thấp, những ánh sáng kỳ ảo trên các bức tường mới dựng, như một người khổng lồ vô hình đang nâng đỡ cả công trình. Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé, gầy guộc, nhưng ánh mắt xanh biếc đầy sự khôn ngoan, đang tỉ mẩn dùng một cây trượng gỗ cổ thụ chạm nhẹ vào lòng đất, truyền đi sự sống và sự hài hòa. Ông lão đang vui vẻ khi thấy sự sống hồi sinh, không phải theo cách vươn cao mà theo cách hòa hợp.
Tần Mặc không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là một phần không thể thiếu của quá trình kiến tạo này. Hắn không ngần ngại đi xuống, trực tiếp trao đổi với Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực, người có thân hình vạm vỡ, tay chân cơ bắp, khuôn mặt lấm lem tro bụi. Thúc Thợ Rèn đang kiểm tra độ bền của những công cụ mới được rèn, biểu lộ sự nghiêm nghị và cần mẫn.
“Mã Đại Lực, những chiếc búa này có cảm thấy thoải mái khi được sử dụng không?” Tần Mặc hỏi, không phải theo nghĩa đen mà là để lắng nghe ý chí của những vật dụng.
Thúc Thợ Rèn lau mồ hôi trên trán, ánh mắt tự hào. “Chúng muốn được đập, Tần Mặc. Chúng muốn được rèn dũa, được định hình. Chúng muốn được trở thành một phần của sự kiến tạo này. Chúng không muốn nằm yên trong kho tàng hay trở thành vật trang trí vô dụng. Chúng muốn làm việc, đó là bản chất của chúng.” Giọng ông trầm và đầy nội lực, vang lên giữa tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng. “Mọi vật đều có giá trị của nó, nếu biết cách sử dụng.”
Sau đó, Tần Mặc tìm đến Thợ May Vân, người đang tỉ mẩn may vá những lá cờ đầu tiên cho Vô Tính Thành mới. Vân là một người phụ nữ nhỏ nhắn, đôi tay khéo léo và khuôn mặt hiền hậu, đang mỉm cười khi nhìn những sợi chỉ lụa mềm mại trượt qua đầu ngón tay.
“Những lá cờ này sẽ mang thông điệp gì, Vân?” Tần Mặc hỏi, lắng nghe ý chí của từng sợi vải.
Thợ May Vân ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Chúng sẽ mang thông điệp của sự kết nối, của sự hài hòa. Mỗi sợi chỉ đều có linh hồn của nó, Tần Mặc. Khi chúng kết hợp lại, không tranh giành nhau, mà cùng nhau tạo nên một tổng thể đẹp đẽ, đó chính là vẻ đẹp của cân bằng. Chúng sẽ không phô trương, nhưng sẽ kiên định. Chúng sẽ kể câu chuyện về Vô Tính Thành, về một nơi mà mọi bản chất đều được tôn trọng.”
Tần Mặc cảm nhận được sự đồng lòng, sự cống hiến từ sâu thẳm trong ý chí của mỗi người, mỗi vật. Sự mệt mỏi trong h��n dường như tan biến đi một chút, thay vào đó là một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn biết, công việc này không chỉ là xây dựng một thành phố, mà là kiến tạo một triết lý, một lối sống. Và điều đó đòi hỏi không chỉ sức mạnh, mà còn sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn vô bờ. Hắn vẫn mang trong mình gánh nặng trách nhiệm to lớn, sự mệt mỏi sau những trận chiến và công cuộc tái thiết. Liệu triết lý cân bằng có thực sự được chấp nhận rộng rãi, hay chỉ là một tia hy vọng mong manh trước những tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm? Câu hỏi ấy vẫn luẩn quẩn trong tâm trí hắn, như một đám mây nhỏ che khuất ánh mặt trời.
***
Buổi chiều, nắng dịu và gió nhẹ, Tần Mặc tìm đến một khoảng đất trống, nơi địa mạch vẫn còn vết sẹo sâu, một di chứng của những cuộc chiến tranh và sự bòn rút linh lực trong quá khứ. Đây là một trong những khu vực mà Tô Lam đã nhắc đến, nơi cần sự quan tâm đặc biệt. Các ngôi nhà xung quanh đã được dựng lên, nhưng mảnh đất này vẫn trơ trọi, như một vết thương chưa lành trên da thịt Huyền Vực.
Tần Mặc ngồi xuống giữa khoảng đất, không chút do dự, cảm nhận hơi lạnh ẩm từ lòng đất thấm qua lớp áo vải thô. Tiểu Thảo, nay đã xanh tươi hơn, vươn mình nhẹ nhàng bên cạnh hắn. Những sợi cỏ non mơn mởn, lá xanh biếc, rung rinh theo làn gió, như đang thở cùng nhịp với đất trời. Nàng vươn những chiếc lá nhỏ bé ra, khẽ chạm vào tay Tần Mặc, như một lời chào hỏi thân mật. Nàng đã lớn hơn một chút kể từ khi Tần Mặc gặp nàng lần đầu, không còn vẻ yếu ớt, mà mang một sức sống mạnh mẽ, tiềm tàng.
Tô Lam, Lục Vô Trần và Mộc Lâm Chủ đứng cách đó không xa, im lặng quan sát. Trong không gian tĩnh lặng ấy, chỉ có tiếng gió khẽ xào xạc, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, và tiếng lòng đất đang rên xiết mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy. Hắn nhắm mắt, năng lực 'lắng nghe ý chí tồn tại' của hắn lan tỏa ra khắp không gian, xuyên qua từng tầng đất đá, cảm nhận sự đau đớn và khao khát hồi sinh mãnh liệt của địa mạch. Đó là một nỗi đau âm ỉ, một sự trống rỗng, như thể một phần linh hồn của đất đã bị tước đoạt. Nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cũng nghe thấy một tiếng vọng yếu ớt của sự sống, một khao khát được chữa lành, được trở về với bản chất nguyên thủy của mình.
Hắn đưa tay chạm nhẹ mặt đất, lòng bàn tay áp sát vào lớp đất ẩm. Một luồng ánh sáng xanh lục nhạt, ấm áp và đầy sinh khí, từ lòng bàn tay hắn thẩm thấu vào lòng đất. Đó không phải là linh lực mạnh mẽ để áp chế hay cưỡng ép, mà là một sự giao tiếp nhẹ nhàng, một lời thì thầm của sự chữa lành. Luồng ánh sáng ấy lan tỏa chậm rãi, như một dòng nước ấm áp chảy vào mạch máu của đất.
“Ta nghe thấy ngươi... Sự kiên cường của ngươi. Hãy để ta giúp ngươi tìm lại bản chất, không phải để vươn cao, mà để đứng vững, để trở thành nơi nương tựa cho vạn vật, để nuôi dưỡng sự sống.” Tần Mặc thì thầm, không bằng lời nói mà bằng những luồng ý niệm truyền thẳng vào sâu thẳm của địa mạch. Hắn cảm nhận được sự đáp lại, một rung động nhẹ nhàng, một tiếng vọng của sự biết ơn và chấp thuận.
Tiểu Thảo, ngồi bên cạnh, đột nhiên rung động mạnh mẽ. Những sợi cỏ dưới chân nàng lay động theo một nhịp điệu kỳ lạ, như đang cộng hưởng với Tần Mặc và với địa mạch. Nàng truyền tới một ý niệm vui vẻ, đơn thuần: “Ấm áp... Bình yên...” Sự phát triển của Tiểu Thảo và khả năng cộng hưởng với Tần Mặc cho thấy vai trò ngày càng lớn của nó như một biểu tượng sống của triết lý cân bằng và có thể là một 'người kế thừa tinh thần' của Vô Tính Thành.
Tô Lam khẽ nói với Lục Vô Trần, giọng nàng chứa đựng sự kinh ngạc pha lẫn thấu hiểu sâu sắc hơn. “Anh ấy không chỉ chữa lành, mà còn thức tỉnh. Không phải là ban cho sức mạnh mới, mà là giúp họ nhớ lại chính mình, bản chất nguyên thủy của họ. Đó là sự khác biệt lớn nhất giữa Tần Mặc và những tu sĩ Thăng Tiên trước đây.” Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc đầy ngưỡng mộ, những nghi hoặc ban đầu về triết lý cân bằng trong nàng đã hoàn toàn tan biến.
Mộc Lâm Chủ, với vẻ mặt hiền từ, gật đầu tán thành. “Địa mạch cần sự kiên nhẫn, sự lắng nghe. Tần Mặc hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai. Ông cha ta từng nói, vội vàng chỉ khiến rễ cây đứt đoạn, vội vàng chỉ khiến dòng nước khô cạn. Chữa lành không phải là cố gắng lấp đầy, mà là giúp cho sự sống tự tìm thấy con đường của nó.” Giọng ông nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại mang sức nặng của ngàn năm tri thức.
Dưới bàn tay Tần Mặc, những vết nứt sâu trên đất dần khép lại, không phải bằng cách vá víu tạm bợ, mà là bằng sự hòa hợp của từng hạt đất, từng sợi rễ cây. Những mầm cây nhỏ bé bắt đầu nhú lên từ lòng đất, xanh non mơn mởn, như những đứa trẻ sơ sinh đang vươn mình đón ánh sáng. Không khí xung quanh trở nên trong lành và tràn đầy sinh khí hơn, một mùi hương đất tươi mát hòa quyện với mùi hoa cỏ dại thoang thoảng. Tần Mặc mở mắt, vẻ mặt hơi mệt mỏi nhưng ánh lên sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự hồi sinh của vùng đất, và trong đó, là sự hồi sinh của một ý chí.
Thiết Giáp Thành Linh cũng phát ra những rung động trầm thấp, vang vọng khắp công trường, như đang bày tỏ sự thấu hiểu và tán thành. Những khối đá dưới chân thành rung chuyển nhẹ, nhưng không phải là dấu hiệu của sự đổ vỡ, mà là sự đồng điệu, sự gắn kết. Việc Tần Mặc đích thân chữa lành địa mạch báo hiệu những nỗ lực rộng lớn hơn trong tương lai để phục hồi các vùng đất bị tổn thương trên toàn Huyền Vực. Đây không chỉ là một hành động đơn lẻ, mà là một bước đi đầu tiên, một minh chứng cho những gì có thể đạt được khi con người và vạn vật hòa hợp.
***
Khi trăng đã lên cao, treo lơ lửng trên bầu trời trong vắt, soi rọi những vệt sáng vằng vặc khắp Vô Tính Thành đang dần hoàn thiện, một nhóm nhỏ những người lãnh đạo đã tụ họp tại Quán Trà Vọng Nguyệt. Đây là một nhà gỗ đơn giản, có sân nhỏ và ao cá, mái hiên rộng, nơi tiếng nước chảy từ ao cá hòa cùng tiếng chim hót đêm, tạo nên một không gian bình yên, tĩnh lặng, ấm cúng. Mùi trà thơm dịu, hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ, và mùi gỗ phảng phất trong không khí tạo nên một sự thư thái hiếm có.
Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần, Hạ Nguyệt và Lão Khang ngồi quanh một bàn trà nhỏ. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, hắt lên những chén trà nghi ngút khói, làn hơi nước bốc lên nhẹ nhàng như những suy tư đang bay bổng. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, chậm rãi rót trà, không khí trầm lắng, nhưng không phải vì nặng nề, mà là vì sự tập trung.
Tần Mặc khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi nhường chỗ cho vị ngọt thanh. Hắn đặt chén trà xuống, nhìn từng người một, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. “Buổi lễ công bố Vô Tính Thành là trung tâm của triết lý cân bằng... sẽ là một dấu mốc quan trọng không chỉ với chúng ta, mà còn với cả Huyền Vực. Chúng ta cần đảm bảo thông điệp được truyền tải rõ ràng, nhưng cũng đủ sức lay động lòng người. Không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi.”
Lão Khang, đặt bình trà xuống, giọng ông bình thản nhưng chứa đựng trí tuệ sâu sắc. “Đừng quên, Tần Mặc, sự chân thành là điều quan trọng nhất. Vô Tính Thành không cần phô trương, chỉ cần là chính nó. Vạn vật sẽ tự cảm nhận được. Những người đã quá quen với sự truy cầu sức mạnh, với việc thăng tiên vô độ, sẽ cần nhiều hơn là lời nói. Họ cần chứng kiến, cần cảm nhận. Hãy để Vô Tính Thành trở thành một minh chứng sống, một ngọn hải đăng cho con đường mới.” Lời nhắc nhở của Lão Khang ngụ ý rằng việc thuyết phục các thế lực khác sẽ không chỉ bằng lời nói mà bằng chính những minh chứng sống động từ Vô Tính Thành.
Tô Lam gật đầu, nàng lật giở một quyển sổ nhỏ, những nét chữ ngay ngắn, rõ ràng. “Chúng ta đã chuẩn bị danh sách các đại diện từ các vùng đất bị tổn thương, các ‘vật tính’ đã được chữa lành. Lời chứng của họ sẽ có trọng lượng hơn mọi lời nói hùng hồn. Chúng ta sẽ để chính họ kể câu chuyện của mình, về cách Tần Mặc đã giúp họ tìm lại bản chất, tìm lại sự bình yên mà không cần phải vươn tới một cảnh giới siêu việt nào. Những linh thú, những cây cổ thụ, thậm chí là những tảng đá đã từng bị lãng quên, nay sẽ cất tiếng nói.”
Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng nay đã bớt đi phần nào sự khắc khổ, tập trung vào những vấn đề thực tế. “Về mặt an ninh và hậu cần, mọi thứ đã sẵn sàng. Chúng ta sẽ mở cửa cho tất cả những ai muốn đến, muốn tìm hiểu, nhưng cũng sẽ có những biện pháp đảm bảo sự yên bình của Vô Tính Thành. Chúng ta không thể để những tư tưởng cũ, những khát vọng sai lầm làm xáo trộn sự hài hòa mới mẻ này.” Y nói, giọng trầm ổn, thể hiện sự cẩn trọng và trách nhiệm.
Hạ Nguyệt, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt trong veo, mỉm cười nhẹ nhàng. Nàng đặt bút xuống, ánh mắt nhìn Tần Mặc đầy yêu thương và tin tưởng. “Mọi người dân Vô Tính Thành đều mong chờ ngày này, Tần Mặc. Họ muốn thấy quê hương mình trở thành biểu tượng của sự hy vọng, của một con đường mà họ đã luôn tin tưởng. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta. Họ sẵn sàng đón nhận và chia sẻ, sẵn sàng trở thành những người đầu tiên chứng minh rằng bình yên không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh thực sự.” Nàng nói, giọng tự nhiên, ấm áp, như một dòng suối mát lành.
Tần Mặc khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà nữa. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi sáng khắp Vô Tính Thành đang dần hoàn thiện. Trong lòng hắn, một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy trách nhiệm dâng lên. Hắn biết, buổi lễ sắp tới sẽ là khởi đầu cho một hành trình lớn hơn nhiều, một hành trình thay đổi nhận thức, thay đổi cả một kỷ nguyên. Anh tự hỏi liệu anh có thể duy trì sự kiên định khi đối mặt với những thách thức mới, những hoài nghi từ bên ngoài. Vô Danh Kiếm, vật bất ly thân của hắn, khẽ rung động nơi thắt lưng, như một lời nhắc nhở về ý chí kiên định. Huyền Vực Tâm Châu, dù không hiện hữu, nhưng năng lượng của nó vẫn âm thầm chảy trong huyết quản Tần Mặc, tiếp thêm sức mạnh cho việc chữa lành và kiến tạo.
Cảm giác ấm áp từ chén trà lan tỏa khắp cơ thể, xua đi phần nào sự mệt mỏi. Hắn cảm nhận được sự vững chắc từ những khối đá, sự kiên cường từ những thớ gỗ, sự mềm mại từ những sợi chỉ. Tất cả, đều đang cùng nhau kiến tạo nên một Vô Tính Thành mới, nơi triết lý cân bằng không chỉ là lời nói, mà là hiện thực. Việc chuẩn bị cho buổi lễ công bố Vô Tính Thành là trung tâm của triết lý cân bằng đặt nền móng trực tiếp cho sự kiện chính của Chương 1305. Tháp Tri Thức sẽ là nơi tri thức mới được truyền bá, nhưng quan trọng hơn, Vô Tính Thành sẽ là minh chứng sống động nhất cho một kỷ nguyên mà ở đó, vạn vật đều tìm thấy sự bình yên và ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.