Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1305: Vô Tính Thành Khai Mạc: Lời Tuyên Ngôn Kỷ Nguyên Cân Bằng

Ánh trăng dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên hé rạng nơi chân trời phía Đông Vô Tính Thành. Những tia nắng vàng ươm đầu tiên xuyên qua kẽ lá cổ thụ, rải xuống những con đường lát đá cuội còn đẫm sương đêm, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Tiếng suối chảy róc rách từ những con kênh nhỏ len lỏi khắp thành, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái, tạo nên một bản giao hưởng bình yên. Mùi gỗ lim tươi mới từ những công trình vừa hoàn thiện, mùi đất ẩm sau một đêm sương giáng, và hương hoa dại ven đường quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Tần Mặc đứng lặng lẽ giữa quảng trường trung tâm mới xây, nơi sẽ diễn ra sự kiện trọng đại nhất của Vô Tính Thành. Hắn khẽ chạm tay vào bức tường đá được ghép nối tỉ mỉ, cảm nhận sự vững chãi và kiên cố của nó. Mỗi viên đá, mỗi thớ gỗ đều mang trong mình một 'ý chí tồn tại' riêng, một khát khao được là chính nó, được cống hiến cho sự hài hòa chung. Hắn khẽ nhắm mắt, lắng nghe. Trong tâm trí hắn, vạn vật đang cất tiếng thì thầm, không phải tiếng kêu gọi thăng tiến hay uy lực, mà là lời ca ngợi sự bình yên, sự thuộc về. Chúng mừng rỡ, chúng hân hoan, vì cuối cùng, nơi đây sẽ trở thành hiện thân cho triết lý mà hắn đã dày công vun đắp.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng bước tới bên hắn, nàng khoác lên vai hắn một chiếc áo choàng mỏng, ánh mắt trong veo tràn đầy sự lo lắng và tin tưởng. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt bàn tay mình lên cánh tay hắn, truyền đi hơi ấm và sự động viên thầm lặng. Tần Mặc mở mắt, khẽ mỉm cười với nàng. Hắn nhìn thấy sự tự hào và tình yêu thương vô bờ trong đôi mắt nàng, điều đó tiếp thêm sức mạnh cho hắn hơn bất kỳ linh lực nào.

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và dáng người lưng c��ng, xuất hiện từ phía cổng thành, trên tay vẫn cầm chén trà sứ quen thuộc. Ông quan sát khung cảnh Vô Tính Thành đang bừng tỉnh, ánh mắt hiền từ nhưng sâu sắc. Các cư dân Vô Tính Thành đã thức dậy từ sớm, họ hăng hái trang hoàng quảng trường, treo những chiếc đèn lồng làm từ giấy dó và lụa tơ tằm, kết những vòng hoa dại đủ màu sắc. Tiếng cười nói khe khẽ, tiếng bước chân nhẹ nhàng, không một chút ồn ào hay phô trương. Tất cả đều toát lên một sự tôn trọng sâu sắc đối với sự kiện sắp diễn ra. Thúc Thợ Rèn Mã Đại Lực cùng Thợ May Vân cũng đang hối hả hoàn tất những công đoạn cuối cùng, gương mặt họ lấm lem mồ hôi nhưng tràn đầy vẻ hân hoan. Nhan Sơ, với đôi tay khéo léo, đang sắp đặt những tác phẩm điêu khắc gỗ tinh xảo, mỗi đường nét đều thể hiện sự tôn vinh 'vật tính' của chính thớ gỗ.

Lão Khang tiến đến gần Tần Mặc, đặt chén trà xuống một phiến đá cạnh đó. Giọng ông trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi bình minh. “Ngày hôm nay, ý chí của Vô Tính Thành sẽ vang vọng khắp Huyền Vực. Con đã sẵn sàng chưa, Tần Mặc?” Ông đặt bàn tay nhăn nheo lên vai Tần Mặc, một cử chỉ đầy thấu hiểu.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn dõi về phía xa, nơi những dãy núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương sớm. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm đang đè lên vai, một trách nhiệm không chỉ với Vô Tính Thành, mà với cả Huyền Vực, với vạn vật. “Con không chắc, Lão Khang. Trách nhiệm này quá lớn. Nó không chỉ là thay đổi một vùng đất, mà là thay đổi cả một niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm. Con đường này liệu có quá khó khăn, quá cô độc?” Trong giọng nói hắn thoáng có chút trầm tư, một sự lưỡng lự rất con người, không phải của một vị thần linh bất khả chiến bại.

Hạ Nguyệt nắm chặt tay hắn hơn, ánh mắt nàng kiên định. “Anh Tần Mặc, em luôn tin anh. Vô Tính Thành này chính là minh chứng. Mọi người ở đây đều tin anh. Chúng ta sẽ không cô độc. Anh không chỉ có em, có Lão Khang, có Tô Lam, Lục Vô Trần, mà còn có cả vạn vật nơi đây. Mọi thứ anh chạm vào, mọi lời anh nói, đều mang theo một sức mạnh cảm hóa, một sức mạnh của sự thật.”

Lão Khang khẽ gật đầu, đồng tình với Hạ Nguyệt. “Vô Tính Thành này, không phải là một thành trì được xây nên bằng linh lực hay pháp tắc, mà là được kiến tạo từ ý chí chung của vạn vật. Con đường con đi, Tần Mặc, không phải là con đường cô độc, mà là con đường của sự đồng cảm và thấu hiểu. Con đã gieo những hạt giống đầu tiên, và giờ đây, chúng đang nảy mầm. Vạn vật sẽ tự cảm nhận được. Những kẻ cố chấp, sớm muộn cũng sẽ phải nhìn nhận.” Ông vừa nói, vừa nhìn về phía Tiểu Thảo, cô bé đang vui vẻ chạy nhảy giữa những khóm hoa dại, những bước chân nhẹ nhàng như không chạm đất. Toàn thân Tiểu Thảo tỏa ra một ánh sáng xanh dịu nhẹ, hòa mình vào màu xanh của cỏ cây, như một biểu tượng sống động của sự cân bằng và hài hòa. Cô bé dường như cũng cảm nhận được không khí trọng đại của ngày hôm nay, và ý chí tồn tại của cô bé đang cộng hưởng mạnh mẽ với vạn vật xung quanh, truyền đi một năng lượng thuần khiết.

Tần Mặc khẽ gật đầu, hít một hơi thật sâu. Hắn nhìn về phía cổng thành, nơi những đoàn khách đầu tiên, gồm các tu sĩ từ những tông môn nhỏ, các thương nhân từ những vùng đất lân cận, và cả những người dân thường tò mò, đang bắt đầu xuất hiện. Họ đến với đủ loại tâm trạng: tò mò, nghi hoặc, và cả hy vọng. Một vài người còn mang theo những linh thú nhỏ, những vật phẩm mang 'vật tính' đặc biệt, như muốn chứng minh sự độc đáo của mình. Vô Danh Kiếm nơi thắt lưng hắn khẽ rung động, như một lời động viên thầm lặng. Huyền Vực Tâm Châu dù không hiện hữu nhưng năng lượng của nó vẫn âm thầm chảy trong huyết quản Tần Mặc, tiếp thêm sức mạnh cho việc chữa lành và kiến tạo. Hắn biết, hôm nay, hắn sẽ không nói bằng linh lực, mà bằng ý chí, bằng bản chất của chính mình, và bằng lời kêu gọi vạn vật cùng tìm về cội nguồn.

***

Khi vầng thái dương đã lên đến đỉnh đầu, rải xuống quảng trường trung tâm Vô Tính Thành những tia nắng vàng óng ả, cũng là lúc không khí trở nên trang trọng hơn bao giờ hết. Quảng trường rộng lớn, được trang hoàng lộng lẫy b���ng cờ phướn màu sắc nhã nhặn và những vòng hoa tươi tắn, nay đã chật kín người. Đám đông đa dạng tề tựu: từ những người dân Vô Tính Thành giản dị, với trang phục vải thô mộc mạc nhưng ánh mắt sáng ngời; đến các đại diện 'vật tính' có ý thức, như Thạch Trụ khổng lồ sừng sững ở một góc quảng trường, thân phủ đầy rêu phong nhưng ánh sáng từ những đường vân đá lại rực rỡ một cách kỳ lạ; Mộc Lâm Chủ với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, khoác trên mình bộ trang phục làm từ lá cây và vỏ cây; và Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng cụ thể, nhưng ý niệm về sự bảo vệ, về một nữ thần chiến binh từ kim loại và đá của thành trì, lại vang vọng trong tâm trí mọi người.

Xa hơn một chút, các tu sĩ từ những tông môn lớn cũng đã có mặt, họ đứng thành từng nhóm, trang phục lụa là, khí chất uy nghiêm, nhưng trong ánh mắt lại hiện rõ sự tò mò và cả những tia dò xét khó chịu. Viên Minh, chàng thư sinh với dáng vẻ thanh tú và đôi mắt buồn, từ Thanh Vân Tông, đứng lặng lẽ ở rìa đám đông, ánh mắt hắn d��i về phía đài cao, nơi Tần Mặc sẽ xuất hiện. Bên cạnh hắn là một số tu sĩ trẻ khác, cũng mang vẻ mặt suy tư. Trong khi đó, Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ và đạo bào lụa uy nghi, đứng khoanh tay, khuôn mặt khắc nghiệt, ánh mắt sắc sảo đầy vẻ không hài lòng, như đang đánh giá một trò hề.

Trên đài cao, Tôn Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đứng trang nghiêm bên cạnh Lục Vô Trần, người đã từng lạc lối nhưng nay đôi mắt sâu trũng đã chứa đựng sự thấu hiểu và bình yên. Họ, cùng với Hạ Nguyệt, Lão Khang, và Thôn Trưởng Vô Tính Thành, tạo thành một hàng ngang vững chắc, biểu tượng cho sự đoàn kết của những người tin vào con đường mới. Một tiếng chuông khai mạc trong trẻo, ngân nga từ một tháp gỗ nhỏ, vang vọng khắp quảng trường, xua đi những tiếng xì xào, đưa mọi ánh mắt đổ dồn về phía đài cao.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành, một ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, bước lên phía trước. Giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp quảng trường mà không cần đến linh lực. “H���i những người con của Huyền Vực, những người đã đến đây hôm nay! Hôm nay, chúng ta không chỉ khai sinh một thành trì, mà là mở ra một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà ở đó, vạn vật đều có quyền được là chính mình, được sống trọn vẹn với ‘vật tính’ của mình, không bị ép buộc phải vươn tới một cảnh giới siêu việt nào đó mà bản chất chúng không mong muốn. Vô Tính Thành này, không phải là phế địa, mà là ngọn hải đăng của sự cân bằng, của sự hài hòa.” Ông nói, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong đám đông, chứa đựng sự tự hào và niềm tin.

Sau lời giới thiệu của Thôn Trưởng, Tô Lam bước lên. Nàng không còn vẻ lạnh lùng như trước, thay vào đó là sự nghiêm túc và kiên định. Giọng nàng thanh thoát nhưng đầy sức thuyết phục. “Tôi, Tô Lam, từng là một tu sĩ của Thanh Vân Tông, từng mù quáng tin vào con đường thăng tiên vô độ, từng khinh thường những kẻ không có linh căn, không có thiên phú. Nhưng Tần Mặc đã cho tôi thấy một chân lý khác. Tôi xin làm chứng cho con đường mà Tần Mặc đã chọn, con đường của sự cân bằng và hòa hợp. Con đường này không chỉ cứu rỗi tôi khỏi sự truy cầu vô vọng, mà còn giúp tôi tìm lại bản chất của chính mình, của thanh kiếm mà tôi mang theo, của linh khí mà tôi tu luyện. Nó không chối bỏ tu luyện, mà là định nghĩa lại ý nghĩa của sự tu luyện.” Nàng đưa tay chạm vào chuôi kiếm bên hông, như một lời khẳng định thầm lặng.

Tiếp theo là Lục Vô Trần. Khuôn mặt khắc khổ của y nay đã bớt đi phần nào u ám, thay vào đó là vẻ bình yên đến lạ. Giọng y trầm ổn, từng lời nói đều chất chứa những trải nghiệm xương máu. “Tôi đã từng lạc lối, từng đánh đổi cả sinh mệnh để truy cầu sức mạnh, để vươn tới cái gọi là ‘tiên cảnh’. Tôi đã từng hủy hoại bản chất của mình, của linh thú mà tôi nuôi dưỡng, của thảo dược mà tôi trồng trọt. Nhưng Vô Tính Thành đã cho tôi thấy, giá trị nằm ở bản chất, không phải ở sự truy cầu vô độ. Tần Mặc đã giúp tôi lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của chính tôi, của vạn vật xung quanh tôi. Sự bình yên không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh thực sự, là sự hài hòa nội t���i mà linh lực không thể mang lại. Tôi là một minh chứng sống, rằng việc tìm về bản chất, cân bằng vạn vật, mới là con đường đích thực của tu hành.”

Cuối cùng, Mộc Lâm Chủ tiến lên, dáng người nhỏ bé của y trở nên cao lớn lạ thường dưới ánh nắng. Y không nói bằng lời, mà truyền ý niệm thẳng vào tâm trí mọi người, một ý niệm nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại mang sức nặng của những gốc cây cổ thụ ngàn năm. *“Chúng ta, vạn vật, đều có quyền được là chính mình. Cây muốn đứng vững, đá muốn kiên cố, nước muốn chảy xuôi. Đó là ‘ý chí tồn tại’, là bản chất. Khi con người ép buộc chúng, ép buộc chính mình, để vươn tới một cái gọi là ‘tiên’, là họ đã chối bỏ nguồn cội. Vô Tính Thành này, là nơi vạn vật có thể tìm lại tiếng nói của mình, tìm lại sự bình yên trong bản chất.”* Ý niệm của y vang vọng, khiến nhiều tu sĩ trẻ tuổi phải nhắm mắt suy ngẫm, trong khi những ‘vật tính’ xung quanh khẽ rung động, như thể đang tán thành.

Sau những lời làm chứng đầy sức nặng, Tần Mặc bước lên bục cao nh���t. Hắn không có vẻ ngoài hùng tráng, không tỏa ra linh lực cuồn cuộn, chỉ là một thiếu niên với thân hình hơi gầy, đôi mắt đen láy sâu thẳm. Nhưng khi hắn đứng đó, một làn sóng năng lượng tĩnh lặng lan tỏa khắp quảng trường, khiến mọi tiếng ồn ào đều lắng xuống. Hắn không dùng linh lực để khuếch đại giọng nói, nhưng từng lời hắn cất lên lại vang vọng rõ ràng, trầm ổn, như một tiếng chuông thức tỉnh tâm hồn. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, từ những người dân Vô Tính Thành bình dị, những 'vật tính' cổ xưa, đến các tu sĩ quyền uy, như đang đọc thấu tâm can của từng người.

***

Bài phát biểu của Tần Mặc đã kết thúc, nhưng dư âm của nó còn vang vọng mãi trong không gian quảng trường. Hắn không nói về sức mạnh, không nói về linh lực, mà nói về sự lựa chọn, về bản chất, về sự bình yên. Giọng hắn trầm ấm, không hùng hồn nhưng đầy sức nặng triết lý, đã chạm đến những góc sâu kín nhất trong tâm hồn của mỗi sinh linh.

“Con đường này không phải là từ bỏ tu luyện,” Tần Mặc đã nói, “mà là tìm thấy giá trị đích thực trong bản chất của mình. Thăng tiên không phải là mục đích duy nhất, mà là một trong vô vàn con đường. Vô Tính Thành không chối bỏ khát vọng vươn cao, mà chỉ muốn nhắc nhở rằng, trước khi vươn cao, hãy hiểu rõ mình là ai, mình muốn gì. Hãy để một thanh kiếm được là một thanh kiếm sắc bén, một con suối được là một con suối trong lành, một con người được là một con người trọn vẹn. Đó mới là sức mạnh thực sự, sức mạnh của sự hài hòa và cân bằng.”

Dư âm lời nói của hắn lắng xuống, để lại một khoảng lặng đầy suy tư. Nhiều người dân Vô Tính Thành và các 'vật tính' có ý thức tỏ ra cảm động và thấu hiểu. Tiểu Thảo, cô bé với ánh sáng xanh dịu nhẹ, chạy đến bên chân Tần Mặc, nhẹ nhàng vuốt ve ống quần hắn, ánh mắt trong veo tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Từ trong lòng đất, Thạch Trụ khổng lồ khẽ rung chuyển, một ý niệm về sự kiên định, về sự đồng thuận được truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, như một lời khẳng định thầm lặng. Mộc Lâm Chủ khẽ gật đầu, cây trượng gỗ trong tay y tỏa ra một làn hơi xanh mờ ảo.

Tuy nhiên, không phải ai cũng chấp nhận. Trần Trưởng Lão, với khuôn mặt khắc nghiệt, cuối cùng cũng không thể kiềm chế được sự bất mãn của mình. Ông ta bước ra khỏi nhóm tu sĩ của mình, giáng một câu hỏi đầy sự khinh thường, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, phá vỡ sự tĩnh lặng. “Ngươi đang muốn dẫn dắt Huyền Vực trở lại thời kỳ hoang dã, khi mà tiên đạo còn chưa hiển hiện sao? Thật nực cười! Ngươi muốn vạn vật từ bỏ con đường thăng tiên, từ bỏ sức mạnh, từ bỏ sự vĩnh cửu, chỉ để sống một cuộc đời ngắn ngủi, tầm thường như những phàm nhân sao? Đó là sự thoái hóa, không phải sự cân bằng!” Ánh mắt ông ta sắc như dao, quét qua Tần Mặc, đầy vẻ thách thức.

Tần Mặc không hề nao núng. Hắn nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão, ánh mắt trầm tĩnh. “Không, thưa Trưởng Lão. Tôi không muốn vạn vật từ bỏ con đường thăng tiên. Tôi chỉ muốn vạn vật có quyền được lựa chọn. Nếu một con người thực sự khát khao tiên đạo, và con đường đó phù hợp với bản ch��t của y, thì y vẫn có thể theo đuổi. Nhưng nếu một thanh kiếm chỉ muốn là một thanh kiếm sắc bén, một ngọn núi chỉ muốn là một ngọn núi hùng vĩ, và một con người chỉ muốn là một con người bình thường, thì chúng cũng có quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải trở thành một cái gì đó khác, chỉ vì đó là ‘xu hướng’ hay ‘mục tiêu tối thượng’ do kẻ khác đặt ra. Sự thoái hóa thực sự không phải là sống đúng bản chất, mà là đánh mất bản chất của mình vì sự truy cầu vô độ.”

Lời nói của Tần Mặc khiến không khí càng trở nên căng thẳng. Một số tu sĩ già nua khẽ xì xào, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. Nhưng một giọng nói khác lại vang lên, nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng đầy nội lực. Đó là Viên Minh. Hắn bước ra khỏi đám đông, ánh mắt buồn nay đã thay bằng vẻ kiên định. “Trần Trưởng Lão, Tần Mặc huynh nói không sai. Chúng ta đã quá mù quáng theo đuổi sức mạnh mà quên mất cội nguồn. Chúng ta đã ép buộc linh thú phải tiến hóa thành thần thú, ép buộc binh khí phải luyện thành tiên khí, thậm chí ép buộc chính mình phải vư��t qua giới hạn của bản thân, tất cả chỉ vì một chữ ‘tiên’. Nhưng liệu chúng ta có hạnh phúc hơn không? Có bình yên hơn không? Hay chỉ càng thêm tham lam, càng thêm trống rỗng?”

Viên Minh quay sang Tần Mặc, khẽ cúi đầu. “Tần Mặc huynh, tôi đã từng hoài nghi. Nhưng những gì tôi thấy ở Vô Tính Thành này, những gì tôi cảm nhận được từ vạn vật nơi đây, đã khiến tôi phải suy nghĩ lại. Có lẽ, con đường huynh đang đi, mới là chân lý thực sự.”

Lời nói của Viên Minh, một tu sĩ trẻ tuổi từ một tông môn lớn, đã gây ra một làn sóng xôn xao trong đám đông. Nhiều tu sĩ trẻ khác cũng bắt đầu có vẻ mặt suy ngẫm. Một con chim nhỏ, đậu trên cành cây cổ thụ gần đó, khẽ cất tiếng hót líu lo, một ý niệm trong trẻo vang lên trong tâm trí Tần Mặc: *“Tự do… được là chính mình…”*

Tần Mặc nhẹ nhàng tiến đến gần một vài nhóm người đang tranh luận, hắn không cố gắng áp đặt, mà chỉ lắng nghe những băn khoăn của họ. Khi có ai đó hỏi, hắn sẽ đưa ra những câu trả lời ngắn gọn, nhưng sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng tham gia, giải thích cặn kẽ hơn về triết lý cân bằng, chia sẻ kinh nghiệm của bản thân và những minh chứng sống động từ những vùng đất đã được chữa lành.

Ánh nắng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả quảng trường. Dù vẫn còn những hoài nghi, nhưng một tia hy vọng mới đã được gieo mầm. Tần Mặc biết, con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và những cuộc đối đầu tư tưởng. Nhưng Vô Tính Thành đã đứng vững, đã cất tiếng nói. Nó không chỉ là một thành trì, mà là một lời tuyên ngôn, một minh chứng sống động cho một kỷ nguyên mà ở đó, vạn vật đều tìm thấy sự bình yên và ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không cần phải truy cầu một cách mù quáng cái gọi là 'tiên'. Hắn tin rằng, chỉ cần gieo hạt giống chân lý, rồi sẽ có ngày, chúng đâm chồi nảy lộc, thay đổi cả Huyền Vực này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free