Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1316: Huyền Vực Chấn Động: Tiếng Vọng Của Sự Hồi Sinh

Màn hoàng hôn buông xuống Hồ Nguyệt Ảnh ngày hôm đó, mang theo một vẻ đẹp thanh bình đến nao lòng, như thể thiên địa cũng đang thở phào nhẹ nhõm sau một cơn bạo bệnh. Tần Mặc, sau khi hoàn thành công cuộc chữa lành vĩ đại, đã kiệt sức hoàn toàn. Hắn ngã quỵ xuống bờ hồ, đôi mắt nhắm nghiền, tựa như một pho tượng đá vừa hoàn thành sứ mệnh của mình. Huyền Vực Tâm Châu trên tay hắn đã mờ đi, ánh sáng ngọc bích lấp lánh như muốn tan biến. Ánh sáng xanh từ Tiểu Thảo cũng thu lại, cô bé mệt mỏi rúc vào lòng bàn tay hắn, khẽ cọ má vào ngón tay hắn như một lời an ủi. Hắn kiệt sức, toàn thân rã rời, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên niềm vui và sự thanh thản vô bờ.

Toàn bộ Hồ Nguyệt Ảnh và vùng địa mạch xung quanh đã hoàn toàn hồi sinh. Nước h�� trong xanh đến tận đáy, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, tựa như một tấm gương khổng lồ phản chiếu vẻ đẹp của tạo hóa. Cây cối xanh tốt, hoa dại nở rộ, chim chóc bay lượn trên nền trời ráng chiều, sinh vật nhỏ bé bắt đầu xuất hiện khắp nơi, vui đùa trong những dòng suối trong vắt. Mùi hương tanh nồng đã biến mất, thay vào đó là mùi đất tươi, mùi hoa sen nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại và không khí trong lành, mát mẻ. Âm thanh của sự chết chóc đã nhường chỗ cho bản hòa tấu của sự sống.

Các đồng minh và Sứ giả đứng đó, đôi mắt ngấn lệ vì xúc động. Họ không còn nghi ngờ gì về triết lý của Tần Mặc, về sức mạnh của "cân bằng bản chất". Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã giãn ra, đôi mắt sâu trũng ánh lên niềm hy vọng chưa từng có. Ông cảm nhận được sự bình yên trở lại trong tâm hồn, như thể chính ông cũng vừa trải qua một cuộc chữa lành. Viên Minh, dáng người thư sinh, đôi mắt buồn giờ đây đã rạng rỡ. Hắn đứng thẳng, siết chặt nắm đấm, những suy tư sâu sắc về ý nghĩa của cuộc đời giờ đây ��ã có một hướng đi mới. Mộc Lâm Thụ Y quỳ xuống, đôi tay run rẩy chạm vào những bông hoa dại mới nở, hít hà mùi hương của sự sống, đôi mắt đục mờ ngấn lệ. "Đây mới là Rừng Linh Chi thực sự, đây mới là hơi thở của đại địa!" ông thầm thì, giọng nói lạc đi vì xúc động.

Tần Mặc mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện. Hắn thều thào, giọng nói khàn đặc nhưng tràn đầy sự tự hào: "Nó... đã trở về với bản chất của mình... Nó đã lựa chọn sự sống, sự cân bằng."

Tô Lam nhanh chóng tiến đến, đỡ lấy Tần Mặc khi hắn lảo đảo. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và tình cảm sâu sắc. "Tần Mặc... chàng đã làm được..." Giọng nàng run rẩy, không thể kìm nén cảm xúc. Nàng cảm nhận được sự kiệt sức của hắn, nhưng cũng thấy được sự vĩ đại trong tâm hồn hắn.

Hạ Nguyệt cũng vội vã chạy đến, đôi mắt trong veo ngấn lệ vì lo lắng, rồi chuyển sang niềm vui sướng khi thấy Tần Mặc vẫn bình an. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Thảo, rồi nắm lấy tay Tần Mặc, truyền cho hắn một chút hơi ấm và an ủi.

Các Sứ giả từ Vùng Địa Mạch Khô Kiệt, những người từng mang theo sự hoài nghi và tuyệt vọng, giờ đây đều quỳ xuống, bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc nhất. Họ đã chứng kiến một phép màu, một sự kiện sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện Huyền Vực. Một sứ giả, giọng nói cung kính đến tột độ, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng của hoàng hôn: "Chúng thần sẽ truyền bá sự thật này đến khắp Huyền Vực! Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu!" Họ cúi đầu thật sâu trước Tần Mặc, rồi quay lưng rời đi, mang theo tin tức chấn động này. Họ biết, sự kiện này sẽ là một "quả bom" truyền thông, lan truyền khắp Huyền Vực, thu hút sự chú ý của nhiều thế lực, cả đồng minh tiềm năng và những kẻ thù cố chấp còn sót lại từ phe Thiên Diệu Tôn Giả.

Tiểu Thảo nhẹ nhàng đậu lên vai Tần Mặc, cọ má vào cổ hắn, phát ra những rung động bình yên, như một lời chúc mừng và an ủi.

Tần Mặc nhìn Hồ Nguyệt Ảnh đã hồi sinh, nhìn những cánh chim bay lượn, nhìn dòng nước trong xanh phản chiếu ánh hoàng hôn. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu. Sự kiệt sức của hắn sau ca chữa lành lớn đầu tiên cho thấy đây là một gánh nặng khổng lồ, một mình hắn không thể gánh vác mãi mãi. Cần có sự hỗ trợ, cần có nhiều người hiểu và cùng hắn nhân rộng phương pháp này. Vai trò của Huyền Vực Tâm Châu và Tiểu Thảo đã khẳng định là trung tâm của triết lý cân bằng, cần được bảo vệ và phát triển. Sự kiện này cũng sẽ là tiền đề cho việc thiết lập "Hiến Chương Cân Bằng", một bộ quy tắc, một triết lý sống mới cho Huyền Vực, và Vô Tính Thành sẽ trở thành trung tâm của triết lý ấy.

Kỷ nguyên mới đã thực sự đến, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự thấu cảm và hàn gắn.

***

Vài ngày sau sự kiện Hồ Nguyệt Ảnh, tại Vô Tính Thành, một buổi sáng sớm dịu dàng đã lan tỏa khắp các ngõ ngách. Ánh nắng ấm áp chảy tràn qua những tán lá cây, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá cuội nhẵn bóng. Tiếng suối róc rách không ngừng từ những con kênh nhỏ chảy len lỏi giữa các ngôi nhà, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái nhỏ. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, thanh tịnh. Trong không gian yên bình đến lạ thường ấy, Tần Mặc đang tĩnh dưỡng trong ngôi nhà đơn sơ của mình. Hắn ngồi tựa lưng vào vách gỗ, đôi mắt nhắm hờ, vẻ mặt vẫn còn vương chút mỏi mệt nhưng đã thanh thản hơn nhiều. Dù đã qua mấy ngày, dư âm của sự kiệt sức vẫn còn đeo bám lấy hắn, nhắc nhở hắn về cái giá phải trả cho mỗi lần hàn gắn vết thương của đại địa. Hắn cảm nhận được sức sống đang dần trở lại trong cơ thể, nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một gánh nặng vô hình lại đang đè nén, nặng trĩu hơn bao giờ hết.

Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, đang ân cần bên cạnh hắn. Nàng nhẹ nhàng đắp thêm một tấm chăn mỏng cho Tần Mặc, rồi pha một ấm trà thảo mộc thơm dịu. Hương trà thoang thoảng lan tỏa trong căn phòng, xua đi chút mệt mỏi còn sót lại. Nàng nhìn hắn với ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng.

"Anh đã vất vả rồi. Cứ nghỉ ngơi đi, mọi chuyện cứ để chúng ta lo," Hạ Nguyệt khẽ nói, giọng nói ấm áp như ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn Tần Mặc. Nàng đặt chén trà đã nguội bớt vào tay hắn, rồi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bời của hắn.

Tiểu Thảo, giờ đây không còn là một đốm sáng mà đã là một cô bé nhỏ nhắn với tóc bím hai bên và đôi mắt to tròn, vẫn quấn quýt bên Tần Mặc. Nàng nhẹ nhàng đậu trên vai hắn, cọ má vào cổ, tỏa ra một luồng sinh khí dịu nhẹ, như một lời động viên không lời, một nguồn năng lượng sống thuần khiết đang âm thầm chữa lành cho hắn.

Cánh cửa gỗ khẽ mở, Tô Lam và Lục Vô Trần bước vào. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, trên tay nàng trải một tấm bản đồ Huyền Vực đã cũ. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã giãn ra nhiều, nhưng vẫn mang vẻ trầm tư thường thấy, y nhìn ra cửa sổ, đôi mắt dõi theo những đám mây trôi lãng đãng.

"Tần Mặc, ngươi cảm thấy thế nào?" Tô Lam hỏi, giọng nói rõ ràng, mạch lạc, nhưng cũng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Tin tức đã bắt đầu lan truyền. Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng để đối phó với cả sự ủng hộ và phản đối." Nàng chỉ vào những chấm đỏ trên bản đồ, đánh dấu các vùng địa mạch bị tổn thương.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự trầm tư. Hắn nhấp một ngụm trà ấm, hương vị thảo mộc lan tỏa trong vòm miệng, mang lại chút tỉnh táo. "Không thể chậm trễ... Càng nhiều người biết, trách nhiệm càng lớn. Chúng ta phải chuẩn bị cho những phản ứng sắp tới." Giọng hắn khàn đặc, nhưng kiên định. Hắn biết rằng sự hồi sinh của Hồ Nguyệt Ảnh chỉ là bước khởi đầu, một minh chứng, nhưng con đường thay đổi tư duy của cả một thế giới thì còn dài và đầy chông gai. Hắn cảm nhận được sự dao động trong ý chí của Huyền Vực, một sự hỗn loạn đang dần hình thành giữa niềm hy vọng và sự hoài nghi.

Lục Vô Trần quay lại, đôi mắt sâu trũng nhìn Tần Mặc. "Sự kiệt sức của ngươi là minh chứng cho cái giá phải trả của sự mất cân bằng. Con đường này không dễ đi. Ngươi đã thức tỉnh một phần ý chí của Huyền Vực, nhưng cũng đồng thời khuấy động những chấp niệm đã ăn sâu hàng ngàn năm. Đây sẽ là một cuộc chiến không chỉ trên thân xác, mà còn trong tâm thức." Y thở dài, những nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ càng sâu hơn. Y đã từng chứng kiến quá nhiều bi kịch từ sự truy cầu thăng tiên mù quáng, và giờ đây, y nhận ra rằng việc sửa chữa những sai lầm đó còn khó khăn hơn vạn lần.

Tô Lam gật đầu, đồng tình với lời của Lục Vô Trần. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp. "Nhiều tông môn lớn vẫn còn bị ràng buộc bởi giáo điều cũ. Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận một con đường khác, đặc biệt là khi nó thách thức quyền lực và tín ngưỡng của họ. Chúng ta cần một chiến lược khôn ngoan, không chỉ là sức mạnh." Nàng đưa tay miết nhẹ theo những đường nét trên bản đồ, như đang tìm kiếm một lối đi giữa mê cung của quyền lực và tín ngưỡng. "Sự kiện ở Hồ Nguyệt Ảnh sẽ là một 'quả bom', như lời các Sứ giả đã nói. Nó sẽ thu hút sự chú ý, không chỉ từ những người muốn học hỏi, mà còn từ những kẻ muốn dập tắt ngọn lửa hy vọng này, những tàn dư của phe Thiên Diệu Tôn Giả chẳng hạn."

Tần Mặc gật đầu. Hắn biết rõ điều đó. Những kẻ theo đuổi con đường thăng tiên cực đoan sẽ xem hắn là kẻ thù, là mối đe dọa lớn nhất đối với tín ngưỡng và quyền lợi của họ. "Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi khả năng. Vô Tính Thành sẽ là nền tảng của chúng ta, nhưng chúng ta cần lan tỏa thông điệp này ra bên ngoài. Không chỉ là chữa lành địa mạch, mà là chữa lành tâm hồn của vạn vật."

Đúng lúc đó, Lão Khang, ông lão lưng còng với mái tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, bước vào. Trên tay ông là một giỏ hoa quả tươi, do chính tay ông hái từ vườn nhà. Đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông nhìn Tần Mặc với vẻ tự hào xen lẫn lo âu.

"Tần Mặc, con đã tỉnh rồi!" Lão Khang nói, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn giữ được sự vui vẻ. "Dân làng đang rất phấn khởi. Họ thấy được hy vọng, thấy được sự bình yên trở lại. Nhưng cũng không ít người lo sợ. Sức mạnh thay đổi luôn đi kèm với sự bất an. Họ chưa từng thấy một điều gì như thế này. Có người nói con là tiên nhân giáng thế, có người lại sợ con sẽ mang đến tai họa mới."

Tần Mặc mỉm cười nhẹ. "Sợ hãi là điều tự nhiên, Lão Khang. Điều quan trọng là chúng ta phải cho họ thấy rằng sự cân bằng không phải là một sự lựa chọn yếu đuối, mà là con đường thực sự để vạn vật có thể tồn tại và phát triển." Hắn đưa tay chạm vào Tiểu Thảo đang đậu trên vai, cảm nhận sự rung động bình yên từ cô bé. "Chúng ta cần thiết lập một Hiến Chương Cân Bằng, một kim chỉ nam cho tất cả. Và Vô Tính Thành, nơi chưa từng có ai truy cầu thăng tiên, nơi vạn vật sống đúng bản chất của mình, sẽ là trung tâm của triết lý ấy."

Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, trong mắt lóe lên sự đồng tình. Đây chính là mục tiêu lớn tiếp theo. Tô Lam cuộn bản đồ lại, ánh mắt kiên định. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng với Tần Mặc, với những gì hắn đã làm, nàng tin tưởng vào một kỷ nguyên mới.

***

Cùng lúc đó, tại Tháp Mật Đàm của Thanh Vân Tông, bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Tháp Mật Đàm, một kiến trúc cổ kính nằm ẩn mình giữa những vách đá cheo leo, thường được bao phủ bởi mây mù và không khí mát mẻ quanh năm. Bên trong, mùi hương trầm nhẹ quyện cùng mùi gỗ cổ thụ, tạo nên một không gian trang nghiêm, tĩnh lặng và bí mật. Tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà cong vút, tựa như những tiếng thở dài của thời gian.

Các Trưởng lão của Thanh Vân Tông đang họp khẩn cấp quanh một bàn đá lớn, vẻ mặt ai nấy đều căng thẳng tột độ. Linh khí dồi dào trong tháp dường như cũng không thể xoa dịu được sự bất an đang bao trùm. Một Sứ giả từ Vùng Địa Mạch Khô Kiệt, người đã chứng kiến tận mắt sự hồi sinh của Hồ Nguyệt Ảnh, đang đứng giữa phòng, giọng nói c��a y vang vọng đầy nhiệt huyết, phá vỡ sự tĩnh mịch. Y đã trải qua một hành trình dài để mang tin tức này đến, đôi mắt y vẫn còn ánh lên sự kinh ngạc và niềm tin mãnh liệt.

"...nước hồ trong vắt trở lại, linh khí cuộn trào, cây cối hồi sinh chỉ trong một đêm. Đây là minh chứng rõ ràng cho triết lý cân bằng của Tần Mặc! Hồ Nguyệt Ảnh, nơi tưởng chừng đã chết, giờ đây đã sống lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết!" Sứ giả tuyên bố, tay y vung lên đầy phấn khích, như thể y đang sống lại giây phút chứng kiến phép màu ấy.

Ngay lập tức, một tiếng "Rầm!" vang lên, Trần Trưởng Lão đập mạnh tay xuống bàn đá, khuôn mặt ông đỏ gay vì tức giận. Râu tóc bạc phơ của ông rung lên bần bật, đôi mắt sắc sảo, đầy quyền lực trừng trừng nhìn Sứ giả. Ông là đại diện cho phe bảo thủ nhất trong tông môn, người luôn tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên cực đoan và khinh thường mọi sự yếu đuối.

"Vô lý! Hoang đường! Hắn ta là ai mà dám tuyên bố có thể 'chữa lành' địa mạch? Chắc chắn là tà thuật! Các ngươi bị một tên phàm nhân lừa gạt rồi!" Trần Trưởng Lão gầm lên, giọng nói hùng hồn và đầy quyền uy. "Chẳng lẽ các ngươi muốn từ bỏ con đường thăng tiên mà tiền bối đã gây dựng để tin vào một kẻ phàm nhân đến từ Vô Tính Thành phế địa đó sao? Một kẻ không linh căn, không thiên phú, chỉ dựa vào một vài trò ma mị để lừa gạt thế gian!"

Một vị Trưởng lão khác, dáng người trung niên với vẻ mặt trầm tĩnh hơn, khẽ nhíu mày. "Nhưng linh khí ở Hồ Nguyệt Ảnh quả thực đã phục hồi. Chúng ta không thể phủ nhận sự thật này. Các Sứ giả này đều là những tu sĩ có tu vi không thấp, lời nói của họ không thể hoàn toàn là giả dối."

Trần Trưởng Lão cười khẩy, giọng đầy châm biếm. "Đó chỉ là nhất thời! Một trò ảo thuật để mê hoặc lòng người mà thôi! Sức mạnh thăng thiên mới là vĩnh cửu! Hắn ta chỉ đang làm chậm quá trình tự nhiên của Huyền Vực, quá trình mà vạn vật phải cố gắng vươn lên, thanh lọc bản thân để đạt đến cảnh giới cao nhất! Hắn đang kéo lùi tất cả! Hắn là kẻ phá hoại!" Ông vung tay, thể hiện sự khinh mi���t tột độ.

Các trưởng lão khác bắt đầu xì xào bàn tán. Một số tỏ ra hoài nghi sâu sắc, nhưng không dám phản đối Trần Trưởng Lão trực diện. Một số khác lại lộ vẻ băn khoăn, ánh mắt họ dao động giữa lời nói hùng hồn của Trần Trưởng Lão và vẻ mặt thành thật, kiên quyết của Sứ giả.

Một vị Trưởng lão trung lập, với mái tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn còn tinh tường, khẽ thở dài. "Chúng ta cần điều tra thêm. Nhưng nếu lời của Sứ giả là thật, nếu quả thực Hồ Nguyệt Ảnh đã hồi sinh, có lẽ chúng ta nên xem xét lại con đường mà chúng ta đang đi. Con đường thăng tiên đã mang lại bao nhiêu sinh linh lầm than, bao nhiêu vết thương địa mạch. Liệu chúng ta có đang đi sai hướng?" Ông nói, giọng điệu trầm lắng, mang theo sự suy tư sâu sắc. Câu nói của ông như một làn nước lạnh dội vào bầu không khí đang sôi sục, khiến một số trưởng lão phải suy ngẫm.

Trần Trưởng Lão nhìn vị trưởng lão trung lập với ánh mắt đầy giận dữ, nhưng không thể phản bác ngay lập tức. Sâu thẳm trong lòng ông, sự bất an đang dâng lên. Tin tức này, nếu là thật, sẽ là một mối đe dọa không chỉ với Thanh Vân Tông, mà còn với toàn bộ nền tảng tín ngưỡng của Huyền Vực. Nó thách thức mọi thứ mà ông đã tin tưởng và cống hiến cả đời. Ông biết rằng những tàn dư của phe Thiên Diệu Tôn Giả cũng sẽ không ngồi yên. Đây không chỉ là một cuộc tranh luận, mà là sự khởi đầu của một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt.

***

Trong khi đó, ở Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm phồn hoa và sầm uất của Huyền Vực, tin tức về Hồ Nguyệt Ảnh đã lan truyền nhanh chóng như một cơn gió lốc. Hoàng Thành Thiên Long, với những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, và những cung điện nguy nga tráng lệ, luôn là nơi mọi tin tức được lan truyền nhanh nhất. Ban ngày, tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu vang vọng khắp các con phố lát đá rộng rãi. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi rượu nồng nàn quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đô thị.

Tại Quán Trọ Lạc Dương, một nơi luôn tấp nập khách ra vào, chiều tối, tin tức về Hồ Nguyệt Ảnh đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất. Từng bàn, từng nhóm người đều nghiêng đầu xì xào, đôi khi lại vung tay biểu cảm đầy kinh ngạc hoặc hoài nghi.

Vân Du Khách, một thương nhân lang thang với dáng người phong trần, mặc áo vải thô giản dị nhưng đôi mắt tinh ranh, đang ngồi ở một góc khuất của quán. Hắn nhấm nháp chén trà nóng, đôi mắt nhanh nhẹn quan sát từng biểu cảm, lắng nghe từng lời bàn tán. Hắn mang theo một gánh hàng hóa nhỏ, nhưng thứ mà hắn thực sự thu thập là tin tức và những thay đổi trong lòng người.

"Ngươi nói Hồ Nguyệt Ảnh đã hồi sinh? Không thể nào! Ta nghe nói địa mạch ở đó đã chết rồi, linh khí cạn kiệt, không còn một chút sự sống!" Một tu sĩ trẻ, với khuôn mặt non nớt nhưng đầy vẻ ngạo mạn, đập bàn thốt lên, giọng nói chứa đầy sự bất tín. Hắn vừa từ một tông môn nhỏ đến, chưa từng chứng kiến sự tàn phá của Hồ Nguyệt Ảnh, nên càng khó tin vào một phép màu như vậy.

Một thương nhân béo tốt, với nụ cười xởi lởi, vuốt râu suy tính. "Thật hay giả không biết, nhưng nếu linh khí hồi phục, các loại linh dược ở đó sẽ phát triển trở lại. Ta phải đến xem xét! Một cơ hội kinh doanh lớn! Sẽ có rất nhiều nguyên liệu hiếm giá trị cao, ta phải nhanh chân mới được!" Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tham lam, chỉ nhìn thấy lợi ích vật chất trong sự kiện chấn động này.

Vân Du Khách khẽ lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ: 'Huyền Vực đang dậy sóng. Kỷ nguyên mới có lẽ đã thực sự bắt đầu. Ai sẽ là người hưởng lợi, ai sẽ là kẻ chịu thiệt đây? Sự thay đổi luôn đi kèm với cơ hội và nguy hiểm. Những kẻ cố chấp với lối mòn cũ sẽ bị đào thải, nhưng những kẻ quá vội vàng cũng có thể sa chân vào bẫy.' Hắn ghi lại những lời bàn tán vào một cuốn sổ nhỏ, những dòng chữ tượng hình kỳ lạ lướt nhanh trên giấy.

Một người dân thường, với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy hy vọng, siết chặt tay. "Nếu Tần Mặc thật sự có thể chữa lành thế giới, liệu chúng ta có còn phải lo sợ bị biến thành vật hiến tế cho cái gọi là 'thăng thiên' đó không? Liệu con cháu chúng ta có thể sống một cuộc đời bình yên, không phải tranh đoạt, không phải liều mạng tu luyện để đổi lấy một lời hứa hão huyền?" Giọng nói của y khẽ run lên vì xúc động, chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của những người dân thường ở Huyền Vực.

Một tu sĩ trung niên khác, vẻ mặt trầm ngâm, nhấp một ngụm rượu. "Ta nghe nói, hắn ta đến từ Vô Tính Thành, nơi mà không ai tu luyện. Có lẽ, con đường của chúng ta đã sai ngay từ đầu. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Hắn thì thầm, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang suy ngẫm về một chân lý đã bị lãng quên.

Vân Du Khách lắng nghe tất cả, đôi mắt tinh tường không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn cảm nhận được một luồng gió mới đang nổi lên khắp Huyền Vực, một sự chuyển mình lớn lao đang diễn ra. Từ những lời bàn tán xôn xao này, hắn có thể thấy rõ sự chia rẽ trong lòng người: một bên là niềm hy vọng về một con đường mới, một bên là sự hoài nghi và cố chấp vào những giáo đi���u cũ, và một bên là những kẻ chỉ nhìn thấy lợi ích cá nhân.

Hắn biết, tin tức về Hồ Nguyệt Ảnh chỉ là khởi đầu. Nó sẽ thu hút sự chú ý của vô số thế lực, bao gồm cả những tàn dư của phe Thiên Diệu Tôn Giả, những kẻ sẽ không từ thủ đoạn để dập tắt ngọn lửa hy vọng này. Nhưng đồng thời, nó cũng sẽ là ngọn cờ tập hợp những người khao khát sự cân bằng, những người muốn kiến tạo một kỷ nguyên mới. Con đường của Tần Mặc sẽ đầy chông gai, không thể chỉ dựa vào một vài minh chứng thành công. Hắn cần sự hỗ trợ, cần sự đoàn kết, và quan trọng nhất, hắn cần một 'Hiến Chương Cân Bằng' để dẫn dắt tất cả. Vân Du Khách khẽ cười, một nụ cười ẩn ý. 'Có tiền là có tất cả' có thể đúng với hắn, nhưng hắn cũng hiểu rằng, có những thứ còn giá trị hơn tiền bạc, đó là sự thay đổi của một kỷ nguyên.

Đêm dần buông xuống Hoàng Thành Thiên Long, ánh đèn lồng thắp sáng rực rỡ biến thành phố thành một biển lửa lung linh. Nhưng trong lòng người, một ngọn lửa khác còn đang âm ỉ cháy, ngọn lửa của hy vọng, của hoài nghi, và của sự thay đổi. Huyền Vực, sau hàng ngàn năm chìm trong giấc mơ thăng tiên, đang dần thức tỉnh.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free