Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1317: Tiếng Giảng Đầu Tiên: Chân Lý Vật Tính Và Lời Cảnh Báo

Ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày trước đã tắt lịm, nhường chỗ cho một bình minh mới, nhuộm vàng những mái nhà tranh giản dị và những con đường đá cuội của Vô Tính Thành. Sau những tin tức chấn động lan truyền khắp Huyền Vực về sự hồi sinh kỳ diệu của Hồ Nguyệt Ảnh, một luồng không khí mới đã tràn về nơi đây. Không còn vẻ ảm đạm hay sự tĩnh lặng đến mức bị lãng quên, Vô Tính Thành giờ đây là tâm điểm của sự chú ý, nơi mà hy vọng và hoài nghi đan xen, nơi mà một con đường mới đang được định hình.

Quảng trường trung tâm của Vô Tính Thành, vốn dĩ chỉ là một khoảng sân rộng lớn với những cây cổ thụ và thảm cỏ xanh mướt, giờ đây đã được chuẩn bị một cách đơn giản nhưng không kém phần trang trọng cho buổi thuyết giảng đầu tiên của Tần Mặc. Một bục gỗ thấp được dựng lên ở giữa, không quá cao, đủ để mọi người có thể nhìn thấy rõ nhưng không tạo ra khoảng cách quá lớn. Xung quanh bục, những chiếc ghế dài bằng gỗ mộc mạc được sắp đặt ngay ngắn, xen kẽ với những khoảng trống trên thảm cỏ xanh mướt, mời gọi mọi người ngồi xuống, lắng nghe. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, ánh nắng ban mai dịu nhẹ rải vàng khắp quảng trường, mang theo hơi sương mát lành và mùi hương thanh khiết của đất tươi cùng hoa cỏ dại vừa hé nở. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ cạnh quảng trường, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng bình yên, đối lập hoàn toàn với sự xáo động trong lòng những người đang tụ tập.

Đám đông dần đổ về. Nh��ng người dân Vô Tính Thành, với khuôn mặt hiền lành, ánh mắt trong veo, chiếm phần lớn. Họ ngồi lặng lẽ, đôi mắt tràn đầy sự tin tưởng và một niềm tự hào khó tả dành cho Tần Mặc – người con của thành phố mình. Bên cạnh họ là những gương mặt quen thuộc: Tô Lam, với vẻ kiên định thường thấy, đôi mắt phượng sáng ngời hướng về phía bục. Nàng vẫn mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, nhưng thanh kiếm cổ bên hông dường như không còn là biểu tượng của sự tranh đấu mà là một vật phẩm đồng hành, lặng lẽ minh chứng cho con đường mà nàng đã chọn. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, ngồi trầm ngâm bên cạnh Tô Lam. Mái tóc đã điểm bạc của y lay động nhẹ trong gió, đôi mắt sâu trũng nay không còn sự chán nản mà thay vào đó là một tia hy vọng mong manh, một sự tìm kiếm an ủi cho tâm hồn đã mệt mỏi. Viên Minh, thư sinh áo bạc màu, ngồi gần đó, trên tay là một cuốn sổ và bút lông, sẵn sàng ghi chép từng lời. Bên cạnh Viên Minh là Mộc Lâm Thụ Y, ông lão với mái tóc và râu tết bằng lá cây, tay cầm cây gậy gỗ, ánh mắt hiền từ nhưng tinh tường quan sát mọi vật xung quanh, đặc biệt là những cây cỏ đang rung rinh dưới ánh nắng.

Nhưng trong đám đông, còn có những gương mặt mới, những ánh mắt dò xét, hoài nghi. Các sứ giả từ những tông môn xa xôi, những thương nhân hiếu kỳ, và cả những kẻ mang trong mình tư tưởng cũ rích. Trong số đó, Trần Trưởng Lão, với dáng vẻ uy nghi, đạo bào lụa mượt mà, ngồi cách xa bục một đoạn, ánh mắt sắc sảo đầy quyền lực quét qua đám đông rồi dừng lại trên Tần Mặc. Ông ta khẽ hừ lạnh, biểu cảm không thể đoán định. Ngồi gần Trần Trưởng Lão là Lâm Phong, thanh niên tuấn tú với khí chất hăng hái, đồng phục tông môn mới tinh. Cậu ta bối rối, ánh mắt liên tục liếc nhìn giữa Tần Mặc và Trần Trưởng Lão, như đang bị giằng xé giữa hai luồng tư tưởng đối lập. Vân Du Khách, thương nhân phong trần với đôi mắt tinh ranh, đã kịp tìm một chỗ đứng kín đáo ở rìa đám đông, chén trà nóng trên tay, đôi tai lắng nghe mọi lời bàn tán xì xào, mọi biểu cảm thay đổi trên khuôn mặt người khác, như đang thu thập những dữ liệu vô hình.

Trên bục, Tần Mặc đứng cùng Hạ Nguyệt và Lão Khang. Hạ Nguyệt, thanh tú trong chiếc váy xanh ngọc nhẹ nhàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, thì thầm bên tai Tần Mặc: “Anh Mặc, mọi người đều tin tưởng anh. Anh nhất định sẽ làm được.” Giọng nói của nàng nhẹ nhàng như làn gió, nhưng mang theo sức mạnh của một niềm tin sắt đá, xoa dịu phần nào gánh nặng trên vai Tần Mặc. Lão Khang, ông lão tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, gật gù trầm ngâm: “Đây là thời khắc quan trọng, Tần Mặc. Hạt giống sẽ được gieo.” Lời nói của ông không chỉ là lời động viên mà còn là sự thừa nhận về tầm vóc của sự kiện sắp diễn ra.

Tần Mặc hít thở sâu, cảm nhận sự rung động của đất dưới chân, cảm nhận hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Hắn quét mắt nhìn qua đám đông, ánh mắt dừng lại ở những khuôn mặt quen thuộc của người dân Vô Tính Thành, ở sự kiên định của Hạ Nguyệt, sự thấu hiểu của Lão Khang, sự tập trung của Tô Lam và Lục Vô Trần. Rồi hắn lướt qua những ánh nhìn dò xét của Trần Trưởng Lão, sự bối rối của Lâm Phong, sự tò mò của Vân Du Khách. Mỗi ánh mắt, mỗi biểu cảm đều như một câu hỏi đang chờ hắn giải đáp. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào. Hắn không dùng sức mạnh để trấn áp, mà dùng sự chân thành để lay động. Hắn đặt Huyền Vực Tâm Châu lên bục gỗ. Viên châu không quá lớn, nhưng tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp, như một trái tim đang đập, làm dịu đi sự căng thẳng trong không khí, đồng thời khẳng định sự hiện diện của một linh hồn cổ xưa, một vật phẩm đã chứng kiến biết bao thăng trầm của Huyền Vực. Tiểu Thảo, linh hồn trưởng thành hơn một chút, mặc chiếc áo vải xanh, đang đứng cạnh Huyền Vực Tâm Châu, đôi mắt hồn nhiên nhưng tràn đầy sự kết nối với Tần Mặc. Nàng khẽ vẫy tay, một hành động nhỏ nhưng mang đến sự yên bình lạ thường.

Tần Mặc tiến lên một bước, đứng giữa bục gỗ. Giọng nói của hắn không hùng hồn, không vang dội, mà trầm ổn, bình thản nhưng đầy sức thuyết phục, như tiếng suối chảy len lỏi qua những ghềnh đá, gột rửa đi những bụi bặm của nhận thức sai lầm. “Chư vị, hôm nay Tần Mặc không đứng đây để rao giảng một con đường tu luyện mới, hay một pháp môn thăng tiên khác,” hắn bắt đầu, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, chạm đến sâu thẳm tâm hồn của mỗi người. “Ta đứng đây, chỉ để nhắc lại một chân lý vốn dĩ đã có từ ngàn xưa, một điều mà chúng ta đã lãng quên trong hành trình truy cầu những thứ cao siêu hơn, vĩ đại hơn.”

Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào lòng người, để những tiếng chim hót, tiếng suối chảy lại vang vọng. “Mỗi hòn đá đều có ‘tính đá’ của nó, mỗi dòng nước đều có ‘tính nước’. Một thanh kiếm, nó có ‘tính kiếm’. Một cây cỏ, nó có ‘tính cây cỏ’. Và một con người, nó có ‘tính người’.” Tần Mặc dùng tay chỉ vào Huyền Vực Tâm Châu đang rung nhẹ, phát ra ánh sáng ấm áp. “Đây là Huyền Vực Tâm Châu, linh hồn của Huyền Vực. Nó có ‘tính Huyền Vực’. Đó không phải là sự yếu kém, không phải là giới hạn, mà là bản chất cốt lõi, là giá trị tự thân của mỗi vật thể, mỗi sinh linh. Đó là bản nguyên của sự tồn tại.”

Trong đám đông, Tô Lam khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng của nàng lóe lên một tia sáng của sự thấu hiểu. Nàng nhớ lại lời sư phụ đã từng nói, rằng “kiếm có kiếm tính”. Nhưng từ nhỏ đến lớn, nàng lại luôn được dạy rằng phải tu luyện để kiếm của mình trở thành “tiên kiếm”, phải thoát ly khỏi bản chất của sắt thép và ý chí chém giết phàm tục. Giờ đây, lời của Tần Mặc như một làn gió mới, thổi bay đi những lớp bụi mờ che lấp nhận thức của nàng. Nàng thầm nghĩ: *Sư phụ đã từng nói, kiếm có kiếm tính. Nhưng ta lại muốn nó thành ‘tiên kiếm’, thoát ly khỏi bản chất của sắt thép và ý chí chém… Có phải chăng, ta đã ép buộc nó, và tự ép buộc chính mình?* L���c Vô Trần khẽ thở dài, trong lòng y dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Những năm tháng y truy cầu đại đạo, cố gắng thay đổi bản chất của mình, của linh vật mình tu luyện, chỉ đổi lấy sự mệt mỏi và hư vô. Lời của Tần Mặc như gỡ bỏ một gánh nặng vô hình khỏi tâm hồn y.

Tần Mặc tiếp tục, giọng nói của hắn vẫn giữ nguyên sự bình thản nhưng nội dung ngày càng sâu sắc. “Khi ta cố gắng ép buộc hòn đá thành nước, dòng nước thành lửa, ta đã phá vỡ sự cân bằng tự nhiên. Khi ta cố gắng thay đổi bản chất của vạn vật, biến chúng thành một thứ khác, ta không phải đang giúp chúng thăng hoa, mà là đang hủy hoại chúng.” Hắn đưa ánh mắt về phía Hồ Nguyệt Ảnh, hướng về phía xa xăm nơi vừa được chữa lành. “Hồ Nguyệt Ảnh, chư vị đã thấy. Một vùng đất chết, một địa mạch khô cằn. Nó đã từng là một nơi tràn đầy linh khí, nhưng vì sao lại trở nên như vậy? Bởi vì, có những kẻ đã cố gắng ép buộc nó, rút cạn ‘tính Hồ Nguyệt Ảnh’, biến nó thành một công cụ cho sự truy cầu ‘tiên tính’ mù quáng của mình.”

Viên Minh, với cây bút lông trên tay, ghi chép không ngừng nghỉ. Từng lời của Tần Mặc như mở ra một thế giới quan mới mẻ, lật đổ những giáo điều đã ăn sâu vào tiềm thức của y. Mộc Lâm Thụ Y khẽ gật đầu, khuôn mặt hiền từ hiện lên vẻ tán đồng sâu sắc. Ông lão, người cả đời gắn bó với rừng xanh, hiểu rõ hơn ai hết về sự cần thiết của việc tôn trọng bản chất của cây cối, của đất đai. Trần Trưởng Lão, ngồi xa hơn một chút, khẽ hừ lạnh, ánh mắt sắc sảo của ông ta vẫn đầy vẻ dò xét, một tia bất mãn thoáng qua. Ông ta không tin vào những lời “ngụy biện” này. Đối với ông ta, thăng tiên là mục đích tối thượng, là con đường duy nhất.

Tần Mặc quay lại nhìn đám đông, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn, mang theo một chút bi tráng. “Khi một thanh kiếm từ bỏ ‘tính kiếm’ để thành ‘tiên kiếm’ không còn chém, nó còn là gì? Nó chỉ là một vật phẩm vô dụng, một thứ trang sức rỗng tuếch. Khi một vùng đất từ bỏ ‘tính đất’ để nuôi dưỡng ‘tiên khí’ không còn sự sống, nó còn là gì? Nó chỉ là một sa mạc khô cằn, nơi không có gì có thể sinh trưởng.” Hắn dừng lại, để lại khoảng lặng cho những lời nói của mình vang vọng trong tâm trí mọi người. Không khí trong quảng trường dần trở nên căng thẳng hơn, những tiếng xì xào nhỏ dần rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy suy ngẫm.

“Chúng ta không phủ nhận con đường thăng tiên,” Tần Mặc nói tiếp, giọng điệu trở nên mạnh mẽ hơn nhưng vẫn giữ sự bình thản vốn có. “Nhưng sự truy cầu vô độ, việc ép buộc vạn vật thoát ly bản chất để ‘tiến hóa’ đã gây ra những vết thương sâu sắc cho Huyền Vực. Ta đã chứng kiến những vùng đất khô cằn, linh khí bị rút cạn, những sinh linh bị biến dị vì cố gắng thay đổi bản tính. Hồ Nguyệt Ảnh chỉ là một trong số vô vàn những bi kịch như vậy.” Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của Trần Trưởng Lão, như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc kiên cố của ông ta. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đây là một lời cảnh báo, không phải một sự cấm đoán. Bởi vì, nếu tất cả đều bay lên trời, thì ai sẽ giữ lấy mặt đất này? Ai sẽ nuôi dưỡng sự sống? Ai sẽ bảo tồn bản nguyên?”

Đúng lúc đó, một giọng nói cất lên đầy bất mãn từ phía Trần Trưởng Lão. “Vô nghĩa! Chẳng lẽ ngươi muốn vạn vật mãi mãi yếu kém, không truy cầu đại đạo? Ngươi đang truyền bá tư tưởng hủ bại, kìm hãm sự tiến hóa của sinh linh!” Trần Trưởng Lão đứng bật dậy, ánh mắt sắc bén như dao cạo, nhìn thẳng vào Tần Mặc. Nét mặt ông ta đầy vẻ khó chịu, cố chấp. Đối với ông ta, lời của Tần Mặc chẳng khác nào một lời báng bổ, một sự phản bội đối với con đường tu luyện mà ông ta và vô số tu sĩ khác đã dành cả đời để theo đuổi.

Lâm Phong, ngồi gần đó, lộ rõ vẻ mặt bối rối. Cậu ta đã được dạy rằng thăng tiên là mục tiêu cuối cùng, là vinh quang tối thượng. Nhưng những lời của Tần Mặc lại khiến cậu ta phải suy nghĩ. Những hình ảnh về Hồ Nguyệt Ảnh được chữa lành, những lời kể về những vùng đất chết chóc, tất cả như một con dao cứa vào niềm tin của cậu. Cậu ta lắp bắp, giọng nói run rẩy: “Vậy… vậy con đường thăng tiên mà chúng ta đã theo đuổi bấy lâu… là sai sao? Là… là hủy diệt sao?” Câu hỏi của Lâm Phong không chỉ là của riêng cậu ta, mà là của vô số tu sĩ trẻ đang đứng trước ngã ba đường của nhận thức.

Vân Du Khách, đứng ở rìa đám đông, chăm chú lắng nghe từng lời, từng biểu cảm. Hắn khẽ mỉm cười ẩn ý. Những lời này, nếu được truyền bá rộng rãi, sẽ tạo nên một làn sóng chấn động không nhỏ. Nó sẽ làm thay đổi cả một kỷ nguyên, tạo ra vô số cơ hội và cũng tiềm ẩn không ít nguy hiểm. Hắn lướt nhanh ngón tay trên cuốn sổ nhỏ, ghi lại những dòng chữ tượng hình kỳ lạ, những lời nói của Tần Mặc và cả những phản ứng của đám đông. Hắn đang tính toán giá trị của những thông tin này, và những ảnh hưởng mà chúng sẽ mang lại.

Tần Mặc nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão, ánh mắt không chút dao động, không một chút sợ hãi. Hắn không hề nổi giận, mà chỉ kiên nhẫn giải thích, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng mỗi lời nói đều mang trọng lượng. “Trần Trưởng Lão, ta không nói con đường thăng tiên là sai. Ta nói sự truy cầu mù quáng, sự ép buộc thay đổi bản chất của vạn vật để đạt được ‘tiên tính’ là tai họa. Cân bằng không có nghĩa là ngưng trệ, mà là tiến hóa theo cách tự nhiên, tôn trọng bản chất. Một cái cây, nó vươn mình lên trời không phải vì nó muốn thành tiên, mà vì đó là ‘tính cây’, là khát vọng tự nhiên của nó để hấp thụ ánh sáng, để sinh trưởng. Một con cá bơi trong nước không phải vì nó muốn thành rồng, mà vì đó là ‘tính cá’, là bản năng của nó để tồn tại và phát triển trong môi trường của mình.”

Hắn quay sang Lâm Phong, ánh mắt dịu dàng hơn, thấu hiểu sự bối rối của chàng trai trẻ. “Con đường thăng tiên không phải là sai, mà là cách chúng ta đi trên con đường đó. Nếu vì muốn thành tiên mà từ bỏ bản chất, hủy hoại những gì đã nuôi dưỡng chúng ta, thì đó không còn là thăng hoa nữa, mà là tự hủy diệt. Huyền Vực này, nó không cần những vị tiên thoát ly mọi thứ. Nó cần những sinh linh biết trân trọng bản chất, biết cách sống hài hòa, cân bằng với vạn vật.” Hắn nhìn khắp đám đông. “Tôn trọng ‘vật tính’ không phải là yếu kém, mà là sức mạnh. Bởi vì chỉ khi ta hiểu rõ bản thân mình là gì, ta mới có thể thực sự tiến xa. Một thanh kiếm mạnh mẽ nhất là thanh kiếm hiểu rõ ‘tính kiếm’ của mình, biết khi nào nên chém, khi nào nên ẩn mình. Một con người vĩ đại nhất là con người hiểu rõ ‘tính người’, biết trân trọng sự sống, biết yêu thương và cống hiến.”

Buổi thuyết giảng kéo dài đến tận buổi trưa, khi ánh nắng đã trở nên rực rỡ hơn, nhưng không khí trong quảng trường vẫn không hề hạ nhiệt. Tần Mặc kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, giải thích cặn kẽ từng khúc mắc, từng sự hiểu lầm. Hắn không dùng những lời hoa mỹ hay phép thuật để chứng minh, mà chỉ dùng sự chân thành, sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật và những minh chứng rõ ràng từ chính Huyền Vực đã bị tàn phá.

Khi Tần Mặc tuyên bố kết thúc buổi thuyết giảng, một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên trong đám đông, nhưng không phải vì sự mệt mỏi, mà vì sự giải tỏa của một gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ. Tần Mặc, mặc dù mệt mỏi rõ rệt sau nhiều giờ nói chuyện và truyền tải năng lượng tinh thần, vẫn đứng vững trên bục, ánh mắt kiên định. Hắn nhìn ra đám đông, tuyên bố một điều quan trọng: “Vô Tính Thành, từ hôm nay, sẽ không còn là một vùng đất bị lãng quên. Nó sẽ trở thành một trung tâm mở, nơi mọi sinh linh, mọi vật thể đều có thể đến học hỏi, trao đổi về triết lý cân bằng, và quan trọng nhất, tìm lại bản chất của chính mình.”

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, một cử chỉ lặng lẽ nhưng đầy sự quan tâm và ủng hộ. Lão Khang gật đầu mãn nguyện, đôi mắt hiền từ ánh lên niềm tự hào. Ông biết, hạt giống đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm. Tô Lam và Lục Vô Trần tiến đến gần bục. Tô Lam, vẻ mặt kiên định, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm, nói với Tần Mặc: “Chúng ta sẽ cùng anh đi trên con đường đó.” Lục Vô Trần khẽ thở dài, nhưng lần này là một tiếng thở dài của sự nhẹ nhõm và chấp nhận. “Ta đã thấy con đường đúng đắn rồi, Tần Mặc. Cảm ơn ngươi đã khai sáng.” Y cúi đầu nhẹ, một hành động đầy tôn kính.

Một nhóm thôn dân Vô Tính Thành đứng dậy, khuôn mặt hiền lành nhưng ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết. “Chúng ta sẽ luôn ủng hộ Tần Mặc!” Một người dân khác hô lên, và tiếng hô vang vọng, lan rộng khắp quảng trường, tạo thành một làn sóng ủng hộ mạnh mẽ.

Trần Trưởng Lão liếc nhìn Tần Mặc lần cuối. Ánh mắt ông ta vẫn khó đoán, nhưng không còn sự khinh miệt rõ rệt như ban đầu, thay vào đó là một sự trầm tư hiếm thấy. Ông ta không nói một lời, chỉ khẽ hừ lạnh rồi quay lưng rời đi, dáng vẻ uy nghi vẫn không hề suy suyển. Lâm Phong vẫn đứng đó, ánh mắt mơ màng nhìn về phía Tần Mặc, trong lòng cậu ta là một biển cảm xúc hỗn độn, những giáo điều cũ đang dần sụp đổ, nhường chỗ cho một hạt mầm của nhận thức mới. Vân Du Khách đã biến mất từ lúc nào, như một cơn gió, có lẽ đang mang những tin tức chấn động này đi khắp Huyền Vực, gieo rắc thêm những hạt giống của sự thay đổi.

Tần Mặc gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Hắn nhìn Tiểu Th��o đang rung rinh bên cạnh Huyền Vực Tâm Châu. Tiểu Thảo, với chiếc áo vải xanh, đôi mắt hồn nhiên nhưng giờ đây lại lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao, khẽ vẫy tay về phía Tần Mặc, như muốn nói: "Anh Tần Mặc làm được mà!" Hắn cảm nhận được sự sống và hy vọng đang nảy nở không chỉ trong Tiểu Thảo mà còn trong cả Huyền Vực Tâm Châu, trong mỗi sinh linh đang lắng nghe hắn. Đám đông dần tản đi, để lại quảng trường với những dấu vết của một sự kiện đã thay đổi dòng chảy của tư tưởng, một buổi thuyết giảng đã gieo mầm cho một kỷ nguyên mới. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng hắn không còn đơn độc nữa.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free