Vạn vật không lên tiên - Chương 1318: Hạt Mầm Cân Bằng: Những Dấu Hiệu Đầu Tiên
Ánh tà dương cuối cùng của ngày dần khuất sau những mái nhà cổ kính của Vô Tính Thành, nhuộm một màu vàng óng lên quảng trường trung tâm. Dù buổi thuyết giảng đã kết thúc từ lâu, dư âm của nó vẫn còn lảng vảng trong không khí, như một làn hương kỳ diệu, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. Tần Mặc, sau khi mọi người đã tản đi gần hết, vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm dõi theo bóng dáng cuối cùng khuất dần. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi thể xác đang dâng lên, nhưng trong tâm khảm lại tràn ngập một nguồn năng lượng mới, một niềm hy vọng mong manh nhưng đầy kiên định. Hạ Nguyệt vẫn ở bên hắn, bàn tay dịu dàng xoa nhẹ tấm lưng gầy, như muốn truyền đi hơi ấm và sự bình yên. Lão Khang mỉm cười mãn nguyện, đôi mắt nheo lại ẩn chứa cả một biển tri thức và kinh nghiệm, biết rằng hạt giống đã được gieo, và một ngày nào đó, nó sẽ đâm chồi nảy lộc.
Tô Lam và Lục Vô Trần đã trở về với nhiệm vụ của mình, nhưng ánh mắt kiên định của Tô Lam và cái cúi đầu nhẹ của Lục Vô Trần vẫn còn in đậm trong tâm trí Tần Mặc. Hắn biết, con đường này không còn là của riêng hắn nữa. Vô Tính Thành, từ một phế địa bị lãng quên, giờ đây đang dần trở thành một ngọn hải đăng của triết lý cân bằng, thu hút mọi ánh nhìn, mọi sự chú ý. Sẽ có những người chấp nhận, những người hoài nghi, và cả những kẻ thù. Nhưng điều đó không còn quan trọng bằng việc những hạt mầm đầu tiên của sự thay đổi đã được gieo rắc. Tiểu Thảo, vẫn hồn nhiên rung rinh bên Huyền Vực Tâm Châu, tựa như một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự cân bằng và bản chất. Nụ cười nhẹ trên môi Tần Mặc không chỉ là sự mãn nguyện, mà còn là một lời hứa thầm lặng với chính mình và với Huyền Vực này, rằng hắn sẽ không từ bỏ, sẽ kiên định đi đến cuối con đường. Hắn biết, đây mới chỉ là kh���i đầu, một chương mới của Huyền Vực vừa được mở ra.
***
Bình minh hé rạng trên Vô Tính Thành, đánh thức Phố Chợ Sáng bằng những tia nắng vàng ươm, xuyên qua những mái hiên bằng vải thô, rọi lên con đường lát đá cuội còn đọng sương đêm. Không khí buổi sớm mát mẻ, trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi nấm hương từ những gánh hàng rong vừa bày biện, xen lẫn chút hương hoa lài dịu nhẹ từ một góc vườn nào đó. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng rao hàng đều đặn, tiếng cười nói rộn ràng của những người dân Vô Tính Thành, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống.
Tần Mặc và Hạ Nguyệt, tay trong tay, lặng lẽ dạo bước giữa dòng người. Hắn vẫn vận trang phục vải thô giản dị, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm không ngừng quan sát. Hạ Nguyệt bên cạnh, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, đôi mắt trong veo lấp lánh sự vui tươi, chiếc váy màu xanh ngọc nhẹ nhàng lay động theo từng bước chân. Nàng khẽ siết nhẹ tay hắn, đôi môi nở nụ cười mãn nguyện khi nhìn ngắm khung cảnh xung quanh. Phố chợ hôm nay dường như có một sự khác biệt tinh tế. Không khí vẫn nhộn nhịp, nhưng không còn sự vội vã, chen lấn. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh, trân trọng trong từng hành động của người dân.
Hạ Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói ngọt ngào như suối chảy: “Anh Mặc, nhìn xem, mọi người dường như đã hiểu ra điều gì đó.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại ở một gian hàng nhỏ, nơi Thợ May Vân đang ngồi tỉ mỉ may vá. Bà lão Vân, dáng người nhỏ nhắn, đôi tay khéo léo thoăn thoắt trên từng đường kim mũi chỉ. Khuôn mặt hiền hậu của bà ánh lên một vẻ bình yên lạ thường, như thể bà đang trò chuyện với chính mảnh vải trong tay. Tần Mặc cảm nhận được, thông qua đôi mắt của mình, những rung động tinh tế từ bà Vân, từ tấm vải, từ cả cây kim.
Hắn trầm tư đáp: “Họ không hiểu bằng lý trí, mà bằng cảm nhận. Mỗi sợi chỉ, mỗi thớ đất đều có tiếng nói riêng của nó. Bà Vân đang lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của tấm vải, của sợi chỉ. Nàng thấy không, chiếc áo bà đang may dường như cũng đang ‘thở’, đang ‘sống’ theo cách riêng của nó.”
Thợ May Vân, như thể cảm nhận được ánh mắt của Tần Mặc, ngẩng đầu lên, nở một nụ cười hiền hậu. Bà quay sang khách hàng, một người phụ nữ trẻ đang lựa chọn vải, và nói với giọng điệu nhẹ nhàng: “Vải này mềm mại lắm, nó muốn trở thành một chiếc áo ấm áp, chứ không muốn bị ép thành thứ gì đó quá cầu kỳ. Nếu ta hiểu được ý nguyện của nó, nó sẽ đẹp hơn, bền hơn, và mang lại sự thoải mái thật sự cho người mặc.” Bà khẽ vuốt ve tấm lụa trong tay, động tác đầy yêu thương và trân trọng.
Khách hàng trẻ tuổi khẽ gật đầu, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn sự thấu hiểu. Nàng cầm tấm vải lên, cảm nhận sự mềm mại của nó, và dường như cũng cảm nhận được “tiếng nói” thầm lặng mà bà Vân vừa nhắc đến.
Tần Mặc và Hạ Nguyệt tiếp tục đi, chân bước chậm rãi, để cho mình hòa vào nhịp sống bình dị ấy. Họ đi ngang qua gian hàng gốm của Ông Bảy. Ông Bảy, với dáng vẻ điềm đạm và kiên nhẫn, đang ngồi bên bàn xoay, đôi tay chai sạn nắn vuốt một khối đất sét. Những sản phẩm gốm của ông, từ những chiếc bát đơn giản đến những vò nước lớn, đều toát lên một vẻ mộc mạc, chân thật, không cầu kỳ hoa mỹ. Ông Bảy khẽ xoa tay lên chiếc bình gốm vừa nặn xong, ánh mắt đầy mãn nguyện.
“Nó muốn giữ lại chút vẻ sần sùi của đất, không cần phải bóng loáng như ngọc. Đó mới là bản chất của nó,” Ông Bảy lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình, nhưng cũng như đang chia sẻ một chân lý thầm kín. “Đất có tính đất, lửa có tính lửa. Khi ta dung hòa chúng, ta tạo ra một vật phẩm có hồn.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi. Nụ cười ấy không chỉ là sự đồng tình, mà còn là niềm vui khi thấy triết lý của mình đang dần thấm sâu vào tâm thức của những con người bình dị này, không qua lời lẽ phức tạp mà qua chính hành động và cảm nhận. Hạ Nguyệt nắm chặt tay Tần Mặc hơn, tựa đầu vào vai hắn, cùng cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc lan tỏa từ những con người chân chất ấy. Nàng cảm thấy một sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết với Vô Tính Thành này, với những con người nơi đây, và với Tần Mặc.
Hắn nhìn những thôn dân khác, họ vẫn chăm chỉ làm việc, vẫn yêu thương gia đình, vẫn cầu mong sự bình an. Nhưng trong ánh mắt họ, hắn thấy một sự tĩnh tại hơn, một sự mãn nguyện hơn. Họ không còn chỉ đơn thuần làm việc để tồn tại, mà còn là để cảm nhận, để kết nối với bản chất của vạn vật xung quanh. Một người phụ nữ đang phơi thảo dược, nhẹ nhàng sắp xếp từng cọng, như thể sợ làm tổn thương chúng. Một người đàn ông đang đẽo gỗ, từng nhát dao đều cẩn trọng, tôn trọng thớ gỗ. Tất cả đều là những dấu hiệu nhỏ bé, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao.
Tần Mặc biết rằng, đây chính là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, không phải bằng những cuộc chiến tranh hay sự thăng cấp sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và tôn trọng. Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như nhẹ đi một chút, bởi hắn không còn đơn độc nữa. Những hạt mầm cân bằng đã được gieo, và chúng đang dần nảy nở, tựa như những bông hoa dại kiên cường trên mảnh đất tưởng chừng cằn cỗi.
***
Mặt trời đã lên cao, trưa nắng trải vàng trên những mái ngói rêu phong của Vô Tính Thành. Tần Mặc, Hạ Nguyệt và Lão Khang tìm đến Quán Trà Vọng Nguyệt, một nơi chốn tĩnh lặng nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Kiến trúc quán trà đơn giản, làm từ gỗ mộc mạc, với một sân nhỏ lát đá cuội và một ao cá trong veo, nơi những chú cá vàng bơi lội lững lờ. Mái hiên rộng che bóng mát, tạo ra một không gian thư thái. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, cùng với mùi trà thơm nhẹ nhàng quyện với hương hoa nhài thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ.
Ngay khi bước vào, Tần Mặc đã nhận ra một bóng người quen thuộc ngồi một mình ở một góc bàn bên cửa sổ. Đó là Viên Minh, vị tu sĩ với dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú và đôi mắt buồn bã, giờ đây đang nhấp từng ngụm trà, ánh mắt xa xăm nhìn ra ao cá. Y vẫn mặc chiếc y phục đã bạc màu của một tông môn nhỏ, nhưng thần thái đã khác xưa. Không còn vẻ hoài nghi hay đau khổ, thay v��o đó là một sự trầm tư sâu sắc, như thể y đang chìm đắm trong một dòng suy nghĩ nào đó.
Lão Khang khẽ khàng bước đến, nở nụ cười hiền từ: “Viên Minh hữu, có muốn cùng chúng ta dùng trà không?”
Viên Minh giật mình, quay lại, ánh mắt thoáng qua sự ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành niềm vui. Y đứng dậy, hơi cúi đầu chào Tần Mặc và Hạ Nguyệt, rồi đáp: “Được gặp chư vị, là phúc phận của tại hạ.”
Bốn người ngồi xuống bên một chiếc bàn gỗ tròn. Chủ quán nhanh chóng mang đến thêm trà và vài đĩa bánh điểm tâm. Không khí ban đầu có chút ngượng nghịu, nhưng nhanh chóng bị xua tan bởi sự chân thành của Tần Mặc và sự ấm áp của Hạ Nguyệt.
Viên Minh đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, nhưng không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của một gánh nặng vừa được trút bỏ. Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy kính phục: “Buổi thuyết giảng của Tần huynh hôm trước, đã thực sự khai sáng cho tại hạ. Ta đã từng hoài nghi, đã từng nghĩ rằng ‘thăng tiên’ là con đường duy nhất, là mục tiêu tối th��ợng của mọi sinh linh. Nhưng giờ đây…” Y dừng lại, khẽ lắc đầu.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng nói: “Huynh đã thử nghiệm điều gì sao, Viên Minh huynh?”
Viên Minh gật đầu, trên môi nở một nụ cười nhẹ. “Ta đã thử… không còn ép buộc thanh kiếm của mình phải ‘khai linh’, không còn thúc ép nó hấp thụ linh khí một cách điên cuồng. Ta chỉ lắng nghe nó muốn gì. Ta cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của nó, khát khao được sắc bén, nhưng không phải để chém giết mù quáng, mà để trở thành một phần của ta, để bảo vệ những gì ta trân trọng.” Y rút ra một thanh kiếm nhỏ từ bên hông, không có vẻ gì là linh khí cường đại, không có bất kỳ họa tiết hoa mỹ nào, nhưng lại toát ra một sự tinh khiết, một vẻ sắc bén tự nhiên, không hề mang theo sát khí.
Y nhẹ nhàng đứng dậy, múa nhẹ một đường. Lưỡi kiếm lướt đi trong không khí, không tạo ra tiếng rít ghê rợn, mà nhẹ nhàng như một cơn gió, êm ái như một dòng nước. Từng động tác của Viên Minh đều chậm rãi, uyển chuyển, không có sự cưỡng cầu, không có sự khoe mẽ. Khi l��ỡi kiếm dừng lại, nó vẫn giữ nguyên vẻ tinh khiết, sắc lạnh nhưng không hề hung hãn.
“Và lạ thay,” Viên Minh tiếp tục, “nó trở nên sắc bén hơn, nhưng không phải là sự sắc bén của sát khí, mà là của sự chân thật. Nó không còn phản kháng ta, không còn ‘oán trách’ ta vì những lần ta cố ép buộc nó. Ta cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với nó, một cảm giác bình yên chưa từng có.” Y khẽ vuốt ve lưỡi kiếm, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng.
Lão Khang gật gù, râu dài trắng muốt khẽ lay động. “Đó chính là ‘vật tính’ tự nhiên. Khi ta tôn trọng nó, nó sẽ phát huy sức mạnh chân chính của mình. Một thanh kiếm, bản chất của nó là sắc bén. Nhưng khi nó bị ép buộc trở thành một ‘tiên khí’ bằng cách hấp thụ linh khí quá mức, nó sẽ mất đi ‘tính kiếm’ thuần túy, trở nên hung hãn, mất kiểm soát. Ngươi đã giúp thanh kiếm của mình tìm lại chính nó, Viên Minh hữu.”
Tần Mặc đặt chén trà xuống, đôi mắt nhìn sâu vào Viên Minh. “Mỗi vật đều có con đường riêng. Thăng hoa không nhất thiết là trở thành tiên. Đôi khi, trở thành chính mình một cách trọn vẹn đã là cảnh giới cao nhất. Thanh kiếm của huynh giờ đây, ta cảm nhận được một sự hòa hợp tuyệt đối giữa nó và huynh, một sự cân bằng giữa ‘ý chí tồn tại’ của vật và ‘ý chí’ của người dùng. Đó là một sức mạnh chân chính, không cần phải dựa vào những ‘tiên lực’ hư ảo.”
Viên Minh cất thanh kiếm trở lại, ánh mắt vẫn còn sự kinh ngạc. “Ta đã từng hoài nghi, đã từng nghĩ rằng những lời của Tần huynh chỉ là những lời nói suông, những triết lý xa vời. Nhưng giờ ta tin, triết lý này có thể thực sự thay đổi Huyền Vực. Nó không chỉ thay đổi cách ta tu luyện, mà còn thay đổi cách ta nhìn nhận vạn vật, cách ta sống.” Y nhìn Tần Mặc với ánh mắt kính phục, sự hoài nghi đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một niềm tin vững chắc. “Ta nguyện ý ở lại Vô Tính Thành, học hỏi và truyền bá triết lý này. Ta muốn trở thành một phần của sự thay đổi này.”
Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn biết, một hạt mầm nữa đã nảy nở, và Viên Minh sẽ là một nhân tố quan trọng trong việc lan tỏa triết lý cân bằng đến những tu sĩ khác, những người còn đang chìm đắm trong mê muội của con đường thăng tiên mù quáng. Niềm tin của Viên Minh, được xây dựng từ chính trải nghiệm thực tế, sẽ có sức thuyết phục hơn bất kỳ lời giảng nào.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam đỏ lên những đỉnh núi xa xăm, Tần Mặc, Hạ Nguyệt và Lão Khang rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, hướng về phía Rừng Linh Chi. Càng tiến sâu vào rừng, không khí càng trở nên ẩm ướt và mát mẻ hơn. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi nấm hương đặc trưng của rừng già, cùng với hương thảo dược thơm ngát, quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Rừng Linh Chi, vốn đã là một nơi linh thiêng, giờ đây lại càng trở nên tươi tốt lạ thường. Những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá sum suê, rễ cây đâm sâu vào lòng đất, tạo nên một vương quốc xanh bạt ngàn. Thảm thực vật dưới chân dày đặc hơn, với đủ loại nấm, hoa dại và thảo dược quý hiếm, phát triển mạnh mẽ một cách tự nhiên. Linh khí trong không khí không chỉ dồi dào, mà còn thuần khiết một cách đáng kinh ngạc, như thể mọi tạp chất đã được gột rửa, để lại một sự tinh túy tuyệt đối.
Hạ Nguyệt dừng lại, hít một hơi thật sâu, đôi mắt mở to ngạc nhiên. “Linh khí ở đây còn thuần khiết hơn trước rất nhiều! Cây cỏ cũng xanh tốt lạ thường, như thể chúng đang vui mừng vậy!” Nàng khẽ chạm vào một bụi cây ven đường, cảm nhận sự sống động tràn đầy trong từng chiếc lá.
Lão Khang mỉm cười, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ thấu hiểu. “Khi mọi vật được là chính nó, không bị cưỡng ép, sự sống sẽ tự nhiên thăng hoa. Rừng Linh Chi này, nó đã tìm lại được ‘tính rừng’ của mình. Nó không còn bị khai thác quá mức, không còn bị cưỡng ép phải sinh trưởng theo ý muốn của con người. Nó được tự do phát triển theo quy luật tự nhiên, và đó là lý do vì sao nó trở nên mạnh mẽ và thuần khiết đến vậy.”
Họ tiếp tục đi sâu vào trung tâm của Rừng Linh Chi, nơi có m��t bãi đất trống nhỏ được bao quanh bởi những cây đại thụ cổ kính. Ở đó, Tiểu Thảo, hay giờ đây đã trở thành một ‘Linh Hồn Trưởng Thành’ thực sự, đang đứng sừng sững. Cô bé Tiểu Thảo không còn là một cái cây nhỏ bé như xưa, mà đã trở thành một thực thể có hình dáng của một cô bé khoảng mười hai, mười ba tuổi, với chiếc áo vải xanh quen thuộc, nhưng vóc dáng đã cao hơn, thanh thoát hơn. Mái tóc xanh mướt như những chiếc lá non, đôi mắt hồn nhiên nhưng giờ đây lại lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao, phản chiếu sự tinh túy của linh khí. Từ thân thể Tiểu Thảo tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, không chói mắt, mà ấm áp và an lành, như hơi thở của sự sống.
Tần Mặc bước đến gần, khẽ chạm tay vào Tiểu Thảo. Hắn cảm nhận được những rung động bình yên lan tỏa từ cơ thể cô bé, một sự kết nối sâu sắc với Huyền Vực Tâm Châu và với toàn bộ Rừng Linh Chi. Tiểu Thảo khẽ rung lên, những chiếc lá xanh mướt trên mái tóc cô bé cũng khẽ lay động, tỏa ra một làn hương thơm ngát, dễ chịu, mang theo mùi của đất, của cây cỏ và của sự tinh túy.
“Nó đang tự chữa lành, tự tìm lại sự cân bằng,” Tần Mặc khẽ nói, giọng điệu chứa đựng sự mãn nguyện và một chút tự hào. “Đó là sức mạnh của ‘vật tính’ không bị bẻ cong, không bị ép buộc. Tiểu Thảo đã chọn con đường trở thành chính nó, và nàng đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không cần phải ‘thăng tiên’ theo cách mà thế giới này vẫn thường định nghĩa.”
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Thảo, cảm nhận sự ấm áp và bình yên từ cơ thể cô bé. Nàng mỉm cười, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. “Tiểu Thảo của chúng ta đã lớn thật rồi. Nó là minh chứng sống động nhất cho triết lý của anh, Tần Mặc.”
Tiểu Thảo quay sang nhìn Tần Mặc, đôi mắt to tròn, trong veo ánh lên sự tin tưởng và yêu quý. Cô bé khẽ vẫy tay về phía Tần Mặc, như muốn nhắc lại lời nói quen thuộc: “Anh Tần Mặc làm được mà!” Lời nói hồn nhiên ấy, giờ đây mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.
Khi bóng tối dần bao trùm Rừng Linh Chi, Tần Mặc đứng đó, ngắm nhìn Tiểu Thảo và khu rừng đang hòa mình vào màn đêm, tràn đầy sức sống và sự cân bằng. Hắn biết, những dấu hiệu đầu tiên của sự thay đổi đã hiện rõ. Người dân Vô Tính Thành đang dần tìm lại bản chất của mình, những tu sĩ như Viên Minh đang dũng cảm thử nghiệm con đường mới, và cả tự nhiên cũng đang hồi sinh mạnh mẽ. Tuy nhiên, hắn cũng ý thức được rằng, sự thành công ban đầu này sẽ không tránh khỏi sự chú ý từ bên ngoài. Báo cáo của Vân Du Khách về những gì đang diễn ra ở Vô Tính Thành chắc chắn sẽ đến tai Trần Trưởng Lão và các thế lực bảo thủ khác. Họ sẽ không ngồi yên. Cuộc chiến tư tưởng vẫn còn rất dài, và những thách thức mới sẽ không ngừng ập đến.
Nhưng nhìn vào Tiểu Thảo đang tỏa sáng dịu nhẹ trong đêm, nhìn vào khu rừng đang tràn đầy linh khí thuần khiết, Tần Mặc cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Hạt mầm cân bằng đã được gieo, và nó đang nảy nở. Vô Tính Thành sẽ không chỉ là một trung tâm giáo dục, mà còn là một ‘phòng thí nghiệm sống’ cho một k�� nguyên mới, nơi vạn vật được phép là chính nó, và nơi sự sống được tôn trọng trong mọi hình hài. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng Tần Mặc không còn đơn độc. Hắn có Hạ Nguyệt, có Lão Khang, có Viên Minh, có Tiểu Thảo, và có cả những người dân Vô Tính Thành đang từng bước đồng hành cùng hắn.
Ngày hôm nay, những hạt mầm đầu tiên đã trổ bông. Và ngày mai, chúng sẽ lan tỏa, mang theo hơi thở của sự cân bằng đến khắp Huyền Vực. Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự sống đang chảy trong huyết quản, và thì thầm trong lòng: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng khi vạn vật tìm lại bản chất, thế giới sẽ thực sự là thế giới.” Đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường của sự cân bằng, giờ đây, đang thực sự mở ra.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.