Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1319: Học Viện Cân Bằng: Nơi Triết Lý Nảy Mầm

Ngày hôm nay, những hạt mầm đầu tiên đã trổ bông. Và ngày mai, chúng sẽ lan tỏa, mang theo hơi thở của sự cân bằng đến khắp Huyền Vực. Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự sống đang chảy trong huyết quản, và thì thầm trong lòng: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng khi vạn vật tìm lại bản chất, thế giới sẽ thực sự là thế giới.” Đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường của sự cân bằng, giờ đây, đang thực sự mở ra.

***

Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá xanh mướt của cây cổ thụ trước quán, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch lát đá cuội. Quán Trà Vọng Nguyệt, như mọi buổi sáng, vẫn mang một vẻ tĩnh lặng và ấm cúng lạ thường. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua mái hiên rộng, tạo nên một bản giao hưởng bình yên. Mùi trà thơm dịu nhẹ, quyện với hương hoa nhài thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, xua đi chút lạnh giá còn vương lại của đêm khuya.

Trong một góc khuất, nơi ánh sáng chiếu rọi vừa đủ, Tần Mặc ngồi đối diện Lão Khang, bên cạnh hắn là Hạ Nguyệt. Cả ba đang thưởng thức chén trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Tần Mặc, với khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt sâu thẳm, khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua khung cảnh bình dị xung quanh. Hắn cảm nhận được sự sống động của từng vật thể, từ chiếc chén sứ thô mộc, chiếc bàn gỗ sờn cũ, cho đến từng hạt cát dưới chân. Mỗi vật đều có một ý chí riêng, một sự tồn tại không cần phải gắng gượng.

"Những hạt mầm đã nảy nở, nhưng chúng ta cần một mảnh đất màu mỡ để chúng phát triển thành rừng rậm," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn đưa tay khẽ vuốt ve Huyền Vực Tâm Châu đang được đặt trên bàn, viên ngọc phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một trái tim đang đập. "Thuyết giảng chỉ là bước đầu, là gieo hạt. Để chúng bám rễ sâu, chúng ta cần một môi trường để nuôi dưỡng, để giáo dục."

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ, khẽ gật đầu, râu dài trắng muốt khẽ rung rinh. "Người xưa có câu, 'trăm năm trồng người'. Một triết lý sâu sắc đến vậy, không thể chỉ dừng lại ở vài ba buổi thuyết giảng. Nó cần một nơi để truyền dạy, để thực hành, để biến những lời nói thành hành động cụ thể, thành nếp sống." Ông lão nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh. "Một học viện... nơi vạn vật có thể tìm thấy bản chất của mình, không bị cưỡng ép, không bị định hình bởi những tham vọng xa vời."

Hạ Nguyệt, với đôi mắt trong veo và mái tóc đen dài, nhìn Tần Mặc với ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. Nàng luôn là người đồng hành, người thấu hiểu mọi suy tư của hắn. "Em sẽ giúp anh sắp xếp mọi thứ, anh Mặc. Vô Tính Thành này, rồi sẽ trở thành nơi mà mọi sinh linh đều có thể tìm thấy sự bình yên và chân giá trị của bản thân." Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên tay Tần Mặc, truyền cho hắn một nguồn năng lượng ấm áp.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn lấy một mảnh giấy thô từ trong túi áo, cùng một cây bút tre đơn giản. Từng nét vẽ, từng dòng chữ bắt đầu hiện ra, phác thảo ý tưởng về một "Học Viện Cân Bằng". Hắn hình dung ra những gian phòng học không có tường ngăn cách, nơi học trò không chỉ là con người mà còn là cây cỏ, là đá sỏi, là dòng suối. Nơi không có những quy tắc cứng nhắc của tu luyện, mà là sự tự do để khám phá, để cảm nhận, để thấu hiểu "vật tính" của chính mình và của vạn vật xung quanh. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai. Những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí Huyền Vực suốt hàng ngàn năm không dễ gì bị lung lay. Sự chấp nhận của người dân Vô Tính Thành mới chỉ là khởi đầu, một điểm sáng nhỏ trong biển đêm. Nhưng hắn tin vào sức mạnh của sự thật, sức mạnh của sự cân bằng. Ánh mắt hắn kiên định, như nhìn thấu tương lai, nơi mà mỗi sinh linh đều có quyền được là chính nó, không cần phải chạy theo một "tiên lộ" hư ảo nào. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm trên vai, nhưng cũng cảm nhận được sự nhẹ nhõm khi biết rằng mình đang đi đúng hướng, hướng về một thế giới nơi vạn vật có thể cùng tồn tại trong sự hài hòa. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót vẫn vang vọng, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, một công trình vĩ đại đang dần thành hình, một học viện không chỉ dạy kiến thức, mà dạy cách sống, cách tồn tại.

***

Phố chợ sáng Vô Tính Thành tấp nập và sôi động như thường lệ. Các gian hàng gỗ đơn giản dựng san sát, bày bán đủ loại hàng hóa, từ rau củ quả tươi ngon, những mảnh vải thô mộc, cho đến các vật dụng thủ công tinh xảo. Đường phố lát đá cuội đã nhuốm màu thời gian, in dấu chân của biết bao thế hệ. Tiếng rao hàng của những người bán, tiếng cười nói rôm rả của khách mua, tiếng gà kêu quang quác từ phía xa, và cả tiếng trả giá rộn ràng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí dân dã, ấm áp và thân thiện. Mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi hoa quả tươi, mùi đất ẩm và mùi thảo mộc từ những bó thuốc quý, len lỏi khắp nơi, kích thích mọi giác quan.

Giữa sự huyên náo ấy, một bục gỗ tạm được dựng lên ngay tại quảng trường trung tâm chợ. Tần Mặc, trong bộ y phục vải thô giản dị, đứng trên bục, ánh mắt quét qua những gương mặt quen thuộc của người dân Vô Tính Thành. Bên cạnh hắn, Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh lên một tia hy vọng mới, và Viên Minh, thư sinh tuấn tú với đôi mắt vẫn còn vương vấn chút ưu tư nhưng đầy khao khát học hỏi, đứng đó, thể hiện sự ủng hộ không lời.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, giọng nói của hắn, không hùng hồn hay khoa trương, nhưng lại có một sức nặng lạ kỳ, thu hút sự chú ý của mọi người. "Thưa các vị huynh đệ, tỷ muội Vô Tính Thành, và tất cả những ai đã tin tưởng vào con đường cân bằng bản chất!" Tiếng ồn ào chợt lắng xuống, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao sóng gió. Chúng ta đã chứng kiến sự hồi sinh của Vô Tính Thành, sự trở lại của những giá trị chân thực. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu."

Hắn ngừng lại một chút, để lời nói thấm vào tâm trí mọi người. "Vô Tính Thành sẽ không chỉ là nơi chúng ta sống, mà còn là nơi chúng ta học hỏi và chia sẻ. Một Học Viện Cân Bằng, nơi mỗi sinh linh đều có thể tìm thấy con đường của riêng mình, nơi vật tính được tôn trọng, và nơi sự thăng hoa không cần phải đánh đổi bằng sự đánh mất bản ngã." Hắn dang tay, ánh mắt tràn đầy hy vọng và một niềm tin mãnh liệt. "Chúng ta sẽ kiến tạo một ngôi nhà mới, một trường học của sự sống, nơi không có sự phân biệt giữa người và vật, giữa tu sĩ và phàm nhân. Nơi tất cả đều được khuyến khích để là chính mình, để sống một cuộc đời trọn vẹn theo quy luật tự nhiên."

Người dân Vô Tính Thành ban đầu ngạc nhiên, rồi sau đó, một làn sóng reo hò, vỗ tay vang dội khắp chợ. Tiếng hô vang "Học Viện Cân Bằng!" vang vọng, hòa cùng tiếng gà kêu, tiếng rao hàng, nhưng giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là âm thanh của niềm hy vọng, của sự chấp nhận một con đường mới. M��t người thôn dân nam, với khuôn mặt chất phác, cất tiếng: "Thật là một ý tưởng vĩ đại, Tần Mặc! Con đường này, chúng ta sẽ cùng đi!" Một người phụ nữ khác, đôi mắt hiền lành, nắm chặt tay con mình, khẽ thì thầm: "Cầu mong mọi sự bình an cho con đường mới này, Tần Mặc."

Viên Minh, đứng cạnh Tần Mặc, cảm thấy một luồng chấn động trong tâm trí. Hắn đã từng là một tu sĩ, bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu sức mạnh và thăng tiên. Nhưng giờ đây, đứng trước khung cảnh này, hắn cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. "Một con đường mới thực sự..." hắn tự nhủ, ánh mắt bỗng sáng lên. Con đường mà Tần Mặc đang vạch ra không phải là con đường của quyền lực hay vinh quang, mà là con đường của sự chân thật, của sự hài hòa. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền lạc lối giữa biển khơi, cuối cùng đã tìm thấy hải đăng dẫn lối. Lục Vô Trần, với vẻ ngoài khắc khổ, khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch từ sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Giờ đây, hắn tin rằng triết lý của Tần Mặc là ánh sáng dẫn lối cho Huyền Vực đang chìm trong bóng tối. Tần Mặc nhìn vào biển người đang hân hoan trước mặt, cảm thấy một sức mạnh to lớn đang lan tỏa từ họ. Hắn biết, đây không chỉ là sự ủng hộ, mà là sự đồng lòng, là niềm tin. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng với sự đồng hành của những người này, hắn tin rằng mình có thể làm được. Hắn không phải là một vị thần, chỉ là một người, nhưng hắn có thể nghe được ý chí của vạn vật, và hắn sẽ dùng năng lực đó để kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn, một thế giới nơi vạn vật đều được là chính nó.

***

Trong Tháp Mật Đàm u tịch của Thanh Vân Tông, không khí luôn đặc quánh một vẻ trang nghiêm, tĩnh lặng và có chút bí mật. Tiếng gió nhẹ rít qua những khe cửa đá, tiếng bước chân khẽ khàng của các đệ tử tuần tra, tất cả đều được khuếch đại trong không gian rộng lớn, tạo nên một cảm giác cô độc. Mùi gỗ cổ kính quyện với hương trầm nhẹ nhàng, phảng phất trong không khí lạnh lẽo. Bên ngoài, mây mù dày đặc bao phủ cả ngọn núi, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, huyền bí.

Trần Trưởng Lão, với bộ đạo bào lụa uy nghi, râu tóc bạc phơ, đang ngồi trên bồ đoàn, nhắm mắt tĩnh tọa. Vẻ mặt ông ta luôn khắc sâu sự lạnh lùng và quyền uy. Dưới chân ông, Lâm Phong quỳ một gối, cung kính báo cáo. Hắn là người đã được cử đến Vô Tính Thành để thu thập thông tin về những biến động gần đây.

"Thưa Trưởng Lão, Tần Mặc... hắn đã công bố ý định thành lập một 'Học Viện Cân Bằng' tại Vô Tính Thành," Lâm Phong báo cáo, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa chút do dự. "Hắn nói... nơi đó sẽ là nơi vạn vật tìm lại bản chất, không bị cưỡng ép thăng tiên."

Đôi mắt sắc lạnh của Trần Trưởng Lão chợt mở bừng, bắn ra một tia sáng lạnh lẽo. Vẻ khinh miệt hiện rõ trên khuôn mặt già nua. "Một học viện? Nơi dạy dỗ những kẻ phàm phu hèn kém không muốn thăng tiên? Thật nực cười!" Ông ta cười khẩy, tiếng cười khô khốc vang vọng trong tháp. "Hắn muốn biến cả Huyền Vực thành một ổ chứa những sinh linh an phận, không có chí ti��n thủ sao? Đó là sự thoái hóa, là sự sỉ nhục đối với đạo thống tu luyện chân chính mà hàng ngàn năm nay chúng ta đã gây dựng!"

Lâm Phong cúi đầu thấp hơn, trong lòng dấy lên sự bối rối. "Nhưng thưa Trưởng Lão, tôi thấy nhiều người dân ở đó thực sự thay đổi... Họ tìm thấy sự bình yên, và thậm chí... cả tu sĩ Viên Minh cũng đã tham gia vào cái gọi là 'triết lý cân bằng' của hắn." Hắn nhớ lại ánh mắt bình thản của Tần Mặc, sự hân hoan của người dân Vô Tính Thành, và cả sự thanh thản lạ thường trên gương mặt Viên Minh, người từng là một tu sĩ đầy tham vọng.

Nghe đến tên Viên Minh, sắc mặt Trần Trưởng Lão càng trở nên u ám. Viên Minh là một đệ tử có tiềm năng, dù không phải của Thanh Vân Tông, nhưng việc một tu sĩ khác bị "dụ dỗ" đã chạm vào lòng tự tôn của ông ta. "Càng nguy hiểm!" Ông ta đập mạnh tay xuống bồ đoàn, tạo ra một tiếng động trầm đục. "Thứ tà thuyết này không chỉ mê hoặc những kẻ phàm phu, mà còn bắt đầu làm lung lay ý chí của những người tu hành. Phải theo dõi sát sao, không thể để thứ tà thuyết này gây ảnh hưởng đến đạo thống tu luyện chân chính của Huyền Vực! Một khi tư tưởng này bén rễ sâu, nó sẽ là mối họa diệt vong cho toàn bộ con đường thăng tiên của chúng ta!"

Trần Trưởng Lão đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài nơi mây mù bao phủ. Ánh mắt ông ta sắc như dao, ẩn chứa sự giận dữ và một tính toán thâm sâu. "Thăng tiên là lẽ sống, là mục tiêu tối thượng! Kẻ yếu không có quyền tồn tại. Kẻ không có chí tiến thủ thì đáng bị đào thải. Tần Mặc này, hắn đang làm trái lại quy luật của tự nhiên, trái lại ý trời! Hắn không hiểu rằng, chỉ khi vươn lên đến đỉnh cao, chúng ta mới có thể bảo vệ thế giới này!" Ông ta siết chặt tay, những gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Trong lòng ông ta, Vô Tính Thành và triết lý cân bằng của Tần Mặc không chỉ là một thách thức, mà là một mối đe dọa sinh tử, một sự báng bổ những tín niệm đã ăn sâu vào cốt tủy của mọi tu sĩ. Ông ta sẽ không ngồi yên nhìn thứ "tà thuyết" này lan rộng. Lâm Phong cúi đầu, trong lòng dấy lên sự bối rối và hoài nghi. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự bình yên ở Vô Tính Thành, và sự thay đổi tích cực của Viên Minh. Liệu con đường mà Trần Trưởng Lão đang theo đuổi có thực sự là con đường đúng đắn nhất? Hay có một sự thật khác mà hắn chưa thể chạm tới?

***

Dòng Suối Tinh Lộ chảy róc rách, len lỏi qua những tảng đá mọc rêu phong, tạo nên âm thanh dìu dặt, êm tai. Những cây cầu gỗ nhỏ bắc qua suối, cong cong như những dải lụa mềm mại. Bờ suối được kè đá đơn giản, tự nhiên, ẩn mình dưới tán cây cổ thụ. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, mang theo mùi nước, cây cỏ và đất ẩm, tạo nên một không gian yên bình, tĩnh lặng.

Tần Mặc ngồi bên bờ suối, Huyền Vực Tâm Châu đặt trong lòng bàn tay, phát ra ánh sáng huyền ảo. Cạnh hắn là Viên Minh, tay vẫn cầm bút tre và cuộn giấy, chăm chú ghi chép. Hạ Nguyệt ngồi bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của hắn, tràn đầy sự ủng hộ. Vài người dân Vô Tính Thành khác cũng ngồi xung quanh, lắng nghe bằng sự kính trọng và tò mò.

"Như Tiểu Thảo đây," Tần Mặc khẽ nói, hướng ánh mắt về phía một bụi cỏ xanh mướt đang vươn mình mạnh mẽ dưới ánh chiều tà. Tiểu Thảo, giờ đây đã trở thành một 'Linh Hồn Trưởng Thành' thực sự, ngồi cách đó không xa, mái tóc xanh mướt như những chiếc lá non, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ. Nàng hồn nhiên nghịch ngợm vài bông hoa dại, nhưng mỗi cử động đều toát lên một sự hài hòa đặc biệt với thiên nhiên. "Nó không cần thăng tiên để trở nên có giá trị. Giá trị của nó nằm ở việc nó là chính nó, một phần của sự sống cân bằng. Nó không cố gắng trở thành một linh dược quý hiếm nhất, không cố gắng hấp thu linh khí đến mức mất đi bản chất của mình. Nó chỉ đơn thuần là một Tiểu Thảo, nhưng chính sự đơn thuần ấy lại mang đến sự thuần khiết, sự sống động mà không một linh vật nào có thể sánh bằng khi bị ép buộc."

Tần Mặc khẽ chạm vào Huyền Vực Tâm Châu. "Huyền Vực Tâm Châu cũng vậy. Nó là trung tâm của sự sống, nhưng nó không cố gắng để trở thành một khối linh thạch vĩ đại nhất. Nó chỉ đơn giản là trái tim của thế giới, duy trì sự cân bằng, sự luân chuyển của linh khí. Khi chúng ta cưỡng ép vạn vật tu luyện, cưỡng ép chúng vươn tới một mục tiêu xa vời, chúng ta đã bẻ cong ý chí tồn tại của chúng, khiến chúng mất đi bản chất, và cuối cùng, thế giới cũng sẽ mất đi sự cân bằng."

Viên Minh gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự lĩnh hội. "Ta đã từng mù quáng chạy theo sức mạnh, theo danh vọng, theo cái gọi là 'tiên lộ' mà các tông môn vẽ ra. Ta đã từng nghĩ, chỉ có thăng tiên mới là mục đích cuối cùng của tu hành. Nhưng giờ đây, khi nghe Tần Mặc giảng giải, ta cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ trong tâm hồn. Ta nhận ra, sự vội vã, sự truy cầu không ngừng ấy đã khiến ta đánh mất chính mình, đánh mất niềm vui giản dị trong việc cảm nhận từng hơi thở của linh khí, từng sự giao thoa của vạn vật." Hắn ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kính phục. "Ta đã từng coi những vật không thể tu luyện là phế vật, nhưng giờ đây ta hiểu, mỗi vật đều có giá trị tự thân, và chính sự đa dạng ấy mới tạo nên một Huyền Vực phong phú và sống động."

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Tần Mặc, khẽ thì thầm: "Anh Mặc, em tin Học Viện này sẽ mang lại ánh sáng cho nhiều người hơn nữa. Không chỉ là ánh sáng của tri thức, mà là ánh sáng của sự thật, của sự tự do được là chính mình." Nàng cảm nhận được sự ấm áp từ Tần Mặc, và một niềm tin mãnh liệt vào con đường mà hắn đang mở ra.

Tần Mặc khẽ vuốt ve mái tóc xanh mướt của Tiểu Thảo. Cô bé khẽ rung động, những chiếc lá trên mái tóc cô bé cũng khẽ lay động, như đang thấu hiểu và đồng tình với lời nói của Tần Mặc. Mùi hương thơm ngát, dễ chịu của đất và cây cỏ lan tỏa, khiến mọi người cảm thấy thư thái. Những người dân xung quanh cũng lắng nghe chăm chú, đôi lúc khẽ gật đầu suy ngẫm. Họ có thể không hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng họ cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Tần Mặc, và họ thấy được sự bình yên, sự hài hòa mà triết lý ấy mang lại cho Vô Tính Thành.

Viên Minh ghi chép cẩn thận từng lời của Tần Mặc, bút tre cọ xát vào giấy tạo ra tiếng sột soạt nhẹ nhàng. Hắn biết, những gì Tần Mặc ��ang truyền thụ không chỉ là kiến thức, mà là một phương pháp sống, một con đường để vạn vật tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Hắn tưởng tượng ra cảnh hàng ngàn tu sĩ, hàng ngàn sinh linh khác sẽ đổ về Học Viện Cân Bằng, để tìm kiếm sự thật, để chữa lành những vết thương mà sự truy cầu mù quáng đã gây ra. Con đường phía trước của Học Viện, cũng như con đường của Tần Mặc, chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai, với sự nghi ngờ và phản đối từ những thế lực bảo thủ. Nhưng hắn tin rằng, với hạt mầm đã được gieo, với sự dẫn dắt của Tần Mặc và sự đồng lòng của những người dân Vô Tính Thành, triết lý cân bằng sẽ nảy nở và lan tỏa khắp Huyền Vực, mang lại một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật đều được sống đúng với bản chất của mình. Tần Mặc nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng. Hắn biết rằng, với việc thành lập Học Viện Cân Bằng, Vô Tính Thành sẽ không còn là một vùng đất biệt lập, mà sẽ trở thành một ngọn hải đăng, thu hút không chỉ những người tìm kiếm chân lý, mà còn cả những kẻ có ý đồ xấu, những kẻ muốn lợi dụng sự thay đổi này. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường của sự cân bằng đã mở ra, và hắn, Tần Mặc, sẽ là người dẫn lối.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free