Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1320: Hồi Sinh Bản Chất: Minh Chứng Từ Vạn Vật Vô Tính

Ánh hoàng hôn dần lụi tàn ở cuối chương 1319 đã nhường chỗ cho một bình minh mới, nhuộm vàng cả vòm trời Vô Tính Thành. Sương sớm còn đọng trên những tán lá, long lanh như những viên ngọc ẩn mình. Tần Mặc đứng trên đồi cao, nơi hắn đã nhìn về tương lai đầy thử thách, giờ đây lại hướng ánh mắt về phía đông, nơi vầng dương đang hé rạng, mang theo một cảm giác bình yên lạ thường. Hắn biết rằng, với việc thành lập Học Viện Cân Bằng, Vô Tính Thành sẽ không còn là một vùng đất biệt lập, mà sẽ trở thành một ngọn hải đăng, thu hút không chỉ những người tìm kiếm chân lý, mà còn cả những kẻ có ý đồ xấu, những kẻ muốn lợi dụng sự thay đổi này. Nhưng hắn ��ã sẵn sàng. Con đường của sự cân bằng đã mở ra, và hắn, Tần Mặc, sẽ là người dẫn lối.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt và Lão Khang tản bộ dọc theo Suối Tinh Lộ. Con suối uốn lượn mềm mại qua những thung lũng xanh mướt, nước chảy róc rách không ngừng, tạo nên một khúc nhạc êm đềm, thanh thoát. Dòng nước trong vắt đến lạ, có thể nhìn thấu tận đáy, nơi những viên sỏi nhỏ lấp lánh dưới ánh bình minh. Hương đất ẩm, hương hoa cỏ dại hòa quyện trong làn gió sớm, mang theo một sự tươi mới, thuần khiết khó tả. Không khí mát lành như vuốt ve làn da, xua đi những ưu tư còn vương vấn trong lòng.

Hạ Nguyệt khẽ hít một hơi thật sâu, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ ngạc nhiên và mãn nguyện. Nàng nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót giữa rừng sớm: "Mỗi ngày trôi qua, con suối này dường như càng trong hơn, cây cỏ càng xanh tốt hơn. Cảm giác như mọi thứ đang tìm lại chính mình, tìm lại sự hài hòa vốn có của nó." Nàng cúi xuống, dịu dàng chạm vào một bông hoa d��i ven bờ, những cánh hoa nhỏ bé run rẩy như đáp lại sự vuốt ve của nàng. "Mấy hôm trước, em còn thấy dòng nước hơi đục, nhưng giờ thì... thật kỳ diệu."

Tần Mặc khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua những tảng đá rêu phong, những bụi cây ven bờ, cảm nhận được một sự sống động mãnh liệt đang trỗi dậy. Hắn khẽ chạm tay vào dòng nước mát lạnh, để những ngón tay cảm nhận từng gợn sóng nhỏ, từng dòng chảy năng động của con suối. "Sự sống động này... không phải từ linh khí dồi dào hay những phép tắc tu luyện cao siêu, mà từ ý chí tồn tại thuần khiết của chúng. Mỗi viên đá, mỗi ngọn cỏ, mỗi giọt nước đều được tự do sống đúng với bản chất của mình, không bị gò ép phải vươn tới một mục tiêu xa vời nào." Hắn cảm nhận được sự rung động của Suối Tinh Lộ, một ý chí kiên cường, bền bỉ, không ngừng chảy trôi, mang theo sự sống và thanh tẩy.

Lão Khang chống gậy, bước đi chậm rãi nhưng vững chãi, đôi mắt hiền từ của ông lấp lánh niềm vui. Râu tóc bạc phơ của ông lay động trong gió sớm. Ông khẽ gật đầu, giọng nói trầm ấm mà đầy thâm thúy: "Đây chính là điều mà Vô Tính Thành chúng ta luôn theo đuổi bấy lâu, nhưng chưa bao giờ đạt được rõ ràng đến thế. Triết lý của con, Tần Mặc, đã thức tỉnh bản chất của vạn vật, để chúng được là chính chúng mà không bị cưỡng ép. Chúng ta luôn tin vào sự giản dị, vào bản chất nguyên sơ, nhưng chưa từng ai có thể kiến tạo nên một cảnh tượng sống động và cân bằng đến vậy." Ông Bảy mỉm cười, ánh mắt hiện lên vẻ mãn nguyện và tự hào.

Trong khoảnh khắc ấy, một đàn cá nhỏ, thân mình lấp lánh bạc dưới ánh nắng, bơi lội tung tăng trong dòng nước trong vắt. Chúng không hề sợ hãi con người, mà còn bơi lại gần, lượn lờ quanh chân Tần Mặc, như muốn giao tiếp, muốn thể hiện sự vui sướng của mình. Tần Mặc khẽ đưa tay xuống nước, những con cá nhỏ khẽ chạm vào ngón tay hắn, mang theo một cảm giác mát lạnh và tinh nghịch. Hắn cảm nhận được ý chí của chúng: sự tự do bơi lội, tìm kiếm thức ăn, sống trọn vẹn trong dòng nước của mình.

Xa xa trên một cành cây cổ thụ, một con quạ đen tuyền, Dạ Nha, đậu yên lặng, đôi mắt tinh ranh của nó quan sát mọi cử động của Tần Mặc và những người bạn. Lông nó đen bóng mượt, phản chiếu ánh nắng ban mai, và dù chỉ là một loài chim bình thường, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một ý chí tồn tại mạnh mẽ từ nó: sự cảnh giác, sự tò mò, và khát khao được tự do bay lượn trên bầu trời xanh thẳm. Tiếng quạ kêu khẽ, như một lời chào hỏi bí ẩn, rồi nó vỗ cánh, nhẹ nhàng bay lên, hòa vào khoảng không bao la.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng cúi xuống, vuốt ve mái tóc xanh mướt của Tiểu Thảo. Cô bé Tiểu Thảo giờ đây đã lớn hơn một chút, mỗi chiếc lá trên mái tóc đều rung động nhẹ nhàng, tỏa ra một luồng sinh khí mạnh mẽ, đầy sức sống. Không còn vẻ yếu ớt của một loài cỏ dại, mà là sự kiên định, sự thuần khiết, rực rỡ đến lạ kỳ. Hương thơm dịu nhẹ từ Tiểu Thảo lan tỏa, hòa quyện với mùi đất và cây cỏ, tạo nên một không gian tràn đầy sự bình yên. "Tiểu Thảo của chúng ta càng ngày càng xinh đẹp, càng tràn đầy sức sống. Cô bé không cần phải tu luyện, không cần phải trở thành tiên dược, nhưng lại mang đến cảm giác an lành hơn bất cứ linh dược nào em từng thấy." Hạ Nguyệt nói, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương.

Tần Mặc khẽ vuốt ve mái tóc xanh mướt của Tiểu Thảo. Cô bé khẽ rung động, những chiếc lá trên mái tóc cô bé cũng khẽ lay động, như đang thấu hiểu và đồng tình với lời nói của Tần Mặc. Mùi hương thơm ngát, dễ chịu của đất và cây cỏ lan tỏa, khiến mọi người cảm thấy thư thái. "Đúng vậy," Tần Mặc tiếp lời, giọng hắn trầm ấm mà đầy sức thuyết phục. "Chúng không cần phải 'lên tiên' để trở nên vĩ đại. Chúng chỉ cần được là chính mình, được sống trọn vẹn với 'vật tính' của mình. Tiểu Thảo là minh chứng sống động nhất cho triết lý này. Nàng không cố gắng trở thành một linh dược quý hiếm nhất, không cố gắng hấp thu linh khí đến mức mất đi bản chất của mình. Nàng chỉ đơn thuần là một Tiểu Thảo, nhưng chính sự đơn thuần ấy lại mang đến sự thuần khiết, sự sống động mà không một linh vật nào có thể sánh bằng khi bị ép buộc." Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững. "Khi vạn vật được là chính nó, thế giới sẽ tìm thấy sự cân bằng. Đó là điều mà Huyền Vực đang đánh mất, và là điều mà chúng ta đang cố gắng kiến tạo lại."

***

Buổi chiều cùng ngày, trong một lớp học đơn giản nhưng ấm cúng của Học Viện Cân Bằng, Lục Vô Trần đứng trước một nhóm nhỏ học viên, bao gồm Viên Minh và một số thôn dân Vô Tính Thành. Căn phòng được dựng từ gỗ mới, toát lên mùi hương mộc mạc, dễ chịu. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ nhỏ chiếu vào, làm căn phòng trở nên sáng sủa và thanh tịnh. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng bút tre cọ xát vào giấy sột soạt, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gõ nhẹ vào các vật phẩm minh họa, tạo nên một không khí tập trung cao độ, tràn đầy sự tò mò và khao khát học hỏi.

Lục Vô Trần, người từng mang vẻ khắc khổ và hoài nghi, giờ đây toát lên một phong thái điềm tĩnh, đầy nhiệt huyết. Nếp nhăn trên khuôn mặt hắn vẫn còn đó, nhưng đôi mắt sâu trũng ngày nào giờ đã lấp lánh ánh sáng của sự bình yên và mục đích. Hắn không còn mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, mà là một bộ y phục vải thô giản dị, gần gũi với người dân Vô Tính Thành. Hắn không giảng giải về linh lực hay công pháp tu tiên, mà chỉ vào một khúc gỗ khô, một viên đá cuội vô tri, và một chiếc lá rụng đã ngả màu.

"Không cần linh lực, không cần những phép tắc cao siêu, không cần những thần thông quảng đại." Lục Vô Trần cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đầy sức nặng của kinh nghiệm. "Chỉ cần các ngươi thật tâm lắng nghe, thật tâm cảm nhận. Mỗi vật, dù tầm thường đến đâu, đều có một câu chuyện, một khát khao tồn tại của riêng nó. Khúc gỗ này, dù đã lìa cành, vẫn mang trong mình ý chí của sự kiên định, của việc từng là một phần của cây đại thụ. Viên đá cuội này, dù bị bào mòn bởi thời gian, vẫn chứa đựng ý chí của sự vững chãi, của việc tồn tại vĩnh cửu. Chiếc lá này, dù đã lìa cành, vẫn muốn được trở về với đất mẹ, tiếp tục nuôi dưỡng sự sống." Hắn đưa tay khẽ vuốt lên từng vật phẩm, như thể đang trò chuyện với chúng. Hắn đ�� tìm thấy mục đích sống mới của mình, không còn là truy cầu sức mạnh, mà là dẫn dắt người khác khám phá ra ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.

Viên Minh, ngồi hàng đầu, với sự tập trung cao độ, đang nhắm mắt, đặt bàn tay thư sinh của mình lên một chiếc chén gốm được Ông Bảy nung. Chiếc chén có màu nâu đất mộc mạc, đường nét tuy không quá cầu kỳ nhưng lại toát lên vẻ vững chãi đặc biệt. Hắn cố gắng 'lắng nghe' ý chí của vật vô tri này, theo đúng những gì Tần Mặc đã giảng giải. Ban đầu, hắn chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo của gốm, nhưng dần dần, khi tâm trí hắn tĩnh lặng hơn, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu len lỏi.

Đột nhiên, Viên Minh mở bừng mắt, vẻ mặt tràn đầy sự ngạc nhiên đến tột độ. Hắn thì thầm, giọng nói vẫn còn chút bàng hoàng: "Thật kỳ lạ... Tôi cảm nhận được sự bền bỉ, sự vững chãi từ chiếc chén này. Nó muốn được chứa đựng, được sử dụng, được tồn tại một cách trọn vẹn, không cầu kỳ, không phô trương, chỉ đơn thuần là một cái chén. Nó tự hào về việc nó là chính nó." Hắn quay sang nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt tràn đầy sự kính phục. "Ta đã từng nghĩ, những vật vô tri thì làm gì có cảm xúc, có ý chí. Nhưng giờ đây, ta hiểu rằng, ta đã sai lầm. Sự vội vã trong tu luyện đã khiến ta bỏ qua quá nhiều điều cốt lõi."

Một thôn dân nữ, với khuôn mặt hiền lành và đôi bàn tay chai sạn vì công việc đồng áng, ngập ngừng giơ tay. "Vậy ra, chiếc cối xay gạo của nhà tôi cũng có ý chí sao? Nó muốn được xay gạo mỗi ngày, để làm ra những hạt gạo trắng ngần nuôi sống chúng tôi?" Nàng hỏi, ánh mắt đầy tò mò và hy vọng.

Lục Vô Trần mỉm cười hiền từ. "Đúng vậy. Khi các ngươi hiểu được nó, tôn trọng nó, không cưỡng ép nó làm những việc trái với bản chất của nó, thì nó sẽ phục vụ các ngươi tốt hơn, bền bỉ hơn, và quan trọng hơn, nó sẽ cảm thấy 'sống' một cách trọn vẹn nhất. Chiếc cối xay gạo muốn được quay, muốn được nghiền nát hạt gạo, đó là bản chất của nó. Khi các ngươi thực hiện điều đó với sự trân trọng, các ngươi không chỉ sử dụng nó, mà còn cho nó cơ hội để thực hiện 'ý chí t���n tại' của mình."

Các học viên khác chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận vào những tấm thẻ tre, thỉnh thoảng lại thì thầm trao đổi với nhau. Có người nhắm mắt, cố gắng cảm nhận vật phẩm đang đặt trên bàn. Không khí trong lớp học không chỉ là sự truyền thụ kiến thức, mà là sự khai mở tâm hồn, sự đánh thức một khả năng bấy lâu bị lãng quên. Lục Vô Trần kiên nhẫn giải thích thêm, tay hắn khẽ vuốt lên một chiếc lá đã khô vàng, cảm nhận sự nhẹ nhàng, sự cam chịu của nó khi hoàn thành sứ mệnh và trở về với đất. Viên Minh, sau khoảnh khắc ngạc nhiên ban đầu, đã quay lại với chiếc chén gốm, tiếp tục lắng nghe, cảm nhận từng rung động nhỏ bé của nó, như thể đang trò chuyện với một người bạn tri kỷ. Hắn biết, những gì Lục Vô Trần và Tần Mặc đang truyền thụ không chỉ là kiến thức, mà là một phương pháp sống, một con đường để vạn vật tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Hắn tin rằng, mình sẽ trở thành một trụ cột, một người truyền bá triết lý này đến nhiều người hơn nữa.

***

Đ���n giữa trưa, phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành trở nên tấp nập và sôi động. Các gian hàng gỗ đơn giản, được che bằng những tấm vải thô, xếp san sát nhau dọc theo con đường lát đá cuội. Tiếng rao hàng rộn ràng, tiếng cười nói giòn tan của người dân, tiếng gà kêu cục tác từ những lồng gà gần đó, hòa cùng tiếng trả giá vui vẻ, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống dân dã, ấm áp. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hoa quả tươi mới, mùi đất và thảo mộc từ những gánh hàng rong lan tỏa khắp không gian, khiến tâm hồn người lữ khách cảm thấy thư thái lạ thường.

Tần Mặc và Hạ Nguyệt đi ngang qua khu chợ, ánh mắt họ lướt qua từng gian hàng, cảm nhận sự sống động và hài hòa toát ra từ mỗi món đồ. Tại quầy hàng của Ông Bảy, những chiếc bình gốm, chén đĩa được nung cẩn thận, không chỉ đẹp mắt về hình dáng và màu sắc mộc mạc, mà còn toát lên một vẻ 'ổn định' lạ thường. Khi chạm vào, chúng không chỉ mát lạnh mà còn có cảm giác vững chãi, như có một ý chí kiên định bên trong.

Ông Bảy, với gương mặt điềm đạm, khắc khổ với những nếp nhăn của thời gian, đôi bàn tay chai sạn nhưng khéo léo, đang tỉ mẩn sắp xếp những sản phẩm của mình. Hắn mỉm cười khi thấy Tần Mặc và Hạ Nguyệt. "Chào con, Tần Mặc. Chào con, Hạ Nguyệt. Hai con thấy những tác phẩm mới của ta thế nào?" Ông nói, giọng đầy tự hào. "Trước đây, tôi chỉ nghĩ làm sao cho gốm cứng cáp, bền chắc. Giờ đây, tôi hiểu rằng nó muốn được 'sống' trong sự cứng cáp đó, muốn được chứa đựng, muốn được giữ gìn. Nhờ Tần Mặc, ta đã học cách lắng nghe đất, lắng nghe lửa, và chúng đã ban cho ta những tác phẩm này, không chỉ là gốm, mà là những vật mang trong mình ý chí thuần khiết của sự bền bỉ." Hắn cầm lên một chiếc bình hoa, vuốt ve nó như vuốt ve một đứa con tinh thần. Tần Mặc khẽ chạm vào chiếc bình, cảm nhận được một luồng ý chí vững chãi, bình yên toát ra từ nó.

Cách đó không xa, Thợ May Vân, dáng người nhỏ nhắn, đôi tay khéo léo, đang ngồi may một bộ quần áo cho một khách hàng. Từng đường kim mũi chỉ của cô ấy không chỉ tinh xảo mà còn toát lên sự 'mềm mại' và 'bền bỉ' của sợi vải, như thể bộ quần áo có ý chí muốn được mặc, được ôm ấp, muốn bảo vệ người mặc. Cô ấy mỉm cười rạng rỡ khi thấy Tần Mặc và Hạ Nguyệt ghé qua. "Chào Tần Mặc, Hạ Nguyệt. Cô thấy sao, bộ y phục này có phải mang một ý chí ấm áp không?" Cô nói, giọng vui vẻ và đầy tự tin. "Từng sợi chỉ, từng mảnh vải đều có khát khao của nó. Khi ta hiểu được, ta may chúng thành y phục, chúng sẽ ôm lấy người mặc, bảo vệ họ một cách trọn vẹn nhất, không chỉ là che chắn, mà còn là sự đồng hành."

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng chạm vào tấm vải đang được Thợ May Vân khâu dở, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của nó. "Thật tuyệt vời, cha. Những món đồ của cha giờ đây không chỉ là đồ vật vô tri, chúng có linh hồn riêng, có khát khao của riêng chúng. Và cô Vân nữa, những bộ quần áo của cô giờ đây không chỉ là vải vóc, chúng mang theo sự ấm áp của tình yêu thương." Hạ Nguyệt nói, ánh mắt nàng tràn đầy sự ngưỡng mộ và hạnh phúc khi nhìn thấy những thay đổi tích cực trong cuộc sống hàng ngày của người dân.

Tần Mặc mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua những sản phẩm của Ông Bảy và Thợ May Vân, cảm nhận được ý chí mạnh mẽ và thuần khiết từ chúng. Hắn biết rằng, đây chính là minh chứng sống động nhất cho triết lý 'vật tính' mà hắn đang theo đuổi. Những vật phẩm này, không cần đến linh lực, không cần đến sự gia trì của pháp thuật, nhưng lại mang một giá trị vượt xa những vật phẩm tu luyện thông thường, bởi chúng được tạo ra từ sự thấu hiểu, từ sự tôn trọng bản chất. Người dân mua bán tấp nập, ai nấy đều mang vẻ mặt hài lòng, tin tưởng vào chất lượng của những món đồ được làm ra với triết lý 'vật tính'. Họ không chỉ mua một vật phẩm, mà mua một phần của sự sống, của ý chí tồn tại được tôn trọng.

***

Hoàng hôn lại buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây Vô Tính Thành. Những áng mây bồng bềnh trôi, chuyển màu từ vàng cam rực rỡ sang tím than huyền ảo, tạo nên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ mà đầy suy tư. Tần Mặc đứng một mình trên đồi cao quen thuộc, nơi hắn thường tìm đến để chiêm nghiệm và t��nh lặng. Một cơn gió lạnh khẽ lướt qua, mang theo hương vị của hoa cỏ dại và đất tươi xốp, vuốt ve mái tóc hắn, khiến hắn cảm thấy một sự thanh thản lạ thường.

Dưới chân đồi, Vô Tính Thành đang dần chìm vào màn đêm. Những ngọn đèn dầu bắt đầu được thắp sáng, lung linh như những vì sao nhỏ xíu trên mặt đất, tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên của một ngôi nhà gần đó, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả từ những bụi cây ven đường, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, một lời thì thầm của tự nhiên.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để tâm hồn mình hoàn toàn hòa quyện vào không gian bao la. Hắn không cần dùng linh thức để cảm nhận, mà dùng chính ý chí của mình để lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng của hàng ngàn 'ý chí tồn tại' đang hòa quyện vào nhau: ý chí của dòng suối, của những cây cỏ, của những con cá, của những vật phẩm gốm sứ, của những bộ y phục, và của cả những con người đang an nhiên sống cuộc đời bình dị của họ. Tất cả tạo nên một sức sống mãnh liệt, một sự cân bằng tự thân mà linh lực không bao giờ có thể mang lại.

Từng hơi thở của Vô Tính Thành, từng nhịp đập của sự sống nơi đây, đều là minh chứng hùng hồn cho triết lý 'cân bằng bản chất'. Hắn biết rằng, những minh chứng này đủ mạnh mẽ để thay đổi Huyền Vực, để đánh thức những tâm hồn đang lầm đường lạc lối vì sự truy cầu vô độ. Nhưng hắn cũng nhận thức rõ, sự thành công này cũng đủ sức thu hút những ánh mắt thèm khát và nghi ngờ từ bên ngoài, từ những thế lực bảo thủ vẫn cố chấp tin vào con đường thăng tiên truyền thống. Vô Tính Thành giờ đây không chỉ là một ngôi làng bình yên, mà đã trở thành một 'ngọn hải đăng' của một kỷ nguyên mới, thu hút cả những người tìm kiếm hòa bình và những kẻ muốn lợi dụng sức mạnh tiềm ẩn của 'vật tính'.

"Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu..." Tần Mặc thầm nhủ trong nội tâm, giọng hắn trầm lắng, pha chút suy tư. "Nhưng con đường phía trước còn gian nan lắm. Liệu Huyền Vực có chấp nhận sự thật này, hay vẫn cố chấp theo đuổi ảo ảnh thăng tiên? Liệu họ có đủ dũng khí để từ bỏ những gì họ đã tin tưởng hàng ngàn năm, để đón nhận một chân lý mới, một con đường mới?" Hắn cảm thấy một trách nhiệm to lớn đè nặng trên vai, nhưng đồng thời, một niềm hy vọng mãnh liệt cũng bùng cháy trong lòng hắn.

Một cơn gió lạnh nữa lướt qua, mang theo hương vị của một hành trình dài phía trước, một hành trình mà Tần Mặc biết mình phải dấn thân, không một chút do dự. Hắn siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xăm ẩn hiện trong màn đêm, như những người khổng lồ im lặng chứng kiến sự thay đổi của thế giới. Con đường của sự cân bằng sẽ không dễ dàng, nhưng hắn tin rằng, với những hạt mầm đã được gieo, với sự dẫn dắt của hắn và sự đồng lòng của những người dân Vô Tính Thành, triết lý này sẽ nảy nở và lan tỏa khắp Huyền Vực, mang lại một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật đều được sống đúng với bản chất của mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free