Vạn vật không lên tiên - Chương 1332: Những Lời Thì Thầm Trong Gió: Bóp Méo Chân Lý
Ánh trăng đã lặn sâu sau rặng núi, nhường chỗ cho những tia bình minh đầu tiên nhuộm hồng chân trời. Tuy nhiên, trong không khí của Quán Trà Vọng Nguyệt, chẳng có chút gì của sự tươi mới hay an yên thường nhật. Thay vào đó, một màn sương mờ của lo lắng và ưu tư bao trùm, nặng trĩu hơn cả màn sương sớm còn vương trên những tán lá xanh. Tần Mặc, Lão Khang và Vô Danh Khách ngồi quanh chiếc bàn gỗ mộc mạc, nơi thường ngày chỉ tràn ngập hương trà và tiếng chuyện phiếm thanh bình. Giờ đây, tâm điểm của sự chú ý lại là một chồng phù truyền dày cộp, màu sắc xám xịt, nằm lặng lẽ giữa bàn. Mỗi lá phù đều như một lưỡi dao vô hình, sẵn sàng cứa sâu vào niềm tin và lý lẽ.
Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân vẫn đều đặn, tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ vẫn vang vọng, nhưng dường như chẳng ai còn tâm trí để cảm nhận những âm thanh quen thuộc ấy. Mùi trà thơm ngát hương hoa nhài thoang thoảng trong gió sớm cũng khó lòng xua đi cái cảm giác nặng nề đang đè nén không gian. Vô Danh Khách, với vẻ mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, khẽ đẩy chồng phù truyền về phía Tần Mặc. Y buông một tiếng thở dài, tiếng thở mang theo sự mệt mỏi của một lữ khách đã chứng kiến quá nhiều sự thật nghiệt ngã.
“Tần Mặc, tình hình bên ngoài đang trở nên nghiêm trọng,” Vô Danh Khách bắt đầu, giọng y trầm đục, vang lên giữa sự tĩnh lặng. “Sau buổi luận đạo của ngươi tại Hoàng Thành Thiên Long, phe phản đối đã thay đổi chiến thuật. Chúng không còn đối đầu trực diện một cách công khai, mà bắt đầu lẩn khuất trong bóng tối, tung tin đồn, xuyên tạc lịch sử, gieo rắc sự sợ hãi và nghi ngờ vào lòng người.” Y dừng lại, ánh mắt quét qua từng lá phù truyền, như thể mỗi một mảnh giấy đều là một lời nguyền rủa. “Những lời lẽ kích động này đang lan truyền như bệnh dịch, len lỏi vào từng ngóc ngách của Huyền Vực, từ những thành thị phồn hoa cho đến những thôn làng hẻo lánh nhất.”
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ, khẽ vuốt chòm râu dài, một nét ưu phiền hiện rõ trên gương mặt già nua. “Người xưa có câu, ‘lời nói gió bay’, nhưng những lời nói ác ý lại có thể bén rễ sâu trong lòng người, thậm chí còn nguy hiểm hơn cả những đòn tấn công hữu hình. Bởi lẽ, chúng gặm nhấm niềm tin, phá hủy nền tảng của sự thật.” Giọng ông nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người và những âm mưu thâm độc.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự rung động của những luồng *ý chí tồn tại* đang xao động ngoài kia. Hắn có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những lời nói dối, chúng không mang sức mạnh vật chất, nhưng lại có thể làm lung lay cả một thế giới quan. Hắn mở mắt, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào Vô Danh Khách, một sự trầm tư sâu sắc hiện hữu. “Họ đang nhắm vào điều gì? Vào triết lý hay vào chính bản thân ta?”
Vô Danh Khách lắc đầu, rót thêm trà vào tách của mình. “Cả hai, Tần Mặc. Chúng thông minh hơn chúng ta nghĩ. Chúng biết rằng việc công khai phản bác lý lẽ của ngươi là khó khăn, bởi những lời ngươi nói chạm đến khao khát sâu thẳm của vạn vật. Nên chúng chọn cách tấn công từ gốc rễ, từ những gì đã ăn sâu vào tâm trí con người. Chúng bóp méo những sự kiện cổ xưa, những bi kịch trong lịch sử Huyền Vực, đổ lỗi cho sự ‘thoát ly bản chất’ là nguyên nhân của mọi tai họa. Chúng biến ‘cân bằng’ thành ‘suy yếu’, và ‘không thăng tiên’ thành ‘không tiến bộ’.” Y nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. “Thậm chí, chúng còn tìm cách liên kết những thảm họa tự nhiên gần đây với tư tưởng của ngươi, nói rằng chính vì Huyền Vực đang ‘từ bỏ con đường thăng tiến’ mà thiên địa mới nổi giận, giáng họa xuống.”
Tần Mặc im lặng, siết nhẹ tách trà trong tay. Cảm giác ấm nóng từ chiếc tách không thể xua đi cái lạnh lẽo đang len lỏi vào tâm trí hắn. Hắn lật một lá phù truyền, đọc lướt qua những dòng chữ được viết bằng thứ ngôn ngữ hùng hồn, đầy tính kích động. Trong đó, một đoạn văn nói về sự suy yếu của một vùng đất cổ xưa, nơi từng có một nền văn minh rực rỡ, nhưng sau đó đã lụi tàn. Những kẻ tung tin đồn đã khéo léo bẻ cong sự thật, biến sự sụp đổ do nội loạn và sự mục ruỗng của chính quyền thành hậu quả của việc "từ bỏ con đường thăng tiên", của sự "chấp nhận yếu kém". Điều này không chỉ là lời nói dối, mà là sự bóp méo cả một phần lịch sử, nhằm mục đích gieo rắc nỗi sợ hãi và hoài nghi.
Lão Khang thở dài một hơi nữa. “Họ muốn dùng quá khứ để đe dọa tương lai, Tần Mặc. Những lời nói dối này, nếu không được hóa giải kịp thời, sẽ trở thành những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn Huyền Vực, khiến vạn vật mãi mãi hoài nghi con đường cân bằng mà ngươi đang kiến tạo.” Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tin tưởng. “Ngươi đã gieo hạt giống hy vọng, giờ là lúc ngươi phải bảo vệ những mầm non ấy khỏi sự tàn phá của những lời thì thầm độc ác.”
Tần Mặc gật đầu, đặt lá phù truyền xuống. Hắn cảm nhận được *ý chí tồn tại* của những lời nói dối ấy, chúng không phải là vô tri. Chúng là những hạt giống của sự sợ hãi, được gieo vào tâm trí người nghe, rồi nảy mầm thành sự ngờ vực, chia rẽ. Hắn hiểu rằng, đây không còn là cuộc chiến sức mạnh, mà là cuộc chiến của niềm tin, của sự thật và dối trá. Cuộc chiến này, có khi còn khó khăn hơn việc đối đầu với hàng vạn quân binh.
***
Hoàng Thành Thiên Long, dưới ánh nắng chiều ấm áp, vẫn phồn thịnh và huyên náo như mọi khi. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ, sừng sững như một biểu tượng của quyền lực và sự trường tồn. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Các khu phố buôn bán sầm uất với nhà cửa san sát, lầu các cao tầng, và những con đường lát đá rộng rãi, nơi tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc, tất cả tạo nên một sự pha trộn đa dạng, đặc trưng của một đô thị lớn.
Giữa dòng người tấp nập ấy, Tô Lam và Lục Vô Trần bước đi, vẻ mặt cả hai đều không giấu được sự khó chịu. Nàng Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, thường ngày luôn toát lên vẻ thông minh và kiên định. Nhưng hôm nay, có một nỗi bực dọc hằn rõ trên gương mặt nàng. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đôi mắt sâu trũng vốn đã chứa đựng sự chán nản và hoài nghi, giờ lại thêm phần mệt mỏi. Y thở dài, tiếng thở dường như bị nuốt chửng bởi sự ồn ào xung quanh.
Khi họ đi qua một quảng trường nhỏ, nơi thường có những người kể chuyện rong giải trí cho đám đông, một giọng nói sang sảng, đầy kịch tính thu hút sự chú ý của họ. Đó là một người kể chuyện rong già nua, gầy gò, tóc bạc, tay ôm cây đàn tì bà. Đôi mắt y sáng quắc, đầy biểu cảm, thu hút mọi ánh nhìn. Y đang thao thao bất tuyệt, kể về một câu chuyện bi thảm.
“Hỡi chư vị, hãy nghe đây! Hãy nghe câu chuyện về Lạc Nhật Cung cổ xưa!” Người Kể Chuyện cất tiếng, giọng y vang vọng, thu hút đám đông đang qua lại. “Đừng tin vào những lời đường mật về sự cân bằng! Xưa kia, tại Lạc Nhật Cung, các tiên nhân đã thử nghiệm một con đường khác, một con đường mà họ gọi là ‘thuận theo bản chất’, ‘không truy cầu thăng tiến vô độ’. Họ nói rằng đó là sự bình yên, sự cân bằng!” Y đột ngột hạ giọng, tạo kịch tính. “Và rồi sao? Cung điện sụp đổ! Trở thành phế tích! Những truyền nhân của họ, thay vì mạnh mẽ tu luyện, lại trở nên yếu đuối, không thể chống lại bất kỳ tai họa nào! Đó là dấu hiệu của sự suy yếu, c��a sự ‘từ bỏ thăng tiến’!”
Dân chúng xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Một số người tỏ ra hoang mang, một số khác gật gù như thể đã bị thuyết phục. Những gương mặt ngây thơ của trẻ nhỏ cũng lộ rõ vẻ sợ hãi khi nghe những lời lẽ đầy kịch tính ấy.
Lục Vô Trần khẽ thở dài, tiếng thở như trút hết gánh nặng trong lòng. “Thật đáng sợ, chỉ bằng vài câu nói mà họ có thể bóp méo cả một lịch sử, gieo rắc sự sợ hãi vào lòng người.” Y lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ thất vọng. “Họ không chỉ kể chuyện, họ đang giết chết sự thật.”
Tô Lam siết chặt tay, vẻ mặt nàng đỏ bừng vì tức giận. “Nhưng Lạc Nhật Cung sụp đổ là do nội loạn và sự tham lam, do chính những kẻ truy cầu thăng tiên mù quáng mà gây ra sự hủy diệt! Không phải vì họ từ bỏ thăng tiến! Những lời này thật vô căn cứ, thật vô liêm sỉ!” Nàng định bước tới để phản bác, để vạch trần sự thật, nhưng Lục Vô Trần đã kịp thời giữ cánh tay nàng lại, khẽ lắc đầu.
“Vô ích thôi, Tô Lam,” Lục Vô Trần khẽ nói, giọng y trầm lắng. “Ngươi không thể dùng lời nói để đối chọi với một làn sóng dối trá đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Hơn nữa, những người này, họ đã bị nỗi sợ hãi che mờ lý trí. Họ không muốn nghe sự thật, họ chỉ muốn nghe những gì củng cố niềm tin cũ của họ, hoặc những gì khiến họ cảm thấy an toàn hơn trong sự sợ hãi.” Y chỉ vào đám đông đang xì xào. “Ngươi thấy không? ‘Hay là thật? Nghe nói Tần Mặc kia là người của Vô Tính Thành, nơi không ai thăng tiên được... chẳng lẽ đó là con đường sai lầm?’ Những lời đồn này đã ăn sâu vào tâm trí họ rồi.”
Tô Lam nghiến răng, ánh mắt vẫn ánh lên sự phẫn nộ. Nàng nhìn những gương mặt hoang mang của dân chúng, những người vốn dĩ chỉ mong một cuộc sống bình yên, không tranh đấu. Nhưng giờ đây, những lời lẽ độc địa kia đã gieo vào lòng họ hạt giống nghi ngờ, khiến họ hoài nghi chính con đường mà Tần Mặc đang cố gắng kiến tạo. Nàng cảm nhận được sự bất lực, một cảm giác chua chát khi chứng kiến sự thật bị bóp méo một cách trắng trợn, và những người vô tội lại dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy của dối trá. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu. Phe đối lập sẽ không ngừng lại, họ sẽ tiếp tục dùng những lời nói dối để chia rẽ, để gây hoang mang, để làm suy yếu niềm tin vào triết lý cân bằng. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến của lý lẽ, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ sự thật, để bảo vệ niềm hy vọng.
***
Đêm đã buông xuống Hồ Nguyệt Ảnh, một bức tranh thủy mặc huyền ảo hiện ra dưới ánh trăng tròn vành vạnh. Không có kiến trúc nhân tạo đáng kể trên hồ, chỉ có một ngôi miếu nhỏ cổ kính bên bờ, được xây dựng từ gỗ và đá, cùng những cầu gỗ đơn giản bắc qua các nhánh sông nhỏ dẫn vào hồ. Mọi thứ đều được giữ nguyên vẻ tự nhiên, hòa mình vào cảnh quan. Tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ, tạo ra những âm thanh êm dịu, như một khúc ru nhẹ nhàng của tự nhiên. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng chim hót nhẹ từ trong rừng, và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự yên bình và thanh tịnh. Mùi nước trong lành, tinh khiết, mùi hoa sen nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven bờ và mùi đất ẩm, tạo nên một hương vị tự nhiên, thanh khi���t và dễ chịu.
Tần Mặc một mình ngồi bên bờ hồ, nhìn ánh trăng phản chiếu lung linh trên mặt nước. Vầng trăng huyền ảo, như một tấm gương khổng lồ phản chiếu cả bầu trời đêm, nhưng trong tâm trí hắn, ánh trăng ấy lại phản chiếu những lời đồn đại, những sự xuyên tạc mà Vô Danh Khách đã báo cáo, và Tô Lam cùng Lục Vô Trần đã chứng kiến. Những câu chuyện bịa đặt về Lạc Nhật Cung, về những thảm họa được gán ghép vô căn cứ, cứ văng vẳng bên tai hắn, như những tiếng gió độc thổi qua tâm hồn.
Hắn nhận ra, đối phó với kẻ thù hữu hình, những tu sĩ mang theo binh khí và linh lực, có khi còn dễ dàng hơn đối phó với những lời nói vô hình, những làn sóng dối trá gieo rắc sự nghi ngờ vào lòng người. Những lời nói ấy không thể dùng kiếm để chém, không thể dùng linh lực để trấn áp, nhưng chúng lại có thể ăn mòn niềm tin, phá hoại những hạt giống hy vọng mà hắn đã vất vả gieo trồng.
Tần Mặc khẽ sờ vào một mảnh vỡ của một cổ vật nào đó mà hắn đã vô tình tìm thấy. Đó là một mảnh gốm từ một tòa thành cổ xưa, có thể là từ Vô Tính Thành đã bị 'khai linh' và giờ trở nên mong manh. Trong tay hắn, mảnh gốm ấy mát lạnh, nhẵn mịn, nhưng hắn có thể cảm nhận được *ý chí tồn tại* của nó đang bị lung lay, bị giằng xé. Nó muốn được yên bình, muốn được là chính nó, nhưng những lời đồn đại về sự yếu kém của những vật thể không 'thăng tiên' lại khiến nó hoài nghi chính bản thân mình. Nó là biểu tượng cho hàng vạn vạn vật khác trong Huyền Vực, đang phải đối mặt với cùng một nỗi sợ hãi và sự lung lay ấy.
“Chân lý không phải là thứ có thể bị bóp méo mãi mãi… Nhưng làm sao để mọi người thấy được ánh sáng của nó, khi họ đã bị bóng tối của dối trá che phủ?” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn hòa vào tiếng gió đêm, mang theo một chút chua xót. Hắn khẽ vuốt ve mảnh cổ vật trong tay. “Ngươi cũng đang sợ hãi sao? Ngươi muốn được yên bình, muốn được là chính mình, nhưng những lời nói đó lại cố đẩy ngươi vào sự hỗn loạn, cố bắt ngươi phải truy cầu những thứ không phải là bản chất của ngươi?”
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng lắng nghe *ý chí tồn tại* của mảnh cổ vật, lắng nghe tiếng vọng của nó trong sự hỗn loạn của Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự mong manh của niềm tin, sự yếu ớt của hy vọng khi đối mặt với một làn sóng công kích tinh vi. Những kẻ thù của hắn không chỉ muốn đánh bại hắn, mà còn muốn hủy hoại niềm tin vào một con đường khác, một con đường cân bằng, một con đường mà Huyền Vực thực sự cần.
Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt hắn lóe lên sự kiên định, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cái cảm giác mát lạnh từ mảnh cổ vật trong tay không còn khiến hắn cảm thấy bi quan, mà ngược lại, nó khơi dậy trong hắn một sự quyết tâm sắt đá. “Không thể chỉ bằng lời nói,” hắn tự nhủ, giọng nói giờ đây vang lên rõ ràng và dứt khoát hơn. “Những lời nói dối chỉ có thể bị đánh bại bởi hành động, bởi một minh chứng không thể chối cãi. Phải để vạn vật tự mình chứng kiến, tự mình cảm nhận. Phải kiến tạo một minh chứng sống động, một Huyền Vực mà họ không thể nào xuyên tạc được nữa. Một Huyền Vực nơi sự cân bằng không phải là yếu kém, mà là sức mạnh chân chính để kiến tạo, để b��o vệ, và để tồn tại. Một Huyền Vực mà mọi vật đều có thể là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành một thứ gì khác.”
Hắn đứng dậy, mảnh cổ vật vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay. Tần Mặc nhìn về phía xa, nơi những vùng đất đang chờ được chữa lành, nơi những vết thương của Huyền Vực vẫn còn rỉ máu, không chỉ là vết thương vật lý mà còn là vết thương tinh thần, vết thương của niềm tin bị bóp méo. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn dài và đầy chông gai, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ không chỉ thuyết phục bằng lý lẽ, mà sẽ chứng minh bằng kết quả, bằng sự hồi sinh của chính Huyền Vực này. Hắn sẽ khiến những cổ vật, những dòng sông, những ngọn núi, và cả những ký ức bị xuyên tạc phải tự mình “kể lại” câu chuyện chân thật của chúng, để chân lý một lần nữa được tỏa sáng, soi rọi vào những góc khuất tăm tối nhất của niềm tin.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.