Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1350: Tiếng Vọng Đồng Cảm: Lão Tổ Huyền Minh Suy Tư

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhuộm tím cả bầu trời. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh, như những ánh mắt đang dõi theo Huyền Vực, dõi theo sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới. Tần Mặc khẽ siết chặt tay Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những thử thách mới đang chờ đợi. Cuộc chiến giành lấy định nghĩa về ‘tiên’, về ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Gió nhẹ lướt qua quảng trường, mang theo hơi lạnh của màn đêm đang buông xuống, cùng mùi hương trầm còn vương vấn từ lò xông hương trong Đại Biện Tràng. Không khí không còn ồn ào náo nhiệt, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng đến ngột ngạt, một thứ tĩnh lặng đến từ sự chấn động sâu sắc trong lòng mỗi sinh linh có mặt. Tần Mặc vẫn đứng đó, trên đ��i cao, dưới ánh hoàng hôn cuối cùng hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng sự hiện diện của hắn, cùng với những lời đã thốt ra, vẫn vang vọng trong không gian, như một tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn, thúc giục vạn vật lắng nghe bản chất của chính mình.

Trước mặt hắn, Lão Tổ Huyền Minh vẫn đứng bất động, toàn thân cứng đờ như một pho tượng đá cổ thụ bị sét đánh. Khuôn mặt tuấn tú, từng mang vẻ uy nghiêm và quyền lực không gì lay chuyển, giờ đây lại tái mét, ánh mắt xanh thẳm thất thần, trống rỗng. Ông ta cố gắng hít thở, lồng ngực phập phồng kịch liệt, nhưng dường như không khí cũng trở nên đặc quánh, khó nuốt trôi. Tiếng thở dốc khò khè của ông ta là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ghê người, như một sự thừa nhận yếu ớt về sự sụp đổ của một niềm tin sắt đá. Mỗi lời Tần Mặc nói, về một dòng sông không cần phải là linh dịch để giữ giá trị, một ngọn núi không cần hóa thành tiên thạch để giữ vững bản thể, một ký ức không cần trở thành thần thông để được trân trọng, đã đâm thẳng vào trung tâm vũ trụ quan của Lão Tổ Huyền Minh, phá vỡ từng mảnh một.

Ông ta run rẩy, đôi môi mấp máy nhưng không thành tiếng, như muốn phản bác, muốn gào thét, muốn phủ nhận tất cả. Nhưng những lời lẽ hùng hồn, những luận điệu sắc bén từng là vũ khí của ông ta, giờ đây đã tan biến như sương khói trước ánh sáng của một chân lý giản dị nhưng hùng vĩ. Đám đông xung quanh, vốn đã tản đi phần nào, giờ lại ngưng đọng, ánh mắt của hàng ngàn tu sĩ và phàm nhân đổ dồn vào Lão Tổ Huyền Minh, và sau đó là Tần Mặc. Không còn sự phẫn nộ hay nghi ngờ gay gắt, mà thay vào đó là sự suy tư, sự bàng hoàng, và cả một niềm hy vọng mong manh vừa được gieo mầm. Một số tu sĩ cúi đầu, lặng lẽ lau đi giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má, như thể họ vừa tìm thấy một phần tâm hồn đã thất lạc bấy lâu. Số khác thì nhìn nhau, ánh mắt chất chứa đầy những câu hỏi không lời, những nghi vấn về con đường mà họ đã từng mù quáng theo đuổi.

Tần Mặc khẽ mở rộng hai tay, một cử chỉ đơn giản nhưng chất chứa sự bao dung vô hạn, như muốn ôm trọn cả không gian, ôm lấy từng mảnh vỡ của niềm tin đang sụp đổ, và từng hạt mầm hy vọng đang nảy nở. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn trầm tĩnh, sâu thẳm, không chút kiêu ngạo chiến thắng, mà chỉ có sự thấu hiểu và một nỗi mệt mỏi tiềm ẩn. Hắn biết, lời nói của hắn là một lưỡi dao hai lưỡi. Nó mang đến sự giải thoát cho nhiều người, nhưng cũng gây ra nỗi đau khôn cùng cho những kẻ đã đặt cược cả sinh mệnh vào một con đường sai lầm.

Trong đám đông đang dần tản ra, Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng sững, cô độc như một pho tượng tạc từ băng. Hắn không đi theo Lão Tổ Huyền Minh, cũng không tiến lại gần Tần Mặc. Ánh mắt tuấn tú, thường ngày sắc lạnh và kiêu ngạo, giờ đây lại lộ rõ sự đấu tranh nội tâm dữ dội, như một chiến trường đang bùng cháy trong tâm khảm. Hắn đã dành cả cuộc đời mình để theo đuổi con đường thăng tiên, để đạt được sức mạnh tối thượng, để chứng minh giá trị của bản thân. Nhưng những lời của Tần Mặc, những cảm nhận về ‘ý chí tồn tại’ mà hắn truyền tải, đã gieo vào lòng Mộ Dung Tĩnh một hạt giống nghi ngờ quá lớn, quá sức chịu đựng. Hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới có thể nghe thấy, "Hắn... hắn đã nói lên điều mà ta luôn hoài nghi... Điều ta sợ hãi nhất, rằng con đường của ta... có thể không phải là tất cả." Niềm tin cũ đã ăn sâu, được xây dựng từ bao đời tông môn, từ bao năm tu luyện khổ hạnh, giờ đây đang va chạm dữ dội với những lý lẽ mới mẻ, đầy sức thuyết phục của Tần Mặc. Khuôn mặt hắn hiện lên vẻ băn khoăn tột độ, đứng giữa hai dòng chảy tư tưởng, chưa thể đưa ra quyết định cuối cùng, nhưng rõ ràng, một vết nứt đã xuất hiện trong khối băng kiêu ngạo của hắn.

Ở một góc khác của quảng trường, Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, ánh mắt nàng tràn đầy sự ngưỡng mộ và một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng khẽ thì thầm với Lục Vô Trần, người đứng cạnh nàng, khuôn mặt đã bớt đi vẻ khắc khổ, thay vào đó là sự bình yên và thấu hiểu. “Đây mới là con đường chân chính… không phải con đường c��a sự ép buộc,” Tô Lam nói, giọng nàng thanh thoát nhưng đầy kiên định. “Lời nói của Tần Mặc, nó chạm đến tận cùng bản nguyên của vạn vật.” Lục Vô Trần gật đầu, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện, như trút bỏ được gánh nặng nghìn cân đeo đẳng bao năm. “Ta đã sống quá lâu trong sự truy cầu hư vọng. Giờ đây, ta mới thấy được ánh sáng. Bình yên không phải là từ bỏ, mà là tìm thấy chính mình trong sự tồn tại đơn thuần nhất.” Viên Minh cũng tiến đến, nhìn Tần Mặc với ánh mắt kính phục, tràn đầy sự biết ơn. Hắn đã tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi bấy lâu của mình, câu hỏi về ý nghĩa của sự tu luyện, về mục đích của đời người. “Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì? Ta nghĩ ta đã tìm thấy nó, Tần Mặc huynh.”

Hạ Nguyệt bước đến bên Tần Mặc, bàn tay nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, truyền đi hơi ấm và sức mạnh. Nàng không nói gì, chỉ đơn giản là tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt trong veo tràn đầy tự hào và tin tưởng tuyệt đối. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi trong hắn sau khi đã dốc hết tâm sức, nh��ng cũng cảm nhận được sự kiên định không gì lay chuyển, một sức mạnh đến từ sự chân thành và tình yêu thương đối với vạn vật. Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, cũng tiến lại gần. “Tần Mặc,” ông lão nói, giọng trầm ấm, “Con đã làm được điều mà chúng ta hằng mong ước. Con đã gieo hạt giống của sự thật. Bình yên là tài sản quý giá nhất, và giờ đây, con đã cho Huyền Vực thấy điều đó. Vô Tính Thành của chúng ta, nó không còn là một phế địa nữa, mà là một ngọn hải đăng.” Thiên Sách Lão Nhân, với dáng người gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh sau cặp kính, khẽ vuốt râu, gật gù mãn nguyện. “Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Nhưng lần này, có lẽ, chúng ta đã thực sự lắng nghe. Tần Mặc, ngươi là người đã mở ra một trang sử mới.”

Đám đông cuối cùng cũng dần tản ra, từng nhóm người thì thầm bàn tán, khuôn mặt ai nấy đều mang một vẻ suy tư khác lạ. Một phàm nhân, người đã lắng nghe Tần Mặc từ đầu đến cuối, khẽ nói với người bên cạnh, giọng đầy cảm thán: “Lời của Tần Mặc huynh như một dòng suối mát lành, làm thức tỉnh tâm hồn ta. Ta đã nghĩ, cuộc đời mình là vô nghĩa nếu không thể tu luyện, nhưng giờ đây, ta thấy được giá trị của sự bình dị, của sự tồn tại.” Người bạn của hắn gật đầu đồng tình, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Vô Tính Thành, nơi ánh đèn lờ mờ bắt đầu thắp sáng, như một lời hứa hẹn về một tương lai khác. Tần Mặc đứng đó, cảm nhận những làn sóng cảm xúc khác nhau từ đám đông đang rời đi. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan. Lão Tổ Huyền Minh và những kẻ cố chấp sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Sẽ có những thử thách, những cuộc đối đầu, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động. Nhưng hắn cũng cảm nhận được những hạt mầm hy vọng đang nảy nở, những tư tưởng mới đang dần hình thành. Vô Tính Thành, nơi từng bị coi là phế địa, giờ đây đã trở thành một biểu tượng, một trung tâm cho triết lý cân bằng. Những người như Tô Lam, Lục Vô Trần, Viên Minh, và cả Mộ Dung Tĩnh trong tương lai, sẽ là những đồng minh quan trọng, giúp hắn bảo vệ và lan tỏa con đường này.

***

Tối muộn, ánh trăng bạc đã trải đều khắp Quán Trọ Lạc Dương, nhưng không khí bên trong vẫn náo nhiệt, ồn ào. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng chén đũa lách cách, tiếng nhạc du dương từ các nghệ nhân hát xướng, cùng tiếng ngựa hí từ sân trọ vọng vào, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động, đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng của thịt nướng, canh nóng, cùng hương rượu nồng nàn lan tỏa khắp không gian, xua tan đi cái lạnh se sắt của đêm. Những bức tường gạch, mái ngói đỏ của quán trọ, cùng nội thất bằng gỗ đơn giản nhưng tiện nghi, tạo nên một cảm giác ấm cúng, dễ chịu, là nơi trú chân lý tưởng cho những lữ khách sau một ngày dài mệt mỏi.

Tại một góc khuất, hơi tách biệt khỏi sự ồn ào chính, Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt, Tô Lam, Lục Vô Trần, Viên Minh và Thiên Sách Lão Nhân ngồi quây quần bên một bàn gỗ. Ánh đèn dầu lung linh hắt lên khuôn mặt của họ, vẽ nên những vệt sáng tối đối lập. Không ai nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt, nhưng mỗi ánh mắt đều chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc và một niềm hy vọng mới mẻ, vừa được nhen nhóm. Cảm giác mệt mỏi sau cuộc Đại Biện Tràng căng thẳng vẫn còn vương vấn, nhưng nó được bù đắp bằng một sự thanh thản trong tâm hồn. Tần Mặc khẽ nắm lấy bàn tay Hạ Nguyệt đặt trên bàn, cảm nhận hơi ấm và sự tin tưởng vững chắc từ nàng. Đôi mắt hắn, dù vẫn còn chút vẻ mệt mỏi, nhưng đã ánh lên sự mãn nguyện. Hắn biết, hạt giống đã được gieo.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, trầm tư nhìn vào ly trà còn bốc hơi nghi ngút. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm. “Lời của Tần Mặc đã chạm đến những điều sâu thẳm nhất. Có lẽ, đây mới là con đường chân chính cho Huyền Vực,” nàng nói, giọng thanh thoát, như tiếng suối chảy, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. Nàng nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. “Ngươi không chỉ cho ta thấy một con đường khác, mà còn cho ta thấy một thế giới khác, Tần Mặc.”

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã giãn ra, ánh mắt không còn vẻ chán nản và hoài nghi mà thay vào đó là sự bình yên hiếm có. Ông nhắm mắt, hít thở sâu, như đang cố gắng cảm nhận từng luồng không khí thanh khiết lướt qua lồng ngực. “Sự bình yên mà ta hằng tìm kiếm… không phải là từ bỏ tu luyện, mà là tìm lại bản chất của chính mình,” ông thì thầm, như nói với chính mình hơn là với những người xung quanh. “Cả cuộc đời, ta truy cầu một cảnh giới xa vời, một sức mạnh mà ta nghĩ là tối thượng, để rồi đánh mất chính ta. Giờ đây, ta nhận ra, giá trị không nằm ở đỉnh cao nào đó, mà nằm ở chính sự tồn tại nguyên bản của vạn vật.” Ông mở mắt, nhìn Tần Mặc với sự biết ơn sâu sắc.

Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú đã bớt đi vẻ u buồn, thay vào đó là sự kiên định và tràn đầy hy vọng. “Ta từng lạc lối trong những câu hỏi không lời giải đáp. Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì? Cái gọi là ‘tiên’ đó có thực sự là đích đến duy nhất? Giờ đây, ta đã có được câu trả lời,” hắn nói, giọng nói tuy vẫn còn chút ngập ngừng nhưng chứa đựng một quyết tâm mới. “Con đường cân bằng bản chất, con đường của sự đa dạng… đó mới là điều Huyền Vực cần.”

Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh lấp lánh dưới ánh đèn. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc trắng, nở một nụ cười hiền từ. “Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy!” ông lặp lại, giọng đầy tán thưởng. “Những lời của ngươi đã gieo mầm vào lòng người, không chỉ là tu sĩ mà cả phàm nhân. Một cuộc cách mạng tư tưởng, không cần đến máu và lửa, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Lịch sử sẽ ghi nhớ ngày hôm nay, Tần Mặc.”

Trong khi nhóm Tần Mặc chìm trong những suy ngẫm và hy vọng, ở một bàn gần đó, Mộ Dung Tĩnh ngồi cô độc. Y phục tông môn sang trọng của hắn dường như không thể che giấu đi sự hỗn loạn trong tâm hồn. Hắn liên tục rót rượu, uống cạn từng ly, ánh mắt tuấn tú mà phức tạp không ngừng liếc nhìn về phía Tần Mặc. Hắn cố gắng xua đi những lời nói của Tần Mặc đang vang vọng trong tâm trí, nhưng chúng lại càng in sâu hơn. “Thăng tiên��� liệu có phải chỉ là một sự dối trá?” hắn tự lẩm bẩm, giọng khẽ đến mức bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào của quán trọ. Tay hắn siết chặt ly rượu, đầu óc quay cuồng giữa niềm tin cũ đã ăn sâu và những nghi vấn mới mẻ. Lão Tổ Huyền Minh đã từng là hình mẫu, là con đường mà hắn tin tưởng tuyệt đối. Nhưng giờ đây, con đường ấy đang lung lay, và hắn không biết mình nên đi về đâu. Mộ Dung Tĩnh uống cạn ly rượu cuối cùng, đặt mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh. Hắn đứng dậy, không nói một lời, lặng lẽ rời khỏi quán trọ, hòa mình vào màn đêm, bỏ lại phía sau những ánh mắt tò mò và những suy nghĩ đầy giằng xé.

***

Đêm đã về khuya, Hoàng Thành Thiên Long chìm trong một màn sương mỏng dưới ánh trăng. Tại Thiên Diệu Phủ, căn phòng riêng của Lão Tổ Huyền Minh chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bạc lạnh lẽo. Không khí trong phòng tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Lão Tổ Huyền Minh phá vỡ sự im lặng. Mùi hương trầm thanh khiết từ lò xông hương đã tắt từ lâu, chỉ còn lại sự trống rỗng, như chính tâm hồn ông ta lúc này.

Lão Tổ Huyền Minh ngồi bất động trên một chiếc ghế chạm rồng bằng ngọc bích, lưng dựa vào thành ghế, đôi mắt xanh thẳm mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Ông ta không bật đèn, không thiền định, không luyện công, chỉ đơn giản là ngồi đó, như một pho tượng bị bỏ quên trong dòng chảy thời gian. Khuôn mặt tuấn tú, từng mang vẻ quyền uy và tự phụ, giờ đây hằn lên sự mệt mỏi và giằng xé nội tâm đến tột cùng. Những nếp nhăn vốn không tồn tại nay dường như đã xuất hiện, in hằn sâu vào khóe mắt, trên vầng trán.

Lời của Tần Mặc, từng câu từng chữ, cứ vang vọng không ngừng trong tâm trí ông ta, như một lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm tin đã xây dựng cả đời. “Vạn vật không cần phải trở thành ‘tiên’ để có giá trị. Một dòng sông chảy êm đềm, một ngọn núi vững chãi, một ký ức được trân trọng... đó chẳng phải là bản chất vĩ đại nhất sao?” Ông ta cố gắng xua đuổi, cố gắng gạt bỏ, cố gắng dùng lý lẽ cường quyền để trấn áp những câu hỏi đầy thách thức đó. “Đồng cảm? Đa dạng? Bản chất?” ông ta tự lẩm bẩm, giọng khàn đặc như từ cõi sâu thẳm vọng lên. “Ta đã bỏ ra cả đời để truy cầu sự siêu việt, để vươn lên đỉnh cao của Tiên Đạo, để trở thành Thiên Diệu Tôn Giả lừng lẫy! Lẽ nào, tất cả đều là sai lầm? Lẽ nào, con đường mà ta đã kiên định theo đuổi, con đường mà cả Huyền Vực này tôn thờ, chỉ là một sự truy cầu hư vọng?”

Một cơn đau nhói chợt dâng lên trong đầu Lão Tổ Huyền Minh, như có hàng ngàn mũi kim châm vào đại não. Ông ta đưa tay lên xoa thái dương, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng đẩy lùi cơn đau, đẩy lùi những nghi vấn đang ăn mòn tận gốc rễ niềm tin của mình. “Không thể nào! Ta là Thiên Diệu Tôn Giả! Ta không thể nghi ngờ! Tiên Đạo là chân lý tối thượng, là con đường duy nhất để vạn vật thoát khỏi luân hồi, đạt đến vĩnh hằng!” Ông ta cố gắng gào lên trong tâm tưởng, cố gắng dùng những lời lẽ quen thuộc để tự trấn an. Nhưng mỗi lần ông ta cố gắng khẳng định, thì những lời của Tần Mặc lại càng vang vọng rõ hơn, mạnh mẽ hơn, và chân thật hơn. “Nhưng… những lời của hắn… tại sao lại vang vọng đến vậy? Tại sao lại khiến ta… không thể tìm thấy sự bình yên?”

Ông ta nhớ lại những gì đã chứng kiến trong cuộc Đại Biện Tràng. Ánh mắt bàng hoàng của các tu sĩ, sự đồng tình của phàm nhân, và cả sự dao động trong lòng những kẻ từng kiên định nhất. Ông ta nhớ lại khuôn mặt của Tần Mặc, không hùng hồn, không khoa trương, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng ngàn cân, một sức mạnh đến từ sự thấu hiểu vạn vật. Ông ta nhớ lại đôi mắt của Hạ Nguyệt, tràn đầy tin tưởng tuyệt đối vào Tần Mặc, và ánh mắt ngưỡng mộ của Tô Lam, ánh mắt bình yên của Lục Vô Trần. Những điều đó, lẽ ra không nên có tác động gì đến một Thiên Diệu Tôn Giả như ông ta. Nhưng chúng lại cắm rễ sâu vào tâm hồn, không ngừng nảy nở.

Lão Tổ Huyền Minh đứng dậy, bước chân nặng nề, như thể có ngàn cân đè nặng lên vai. Ông ta đi đến bên cửa sổ, nhìn ra Hoàng Thành Thiên Long đang chìm trong ánh trăng bạc, một cảnh tượng hùng vĩ nhưng giờ đây lại mang một vẻ u buồn khó tả. Ông ta đưa tay vuốt nhẹ lên khung cửa sổ bằng gỗ mun cổ kính, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. “Ta là kẻ đã dẫn dắt Huyền Vực đi theo con đường này. Ta là người đã rao giảng về Tiên Đạo, về sự siêu việt. Nếu Tần Mặc nói đúng… vậy thì ta… ta đã làm gì?” Một câu hỏi lớn, nặng trĩu như đá tảng, đè ép tâm trí ông ta, khiến ông ta không thể thở nổi. Đôi mắt ông ta nhắm nghiền lại, như đang cố gắng đẩy lùi một cơn đau đầu dữ dội, hay một chân lý đáng sợ vừa được phơi bày.

Sự suy tư của Lão Tổ Huyền Minh không phải là sự chấp nhận ngay lập tức. Nó là một quá trình giằng xé nội tâm tột cùng, một trận chiến giữa cái tôi đã xây dựng bao đời và một hạt giống chân lý mới mẻ. Ánh mắt ông ta, khi mở ra lần nữa, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, mà thay vào đó là sự phức tạp, sự hoài nghi và một chút gì đó mong manh, yếu ớt. Ông ta không còn là một đối thủ cứng nhắc, chỉ biết dùng bạo lực và quyền uy. Giờ đây, ông ta là một kẻ đang lạc lối, một người đang đứng trước vực thẳm của sự thay đổi, hoặc sự sụp đổ. Đêm đó, trên đỉnh cao nhất của Thiên Diệu Phủ, Thiên Diệu Tôn Giả đã trải qua một đêm không ngủ, một đêm đầy bão tố trong tâm hồn, định hình lại toàn bộ tương lai của ông ta, và có thể là cả Huyền Vực.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free