Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1363: Dấu Vết Tai Họa Tiên Cổ: Truy Tìm Chân Lý Thất Lạc

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi ánh trăng khuyết lấp ló sau những hàng cây cổ thụ, một ngọn lửa hy vọng mới đã được nhen nhóm trong lòng Tần Mặc. Hắn ngồi đó, đối diện với Lão Khang và Thôn Trưởng, trầm ngâm suy tư về những lời họ vừa nói, về gánh nặng của sứ mệnh và con đường đầy chông gai phía trước. Không khí đêm tĩnh mịch bao trùm, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua mái hiên và hương trà thoang thoảng còn vương lại, như lời nhắc nhở về sự bình yên mà họ đang cố gắng bảo vệ.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua tán lá xanh mướt, đậu xuống mặt bàn trà bằng gỗ lim đã nhẵn bóng, nhuộm vàng không gian Quán Trà Vọng Nguyệt, Tần Mặc đã triệu tập Tô Lam và Lục Vô Trần. Không khí trong quán trà vẫn giữ được vẻ yên bình thường nhật, tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, và mùi hoa nhài thanh khiết hòa cùng hương trà thơm dịu nhẹ. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy không thể che giấu được sự căng thẳng và quyết tâm đang hiện rõ trên khuôn mặt của ba người. Tần Mặc, với dáng người thanh tú nhưng ánh mắt đầy kiên nghị, đặt một vài viên sỏi nhỏ lên mặt bàn, phác thảo một bản đồ tinh thần.

"Chúng ta không thể chỉ dùng sức mạnh để thay đổi một niềm tin đ�� ăn sâu vào tâm trí hàng ngàn năm của Huyền Vực," Tần Mặc mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng trọng lượng của sự suy ngẫm sâu sắc. Hắn đẩy một viên sỏi nhỏ về phía trung tâm, tượng trưng cho Vô Tính Thành. "Thiên Diệu Tông sẽ tấn công, và chúng ta sẽ phải đối mặt với họ. Nhưng cuộc chiến thực sự không nằm ở những đòn pháp thuật hay gươm đao. Nó nằm ở việc thay đổi nhận thức, bóc trần sự sai lầm của con đường thăng tiên cực đoan." Hắn đưa ánh mắt quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Chúng ta cần sự thật, những bằng chứng không thể chối cãi từ quá khứ, để thức tỉnh những sinh linh đang bị che mắt bởi ảo vọng thăng tiên."

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, khẽ nhíu mày. Nàng vốn là một tu sĩ, hiểu rõ sự bám rễ sâu xa của niềm tin thăng tiên trong giới tu hành. "Nhưng những ghi chép cổ xưa về tai họa thường bị che giấu hoặc bóp méo, Tần Mặc," nàng nói, giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, mang tính logic cao. "Các thế lực lớn, đặc biệt là những tông môn đã đạt được quyền lực nhờ vào con đường thăng tiên, sẽ không để những sự thật đó được phơi bày. Chúng ta sẽ tìm ở đâu để tìm thấy những bằng chứng đó? Hơn nữa, ngay cả khi tìm thấy, làm sao chúng ta có thể đảm bảo rằng chúng đủ sức thuyết phục để lay chuyển một niềm tin đã trở thành nền tảng của cả một thế giới?"

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, thở dài một tiếng. Bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ của y đã bạc màu theo năm tháng, giống như chính tinh thần y đã hao mòn vì những hoài nghi. "Tô Lam nói đúng. Niềm tin là thứ khó thay đổi nhất, đặc biệt khi nó đã được củng cố bằng hàng ngàn năm truyền miệng và những câu chuyện về sự thành công. Những kẻ đạt được 'tiên vị' thường là những người viết nên lịch sử, và họ sẽ không bao giờ ghi lại sự thật về những thất bại. Những ký ức bi tráng của quá khứ, nếu có, cũng đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, hoặc bị cố tình xóa bỏ." Y ngước nhìn Tần Mặc, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mong manh. "Người duy nhất có thể biết được những bí mật bị lãng quên đó, e rằng chỉ có Thiên Sách Lão Nhân tại Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông."

Tần Mặc gật đầu, đồng tình với nhận định của Lục Vô Trần. Hắn biết rằng Thiên Sách Lão Nhân là một kho tàng sống của tri thức cổ xưa, một người uyên bác và cẩn trọng, người đã chứng kiến nhiều biến cố của Huyền Vực. Hắn đứng dậy, ánh mắt đã không còn sự trăn trở mà thay vào đó là sự kiên định và quyết tâm mãnh liệt. "Đúng vậy. Thiên Sách Lão Nhân đã từng nhắc đến những 'chân lý thất lạc' và những tai họa mà Huyền Vực đã phải gánh chịu trong quá khứ do sự truy cầu vô độ. Nếu có nơi nào lưu giữ những bằng chứng đó, thì đó chính là Tàng Kinh Các." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa nhài thanh khiết và hương trà ấm áp, như để gom góp thêm sức mạnh từ sự bình yên của Vô Tính Thành. "Cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến giữa hai phe phái, mà là một cuộc chiến để tái định nghĩa tương lai của Huyền Vực. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ tấn công... không phải bằng gươm đao, mà bằng chân lý. Chúng ta sẽ khiến vạn vật lên tiếng, khiến chúng cho cả thế giới thấy rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải hy sinh bản chất để vươn tới sự vĩ đại."

Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, trong lòng dấy lên những cảm xúc phức tạp. Tô Lam vẫn còn hoài nghi về khả năng thay đổi một tư tưởng đã ăn sâu, nhưng nàng cũng cảm nhận được sự chân thành và kiên định từ Tần Mặc, một điều mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác. Lục Vô Trần, với kinh nghiệm và sự mệt mỏi của mình, thấu hiểu hơn ai hết sự nguy hiểm của con đường thăng tiên mù quáng. Y đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sinh linh mất đi bản chất của mình vì ảo vọng đó. Giờ đây, y thấy ở Tần Mặc một tia hy vọng, một con đường khác mà y đã từng khao khát nhưng chưa bao giờ dám tin là có thể tồn tại. Cả ba cùng nhau rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, hướng về phía Thanh Vân Tông, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ đợi để được khai mở. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng niềm tin vào chân lý và sự cân bằng bản chất đã trở thành kim chỉ nam cho hành trình của họ.

***

Khi Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần đặt chân đến Thanh Vân Tông, mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng những mái ngói xanh lam của các điện vũ. Tàng Kinh Các, tòa tháp đá cao vút, sừng sững giữa không gian, vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính và uy nghiêm, như một pho sử sống chứng kiến dòng chảy của thời gian. Bên trong, không khí tĩnh mịch, trang nghiêm, tràn ngập mùi giấy cũ, mực và gỗ lim đen, xen lẫn chút hương trầm nhẹ nhàng. Tiếng lật trang sách khẽ khàng đâu đó vang lên, như hơi thở của tri thức đang lưu chuyển. Các giá sách gỗ cao vút, chạm đến tận trần, chứa đựng vô số điển tịch, trục thư, được bảo vệ bằng những trận pháp cổ xưa đã phai mờ theo năm tháng.

Thiên Sách Lão Nhân, với dáng vẻ gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc trắng, đang trầm tư bên một chồng sách cũ chất cao như núi. Đôi mắt đeo kính của ông lão tinh anh, nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo lắng về tương lai của Huyền Vực. Khi thấy ba người Tần Mặc, ông khẽ ngẩng đầu, ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên rồi nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Các con đã đến," ông nói, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự uyên bác và thấu hiểu. "Ta biết các con sẽ đến. Dường như định mệnh đã an bài cho các con phải đối mặt với những sự thật mà Huyền Vực đã cố gắng chôn vùi."

Tần Mặc bước đến gần, cúi đầu hành lễ. "Thiên Sách Lão Nhân, chúng con đến đây để tìm kiếm sự thật, những bằng chứng về tai họa của quá khứ, những điều mà niềm tin thăng tiên cực đoan đã gây ra. Thiên Diệu Tông đang chuẩn bị một cuộc chiến tổng lực, và chúng con tin rằng chỉ có chân lý mới có thể lay chuyển được những trái tim đang bị che mắt." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy kiên định, ánh mắt thẳng thắn nhìn vào Thiên Sách Lão Nhân.

Thiên Sách Lão Nhân khẽ vuốt bộ râu trắng như cước, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh, như thể e ngại những bức tường vô tri cũng có thể lắng nghe. "Các con đang tìm kiếm một chân lý nguy hiểm, có thể làm rung chuyển cả Huyền Vực," ông thì thầm, giọng nói trầm xuống, mang theo một nỗi niềm sâu kín. "Ta biết về những 'hòm sách cấm', những 'di chỉ thư tịch' bị phong ấn. Chúng chứa đựng những lời cảnh báo mà các thế hệ trước đã cố gắng che giấu, những bi kịch mà người ta không muốn nhắc đến, vì sợ hãi, hoặc vì muốn duy trì quyền lực dựa trên ảo vọng." Ông lão chậm rãi đứng dậy, lưng còng hơn khi di chuyển, nhưng từng bước chân lại vững chãi một cách lạ thường.

Tô Lam lắng nghe, trong lòng dấy lên một sự tò mò pha lẫn lo lắng. Nàng luôn là một người tin vào hệ thống tu luyện chính thống, nhưng những lời của Tần Mặc và Thiên Sách Lão Nhân đã gieo vào lòng nàng những hạt giống hoài nghi. Nàng bắt đầu hiểu sâu hơn về tầm quan trọng của triết lý cân bằng, và nàng cảm nhận được sự thật mà họ đang tìm kiếm không chỉ là những dòng chữ trên giấy, mà là một phần lịch sử bị lãng quên, một tiếng nói bị bóp nghẹt.

Lục Vô Trần thì trầm mặc hơn. Y đã từng là một tu sĩ khao khát thăng tiên, nhưng những trải nghiệm đau khổ đã khiến y nhận ra sự trống rỗng của con đường đó. Giờ đây, y thấy rõ hơn bao giờ hết sự nguy hiểm của việc truy cầu mù quáng, và khao khát tìm thấy sự bình yên thực sự. Y hiểu rằng việc phơi bày những sự thật này có thể gây ra một cơn chấn động lớn, nhưng đó là điều cần thiết để Huyền Vực không lặp lại những sai lầm trong quá khứ. "Sự thật, dù đau lòng đến đâu, cũng là con đường duy nhất để Huyền Vực có thể tìm lại sự cân bằng," y nói, giọng yếu ớt nhưng đầy kiên quyết, thể hiện sự đồng tình với Tần Mặc.

Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, như đã được củng cố thêm niềm tin. "Đúng vậy, sự thật. Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe." Ông lão dẫn họ đi sâu hơn vào Tàng Kinh Các, nơi ánh sáng càng yếu ớt hơn, chỉ còn những ngọn đèn dầu leo lét trên các giá sách cũ kỹ. Mùi giấy cũ và gỗ càng nồng hơn, tạo nên một không khí cổ kính và bí ẩn. Ông chỉ tay về phía một bức tường đá không có vẻ gì đặc biệt, nhưng khi lại gần, họ mới thấy những phù văn cổ xưa mờ nhạt được khắc lên đó, tỏa ra một luồng linh khí phong ấn yếu ớt. "Đây là lối vào một khu vực đã bị phong ấn từ hàng ngàn năm trước," Thiên Sách Lão Nhân giải thích, giọng ông đầy vẻ trịnh trọng. "Nơi đây lưu giữ những ghi chép về các nền văn minh đã sụp đổ, những thí nghiệm thất bại, và những lời cảnh báo về hậu quả của việc cưỡng ép 'thăng cấp' cho vạn vật, biến chúng thành những thực thể méo mó, mất đi bản chất vốn có. Có một thời, Huyền Vực đã từng trải qua những bi kịch kinh hoàng vì sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Những thông tin này không phải ai cũng có thể tiếp cận, và cũng không phải ai cũng nên biết."

Tần Mặc cảm nhận được một luồng "vật tính" nặng nề phả ra từ bức tường đá, một sự u uất và bi thương của những điều đã bị lãng quên. Hắn biết rằng phía sau cánh cửa này không chỉ là những trang giấy cũ, mà là cả một biển lớn những bi kịch, những dấu vết của một quá khứ đầy đau thương mà Huyền Vực đã cố gắng che giấu. Với Thiên Diệu Tông đang ráo riết chuẩn bị cho cuộc chiến, thời gian không còn nhiều. Mỗi khoảnh khắc đều quý giá, và mỗi thông tin có thể là chìa khóa để cứu lấy Huyền Vực khỏi bờ vực của sự hủy diệt.

***

Dưới sự hướng dẫn của Thiên Sách Lão Nhân, Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đã tìm cách mở cánh cửa đá ẩn mình sau những phù văn cổ xưa. Lớp phong ấn đã suy yếu theo thời gian, nhưng vẫn cần một chút linh lực tinh thuần và sự thấu hiểu về trận pháp để khai mở. Khi cánh cửa đá từ từ hé mở, một luồng khí lạnh lẽo và mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi ít người lui tới xộc thẳng vào mũi, khiến Tô Lam và Lục Vô Trần không khỏi rùng mình. Không gian bên trong tối tăm hơn hẳn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một pháp khí chiếu sáng mờ ảo mà Thiên Sách Lão Nhân trao cho Tần Mặc, tạo nên những bóng hình kỳ quái nhảy múa trên tường.

Đây là một khu vực hẻo lánh và ẩm thấp hơn nhiều so với những gì họ từng thấy trong Tàng Kinh Các. Các kệ sách ở đây đã mục nát, cong vênh, phủ đầy bụi thời gian dày đặc. Những cuộn trục thư, điển tịch cổ xưa nằm rải rác, một số đã vỡ vụn thành từng mảnh, một số khác thì bị mối mọt gặm nhấm không thương tiếc. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong hành lang vắng lặng, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch ngàn năm. Mùi giấy cũ, mực, gỗ mục, và một chút hương trầm thoang thoảng còn sót lại, hòa quyện với mùi ẩm mốc nặng nề, tạo nên một không khí vừa u ám vừa bí ẩn.

"Nơi này... thật sự bị lãng quên," Tô Lam thì thầm, giọng nàng vang lên giữa không gian tĩnh mịch, mang theo một chút kinh ngạc. Nàng cẩn thận bước đi, né tránh những mảnh vụn từ các giá sách đổ nát. "Cảm giác như thời gian đã ngừng trôi ở đây hàng ngàn năm. Ngay cả linh khí cũng có vẻ ứ đọng, không còn tuần hoàn." Nàng cảm nhận được một sự nặng nề vô hình đang bao trùm, một nỗi bi thương dường như đã ngấm sâu vào từng hạt bụi, từng trang giấy.

Lục Vô Trần không nói gì, chỉ cúi xuống nhặt một mảnh trục thư đã mục nát, cố gắng đọc những ký tự đã phai mờ. "Những ký tự này... ta chưa từng thấy bao giờ," y lẩm bẩm, ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy tập trung. "Chúng cổ xưa hơn cả những gì ta từng biết về tu luyện. E rằng chúng thuộc về một kỷ nguyên đã bị lãng quên hoàn toàn, trước cả khi Huyền Vực hiện tại được hình thành." Y cảm nhận được sự phức tạp và khó khăn của việc giải mã những thông tin này, không phải ai cũng có thể hiểu được chúng.

Tần Mặc bước sâu hơn vào trong, ánh sáng từ pháp khí trên tay hắn chiếu rọi vào một góc khuất. Hắn có thể nghe thấy "ý chí tồn tại" của những trang giấy mục nát, của những cuộn trục thư im lìm. Chúng không nói thành lời, nhưng hắn cảm nhận được sự khao khát được kể lại, được thấu hiểu, được giải thoát khỏi gánh nặng của quá khứ. Hắn nhận ra một hầm nhỏ được xây dựng bằng đá thô, nằm khuất sau một đống sách đổ nát. Bên trong hầm, không có gì ngoài một tấm bia đá nhỏ, màu xám tro, hình dáng không mấy bắt mắt, nhưng lại toát ra một luồng "vật tính" cực kỳ mạnh mẽ, đầy bi thương và tuyệt vọng.

Hắn tiến lại gần, cẩn thận đặt pháp khí xuống đất, để ánh sáng yếu ớt chiếu thẳng vào tấm bia. Tấm bia không có chữ viết, chỉ có những đường nét hoa văn xoắn xuýt, phức tạp, dường như ẩn chứa một điều gì đó sâu xa hơn cả ngôn ngữ. Tần Mặc chầm chậm đưa tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của tấm bia đá.

Ngay lập tức, một luồng "vật tính" khổng lồ, như một dòng thác dữ dội, truyền thẳng vào tâm trí hắn. Không phải là âm thanh hay hình ảnh rõ ràng, mà là một cảm giác, một dòng chảy của ký ức và cảm xúc. Hắn thấy thoáng qua những hình ảnh rời rạc: một nền văn minh huy hoàng, những tòa thành vươn cao chạm mây, những sinh linh đầy sức sống. Rồi đột nhiên, khung cảnh chuyển mình, trở nên méo mó, vặn vẹo. Những tòa thành nứt toác, đổ sụp; những sinh linh, vì truy cầu thăng tiên một cách mù quáng, đã biến dạng, mất đi bản chất của mình. Một con chim, thay vì bay lượn tự do, lại mọc ra vô số cánh tay, vật vã trong đau đớn. Một dòng suối, thay vì chảy trong mát, lại trở nên đặc quánh, khô cạn, hóa thành một vật chất kỳ dị. Những tiếng kêu gào thảm thiết, những linh hồn lạc lối, những bi kịch không thể nói thành lời. Một nỗi đau đớn tột cùng, một sự tuyệt vọng vô biên, như một lời nguyền rủa vang vọng từ thời tiền cổ, dội thẳng vào tâm hồn Tần Mặc.

Hắn lảo đảo lùi lại, cơ thể run lên bần bật, trán lấm tấm mồ hôi. Những hình ảnh bi thảm đó, dù chỉ là thoáng qua, cũng đã để lại một vết sẹo sâu sắc trong tâm trí hắn. Tô Lam và Lục Vô Trần vội vàng chạy đến đỡ lấy hắn, nét mặt đầy lo lắng.

"Tần Mặc, huynh có sao không?" Tô Lam hỏi, giọng nói đầy căng thẳng. Nàng cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong linh hồn hắn, một điều chưa từng xảy ra trước đây.

"Những hình ảnh đó... quá khủng khiếp," Tần Mặc thều thào, giọng nói khản đặc. Hắn hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Đây không phải là sự suy yếu linh khí đơn thuần... mà là sự biến đổi, sự hủy diệt bản chất của vạn vật ở quy mô lớn. Những sinh linh đó... chúng đã không còn là chính mình nữa." Hắn nhìn chằm chằm vào tấm bia đá nhỏ, ánh mắt đầy kinh hoàng nhưng cũng ánh lên sự kiên định. "Đây chính là bằng chứng. Bằng chứng về 'khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'."

Lục Vô Trần cũng nhìn tấm bia đá với ánh mắt đầy sợ hãi. Y không cảm nhận được những hình ảnh rõ ràng như Tần Mặc, nhưng y cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác, méo mó và đau khổ tỏa ra từ nó. "Tấm bia này... nó không phải là một bia đá bình thường. Nó giống như một phần của một thứ gì đó lớn hơn, một mảnh vỡ của một chân lý vĩ đại đã bị xé toạc."

Tần Mặc gật đầu, nhận ra điều Lục Vô Trần vừa nói. "Có lẽ vậy. Nó giống như một mảnh vỡ của 'Chân Lý Thạch Bi' mà Thiên Sách Lão Nhân đã từng nhắc đến, một di vật ghi lại những sự thật cốt lõi của Huyền Vực. Những tai họa trong quá khứ không chỉ là sự suy yếu linh khí mà còn là sự biến đổi hoặc hủy diệt bản chất của vạn vật. Ai đó đã cố tình chôn giấu nó, cố tình che đậy sự thật này." Hắn nhìn vào tấm bia, trong lòng dâng lên một sự thôi thúc mạnh mẽ. Hắn biết rằng tấm bia này chỉ là khởi đầu. Hắn cần tìm được bản gốc của Chân Lý Thạch Bi, hoặc những mảnh vỡ khác, để có thể hiểu rõ hơn về bi kịch đã từng xảy ra và cách để ngăn chặn nó lặp lại.

Mối đe dọa từ Thiên Diệu Tông vẫn đang cận kề, nhưng giờ đây, Tần Mặc đã có trong tay một vũ khí mạnh mẽ hơn bất kỳ loại phép thuật hay gươm đao nào: sự thật. Sự thật về quá khứ, về những bi kịch của sự truy cầu mù quáng, sẽ là ngọn đuốc soi sáng con đường cho Huyền Vực. Hắn biết rằng đây sẽ là một hành trình phức tạp và đầy nguy hiểm, bởi vì sẽ có những thế lực hoặc cá nhân khác đã biết về những bí mật này và cố gắng che giấu chúng, tạo ra một lớp âm mưu m���i. Nhưng với "ý chí tồn tại" của vạn vật và sự hỗ trợ của những người tin tưởng vào con đường cân bằng, hắn tin rằng mình có thể làm được.

Tần Mặc đặt bàn tay lên tấm bia đá một lần nữa, nhưng lần này, hắn không chỉ cảm nhận, mà còn cố gắng giao tiếp, cố gắng thấu hiểu "vật tính" sâu thẳm nhất của nó. Hắn biết rằng hắn sẽ cần "vật tính" đặc biệt của mình để "đọc" hoặc giải mã hoàn toàn những ghi chép cổ xưa này, để phơi bày toàn bộ sự thật ra ánh sáng. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định hình kỷ nguyên mới, giờ đây mới chính thức bắt đầu, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng chân lý.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free