Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1387: Hội Nghị Kiến Tạo: Cam Kết Của Vạn Vực

Ánh trăng vằng vặc trên Hồ Nguyệt Ảnh đã lùi xa, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ của một ngày mới. Tần Mặc không hề chợp mắt. Suốt đêm, những lời nói của Mộ Dung Tĩnh, sự trầm tư của Lục Vô Trần, và cả nụ cười tin tưởng của Hạ Nguyệt, Phong Dao cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương sớm, nhuộm vàng những mái nhà đơn sơ của Vô Tính Thành. Làn gió sớm mang theo mùi hương của cỏ cây, của đất ẩm và sự bình yên mà hắn đã thề sẽ bảo vệ. Trách nhiệm đặt lên vai hắn lúc này không còn là của riêng Vô Tính Thành, mà là của cả Huyền Vực, của vạn vật đang khao khát một con đường mới.

Hôm nay là ngày trọng đại. Hội Nghị Kiến Tạo, nơi các thủ lĩnh từ khắp Huyền Vực sẽ tề tựu, không phải để tranh giành quyền lực hay linh mạch, mà để kiến tạo một tương lai chung. Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận ý chí tồn tại mạnh mẽ của mảnh đất này, của từng viên gạch, từng phiến đá dưới chân hắn. Chúng không mong muốn thăng tiên, chỉ mong được vững chãi, được là chính mình, được che chở cho những sinh linh bé nhỏ.

Hội Trường Lớn của Vô Tính Thành, vốn được xây dựng từ những thân cây cổ thụ và đá núi tự nhiên, hôm nay khoác lên mình một vẻ trang trọng chưa từng có. Không có những bức phù điêu vàng son lộng lẫy, không có những bảo vật phát sáng chói lòa, thay vào đó là những họa tiết chạm khắc giản dị mô phỏng vòng tuần hoàn của thiên nhiên, hình ảnh cây cối vươn mình, dòng suối chảy xiết, hay những sinh linh bé nhỏ hòa mình vào bản thể. Ánh sáng ban ngày dịu nhẹ, không quá gay gắt, xuyên qua những ô cửa sổ lớn, chiếu rọi xuống những hàng ghế được xếp ngay ngắn. Mùi gỗ ẩm và hương thảo mộc thoang thoảng khắp không gian, mang đến một cảm giác thanh bình, gần gũi. Tiếng rì rầm trò chuyện, tiếng bước chân khẽ khàng của các đại diện từ khắp nơi đổ về, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, xua đi sự tĩnh mịch vốn có của hội trường.

Các đại diện, với đủ mọi sắc tộc, mọi phục sức, từ những tông môn tu luyện lớn với y phục lụa là thêu thùa tinh xảo, đến những vương triều phàm nhân với áo bào quyền quý, và cả những bộ tộc nguyên thủy với trang phục làm từ da thú, lông vũ, đều đã an tọa vào vị trí của mình. Ánh mắt họ quét qua hội trường, vừa tò mò, vừa thận trọng, vừa pha lẫn chút mong chờ. Họ đến đây không chỉ vì sự kiện chấn động mà Tần Mặc đã tạo ra, mà còn vì niềm hy vọng mong manh về một lối thoát cho Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của sự suy tàn.

Tần Mặc, trong bộ y phục vải thô màu xanh xám giản dị, bước lên bục cao nhất. Bên cạnh hắn là Tô Lam, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên vẻ kiên định. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ lay động theo mỗi bước chân, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn. Lục Vô Trần, với mái tóc bạc phơ và gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt giờ đây đã tràn đầy sự bình yên, chậm rãi theo sau. Ở vị trí trung tâm bục, không phải một biểu tượng quyền lực, mà là một chậu cây nhỏ, bên trong là Tiểu Thảo, vươn những chiếc lá xanh non mơn mởn, toát ra một sinh khí trong lành. Sự hiện diện của cô bé, dù chỉ là một thực thể cây cỏ, lại mang một ý nghĩa sâu sắc, tượng trưng cho 'vật tính' được tôn trọng, cho một kỷ nguyên nơi vạn vật đều có quyền được là chính nó.

Tần Mặc đưa ánh mắt chậm rãi quét qua toàn bộ hội trường. Hắn cảm nhận được hàng trăm, hàng ngàn ý chí tồn tại khác nhau đang hội tụ tại đây. Có những ý chí vẫn còn vương vấn sự nghi ngờ, sự cố chấp vào con đường cũ, nhưng cũng có vô số ý chí đang mở lòng, đang khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm lắng, không hùng hồn nhưng lại vang vọng khắp không gian, như tiếng suối chảy len lỏi qua khe đá, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn mỗi người.

"Chư vị đại diện từ khắp Huyền Vực," Tần Mặc bắt đầu, "Hôm nay, chúng ta tề tựu tại Vô Tính Thành này, không phải để tái diễn những tranh chấp cũ, không phải để truy cầu những cảnh giới hư vô. Chúng ta đến đây, để cùng nhau gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà ta gọi là Kỷ Nguyên Cân Bằng."

Hắn ngừng một lát, để những lời nói của mình thấm sâu vào không khí. "Hàng ngàn năm qua, niềm tin rằng vạn vật đều có thể thăng tiên, nếu tu luyện đến cực hạn, đã dẫn dắt chúng ta. Nó đã mang lại sức mạnh, sự thịnh vượng, nhưng cũng đã đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự suy tàn. 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Lời cảnh báo cổ xưa ấy, giờ đây, đã trở thành hiện thực đau lòng mà chúng ta đang phải đối mặt."

Ánh mắt Tần Mặc hướng về Tiểu Thảo. "Vô Tính Thành chúng ta, từng bị coi là phế địa, nơi không vật nào có thể tu luyện. Nhưng chính ở nơi đây, chúng ta đã tìm thấy một chân lý khác. Một chân lý không nằm ở việc vươn lên cao nhất, mà nằm ở việc chấp nhận bản chất, ở việc tôn trọng 'vật tính' vốn có của mỗi thực thể. Chúng ta đã học cách lắng nghe 'ý chí tồn tại' của vạn vật, hiểu được khát khao sâu thẳm nhất của chúng."

Tô Lam bước lên một bước, giọng nàng thanh thoát nhưng đầy sức thuyết phục. "Sự cân bằng không chỉ là một lý thuyết trừu tượng, nó là hơi thở của thế giới này. Nó là sự hài hòa giữa sinh và diệt, giữa cường và nhược, giữa con người và vạn vật. Chúng ta không phủ nhận con đường thăng tiên, nhưng chúng ta từ chối sự cực đoan. Chúng ta tin rằng vạn vật có quyền được lựa chọn con đường của mình, được là chính mình, mà không bị ép buộc phải biến đổi, phải vươn lên một cách vô độ." Nàng chỉ tay về phía Tiểu Thảo. "Tiểu Thảo đây, từng là một thực thể bị ép buộc 'khai linh', bị định hướng phải trở thành 'tiên dược'. Nhưng sau khi trở về với bản chất, được tôn trọng 'vật tính' của mình, nó không chỉ hồi phục mà còn mang lại sự sống, sự bình yên cho cả Vô Tính Thành."

Lục Vô Trần gật đầu, bổ sung bằng giọng trầm lắng, đầy kinh nghiệm. "Ta, Lục Vô Trần, đã từng là một tu sĩ khao khát thăng tiên. Ta đã từng tin rằng sức mạnh là tất cả. Nhưng những gì ta đạt được chỉ là sự trống rỗng, sự mất mát và gánh nặng của một thế giới đang dần mục rữa. Chính Tần Mặc, và triết lý cân bằng này, đã chỉ cho ta thấy một con đường khác, một con đường nơi ta tìm thấy sự bình yên, sự trọn vẹn trong việc chấp nhận bản thân và hòa mình vào vạn vật."

Tần Mặc quay lại nhìn các đại diện. "Nhiệm vụ của chúng ta hôm nay là cùng nhau định hình những nguyên tắc cơ bản cho Kỷ Nguyên Cân Bằng. Không phải là một bộ luật hà khắc, mà là một 'Hiến Chương' dựa trên sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau. Một Hiến Chương cho phép mỗi vật, mỗi sinh linh, mỗi con người được quyền tự do lựa chọn con đường của mình, được phát triển theo bản chất của mình, mà vẫn đảm bảo sự cộng sinh và bền vững của cả Huyền Vực." Hắn cảm nhận được sự chú ý đang dâng cao, những ánh mắt dõi theo hắn, không còn sự thờ ơ mà thay vào đó là sự nghiêm túc, một tia hy vọng bắt đầu le lói trong tâm hồn họ. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, giờ là lúc chờ đợi chúng nảy mầm.

***

Buổi trưa, ánh nắng vàng ươm chi���u thẳng vào Hội Trường Lớn, xua đi những góc khuất còn vương vấn sự dè dặt. Không khí giờ đây đã trở nên sôi nổi hơn rất nhiều. Sau bài phát biểu khai mạc của Tần Mặc và những minh chứng sống từ Tô Lam, Lục Vô Trần, hội trường trở thành một diễn đàn mở. Từng đại diện từ các tông môn tu luyện lớn, các vương triều và bộ tộc lần lượt đứng dậy, nêu lên những câu hỏi, những băn khoăn và cả những đề xuất của riêng họ. Tiếng nói của họ, dù khác biệt về ngữ điệu và ngôn ngữ, nhưng đều xoay quanh một chủ đề chung: làm thế nào để dung hòa triết lý cân bằng với thực tế phũ phàng của Huyền Vực.

Một tu sĩ trẻ tuổi từ một tông môn tu luyện nhỏ đứng dậy, giọng nói đầy lo lắng: "Thưa Tần Mặc tiền bối, triết lý của ngài thật sự cao cả. Nhưng nếu chúng ta không theo đuổi sức mạnh tối thượng, làm sao chúng ta có thể đối phó với những kẻ vẫn còn cố chấp đi theo con đường cũ? Làm sao bảo vệ tông môn, bảo vệ người dân khi kẻ thù không ngừng lớn mạnh?"

Một vị tộc trưởng từ vùng đất hoang vu, với làn da rám nắng và ánh mắt sắc bén, lên tiếng tiếp lời: "Vùng đất của chúng tôi luôn phải đối mặt với những linh thú hung hãn, những bộ tộc khác muốn xâm chiếm tài nguyên. Nếu chúng tôi không tu luyện để trở nên mạnh mẽ, làm sao chúng tôi có thể tồn tại?"

Những câu hỏi nối tiếp nhau, phản ánh nỗi lo chung của một thế giới đã quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết mọi vấn đề. Tần Mặc lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, thấu hiểu. Hắn biết, đây không phải là sự phản đối, mà là sự bối rối, sự tìm kiếm một con đường khác trong một thế giới mà họ đã quen với những quy tắc cũ.

Mộ Dung Tĩnh, với y phục tông môn sang trọng và khí chất cao ngạo, cuối cùng cũng cất tiếng. Y đứng dậy, tay cầm quạt ngọc khẽ phe phẩy, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Tần Mặc. "Triết lý cân bằng là cao cả, không thể phủ nhận. Nhưng Huyền Vực vẫn cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Giọng y tuy vẫn còn chút ngạo khí, nhưng đã không còn vẻ khinh thường như những ngày đ��u. "Chúng ta sẽ làm gì với những kẻ cố chấp, những kẻ không muốn hòa nhập vào Kỷ Nguyên Cân Bằng này? Và làm thế nào để duy trì sự cân bằng mà không trở nên yếu ớt, dễ bị tấn công?"

Câu hỏi của Mộ Dung Tĩnh chạm đến cốt lõi của vấn đề, khiến cả hội trường chìm vào im lặng. Đây chính là thách thức lớn nhất của Kỷ Nguyên Cân Bằng: làm thế nào để tồn tại và phát triển trong một thế giới vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy, mà không cần phải trở thành kẻ mạnh nhất theo cách cũ.

Tần Mặc bước lên phía trước một bước, ánh mắt hắn giao với Mộ Dung Tĩnh, không một chút dao động. "Sức mạnh thực sự, không nằm ở sự chinh phục hay hủy diệt, mà nằm ở sự hòa hợp, sự bền bỉ và khả năng cộng sinh." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng. "Chúng ta không nói từ bỏ sức mạnh, mà là định nghĩa lại sức mạnh. Một thanh kiếm, chỉ muốn chém giết, cuối cùng sẽ cùn mòn và gãy nát. Nhưng một thanh kiếm biết khi nào nên nằm yên trong vỏ, khi nào nên vung ra để bảo vệ, đó mới là một thanh kiếm có 'vật tính' trọn vẹn, có sức mạnh trường tồn."

Tô Lam tiếp lời Tần Mặc, bổ sung bằng những ví dụ cụ thể, mang tính thực tiễn hơn. "Về việc đối phó với những kẻ cố chấp, chúng ta sẽ không dùng bạo lực để ép buộc, mà dùng sự minh chứng. Hãy để những vùng đất áp dụng triết lý cân bằng trở thành minh chứng sống cho sự thịnh vượng, sự bình yên và sự phát triển bền vững. Sức mạnh của chúng ta sẽ không chỉ là linh lực cá nhân, mà là sức mạnh của một cộng đồng đoàn kết, của những sinh linh hòa hợp với nhau và với thiên nhiên." Nàng giải thích cách các tông môn có thể điều chỉnh công pháp tu luyện, không còn tập trung vào việc hấp thụ linh khí một cách vô độ, mà chuyển sang việc tìm hiểu 'vật tính' của linh khí, học cách cộng hưởng với nó, để đạt được sức mạnh mà không làm cạn kiệt nguồn sống của thiên địa. "Một tu sĩ hiểu được ý chí của đất, của nước, sẽ có thể vận dụng chúng một cách hiệu quả hơn gấp trăm lần một tu sĩ chỉ biết cướp đoạt."

Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt ông nhìn Mộ Dung Tĩnh đầy vẻ đồng cảm. "Ta từng là kẻ mù quáng theo đuổi sức mạnh. Ta đã từng cho rằng bảo vệ là phải dùng bạo lực. Nhưng giờ đây, ta hiểu rằng, sự bảo vệ chân chính đến từ sự thấu hiểu, từ việc vun đắp cho sự sống, chứ không phải là sự tàn phá. Sức mạnh của sự cân bằng là sức mạnh của sự hồi phục, của sự bền vững. Kẻ thù có thể mạnh nhất thời, nhưng kẻ không hiểu quy luật của thiên địa, cuối cùng sẽ tự hủy diệt."

Tần Mặc kết thúc phần trả lời, ánh mắt hắn lại hướng về phía Mộ Dung Tĩnh. "Chúng ta sẽ cùng nhau định hình những quy tắc mới, không phải để tước đoạt quyền lợi của ai, mà để bảo vệ tất cả. Bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật. Bảo vệ sự đa dạng của Huyền Vực. Và bảo vệ chính chúng ta khỏi vòng xoáy tận diệt của sự truy cầu vô độ."

Các đại diện trong hội trường, từ những tu sĩ cao ngạo đến những tộc trưởng mạnh mẽ, đều gật gù. Nhiều người bắt đầu thay đổi thái độ từ dè dặt, nghi ngờ sang ủng hộ, ánh mắt họ tràn đầy sự suy tư và một niềm hy vọng mới mẻ. Họ nhận ra, Tần Mặc không chỉ mang đến một triết lý, mà còn mang đến một con đường, một giải pháp thực tế cho những vấn đề mà họ đã phải đối mặt suốt bấy lâu.

Mộ Dung Tĩnh im lặng một lúc lâu, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, như muốn xuyên thấu tâm can hắn. Cuối cùng, y thở ra một hơi dài, quạt ngọc khẽ cụp lại, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Nụ cười đó không còn là sự ngạo mạn, mà là sự chấp nhận, sự thấu hiểu. "Có lẽ, ta đã hiểu được phần nào... Con đường này, tuy khó đi, nhưng đáng để thử." Lời nói của y, tuy ngắn gọn, nhưng lại có sức nặng, bởi y là đại diện cho một trong những tông môn tu luyện lớn nhất Huyền Vực, và sự thay đổi trong suy nghĩ của y là một tín hiệu mạnh mẽ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây Vô Tính Thành, hắt những vệt cam vàng dịu nhẹ vào Hội Trường Lớn. Ánh sáng ấm áp ấy, pha trộn với mùi gỗ và hương thảo mộc, tạo nên một bầu không khí thiêng liêng, trang trọng. Sau nhiều giờ thảo luận không ngừng, sau v�� số câu hỏi và những lời giải đáp thấu đáo, một sự đồng thuận đã được thiết lập. Không phải là một sự ép buộc, mà là một sự chấp nhận tự nguyện, một niềm tin chung vào con đường mới.

Ở trung tâm hội trường, một phiến đá lớn, màu xám tro, nằm sừng sững. Đó là Chân Lý Thạch Bi, một vật phẩm cổ xưa được người dân Vô Tính Thành tìm thấy, tương truyền có khả năng cảm nhận và phản ứng với những lời thề nguyện chân thành nhất. Bề mặt của nó nhẵn nhụi, in hằn những vết tích của thời gian, nhưng lại toát ra một vẻ uy nghiêm cổ kính.

Từng thủ lĩnh, từng đại diện, với biểu cảm nghiêm túc và đầy quyết tâm, lần lượt đứng dậy. Họ bước đến phiến Chân Lý Thạch Bi, ánh mắt chất chứa niềm hy vọng cho một tương lai tốt đẹp hơn. Đầu tiên là Mộ Dung Tĩnh. Y chậm rãi bước tới, đặt bàn tay phải lên bề mặt lạnh lẽo của phiến đá. Ngay lập tức, một luồng sáng xanh biếc, ấm áp bùng lên từ phiến đá, bao trùm lấy y. Ánh sáng đó không chói lòa, mà như một hơi thở nhẹ nhàng, lan tỏa khắp hội trường.

"Ta, Mộ Dung Tĩnh, đại diện cho Thanh Vân Tông," y cất tiếng, giọng nói vang vọng, mang theo sự trang trọng của lời thề. "Cam kết ủng hộ 'Hiến Chương Cân Bằng' của Vô Tính Thành. Từ nay, Thanh Vân Tông sẽ cùng Huyền Vực kiến tạo một tương lai hòa hợp, tôn trọng 'vật tính' của vạn vật và tìm kiếm sự cân bằng bản chất."

Theo sau Mộ Dung Tĩnh, các đại diện khác cũng nối tiếp nhau bước lên. Một vị vương gia uy nghi, một nữ tộc trưởng với mái tóc tết cầu kỳ, một lão pháp sư với bộ râu bạc phơ, và cả những đại diện của những chủng tộc ít được biết đến hơn. Mỗi người khi đặt tay lên Chân Lý Thạch Bi, một luồng sáng riêng biệt, với màu sắc và cường độ khác nhau, lại bừng lên, hòa quyện vào nhau, tạo thành một quầng sáng rực rỡ, đa sắc màu, tượng trưng cho sự gắn kết của vạn vật và ý chí xây dựng kỷ nguyên mới. Tiếng cam kết nối tiếp nhau, vang vọng khắp hội trường, như những bản tuyên ngôn hùng tráng.

"Chúng tôi, ... cam kết ủng hộ 'Hiến Chương Cân Bằng' và cùng Vô Tính Thành kiến tạo một tương lai hòa hợp!"

Tần Mặc đứng trang nghiêm trên bục cao, ánh mắt hắn dõi theo từng người, từng lời thề nguyện. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một làn sóng năng lượng tích cực, của niềm tin và sự đồng lòng đang lan tỏa khắp không gian. Ý chí tồn tại của Chân Lý Thạch Bi, của từng cây gỗ, từng phiến đá trong hội trường, dường như cũng đang reo vui, cộng hưởng với những lời cam kết. Tiểu Thảo trong chậu cây nhỏ khẽ rung rinh những chiếc lá, như cũng đang mỉm cười.

Lão Khang, đứng bên cạnh Tần Mặc, khẽ mỉm cười hiền từ. Mái tóc bạc phơ của ông lấp lánh trong ánh hoàng hôn. "Chúng ta đã đi được một chặng đường dài, Tần Mặc." Giọng ông trầm ấm, đầy vẻ mãn nguyện.

Tần Mặc quay sang Lão Khang, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, xua đi vẻ trầm tư thường thấy. "Vâng, Lão Khang. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu." Hắn biết, lời cam kết hôm nay chỉ là bước đầu tiên. Chặng đường phía trước còn vô vàn thử thách, vô số kẻ cố chấp sẽ không dễ dàng chấp nhận, và việc áp dụng Hiến Chương Cân Bằng vào thực tiễn của mỗi vùng đất sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn, trí tuệ và lòng dũng cảm.

Hạ Nguyệt, quan sát từ một góc khuất, cảm nhận được sự nặng nề vừa được trút bỏ khỏi vai Tần Mặc. Nàng mỉm cười nhẹ nhõm, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối. Chỉ cần Tần Mặc còn kiên định, chỉ cần vạn vật còn tin tưởng, thì dù con đường có gian nan đến mấy, Huyền Vực cũng sẽ tìm thấy lối thoát.

Khi lời cam kết cuối cùng vang lên và luồng sáng từ Chân Lý Thạch Bi dần lắng xuống, ánh hoàng hôn cũng đã tắt hẳn. Đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh của gió đêm. Nhưng trong Hội Trường Lớn của Vô Tính Thành, một ngọn lửa hy vọng mới đã được thắp lên. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá cây bên ngoài, tiếng nước vỗ nhẹ Hồ Nguyệt Ảnh từ xa vọng lại, như một bản giao hưởng của thiên nhiên, chào đón Kỷ Nguyên Cân Bằng. Tần Mặc đứng đó, cảm nhận sự bình yên của đêm, và biết rằng, từ nay, Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực của sự truy cầu vô độ, mà là Huyền Vực của sự cân bằng, của sự lựa chọn và của niềm hy vọng. Con đường đã mở ra, và Tần Mặc, kiến trúc sư của kỷ nguyên mới, đã sẵn sàng dẫn dắt vạn vật bước đi trên đó.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free