Vạn vật không lên tiên - Chương 1407: Bóng Tối Lợi Dụng: Âm Mưu Khai Linh Biến Tướng
Tần Mặc ngồi dưới gốc cổ thụ già cỗi giữa Vô Tính Thành, nơi từng là chốn phế địa nay đã dần trở thành một ngọn hải đăng của triết lý cân bằng. Ánh ban mai vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, đượm mùi gỗ mục sau một đêm mưa, mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven suối. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những vườn cây ăn trái sum suê, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống. Tần Mặc nhắm mắt, cố gắng hòa mình vào dòng chảy của vạn vật, lắng nghe những "ý chí tồn tại" đang thì thầm quanh hắn. Hắn cảm nhận được sự bình yên của những phiến đá, sự kiên cường của những thân cây, và sự hồn nhiên của những dòng nước nhỏ đang uốn lượn qua các con kênh trong làng. Hắn thấu hiểu sự lựa chọn của dòng suối muốn chảy xuôi, của khóm cỏ muốn vươn mình, và sự giác ngộ vừa nhen nhóm trong lòng Lão Thợ Săn Long về quyền được là chính nó của vạn vật.
Tuy nhiên, giữa bản hòa ca tĩnh lặng ấy, một âm ba lạc điệu chợt len lỏi vào tâm trí Tần Mặc. Nó không phải là sự mất cân bằng tự nhiên do khát vọng thăng tiên mù quáng, không phải là tiếng than khóc của vạn vật khi bị ép buộc phải vươn cao, mà là một thứ gì đó khác, méo mó và cưỡng bức. Nó như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy "ý chí tồn tại" của vạn vật, bóp méo chúng, ép buộc chúng phải tuân theo một mệnh lệnh nào đó. Đây không phải là sự khao khát vươn lên, mà là sự phục tùng vô tri, một sự tước đoạt trắng trợn. Hắn cảm thấy một sự phẫn nộ dâng lên trong lòng, một cảm giác ghê tởm trước sự biến thái này. Đây là một thứ tà ác hơn cả sự truy cầu thăng tiên mù quáng, bởi nó tước đoạt đi cái quyền được là chính nó, quyền được lựa chọn tồn tại theo bản chất của vạn vật.
"Đây không phải là sự mất cân bằng tự nhiên... đây là sự bóp méo," Tần Mặc thì thầm, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền nhưng vầng trán đã khẽ nhíu lại. "Như thể một 'ý chí' khác đang cưỡng bức vạn vật."
Tiểu Thảo, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc bím hai bên và đôi mắt to tròn, đen láy, đang ngồi xổm bên cạnh Tần Mặc, dùng một cành cây nhỏ vẽ những hình thù ngộ nghĩnh trên nền đất. Vốn dĩ, Tiểu Thảo luôn là tấm gương phản chiếu những rung động của vạn vật. Nếu vạn vật an yên, nàng cũng sẽ an yên. Nhưng lúc này, nàng không ngừng bồn chồn. Nàng bỏ cành cây xuống, chạy quanh Tần Mặc, đôi chân nhỏ nhắn thoăn thoắt, đôi mắt liên tục nhìn về phía xa, như thể đang cảm nhận được một điều gì đó đáng sợ đang đến gần. Những tiếng "chít chít" lo lắng thoát ra từ miệng nàng, không còn là những âm thanh vui tươi thường ngày mà mang theo một sự bất an rõ rệt. Nàng đưa tay nhỏ xíu chạm nhẹ vào cánh tay Tần Mặc, như muốn cảnh báo hắn về mối nguy đang rình rập.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn s��u thẳm, ánh lên vẻ trầm tư và một chút lo lắng. Hắn đặt tay lên đầu Tiểu Thảo, khẽ xoa. "Ta biết, Tiểu Thảo. Ta cũng cảm nhận được."
Đúng lúc đó, từ phía cổng thành, một bóng người vội vã chạy đến. Đó là Thợ Săn Trẻ, người đã từng là đại diện của Thị Trấn Biên Thùy, người có thân hình cường tráng và vẻ ngoài rắn rỏi, nhưng giờ đây khuôn mặt y trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn. Y vừa chạy vừa thở hổn hển, áo quần dính đầy bùn đất, tay vẫn nắm chặt cây cung tên quen thuộc nhưng dường như chẳng còn chút sức lực nào để giương cung.
"Tần Mặc... Tần Mặc đại nhân!" Thợ Săn Trẻ hổn hển, giọng y đứt quãng vì kiệt sức và nỗi sợ hãi. "Chuyện lạ... chuyện lạ đã xảy ra ở Thị Trấn Biên Thùy! Các công cụ... chúng tự động tấn công người! Linh thú... linh thú trở nên điên loạn, nhưng không phải vì hung hãn, mà như thể... như thể chúng bị điều khiển! Chúng không có linh hồn, không có sợ hãi, chỉ biết tấn công!" Y khuỵu xuống trước mặt Tần Mặc, cố gắng lấy lại hơi thở.
Tần Mặc đứng dậy, vẻ mặt hắn trầm tĩnh nhưng ánh mắt thì đã trở nên sắc bén. "Bình tĩnh, Thợ Săn Trẻ. Hãy kể rõ ràng."
"Chúng tôi... chúng tôi phát hiện một số rìu bỗng dưng bay lên, chặt vào chân người thợ mộc. Chiếc cuốc của lão nông phu tự quay về phía ông ta. Và rồi... những con sói rừng, chúng không còn gầm gừ, không còn né tránh bẫy, chúng lao thẳng vào làng, đôi mắt rỗng tuếch, chỉ biết cắn xé. Chúng tôi đã chiến đấu, nhưng chúng không có đau đớn, không có cảm xúc, như những con rối bị giật dây vậy!" Thợ Săn Trẻ run rẩy kể lại, từng lời nói như khắc sâu thêm nỗi kinh hoàng vào không gian tĩnh lặng của Vô Tính Thành. Y đã quen với việc chiến đấu với linh thú hoang dã, quen với sự hung hãn tự nhiên của chúng, nhưng đây là một thứ khác, một thứ phi tự nhiên, ghê rợn hơn nhiều.
Lão Khang, ông lão lưng còng với mái tóc bạc phơ và đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, cũng đã bước đến bên cạnh Tần Mặc. Ông vuốt bộ râu dài trắng muốt, vẻ mặt nghiêm trọng. "Những dấu hiệu này... không giống với bất kỳ sự mất cân bằng nào mà ta từng thấy, Tần Mặc. Ngay cả khi vạn vật khao khát thăng tiên đến mức cực đoan, chúng vẫn giữ được cái 'tôi' của mình, dù là biến thái. Nhưng thứ mà Thợ Săn Trẻ mô tả... đó là sự tước đoạt."
Tần Mặc gật đầu. Hắn đã cảm nhận được điều đó. Sự "khai linh" bị ép buộc mà hắn từng đối mặt là biến vạn vật thành những thực thể mạnh mẽ hơn, tham lam hơn, nhưng vẫn là "chúng". Còn thứ này, dường như đã biến chúng thành những vỏ bọc rỗng tuếch, được điều khiển bởi một "ý chí" ngoại lai. Đây là một sự biến tướng khủng khiếp hơn cả sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Nó không cho vạn vật cơ hội để lựa chọn, thậm chí không cho chúng cơ hội để phản kháng hay biểu lộ "ý chí tồn tại" của riêng mình. Nó chỉ đơn thuần là chiếm đoạt và lợi dụng.
"Chúng ta phải đi," Tần Mặc nói, giọng hắn kiên định. "Phải tìm hiểu xem điều gì đang xảy ra. Sự biến tướng này... nó đe dọa đến nền tảng của tất cả những gì chúng ta đang cố gắng kiến tạo."
Tiểu Thảo nắm chặt lấy tay Tần Mặc, đôi mắt nàng to tròn tràn đầy sự lo lắng nhưng cũng ánh lên vẻ quyết tâm. Nàng tin tưởng vào Tần Mặc, tin rằng hắn sẽ tìm ra cách. Lão Khang cũng thở dài, gật đầu đồng ý. Ông biết rằng, bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng sóng gió lần này, dường như lại mang một bản chất hoàn toàn khác, một sự méo mó vượt quá mọi hiểu biết thông thường.
Tần Mặc liếc nhìn về phía cổng thành, nơi ánh nắng ban mai vẫn còn dịu nhẹ, nhưng trong lòng hắn, một bóng tối vô hình đã bắt đầu bao phủ. Hắn biết, đây sẽ không phải là một cuộc đối đầu đơn thuần với những kẻ truy cầu sức mạnh. Đây là cuộc chiến chống lại một âm mưu lợi dụng bản chất của sự sống, một thứ tà ác cổ xưa có thể đã ngủ quên hàng vạn năm, giờ đây đang thức giấc để tước đoạt đi quyền tự do lựa chọn của vạn vật. Mối đe dọa này sẽ phức tạp hơn nhiều so với Thiên Diệu Tôn Giả, đòi hỏi Tần Mặc phải suy nghĩ sâu sắc hơn về ý nghĩa của 'tự do lựa chọn' và 'bảo vệ bản chất' không chỉ khỏi sự thăng tiến mù quáng mà còn khỏi sự thao túng.
***
Đoàn người của Tần Mặc nhanh chóng rời Vô Tính Thành. Thợ Săn Trẻ dẫn đường, đôi lúc y vẫn còn giật mình khi nghe tiếng lá xào xạc hay tiếng côn trùng bay qua. Họ đến Thị Trấn Biên Thùy vào giữa trưa, khi ánh nắng gắt đổ xuống những mái nhà gỗ và tường đá thô sơ, tạo nên những vệt sáng chói chang trên mặt đường đầy bụi đất. Không khí ở đây đặc quánh mùi gỗ, da thú và khói bếp, xen lẫn với mùi mồ hôi và một thứ mùi tanh nồng lạ lẫm, một mùi của sự mục rữa và bạo lực vô nghĩa.
Thị trấn, vốn dĩ luôn ồn ào với tiếng rao hàng, tiếng chó sủa và tiếng người nói chuyện, giờ đây chìm trong một sự hỗn loạn đáng sợ. Không còn tiếng cười nói, chỉ có những tiếng kêu la thất thanh, tiếng đổ vỡ và tiếng gầm gừ vô hồn. Những con đường lát đá lởm chởm giờ đây đầy vết máu và đổ nát. Một chiếc cuốc đang tự động vung lên, bổ xuống một cửa hàng vũ khí, những nhát cuốc mạnh mẽ và không hề có dấu hiệu mệt mỏi, như thể nó được điều khiển bởi một sức mạnh vô hình nào đó. Bên cạnh đó, một chiếc rìu khác cũng đang xoay tròn trên không trung, chặt phá những vật cản mà không hề có người điều khiển. Chúng không có mục đích, không có sự phẫn nộ, chỉ là những công cụ được lập trình để phá hủy.
"Trời ạ... Đây là cảnh tượng gì?" Lão Khang thốt lên, đôi mắt ông lão mở to đầy kinh ngạc và lo sợ. Ông đã sống qua bao nhiêu thăng trầm của Huyền Vực, đã chứng kiến vô số sự kiện kỳ quái, nhưng cảnh tượng trước mắt lại vượt xa mọi tưởng tượng của ông. Ngay cả những tà linh mạnh nhất cũng không thể biến một vật vô tri thành kẻ tấn công mà không để lại dấu vết của linh khí.
Xa hơn một chút, một đàn sói, với bộ lông xám tro quen thuộc, đang lao vào giữa những ngôi nhà. Nhưng chúng không còn là những con sói rừng hoang dã mà Thợ Săn Trẻ vẫn thường săn bắt. Đôi mắt chúng rỗng tuếch, không có ánh sáng của sự sống, chỉ là hai hố đen vô cảm. Tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng chúng khàn đục, không mang theo sự hung dữ tự nhiên mà chỉ là những âm thanh máy móc, khô khốc. Chúng cắn xé không ngừng, không sợ hãi, không cảm nhận đau đớn, như những con rối bằng thịt và xương. Một người dân cố gắng chống trả bằng một ngọn giáo, nhưng con sói lao đến, cắn phập vào cánh tay y, và y ngã xuống mà không kịp thốt lên lời nào. Cả thị trấn như một bức tranh kinh hoàng về sự vô nghĩa, nơi vạn vật bị tước đoạt đi bản năng và trở thành công cụ của một ý chí khác.
"Đây là 'khai linh'... nhưng không phải là thứ ta biết," Lão Khang lẩm bẩm, giọng ông trầm xuống, đầy vẻ nặng nề. "Không có sự sống, chỉ có sự điều khiển. 'Ý chí tồn tại' của chúng đã bị tước đoạt hoàn toàn."
Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Mỗi chi tiết trước mắt hắn đều khẳng định những gì hắn đã cảm nhận được ở Vô Tính Thành. Đây không phải là sự bùng nổ của "vật tính" dưới tác động của linh lực, cũng không phải là sự biến đổi của sinh linh khi chúng khao khát thăng tiên. Đây là sự biến tướng, sự lợi dụng một cách tàn bạo nhất.
Hắn tiến lại gần một con sói đang cắn xé một thân cây đổ. Con sói không hề quay đầu lại, không hề có phản ứng tự vệ hay tấn công khi có người đến gần, chỉ tiếp tục cắn xé một cách máy móc. Thân hình nó vẫn cường tráng, bộ lông vẫn dày, nhưng sự sống đã bị rút cạn khỏi đôi mắt. Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc bỗng khẽ rung lên. Một âm thanh vi tế, như tiếng thở dài của kim loại, vang vọng trong tâm trí hắn. Thanh kiếm, vốn đã đạt đến sự cân bằng tuyệt đối, dường như cũng cảm nhận được sự biến thái khủng khiếp này, và nó phản kháng, nó muốn chém tan cái ý chí tà ác đang thao túng vạn vật.
Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào đầu con sói. Một luồng năng lượng quen thuộc từ hắn truyền vào cơ thể nó, cố gắng "nghe" được "ý chí tồn tại" của nó. Hắn muốn hiểu, muốn chạm đến phần bản chất sâu thẳm nhất của linh thú này. Nhưng điều hắn nhận được chỉ là một hỗn độn những tín hiệu nhiễu loạn. Có một sự giằng xé khủng khiếp, một sự đau đớn tột cùng đang vang vọng, nhưng nó bị che lấp bởi một tầng lớp ý chí ngoại lai, mạnh mẽ và lạnh lẽo, đang ép buộc con sói phải phục tùng. Giống như một dòng sông bị đóng băng hoàn toàn, chỉ còn lại sự cứng nhắc và lạnh lẽo, nhưng sâu thẳm bên dưới lớp băng vẫn là tiếng rên siết yếu ớt của dòng nước bị giam cầm, tiếng kêu cứu vô vọng của một bản chất đang bị đè nén.
"Nó... nó đang đau khổ," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm xuống, đầy vẻ xót xa. "Bản chất của nó vẫn còn đó, bị giam cầm, bị ép buộc. Nó không muốn tấn công, nhưng nó không thể làm gì khác. 'Ý chí tồn tại' của nó đang bị giằng xé giữa bản năng và sự điều khiển."
Thợ Săn Trẻ đứng cạnh, run rẩy nhìn cảnh tượng. Y chưa bao giờ nghĩ rằng một linh thú lại có thể bị biến đổi đến mức này. Con thú mạnh nhất là con thú biết tự do, đó là câu châm ngôn y vẫn luôn tâm niệm. Nhưng những con sói này, chúng đã mất đi sự tự do, mất đi cả bản chất của mình. Y cảm thấy một sự bàng hoàng và sợ hãi chưa từng có.
Tiểu Thảo cũng tiến lại gần Tần Mặc, đôi mắt nàng rưng rưng. Nàng cảm nhận được nỗi đau của con sói, một nỗi đau không thể thốt thành lời, một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp. Nàng đưa tay lên, những ngón tay nhỏ nhắn cố gắng chạm vào lớp lông xám tro của con sói, như muốn an ủi, muốn xoa dịu. Nhưng con sói vẫn vô tri, vẫn tiếp tục cắn xé một cách máy móc, như một cỗ máy đã mất đi mọi cảm giác.
Tần Mặc rút tay về. Hắn cảm thấy một sự phẫn nộ sâu sắc dâng lên trong lòng. Đây không chỉ là một mối đe dọa vật chất, mà là một sự sỉ nhục đối với sự sống, một sự xúc phạm đến "ý chí tồn tại" của vạn vật. Kẻ gây ra điều này không chỉ muốn phá hoại sự cân bằng mà hắn đang cố gắng kiến tạo, mà còn muốn biến mọi thứ thành công cụ vô tri, phục vụ cho mục đích tà ��c của chúng.
"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của nó," Tần Mặc nói, giọng hắn kiên quyết. "Thợ Săn Trẻ, ngươi có biết có nơi nào gần đây bị bỏ hoang, hoặc có những câu chuyện kỳ lạ về một thế lực cổ xưa không?"
Thợ Săn Trẻ suy nghĩ một lúc, rồi đôi mắt y chợt giãn ra. "Có... có một nơi. Người dân Biên Thùy chúng tôi vẫn hay gọi đó là Rừng Cây Chết. Một khu rừng cổ xưa, từ rất lâu rồi đã không còn sự sống. Cây cối khô héo, đất đai cằn cỗi. Người ta đồn rằng nơi đó bị một lời nguyền cổ xưa ám ảnh, hoặc là nơi trú ngụ của những tà vật. Không ai dám đến gần. Nhưng gần đây, có những đêm, chúng tôi thấy ánh sáng đỏ lập lòe phát ra từ sâu bên trong..."
Tần Mặc gật đầu. Rừng Cây Chết. Một nơi bị lãng quên, phù hợp với một thế lực cổ xưa đang trỗi dậy. Sự biến tướng của 'khai linh' sẽ tạo ra những 'công cụ' đáng sợ, có thể buộc Tần Mặc phải đối đầu với những sinh linh mà anh từng muốn giải thoát, đẩy anh vào những tình thế khó xử. Nhưng hắn biết, hắn không thể chần chừ. Sự tự do l���a chọn của vạn vật đang bị đe dọa, không phải bởi sự khao khát thăng tiên mù quáng, mà bởi một âm mưu thao túng tàn bạo hơn nhiều.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, Tần Mặc, Lão Khang và Tiểu Thảo đã đến rìa Rừng Cây Chết. Không khí tại đây ngay lập tức trở nên lạnh lẽo một cách bất thường, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách nó với thế giới bên ngoài. Sương mù dày đặc bắt đầu giăng lối, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, biến khu rừng thành một bức tranh u ám, chết chóc. Mùi tà khí nồng nặc, tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, khiến cho mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề và khó chịu. Nó không phải là mùi của sự mục rữa tự nhiên, mà là mùi của sự biến thái, của một thứ gì đó đã chết đi nhưng vẫn còn tồn tại một cách ghê rợn.
Những hàng cây cổ thụ trơ trụi, cành cây khẳng khiu vươn lên không trung như những bộ xương khổng lồ. Lá cây đã rụng hết từ lâu, chỉ còn lại những thân gỗ xám xịt, mục ruỗng. Tiếng gió rít qua những cành cây khô, tạo nên những âm thanh thê lương, ai oán, như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Dưới chân, đất đai khô cằn, nứt nẻ, không một dấu hiệu của sự sống. Nơi đây như một vết sẹo khổng lồ trên da thịt của Huyền Vực, một lời nhắc nhở về một thảm họa đã bị lãng quên.
"Cảm giác này... nó khác hẳn với những nơi bị ô nhiễm bởi linh lực hoặc những tà khí thông thường," Lão Khang thì thầm, giọng ông đầy vẻ cảnh giác. "Đây là một loại tà khí cổ xưa, mang theo sự mục ruỗng và bóp méo từ sâu thẳm trong lịch sử. Có lẽ, những ghi chép cổ xưa mà ta từng đọc, những truyền thuyết bị lãng quên, sẽ là chìa khóa để hiểu về thế lực này."
Tần Mặc gật đầu. Hắn cảm nhận được. Những rung động của "ý chí tồn tại" ở đây không chỉ là sự suy yếu, mà là sự vặn vẹo, bóp méo đến tận cùng bản chất. Nó như một vết thương nhiễm trùng đã bị lãng quên hàng ngàn năm, giờ đây đang bùng phát trở lại, đe dọa nuốt chửng mọi sự sống. Tiểu Thảo nép sát vào Tần Mặc, đôi mắt nàng mở to, run rẩy. Nàng là Thiên Tâm Thảo, nhạy cảm với mọi rung động của vạn vật, và sự đau khổ, biến thái ở nơi này khiến nàng sợ hãi đến tột độ, không ngừng phát ra những tiếng "chít chít" yếu ớt.
Họ tiến sâu hơn vào khu rừng. Mỗi bước chân đều giẫm lên những lớp lá khô mục nát, tạo ra những âm thanh rột roạt rợn người, phá vỡ sự tĩnh mịch chết chóc của nơi này. Càng vào sâu, sương mù càng dày đặc, tầm nhìn càng bị hạn chế, chỉ còn lại khoảng cách vài bước chân. Những thân cây chết chóc trở nên dày đặc hơn, tạo thành một mê cung u tối, không lối thoát, như thể chính khu rừng cũng đang cố gắng giam giữ những kẻ xâm nhập.
Bỗng nhiên, Tần Mặc dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng "ý chí" đặc biệt mạnh mẽ, méo mó và cổ xưa, phát ra từ phía trước. Nó không phải là một sinh linh, mà là một thứ gì đó khác, một cấu trúc, một vật thể, nhưng lại sở hữu một ý chí khủng khiếp đến đáng sợ.
Trước mắt họ, ẩn hiện trong màn sương mù dày đặc, là một cấu trúc khổng lồ, làm bằng một loại đá màu đen kịt, không rõ niên đại. Nó không mang bất kỳ hình dáng kiến trúc quen thuộc nào, chỉ là một khối đá thô kệch, nhưng lại toát ra một thứ uy áp cổ xưa và một luồng tà khí kinh hoàng, đủ để khiến tâm trí những kẻ yếu hơn phải vỡ vụn. Bề mặt của nó gồ ghề, đầy những ký hiệu lạ lùng đã bị phong hóa theo thời gian, nhưng vẫn còn đó những đường nét kỳ dị, như những vết sẹo của một quá khứ đầy biến động, một thứ ngôn ngữ của sự tà ác và thống trị.
"Đây là nguồn gốc... một thứ gì đó đã ngủ quên rất lâu, và giờ đang tỉnh giấc," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm xuống. Hắn không ngần ngại bước đến gần cấu trúc đá, đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của nó.
Ngay khi ngón tay Tần Mặc tiếp xúc với khối đá, một luồng "ý chí" mạnh mẽ và tà ác ập thẳng vào tâm trí hắn, như một dòng thác dữ dội. Đó không phải là khao khát thăng tiên, không phải là sự tự do, mà là một khát vọng chiếm đoạt, thao túng và kiểm soát. Nó muốn biến mọi thứ thành công cụ phục vụ cho nó, tước đoạt "ý chí tồn tại" của vạn vật, biến chúng thành những con rối vô tri. Nó không muốn vươn lên cao hơn, mà muốn kéo mọi thứ xuống thấp hơn, biến chúng thành một phần mở rộng của chính nó, một thứ gì đó vô hồn, phục tùng tuyệt đối. Đây là một thứ tà ác thuần túy, một sự đối nghịch hoàn toàn với triết lý cân bằng bản chất và sự tự do lựa chọn của vạn vật.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được một sự thật kinh hoàng: thế lực này không quan tâm đến "thăng tiên", mà chỉ quan tâm đến việc mở rộng ảnh hưởng của mình, biến cả Huyền Vực thành một vùng đất chết nơi mọi vật đều phục tùng nó. Nó không phải là kẻ thù của sự thăng tiên, mà là kẻ thù của *sự sống*, của *ý chí tồn tại*. Nó đã ngủ quên quá lâu, chờ đợi một thời cơ thích hợp, có lẽ là khi sự mất cân bằng do khát vọng thăng tiên lên đến đỉnh điểm, tạo ra những khe hở để nó trỗi dậy. Và giờ đây, nó đã tỉnh giấc. Sự biến tướng của 'khai linh' đã tạo ra những 'công cụ' đáng sợ, và Tần Mặc biết rằng, hắn sẽ phải đối đầu với những sinh linh mà anh từng muốn giải thoát, đẩy anh vào những tình thế khó xử và bi thương.
Cấu trúc đá khẽ rung chuyển. Từ một khe nứt sâu hoắm trên bề mặt, một ánh sáng đỏ rực chợt lóe lên, như một con mắt khổng lồ đột ngột mở ra trong bóng tối. Ánh mắt đó không mang theo sự tức giận hay hung hãn, mà là một sự lạnh lẽo tột cùng, một sự khinh miệt đối với mọi sự sống và ý chí tự do. Nó như một lời chào đón đầy đe dọa, một lời tuyên bố về sự trở lại của một thế lực cổ xưa mà Huyền Vực đã lãng quên, một thế lực đã từng bị lãng quên nay trỗi dậy với âm mưu biến vạn vật thành công cụ.
Lão Khang lùi lại một bước, gương mặt ông tái nhợt. Ông đã từng nghe những truyền thuyết về các vị thần sa ngã, về những thực thể cổ xưa bị phong ấn, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại có thể trỗi dậy theo cách này. Mối đe dọa từ thế lực cổ xưa này sẽ phức tạp hơn nhiều so với Thiên Diệu Tôn Giả, đòi hỏi Tần Mặc phải suy nghĩ sâu sắc hơn về ý nghĩa của 'tự do lựa chọn' và 'bảo vệ bản chất' không chỉ khỏi sự thăng tiến mù quáng mà còn khỏi sự thao túng.
Tần Mặc vẫn đứng đó, đối mặt trực tiếp với ánh mắt đỏ rực. Hắn cảm thấy gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai. Hắn đã đấu tranh để vạn vật có thể lựa chọn con đường của mình, để chúng không bị ép buộc phải thăng tiên. Nhưng giờ đây, một kẻ thù mới xuất hiện, không muốn thăng tiên, mà muốn tước đoạt hoàn toàn quyền lựa chọn của vạn vật, biến chúng thành công cụ vô tri. Mối đe dọa này còn thâm độc và nguy hiểm hơn gấp bội. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là việc thuyết phục hay kiến tạo không gian cho sự lựa chọn đơn thuần. Đây sẽ là một cuộc chiến sinh tử, không chỉ để bảo vệ Huyền Vực, mà còn để bảo vệ chính bản chất của sự sống, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Cái ánh mắt đỏ rực kia như muốn nói rằng, kỷ nguyên hòa bình mới mà hắn đang cố gắng kiến tạo, có thể sẽ phải đối mặt với một màn đêm vĩnh cửu, nơi chỉ có sự phục tùng và vô tri.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.