Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1408: Vật Chất Tha Hóa: Khi Hồi Sinh Là Cứu Rỗi

Ánh mắt đỏ rực từ khe nứt trên khối đá đen kịt như một lời tuyên chiến không tiếng vang, một cái nhìn xuyên thấu tận linh hồn, mang theo sự lạnh lẽo vô biên và khinh miệt sâu sắc đối với mọi sinh linh dám tự do. Tần Mặc đứng đó, bàn tay vẫn còn chạm vào bề mặt thô ráp, lạnh lẽo của khối cự thạch, cảm nhận luồng “ý chí” tà ác kia vẫn đang cuộn trào trong tâm trí mình, như một dòng sông ngầm chảy xiết dưới lòng đất. Nó không phải là khát khao thăng hoa, mà là một sự khao khát chiếm đoạt, đồng hóa, biến mọi thứ thành những mảnh ghép vô tri của chính nó. Mối đe dọa này không chỉ nằm ở việc thao túng vạn vật để chúng phục vụ một mục đích nào đó, mà còn ở việc tước đoạt hoàn toàn cái quyền được là chính nó, quy���n được tồn tại với bản chất độc lập.

Lão Khang lùi lại một bước, hơi thở ông trở nên gấp gáp, gương mặt vốn đã hằn sâu nếp nhăn giờ càng thêm u ám. Những truyền thuyết cổ xưa về các vị thần sa ngã, về những thực thể bị phong ấn đã từng được coi là lời kể của người điên, nay lại hiện hữu rõ ràng trước mắt ông. Ông biết, đây không phải là thứ mà tri thức của thế giới hiện tại có thể dễ dàng đối phó. Tiểu Thảo nắm chặt vạt áo Tần Mặc, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi mơ hồ, nhưng nàng vẫn kiên cường đứng cạnh hắn, như một cái cây non bám rễ vào vách đá, vững chãi giữa phong ba.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng trấn định tâm thần. Hắn không thể để nỗi sợ hãi xâm chiếm. Hắn đã đấu tranh để vạn vật có thể lựa chọn con đường của mình, để chúng không bị ép buộc phải thăng tiên. Nhưng giờ đây, một kẻ thù mới xuất hiện, không muốn thăng tiên, mà muốn tước đoạt hoàn toàn quyền lựa chọn của vạn vật, biến chúng thành công cụ vô tri. Mối đe dọa này còn thâm độc và nguy hiểm hơn gấp bội. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là việc thuyết phục hay kiến tạo không gian cho sự lựa chọn đơn thuần. Đây sẽ là một cuộc chiến sinh tử, không chỉ để bảo vệ Huyền Vực, mà còn để bảo vệ chính bản chất của sự sống, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Cái ánh mắt đỏ rực kia như muốn nói rằng, kỷ nguyên hòa bình mới mà hắn đang cố gắng kiến tạo, có thể sẽ phải đối mặt với một màn đêm vĩnh cửu, nơi chỉ có sự phục tùng và vô tri.

Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định, chứa đựng một sự quyết tâm sắt đá. “Chúng ta phải đi sâu hơn,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm nhưng dứt khoát. “Nơi này... nơi này là trái tim của sự biến chất. Chúng ta cần tìm hiểu cội nguồn của nó.” Hắn gật đầu về phía Thợ Săn Trẻ, người đang đứng cạnh, cung tên đã giương sẵn, ánh mắt đầy lo lắng nhưng không hề nao núng. “Thợ Săn Trẻ, huynh hãy bảo vệ Tiểu Thảo và Lão Khang. Ta sẽ đi trước.”

Không đợi ai phản đối, Tần Mặc bước thêm một bước về phía khối đá đen. Ngay lập tức, từ phía sau khối đá, một lối đi hẹp, tối tăm hiện ra, như một cái miệng khổng lồ của vực sâu đang há ra chờ đợi. Lối đi bị che khuất bởi những thân cây chết khô, cành cây trơ trụi vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc của tử thần, bện vào nhau tạo thành một tấm màn che chắn dày đặc. Một làn sương mù trắng xóa, lạnh lẽo, mang theo mùi của gỗ mục và đất chết, bốc lên từ sâu bên trong, khiến khung cảnh càng thêm u ám, rợn người.

Khi Tần Mặc cùng đoàn người tiến vào, những thân cây khô trụi hai bên lối đi như sống dậy. Không phải chúng thật sự sống, mà là những linh thú bị biến dị ẩn mình trong đó bắt đầu di chuyển. Tiếng gió rít qua cành cây khô, hòa cùng những tiếng gầm gừ khàn đặc, đầy thống khổ của chúng. Đàn Linh Thú Bị Biến Dị, từng là những sinh linh của rừng xanh, nay bị bao phủ bởi lớp tà khí đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn, cử động giật cục, không tự nhiên, gào rú những âm thanh đau đớn đến xé lòng. Chúng lao về phía họ như những bóng ma, không chút sợ hãi, không chút ý thức tự vệ, chỉ có sự điên cuồng và khát máu.

“Chúng không có ý chí tự do... chỉ là những con rối bị điều khiển,” Tần Mặc trầm tư, ánh mắt hắn lướt qua từng linh thú. Hắn cảm nhận được sự thống khổ sâu thẳm ẩn sau vẻ ngoài hung tợn. “Ý chí tồn tại của chúng đang gào thét vì sự thống khổ, không phải vì muốn tấn công.” Hắn hiểu, đây không phải là những kẻ thù thực sự, mà là những nạn nhân.

Lão Khang, với kinh nghiệm sống lâu năm, lập tức nhận ra sự khác biệt. “Tà khí này... không đơn thuần là sự khai linh cực đoan dẫn đến mất cân bằng,” ông nói, giọng ông trầm xuống, đầy vẻ cảnh giác. “Nó cổ xưa hơn, thâm độc hơn nhiều. Nó không thúc đẩy sự phát triển, mà là sự biến chất, sự đồng hóa.” Ông giơ một tay lên, một lớp linh lực mỏng bao quanh cơ thể, sẵn sàng đối phó.

Thợ Săn Trẻ, dù run rẩy trước cảnh tượng ghê rợn của những linh thú bị biến dị, vẫn kiên quyết. Hắn siết chặt cây cung trong tay, ánh mắt đầy lửa giận xen lẫn thương xót. “Tôi sẽ cố gắng cầm chân chúng, Tần Mặc! Nhưng tôi không thể... không thể làm hại chúng quá nặng.” Hắn biết rằng Tần Mặc không muốn giết chóc, và hắn cũng không nỡ xuống tay với những sinh linh vốn dĩ vô tội này.

Tiểu Thảo nép sát vào Tần Mặc, đôi mắt to tròn của nàng đẫm lệ. Nàng cũng có thể cảm nhận được nỗi đau của chúng, dù không rõ ràng và sâu sắc như Tần Mặc. “Chúng... chúng đau lắm, Tần Mặc,” nàng thốt lên, giọng nói trong trẻo của nàng run rẩy.

Tần Mặc gật đầu, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ nặng nề. Hắn rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ. Thanh kiếm không phát ra ánh sáng chói lọi, mà chỉ có một vầng sáng mờ ảo, dịu nhẹ bao quanh lưỡi kiếm, như một lời an ủi thầm lặng. Hắn không vội ra tay sát thương. Thay vào đó, hắn đứng chắn trước mọi người, đưa tay về phía những linh thú đang lao tới.

“Trấn!” Tần Mặc khẽ quát một tiếng, giọng nói không lớn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn định kỳ lạ. Từ Vô Danh Kiếm, một luồng ý niệm hòa bình và tĩnh lặng lan tỏa, va chạm với làn tà khí điên loạn. Những linh thú đang lao tới đột ngột khựng lại, chúng gầm gừ trong đau đớn, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo giật chúng lại. Tần Mặc không muốn tiêu diệt, mà muốn giải thoát. Hắn bắt đầu sử dụng năng lực của mình, không phải để tấn công, mà để "lắng nghe" sâu hơn vào ý chí tồn tại bị bóp méo của chúng, cố gắng tìm ra khe hở để đưa chúng trở về bản chất.

Hắn nhắm mắt lại, tâm trí hắn như một tấm gương phản chiếu, cố gắng hấp thu mọi âm thanh, mọi cảm xúc từ những linh thú đang bị điều khiển. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, nỗi sợ hãi tột cùng khi ý chí của chúng bị một thế lực khác đè nén, bị ép buộc phải làm những điều đi ngược lại bản năng. Chúng không muốn tấn công, chúng muốn được giải thoát, muốn được trở về với sự bình yên vốn có của rừng xanh. Sự thao túng này còn tàn độc hơn cả việc bị ép buộc thăng tiên, vì nó tước đoạt cả linh hồn, biến chúng thành những vỏ bọc rỗng tuếch.

Lão Khang và Thợ Săn Trẻ cũng nhanh chóng vào vị trí phòng thủ, không tấn công trực diện mà chủ yếu là ngăn cản, đẩy lùi những linh thú hung hãn đang cố vượt qua Tần Mặc. Thợ Săn Trẻ dùng những mũi tên được buộc vải, đốt lửa, bắn vào phía trước để tạo ra một hàng rào lửa mỏng, xua đuổi chúng mà không gây sát thương chí mạng. Lão Khang thì dùng linh lực để tạo ra những lớp chắn, đôi khi là những luồng khí mềm mại đẩy lùi chúng.

“Tần Mặc, huynh không sao chứ?” Tiểu Thảo lo lắng hỏi, cảm nhận được sự căng thẳng toát ra từ hắn.

Tần Mặc không trả lời, hắn vẫn đang tập trung cao độ. Vô Danh Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên liên hồi, như một nhạc cụ đang cố gắng hòa điệu với một bản nhạc lạc điệu. Dần dần, những linh thú bị biến dị bắt đầu chậm lại. Ánh đỏ trong mắt chúng chớp tắt, và những tiếng gầm gừ đau đớn cũng dịu đi, thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt. Một vài con vật bắt đầu ngã xuống, không phải vì bị thương, mà vì chúng đã kiệt sức sau một thời gian dài bị thao túng.

Tần Mặc mở mắt ra, mồ hôi lấm tấm trên trán hắn. “Chúng ta không thể giải thoát chúng hoàn toàn ở đây,” hắn nói, giọng hắn khàn đi một ch��t. “Cội nguồn của sự thao túng quá mạnh. Nhưng ta đã khiến chúng tạm thời mất đi sự hung hãn. Chúng ta cần tìm ra trung tâm của nó.”

Hắn nhìn về phía cuối lối đi, nơi tà khí dường như đặc quánh hơn. Mùi đất ẩm và một thứ mùi tanh nhẹ, như mùi máu sắt, bắt đầu xộc vào mũi họ. Đó là dấu hiệu của Hang Huyết Thạch, nơi mà Lão Khang đã từng nghe trong những truyền thuyết xa xưa. Tần Mặc dẫn đầu, bước qua những linh thú đang nằm co quắp, run rẩy trên mặt đất. Chúng không còn là mối đe dọa, mà là những sinh linh đang cần được cứu rỗi. Hắn cảm nhận được sự biết ơn yếu ớt từ chúng, một tia sáng le lói trong màn đêm của sự biến chất.

Hang Huyết Thạch nằm khuất sau một bức tường cây khô, lối vào chỉ là một khe nứt nhỏ trên vách đá, được che giấu khéo léo bởi thảm thực vật mục nát. Bước vào bên trong, không khí lập tức trở nên âm u, ẩm ướt, và lạnh lẽo hơn hẳn bên ngoài. Ánh sáng ban ngày hoàn toàn bị chặn lại, khiến mọi thứ chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có thể nhìn lờ mờ nhờ ánh sáng yếu ớt từ Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc và một vài ánh lửa nhỏ từ đuốc mà Thợ Săn Trẻ đã chuẩn bị sẵn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang vang vọng, tạo nên một âm thanh đơn điệu, rợn người trong sự tĩnh mịch. Mùi đất ẩm, mùi sắt gỉ và một mùi tanh nhẹ, khó tả, quyện vào nhau, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.

Họ di chuyển chậm rãi qua những hành lang hẹp, gồ ghề của hang đá. Những vách đá nhọn hoắt tua tủa, đôi khi có những mảng rêu ẩm bám vào, tạo nên một cảnh tượng hoang sơ nhưng cũng đầy hiểm nguy. Tà khí ở đây đậm đặc đến mức có thể cảm nhận bằng giác quan. Nó không chỉ là một luồng khí lạnh lẽo, mà còn mang theo một áp lực tinh thần vô hình, đè nặng lên tâm trí mỗi người, khơi gợi nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng.

“Cẩn thận,” Lão Khang thì thầm, giọng ông đầy cảnh giác. “Càng vào sâu, ý chí của thế lực cổ xưa kia càng mạnh. Nó có thể ảnh hưởng đến tâm trí chúng ta.”

Tiểu Thảo nép chặt vào Tần Mặc, đôi mắt to tròn của nàng không ngừng đảo quanh, cố gắng xuyên qua bóng tối. Nàng cảm nhận được điều gì đó không ổn, một thứ gì đó vượt xa sự sợ hãi thông thường của một cô bé. “Em cảm nhận được... rất nhiều nỗi sợ hãi... và sự cô độc... không phải là sự tức giận,” nàng nói, giọng nàng run rẩy, như đang cố gắng diễn tả một cảm giác mơ hồ.

Tần Mặc gật đầu. “Đúng vậy,” hắn đáp, giọng hắn trầm lắng. “Chúng không muốn trở thành công cụ. Chúng chỉ muốn được là chính mình.” Hắn hiểu rõ những gì Tiểu Thảo cảm nhận. Những linh thú bị biến dị không hề mang ý chí tấn công hay sự phẫn nộ, mà chỉ là nỗi kinh hoàng của một bản thể bị giam cầm, bị thao túng, bị tước đoạt quyền tự chủ. Chúng là những kẻ bị hại, chứ không phải kẻ gây hại.

Đi thêm một đoạn, họ đến một khoảng không gian rộng lớn hơn, một hang động tự nhiên với trần hang cao vút. Ở trung tâm hang động, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt họ. Một vài Linh Thú Bị Biến Dị khác, trông còn ghê rợn hơn những con vật ngoài rừng, đang bị trói buộc bởi những sợi xích vô hình, cơ thể chúng co quắp, run rẩy. Chúng không hề di chuyển, chỉ nằm đó, hấp thụ năng lượng từ một vật thể kỳ lạ. Đó là một tinh thạch đen tuyền, kích thước bằng một cỗ xe, đặt vững chãi ở trung tâm hang, tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ mờ ảo, như một trái tim đang đập của bóng tối. Ánh sáng đó không rực rỡ mà âm u, nuốt chửng mọi ánh sáng khác, khiến không gian xung quanh càng thêm u tối. Từ tinh thạch, những luồng tà khí cuộn xoáy, bám vào từng sợi lông, từng thớ thịt của những linh thú đang bị trói buộc, hút cạn sinh lực và ý chí của chúng.

Lão Khang nhìn chằm chằm vào tinh thạch, gương mặt ông tái nhợt. “Đây là một dạng cổ vật thu thập ‘vật tính’,” ông nói, giọng ông khó nhọc như đang cố nhớ lại một ký ức xa xăm. “Nó ép buộc chúng phải ‘thần phục’ theo một ý chí khác. Nguy hiểm hơn nhiều so với việc khai linh thông thường. Đây không phải là sự ép buộc thăng tiến, mà là sự nô dịch hóa.”

Tần Mặc tiến lại gần một Linh Thú đang co quắp dưới chân tinh thạch. Đó là một con sói rừng, bộ lông xám bạc từng kiêu hãnh giờ xơ xác, dính đầy bùn đất và tà khí. Đôi mắt nó đỏ ngầu, nhưng không còn hung hãn, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi sợ hãi nguyên thủy. Ý chí của nó bị bóp méo đến cực điểm, chỉ còn là một tiếng kêu cứu yếu ớt, bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc tà ác.

Tần Mặc không ngần ngại, quỳ xuống cạnh con sói, nhẹ nhàng đặt tay lên bộ lông xơ xác của nó. Ngay lập tức, một luồng ý chí hỗn loạn, đau đớn ập vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé nội tâm của con sói, sự chống cự yếu ớt của bản năng sinh tồn trước sự thao túng tàn bạo. Hắn cảm nhận được sự cô đơn tột cùng, sự tuyệt vọng khi bản chất của nó bị vấy bẩn, bị biến thành một thứ mà nó không hề muốn.

“Ngươi không cô độc,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn dịu dàng, tràn đầy lòng trắc ẩn. “Ngươi vẫn là ngươi. Ý chí của ngươi vẫn còn đó. Hãy nhớ lấy bản chất của mình.” Hắn truyền một luồng ý niệm về ‘bản chất’ và ‘tự do’ vào tâm trí con sói. Cùng lúc đó, Vô Danh Kiếm trên tay hắn khẽ rung lên bần bật, một luồng ánh sáng mờ ảo, ấm áp bao phủ lên thân hình co quắp của nó. Ánh sáng đó không phải để chữa lành vết thương thể xác, mà để xoa dịu vết thương tinh thần, để đánh thức lại ‘ý chí tồn tại’ nguyên thủy của nó.

Dần dần, ánh đỏ trong đôi mắt con sói dịu đi. Cơ thể nó không còn co quắp dữ dội nữa, mà thay vào đó là những cái run rẩy yếu ớt, như một đứa trẻ vừa tỉnh dậy từ cơn ác mộng. Tuy nhiên, nó vẫn chưa hoàn toàn được giải thoát. Sợi xích vô hình của tà khí vẫn còn đó, trói buộc nó vào tinh thạch đen tuyền. Việc giải thoát hoàn toàn cần phải cắt đứt nguồn gốc của sự thao túng.

“Chúng ta phải đến gần tinh thạch hơn,” Tần Mặc nói, đứng dậy, ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía khối đá đen khổng lồ. “Mọi thứ đều bắt nguồn từ đó.”

Lão Khang gật đầu, vẻ mặt ông đầy lo lắng. “Cẩn thận, Tần M��c. Cổ vật này đã tồn tại qua hàng thiên niên kỷ, nó tích tụ một nguồn năng lượng và ý chí không thể lường trước.” Thợ Săn Trẻ và Tiểu Thảo cũng đi theo sát phía sau Tần Mặc, mặc dù trong lòng họ vẫn còn sự sợ hãi.

Khi họ đến gần khối tinh thạch đen, luồng tà khí càng trở nên dữ dội, dường như muốn nuốt chửng mọi sự sống. Áp lực vô hình đè nặng lên mọi giác quan, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Tần Mặc cảm nhận được một sự chống đối mãnh liệt từ tinh thạch, như thể nó là một sinh vật sống đang cảnh giác trước sự xâm nhập.

Ở phía sau tinh thạch, họ phát hiện một buồng đá cổ xưa, được chạm khắc công phu với những ký hiệu kỳ lạ mà Lão Khang đã nhận ra trước đó. Những ký hiệu đó không thuộc về bất kỳ nền văn minh nào mà ông từng biết, nhưng chúng gợi cho ông về Kỷ Nguyên Hiền Giả, thời đại mà những thế lực cổ xưa bị phong ấn. Đây là nơi mà Thế Lực Cổ Xưa đã ngủ yên, và giờ đây, nó đang thức tỉnh, sử dụng khối tinh thạch như một công cụ để lan truyền sự thao túng của mình.

Tần Mặc tiến vào buồng đá, đối mặt trực tiếp với khối tinh thạch đen khổng lồ. Hắn đặt Vô Danh Kiếm xuống đất, hai tay hắn giơ lên, lòng bàn tay hướng về phía tinh thạch. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào năng lực ‘nghe’ của mình. Hắn muốn cảm nhận trực tiếp ý chí của Thế Lực Cổ Xưa, muốn hiểu rõ bản chất của mối đe dọa này.

Ngay lập tức, một luồng ý niệm lạnh lẽo, hùng mạnh ập thẳng vào tâm trí Tần Mặc, không còn là những tiếng thì thầm rời rạc mà là một tiếng nói rõ ràng, vang vọng như đến từ vực sâu không đáy của thời gian.

“Tự do?” Tiếng nói đó vang lên, không phải bằng âm thanh vật lý mà là trực tiếp trong tâm trí Tần Mặc, mang theo một sự khinh miệt sâu sắc. “Đó là ảo ảnh. Là sự hỗn loạn. Là cội nguồn của mọi thống khổ. Thuần phục... là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh cửu. Sự thống nhất. Sự vĩ đại. Tất cả sẽ là một. Tất cả sẽ là của ta.”

Tần Mặc không nao núng. Hắn kiên định đáp lại, ý chí của hắn mạnh mẽ như một bức tường thành vững chắc. “Không, vĩnh cửu không nằm ở sự ràng buộc. Vĩnh cửu nằm ở sự cân bằng và tự do của bản chất. Sự sống không phải là sự đồng hóa, mà là sự đa dạng, sự lựa chọn. Ngươi không thể tước đoạt điều đó.”

Tiếng nói của Thế Lực Cổ Xưa cười vang, một tiếng cười lạnh lẽo, vô cảm, như tiếng kim loại va chạm vào nhau. “Ngu xuẩn. Sự đa dạng chỉ dẫn đến suy tàn. Ta sẽ mang lại trật tự. Trật tự vĩnh hằng, nơi mọi vật đều phục tùng, mọi ý chí đều hòa làm một với ta.”

Lão Khang, dù không nghe được tiếng nói trực tiếp, nhưng ông cảm nhận được sự giao tranh dữ dội của ý chí trong không khí. Ông nhìn Tần Mặc, gương mặt ông tái nhợt. “Đây là một thực thể đã từng bị phong ấn từ Kỷ Nguyên Hiền Giả,” ông khó nhọc nói, như thể mỗi lời nói đều nặng ngàn cân. “Chúng ta không thể tiêu diệt nó hoàn toàn, Tần Mặc! Sức mạnh của nó đã hòa vào bản chất của Huyền Vực. Việc tiêu diệt nó có thể sẽ phá hủy cả thế giới này!”

Tần Mặc đã nghĩ đến điều đó. Hắn hiểu rằng, đây không ph���i là một kẻ thù có thể bị tiêu diệt bằng sức mạnh đơn thuần. Nó là một khái niệm, một ý chí đã tồn tại từ buổi sơ khai, chỉ bị lãng quên hoặc phong ấn. Tiêu diệt nó có thể sẽ tạo ra một lỗ hổng không thể lấp đầy, một sự mất cân bằng còn tồi tệ hơn. Mục tiêu của hắn không phải là hủy diệt, mà là "giải phóng", là "trấn định", là "đưa về cân bằng".

Tần Mặc chậm rãi mở mắt. Hắn nhìn khối tinh thạch đen, rồi nhìn Vô Danh Kiếm đang nằm dưới đất. Hắn hiểu rõ con đường mình phải đi. Hắn không thể tiêu diệt, nhưng hắn có thể "cân bằng".

“Ngươi sẽ không thể biến vạn vật thành công cụ,” Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng trong buồng đá. Hắn nhặt Vô Danh Kiếm lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào tinh thạch. “Ta sẽ không để điều đó xảy ra.”

Hắn tập trung toàn bộ năng lực ‘nghe’ và ‘trấn định vật tính’ của mình. Hắn không cố gắng áp đặt ý chí của mình lên tinh thạch, mà là cố gắng “lắng nghe” bản chất sâu thẳm nhất của nó, tìm kiếm sự cân bằng vốn có, dù bị che lấp bởi hàng thiên niên kỷ của sự tha hóa. Vô Danh Kiếm trong tay hắn bắt đầu phát ra một ánh sáng trắng bạc dịu nhẹ, không chói lọi, mà là một ánh sáng của sự thanh tẩy, của sự bình yên. Tần Mặc bắt đầu di chuyển, vẽ lên không trung những đường nét phức tạp bằng Vô Danh Kiếm, như đang kiến tạo một bức màn vô hình.

Từ thanh kiếm, một luồng “ý chí cân bằng” mạnh mẽ lan tỏa, bao trùm lấy khối tinh thạch đen. Tinh thạch phản kháng kịch liệt. Luồng tà khí đen kịt từ nó phun trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cố gắng phá vỡ sự can thiệp của Tần Mặc. Không gian trong buồng đá rung chuyển dữ dội, đá vụn rơi lả tả từ trần hang. Ánh mắt đỏ rực từ khe nứt trên khối đá cự thạch ban đầu lại hiện ra, chiếu thẳng vào Tần Mặc, như muốn thiêu đốt hắn bằng sự căm phẫn và khinh miệt.

Tần Mặc nghiến răng chịu đựng. Hắn cảm thấy như hàng ngàn sợi dây vô hình đang cố gắng kéo giật tâm trí hắn, cố gắng bóp méo ý chí của hắn. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm bộ y phục đơn giản của hắn. Hắn cảm thấy sức lực đang cạn kiệt, nhưng hắn không lùi bước. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không chỉ của sức mạnh, mà là của ý chí, của triết lý.

“Hãy trở về bản chất của ngươi!” Tần Mặc gầm lên, dồn toàn bộ ý chí còn lại vào Vô Danh Kiếm. Ánh sáng trắng bạc từ kiếm bùng lên mạnh mẽ hơn, tạo thành một ‘trường vực cân bằng’ vững chắc, bao quanh khối tinh thạch đen. Trường vực này không phải để hủy diệt, mà để “phong ấn” và “thanh tẩy” sự thao túng, để cắt đứt liên kết giữa tinh thạch và Thế Lực Cổ Xưa đang cố gắng kiểm soát nó.

Cuộc giằng co kéo dài tưởng chừng như vô tận. Lão Khang, Thợ Săn Trẻ và Tiểu Thảo đứng từ xa, bất lực nhìn Tần Mặc chiến đấu. Họ chỉ có thể cầu nguyện và tin tưởng vào hắn.

Cuối cùng, với một tiếng nổ nhẹ trong không khí, luồng tà khí thao túng từ tinh thạch đen bị đẩy lùi hoàn toàn. Ánh sáng đỏ rực từ tinh thạch chợt tắt lịm. Khối tinh thạch khổng lồ rung lên dữ dội một lần cuối, rồi từ từ chìm vào tĩnh lặng. Một lớp sương mù trắng bạc, mờ ảo, bắt đầu bao phủ lấy nó, như một tấm màn che giấu đi vẻ u tối vốn có. Sương mù này không lạnh lẽo, mà mang theo một cảm giác bình yên, như thể tinh thạch đã được thanh tẩy, phần lớn ảnh hưởng của Thế Lực Cổ Xưa đã bị phong ấn.

Cùng lúc đó, từ bên ngoài hang, tiếng gầm gừ đau đớn của những Linh Thú Bị Biến Dị cũng dần tắt. Những sợi xích vô hình trói buộc chúng vào tinh thạch cũng biến mất. Những linh thú đang co quắp trong hang từ từ chìm vào giấc ngủ sâu, không còn hung hãn, không còn thống khổ.

Tần Mặc thở dốc, hắn khuỵu gối xuống, Vô Danh Kiếm cắm xuống đất, đỡ lấy thân hình mệt mỏi của hắn. Hắn cảm thấy toàn thân kiệt sức, cả thể chất lẫn tinh thần. Nhưng trong tâm trí hắn, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Hắn đã không tiêu diệt. Hắn đã không hủy hoại. Hắn đã “giải phóng” và “trấn định”.

Lão Khang vội vàng chạy đến đỡ Tần Mặc. “Huynh làm được rồi, Tần Mặc,” ông nói, giọng ông tràn đầy sự ngưỡng mộ và nhẹ nhõm.

Tiểu Thảo cũng chạy đến, ôm chặt lấy Tần Mặc. “Tần Mặc, huynh không sao chứ? Em s�� lắm.”

Tần Mặc khẽ lắc đầu, nở một nụ cười yếu ớt. “Ta không sao. Chúng ta đã làm được.” Hắn nhìn về phía khối tinh thạch đen, giờ đã được bao phủ bởi lớp sương mù trắng bạc. Hắn biết, Thế Lực Cổ Xưa vẫn còn tồn tại, chỉ là bị trấn áp tạm thời. Cuộc đối đầu này chỉ là khởi đầu. Phương pháp “Giải Phóng Vật Tính” của hắn đã được kiểm chứng, nó là chìa khóa để đối phó với những thách thức tương tự ở quy mô lớn hơn. Nhưng đồng thời, hắn cũng hiểu rằng, con đường phía trước còn gian nan hơn rất nhiều, đòi hỏi hắn phải đào sâu hơn nữa về triết lý của mình và chấp nhận hoàn toàn vai trò tối thượng của người kiến tạo kỷ nguyên mới. Kỷ nguyên mới sẽ không chỉ là hòa bình, mà còn là sự cảnh giác vĩnh viễn trước những thế lực muốn thao túng và hủy diệt bản chất của vạn vật.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free