Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1409: Gánh Nặng Thiêng Liêng: Hồi Ức Vạn Vật, Lời Thề Bất Diệt

Tần Mặc khuỵu gối, Vô Danh Kiếm cắm sâu vào nền đất, tựa như một trụ đá chống đỡ thân hình kiệt quệ của hắn. Ánh sáng trắng bạc thanh tẩy đã rút hết sức lực cuối cùng, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm, một ngọn lửa ý chí vẫn bùng cháy. Hắn đã không tiêu diệt, không hủy hoại, mà là “giải phóng” và “trấn định”. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng cùng lúc đó, gánh nặng của một chân lý mới cũng đè nặng lên vai hắn. Thế Lực Cổ Xưa kia vẫn còn đó, chỉ là bị phong tỏa tạm thời, như một vết thương chưa lành, chực chờ cơ hội bùng phát. Phương pháp “Giải Phóng Vật Tính” đã được kiểm chứng, nhưng con đường phía trước còn gian nan gấp bội, đòi hỏi hắn phải đào sâu triết lý của mình, để rồi chấp nhận vai trò tối thượng của người kiến tạo kỷ nguyên mới – một kỷ nguyên không chỉ có hòa bình, mà còn là sự cảnh giác vĩnh viễn trước những thế lực muốn thao túng, hủy diệt bản chất của vạn vật.

Lão Khang vội vàng chạy đến, đỡ lấy Tần Mặc. Nét mặt ông hiện rõ vẻ lo âu nhưng cũng đong đầy sự nhẹ nhõm và ngưỡng mộ. "Huynh làm được rồi, Tần Mặc," giọng ông khàn đi, chứa đựng biết bao cảm xúc. Tiểu Thảo cũng lao tới, ôm chặt lấy Tần Mặc, thân hình bé nhỏ run rẩy. "Tần Mặc, huynh không sao chứ? Em sợ lắm." Hơi ấm và sự lo lắng hồn nhiên của Tiểu Thảo như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn kiệt sức của hắn.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, nở một nụ cười yếu ớt, gượng gạo. "Ta không sao. Chúng ta đã làm được." Hắn đưa mắt nhìn về phía khối tinh thạch đen, giờ đây đã được bao phủ bởi lớp sương mù trắng bạc huyền ảo. Lớp sương này không mang theo sự lạnh lẽo của cái chết, mà là sự bình yên của một khởi đầu mới, của sự thanh tẩy. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ nhoi, một khoảnh khắc tạm lắng trước cơn bão lớn hơn.

Rời khỏi Hang Huyết Thạch, ba người bước đi giữa Rừng Cây Chết. Cả khu rừng chìm trong một màn sương mù lạnh lẽo của buổi sớm mai, những tán cây trơ trụi vươn lên trời xanh như những ngón tay gầy guộc của tử thần, cố gắng níu kéo một điều gì đó đã vĩnh viễn mất đi. Từng cơn gió rít qua những cành cây khô, tạo nên những âm thanh ghê rợn, tựa như tiếng than khóc không ngừng của những linh hồn bị mắc kẹt. Mùi gỗ mục, mùi đất chết và mùi rêu phong ẩm ướt quyện vào nhau, tạo thành một không khí u ám, nặng nề, thấm đẫm sự chết chóc. Dù đã được trấn định, tàn dư của tà khí vẫn còn vương vấn trong không gian, như một lời nhắc nhở về sự thao túng tàn bạo vừa diễn ra.

Tần Mặc bước đi một cách nặng nề, đôi chân mỏi mệt nhưng tâm trí lại hoạt động không ngừng. Hắn vẫn còn cảm nhận được sự ghê tởm của thế lực cổ xưa, không phải là một sự hủy diệt đơn thuần, mà là một sự bóp méo, một sự tha hóa sâu sắc nhất. Hắn đã hiểu rõ hơn về cách nó vận hành – không phải là hấp thụ linh lực, mà là chiếm đoạt ý chí, biến vạn vật thành những con rối vô tri, không còn bản ngã.

"Ta cảm thấy... một nỗi đau," Tần Mặc khẽ nói, giọng h��n khàn đặc, "một nỗi đau không phải của thể xác, mà là của linh hồn, của ý chí bị giam cầm." Hắn nhớ lại những luồng 'ý chí tồn tại' bị bóp méo, chúng không còn là tiếng nói của một thanh kiếm muốn chém, một con thú muốn chạy trốn, mà là sự phục tùng mù quáng, một mệnh lệnh vô tri được khắc sâu vào bản chất.

Tiểu Thảo nép sát vào Tần Mặc, bàn tay bé nhỏ nắm chặt vạt áo của hắn. Đôi mắt to tròn của cô bé nhìn quanh, vẻ hồn nhiên thường ngày đã bị thay thế bằng sự sợ hãi và lo lắng. "Huynh ấy mệt lắm, Lão Khang," Tiểu Thảo nói, giọng trong trẻo nhưng đầy vẻ thấu hiểu. "Em cảm thấy sự kiệt sức của huynh ấy." Cô bé, với 'vật tính' thuần khiết của mình, luôn là người cảm nhận rõ nhất những biến động trong Tần Mặc, không chỉ là thể chất mà còn là tinh thần.

Lão Khang dừng lại, đưa tay xoa đầu Tiểu Thảo, rồi nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy suy tư. "Sự thao túng này... nó khác với sự cực đoan trong truy cầu thăng tiên, Tần Mặc à. Khi vạn vật mù quáng muốn thành tiên, chúng ít nhất vẫn còn giữ được ý chí c���a mình, dù là sai lầm. Nhưng thứ này... nó cướp đi cả quyền được lựa chọn sai lầm." Giọng ông trầm ngâm, vang vọng giữa không gian u ám. "Sự thao túng còn đáng sợ hơn sự hủy diệt trực tiếp, bởi nó làm tha hóa bản chất, biến đổi linh hồn từ bên trong."

Tần Mặc gật đầu, đồng tình với lời của Lão Khang. Hắn đã trải nghiệm điều đó một cách trực tiếp khi 'lắng nghe' khối tinh thạch và các linh thú bị biến dị. "Đúng vậy, Lão Khang. Chúng không còn là chúng nữa. Ý chí của chúng bị bóp méo, bị thay thế bằng một mệnh lệnh khác. Sự tồn tại của chúng trở thành công cụ, không còn mục đích tự thân. Đó là một sự hủy diệt tinh vi và tàn khốc hơn bất kỳ cuộc chiến nào." Hắn dừng lại, nhìn một cành cây khô gãy ngang, thân cây đen sạm và mục rỗng. "Chúng ta đã từng đối mặt với sự truy cầu cực đoan, với lòng tham vô đáy. Nhưng lần này, nó không phải là lòng tham, mà là sự tàn nhẫn tuyệt đối trong việc phủ nhận quyền được là chính mình của vạn vật."

Tiểu Thảo ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt cô bé ánh lên vẻ bối rối. "Vậy... họ không muốn mạnh hơn sao, Tần Mặc? Họ không muốn thành tiên sao?" Câu hỏi ngây thơ của cô bé lại chạm đến một khía cạnh cốt lõi của vấn đề.

Tần Mặc thở dài, lắc đầu. "Không, Tiểu Thảo. Họ không muốn gì cả. Ý muốn của họ đã bị cướp mất. Chúng bị ép buộc phải trở thành một thứ không phải họ. Đó là sự hủy diệt còn tàn khốc hơn cái chết, bởi nó khiến vạn vật sống mà không còn ý nghĩa gì." Hắn cảm thấy một nỗi chua xót sâu sắc. Hắn đã từng tin rằng thách thức lớn nhất là thuyết phục vạn vật từ bỏ con đường thăng tiên mù quáng. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra có một mối nguy hiểm còn lớn hơn, đó là sự thao túng ý chí, biến mọi thứ thành công cụ.

Lão Khang nhìn Tần Mặc, ánh mắt ông lộ vẻ thấu hiểu. "Khi vạn vật mất đi bản chất, chúng ta còn lại gì ngoài sự trống rỗng, Tần Mặc?" Câu hỏi của ông không phải để tìm câu trả lời, mà là để nhấn mạnh tầm quan trọng của triết lý mà Tần Mặc đang theo đuổi. "Sự sống phải được lựa chọn, dù là một hòn đá hay một linh thú. Khi lựa chọn đó bị tước đoạt, sự sống trở thành gánh nặng, trở thành sự tồn tại vô nghĩa."

Sương mù dần tan, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những ngọn cây khô héo. Nhưng không khí vẫn còn nặng nề, như một bức màn vô hình bao phủ tâm trí Tần Mặc. Hắn đã kiệt sức, nhưng cuộc đối đầu này đã mang lại cho hắn một sự giác ngộ sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn đã không chỉ hiểu về sự cân bằng của vạn vật, mà còn hiểu về sự quý giá của 'ý chí tồn tại' và quyền tự do lựa chọn của mỗi thực thể, dù là nhỏ bé nhất. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng nặng thêm, nhưng cũng rõ ràng hơn, không còn mơ hồ như trước. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến để bảo vệ Vô Tính Thành, mà là để bảo vệ toàn bộ Huyền Vực khỏi một tai họa còn đáng sợ hơn sự diệt vong: sự tha hóa của bản chất, sự mất mát của linh hồn.

***

Buổi sáng hôm sau, tại Quán Trà Vọng Nguyệt ở Vô Tính Thành, một không khí hoàn toàn khác bao trùm. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, tiếng nói chuyện rì rầm của những người dân Vô Tính Thành đang thưởng trà, tiếng chim hót lảnh lót từ những vòm cây xanh mướt – tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh bình yên, tĩnh lặng và ấm cúng. Mùi trà thơm dịu, mùi hoa nhài thoang thoảng, và mùi gỗ trầm ấm của quán trà như xoa dịu mọi giác quan. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ, làm không gian thêm phần thư thái.

Tần Mặc ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, tay cầm chén trà ấm, đôi mắt trầm tư nhìn ra mặt hồ phẳng lặng, nơi những đóa sen đang hé nở. Bộ y phục đơn giản của hắn vẫn còn vương mùi đất và sương đêm của Rừng Cây Chết, nhưng trong sự bình yên của Vọng Nguyệt Quán, hắn dần tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn. Lão Khang ngồi đối diện, kiên nhẫn chờ đợi, không thúc giục. Ông biết Tần Mặc cần thời gian để suy ngẫm, để sắp xếp lại những cảm nhận và suy nghĩ phức tạp của mình.

Sau một lúc lâu, Tần Mặc hít một hơi thật sâu, hương trà thoang thoảng làm dịu đi sự mệt mỏi trong hắn. "Lão Khang," hắn khẽ gọi, giọng nói v���n còn chút khàn, "ta đã thấy... một vực thẳm còn sâu hơn lòng tham." Hắn đặt chén trà xuống bàn, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Lão Khang. "Không phải họ muốn mạnh hơn, Lão Khang. Họ bị ép buộc phải trở thành một thứ không phải họ. Ý chí của họ bị bóp méo, bị thay thế bằng một mệnh lệnh vô tri. Đó là sự hủy diệt còn tàn khốc hơn cái chết."

Hắn nhắm mắt lại, dường như đang tái hiện lại những luồng 'ý chí tồn tại' mà hắn đã cảm nhận được từ các Linh Thú Bị Biến Dị. "Ta đã nghe thấy tiếng kêu cứu không lời của chúng, Lão Khang. Không phải tiếng kêu cứu đòi thoát khỏi cái chết, mà là tiếng kêu cứu đòi thoát khỏi sự tồn tại vô nghĩa. Chúng sống, nhưng không còn là chúng. Mọi bản năng, mọi khao khát tự nhiên đều bị dập tắt, chỉ còn lại sự phục tùng mù quáng." Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn ánh lên một nỗi buồn sâu sắc. "Một thanh kiếm muốn chém, một con thú muốn chạy trốn, một cái cây muốn vươn lên đón nắng. Đó là 'ý chí tồn tại' thuần khiết. Nhưng khi ý chí đó bị thao túng, bị ép buộc phải làm điều nó không muốn, nó không còn là sự sống nữa, mà là một bi kịch."

Lão Khang khẽ gật đầu, bàn tay run rẩy đưa chén trà lên miệng. "Khi vạn vật mất đi bản chất, chúng ta còn lại gì ngoài sự trống rỗng, Tần Mặc?" Ông lặp lại câu hỏi của mình từ đêm qua, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, như một lời khẳng định cho nỗi đau của Tần Mặc. "Sự truy cầu thăng tiên mù quáng của các tu sĩ chỉ là một khía cạnh của sự mất cân bằng. Họ vẫn còn giữ được ý chí của mình, dù là ý chí sai lầm. Nhưng thế lực mà ngươi đối mặt, nó không cho phép bất kỳ ý chí nào tồn tại ngoài sự phục tùng. Đó là sự diệt vong của mọi thứ có linh hồn, có ý chí."

"Ta đã từng nghĩ rằng nhiệm vụ của ta là giúp vạn vật tìm lại sự cân bằng, không cần phải thăng tiên nếu chúng không muốn. Để chúng được tự do lựa chọn," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm hơn. "Nhưng giờ ta nhận ra, có những kẻ muốn tước đoạt cả quyền được lựa chọn đó. Chúng không chỉ muốn vạn vật đi theo con đường chúng muốn, mà còn muốn biến vạn vật thành những công c��� vô tri, không còn tự do để muốn gì cả."

Tiểu Thảo, ngồi bên cạnh, lắng nghe từng lời của Tần Mặc và Lão Khang. Đôi mắt cô bé tuy ngây thơ nhưng lại ánh lên vẻ thấu hiểu lạ thường. "Vậy... chúng ta phải làm gì, Tần Mặc?" cô bé hỏi, giọng nhỏ nhẹ. "Chúng ta phải bảo vệ những ý muốn nhỏ bé đó sao?"

Tần Mặc nhìn Tiểu Thảo, trong đôi mắt cô bé, hắn thấy được sự trong sáng của 'vật tính' thuần khiết, thứ mà hắn đang cố gắng bảo vệ. "Đúng vậy, Tiểu Thảo. Chúng ta phải bảo vệ. Không phải để chúng trở nên mạnh mẽ hơn, mà là để chúng được là chính mình. Để một hòn đá được là hòn đá, một dòng suối được là dòng suối, một linh thú được là linh thú." Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới, không phải là linh lực, mà là một sự quyết tâm mãnh liệt, lan tỏa trong huyết quản.

Lão Khang đặt chén trà xuống, nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng. "Ngươi đã nhìn thấy bản chất của vấn đề, Tần Mặc. Sự cân bằng không chỉ là không truy cầu thăng tiên mù quáng, mà còn là bảo vệ sự tự do của 'ý chí tồn tại'. Đây là gánh nặng lớn hơn, nhưng cũng là sứ mệnh cao cả hơn." Ông khẽ thở dài. "Ta từng lo lắng rằng gánh nặng này sẽ đè bẹp ngươi. Nhưng giờ ta thấy, nó đang tôi luyện ngươi, giúp ngươi hiểu sâu sắc hơn về thế giới này."

Tần Mặc gật đầu. Hắn đã trải qua nhiều cuộc chiến, nhiều lần đối mặt với cái chết, nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy sự kiệt sức và nỗi đau tinh thần lớn đến thế. Nhưng cũng chính từ sự kiệt quệ đó, hắn đã tìm thấy một sự giác ngộ. Hắn không còn là thiếu niên của Vô Tính Thành bị cuốn vào vòng xoáy định mệnh một cách bất đắc dĩ. Hắn đã trở thành người hiểu rõ nhất về 'ý chí tồn tại', người có thể nghe thấy tiếng nói thầm lặng của vạn vật, và giờ đây, hắn chấp nhận gánh nặng đó như một điều tất yếu, một sự tin tưởng thiêng liêng mà vạn vật đã đặt vào hắn. Cuộc trò chuyện này, trong không gian bình yên của Quán Trà Vọng Nguyệt, đã định hình lại mục đích của hắn, làm rõ con đường mà hắn phải đi.

***

Chiều tà buông xuống Bến Tàu Hải Nguyệt, nhuộm đỏ cả một vùng trời và mặt nước. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên biển, tạo nên một dải lụa vàng cam lấp lánh. Gió nhẹ nhàng mơn man qua mặt nước, tạo thành những gợn sóng lăn tăn vỗ về bờ cát trắng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào những cột gỗ của bến tàu, tiếng mái chèo khua nước từ xa vọng lại, cùng với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những ngư dân đang chuẩn bị ra khơi, tạo nên một bản giao hưởng bình yên, êm đềm. Mùi nước biển mặn mòi, mùi gỗ ẩm và mùi cá tươi hòa quyện vào không khí, mang theo một sự an lành quen thuộc.

Tần Mặc đứng một mình trên bến tàu, ngắm nhìn hoàng hôn rực rỡ. Thân hình hắn vẫn còn hơi gầy, nhưng dáng đứng đã vững chãi hơn, toát lên vẻ kiên định đến lạ. Đôi mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi của sáng nay, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu lắng, như đang thấu hiểu mọi chuyển động của dòng chảy thời gian và ý chí của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự bình yên từ Vô Tính Thành, từ nhịp sống chậm rãi của những người dân nơi đây, những người không truy cầu quyền lực hay sự trường sinh, mà chỉ sống trọn vẹn với 'bản chất' của mình.

Hạ Nguyệt lặng lẽ bước đến bên cạnh hắn, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió chiều. Nàng không nói gì, chỉ dịu dàng đặt bàn tay thanh tú lên vai hắn. Hơi ấm từ bàn tay nàng truyền sang, xua đi chút lạnh lẽo còn vương vấn trong tâm hồn Tần Mặc. Sự hiện diện của nàng như một điểm tựa vững chắc, một lời khẳng định cho sự bình yên mà hắn đang cố gắng bảo vệ.

"Anh đã về," Hạ Nguyệt khẽ nói, giọng nàng êm ái như tiếng gió thoảng.

Tần Mặc quay đầu nhìn nàng, nở một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn những suy nghĩ sâu xa. "Anh đã về, Hạ Nguyệt." Hắn im lặng một lúc, rồi khẽ nói tiếp, như đang tự nhủ với chính mình, cũng như chia sẻ cùng nàng. "Anh đã thấy... điều đáng để bảo vệ."

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được một sự biến đổi sâu sắc trong chính mình. Gánh nặng của trách nhiệm không còn là một áp lực đè nén, mà đã hóa thành một sự tin tưởng thiêng liêng. Hắn không còn cảm thấy cô đơn trên con đường mình đã chọn, mà cảm thấy được vạn vật tin cậy, được giao phó một sứ mệnh cao cả. Hắn không chỉ là người ngăn chặn cái ác, mà là người bảo vệ những khoảnh khắc bình dị, những 'ý chí tồn tại' nhỏ bé nhất, những quyền được là chính nó của mỗi thực thể trong Huyền Vực.

Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi mặt trời đang dần chìm xuống biển, để lại những vệt màu rực rỡ cuối cùng. "Thế giới này... không cần phải vĩ đại đến mức nào. Chỉ cần nó là chính nó, với vạn vật được là chính nó, là đủ." Nội tâm hắn vang vọng những lời tự sự. "Ta từng nghĩ 'thăng tiên' là một lựa chọn, nhưng khi sự lựa chọn đó bị thao túng, bị bóp méo, thì đó không còn là tự do nữa."

Gió biển thổi qua, mang theo mùi vị của sự sống và sự tự do. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng hơi thở của Huyền Vực. Hắn không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng hắn lại sở hữu một năng lực mà không ai có – khả năng lắng nghe và thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Và giờ đây, hắn không chỉ lắng nghe, mà còn hành động để bảo vệ nó.

Gánh nặng của một kiến tạo sư kỷ nguyên mới đã được Tần Mặc chấp nhận hoàn toàn. Anh biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những thế lực cổ xưa vẫn còn ẩn mình, những tư tưởng cực đoan vẫn còn dai dẳng. Nhưng giờ đây, hắn không còn do dự. Hắn không phải là kẻ thù của cả thiên hạ tu sĩ, mà là người bảo vệ của vạn vật.

"Kỷ nguyên mới... sẽ không chỉ là hòa bình," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. "Mà còn là sự cảnh giác vĩnh viễn trước những thế lực muốn thao túng và hủy diệt bản chất của vạn vật. Và ta... sẽ là người bảo vệ sự cân bằng đó."

Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Tần Mặc, một tia sáng mới đã bừng lên, một ánh sáng của sự thấu hiểu, của trách nhiệm và của một niềm hy vọng bất diệt. Hắn đã chấp nhận hoàn toàn vai trò và sứ mệnh của mình, không còn là một thiếu niên bị cuốn vào dòng chảy, mà là một người kiến tạo, một người bảo vệ sự cân bằng cốt lõi của vạn vật, không chỉ khỏi sự thăng tiến mù quáng mà còn khỏi sự thao túng tàn bạo nhất. Từ giờ trở đi, Tần Mặc sẽ không chỉ dẫn dắt vạn vật tu mà vẫn giữ được bản chất, mà còn phải chiến đấu để bảo vệ quyền được là chính nó của mỗi linh hồn, mỗi vật tính trong Huyền Vực. Quyết định này, sự chấp nhận này, sẽ là nền tảng cho mọi hành động của hắn trong tương lai, một tương lai mà Vô Tính Thành sẽ là ngọn hải đăng cho triết lý cân bằng, và hắn, Tần Mặc, sẽ là người gìn giữ ngọn lửa ấy.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free